HUỲNH NGỌC NGA
Tháng 11.2003
Cuối tuần gia đình tôi được mời ăn cơm khách tại nhà Isabella để mừng sinh nhật cô con gái gia chủ vừa tròn mười tám tuổi. Nhà bạn tôi giàu, cái giàu của những kẻ lăn lộn chốn thương trường. Tôi cũng không biết tại sao Isabella lại chịu khó kết thân với vợ chồng tôi, nhũng kẻ nghèo không thân thế. Có lẻ chồng chị mê những bức tường ngập đầy các kệ sách của chồng tôi, cũng có thể chị thích những món ăn VN mang hương vị của một miền đất mà chị chưa hề đặt chân đến nhưng đã từng nghe tiếng biết tên qua những cuộc biểu tình chống chiến tranh vào thời chị còn khoác áo sinh viên. Chúng tôi quen nhau cũng đã hơn mười mấy năm nay, thời mà chiều chiều cứ gần đúng giờ tan học là tôi và chị đều đứng trước cổng trường để rước con về nhà. Laura –con gái chị – và Elisa – con gái tôi – học cùng lớp; nhà chúng tôi ở cùng vùng, đi cùng đường và những câu chuyện vãn vu vơ dần dà đã kết tình hai bà mẹ. Tình thân đó tiếp nối bằng những buổi cơm cuối tuần khi ở nhà tôi, lúc nhà chị cho đến nay hai cô con gái đã vào tuổi thành niên và cái tình đó cũng tăng dần theo năm tháng.
Chúng tôi đến hơi sớm theo lệ thường để tôi giúp Isabella một tay trong việc bày biện bàn ăn. Chị bảo mời cơm ngừơi Ý ít khi họ đến sớm mà chỉ có mặt đúng lúc ngồi vào bàn ăn nên chị càng yêu mến hơn nữa tính tự nhiên thích giúp bạn trong khung cách gia đình của người Việt.
Khách khứa chưa ai có mặt, con trai tôi xin phép Isabella ngồi vào computer để chơi trò chơi điện tử, hai ông chồng kéo nhau ra balcon bàn luận chuyện thời sự. Mấy hôm rày tình hình ở Irak có vẻ căng thẳng, những vụ khủng bố xảy ra liên tục, hai ngày trước một xe tải chứa mìn đã tông vào trại lính Ý tại Nassiriya làm chết mười chín binh sĩ và nghe đâu hôm nay thi thể những người bạc phước nầy sẽ được đưa về quê hương của họ. Tôi nghe tiếng chồng tôi phàn nàn ông Thủ tướng nhà giàu Berlusconi về việc a dua theo ông đồng minh tỷ phú Bush đưa quân vào xứ người với lý do không chính xác; tiếng Mauro – ông chồng của bạn tôi – hăng hái phản đối bảo rằng đó là nghĩa vụ quốc tế phải chung lực cật lực nhau chống Saddam Hussen, chống vũ khí hóa học mà nhà độc tài nầy đã cố tình dấu diếm. Bây giờ Saddam đã vào tù, vũ khí hóa học không tìm thấy nhưng những mỏ dầu của Iak thì vẫn còn đầy và dân Irak thì phân chia năm phe, bảy nhóm, xã hội ô tạp nhiễu nhương gấp mấy lần thời Saddam, phương tây phải đóng vai cảnh sát để ổn định thế tình.
Laura than thở cùng tôi trước khi quay lưng đưa Elisa vào phòng riêng để thăm chú chó cưng của cô nàng :
– Mimi bị viêm gan bác ạ, bác sĩ bảo chắc không qua khỏi, cháu lo lắm.
Giọng cô bé buồn buồn, mắt long lanh ướt. Tôi không ngạc nhiên lắm trước trạng thái lo lắng của cô bé trong ngày vui sinh nhật mình vì biết tình cảm sâu đậm của cô dành cho chú chó Mimi. Vợ chồng Isabella chỉ có Laura là con duy nhứt nên cưng chìu cô bé hết mực, Laura không có anh chị hay em út để chơi đùa nên được cha mẹ cô tặng một chú chó lông xù nhỏ màu trắng rất xinh. Cô bé tưng tiu, chăm sóc chú chó như một đứa em nhiều khi đến độ thái quá, ăn hay ngủ lúc nào cũng bên cạnh cô. Theo thời gian Mimi nghiễm nhiên trở thành một “nhân vật “ quan trọng trong gia đình bạn tôi, có khai sanh, có bảo hiểm đàng hoàng.
Tôi và Isabella đã chuẩn bị xong bàn ăn thì khách mời cũng lục tục đến. Tiếng cười nói chào hỏi nhau nghe rộn rả hòa lẫn âm thanh khá to của chiếc TV ”Plasma 42”. Thức ăn đuợc dọn ra, có cả món chả giò tôi chiên đem đến hổ trợ cho nhũng món khai vị của Isabella làm, mọi người đã ngồi vào bàn và buổi tiệc bắt đầu
Trên màn hình TV đang chiếu phần tin tức của đài RAI 2, cô xướng ngôn viên đọc bản tin trong ngày với những hình ảnh đi kèm. Tin đầu tiên là tin thi hài các quân nhân Y’ tử nạn tại Irak đã về đến Roma.Tôi nhìn mười chín chiếc quan tài phủ cờ tam sắc Y’ sắp hàng dài giữa sân bay mà lòng quặn thắt. Gần đấy những hàng lính chào vinh dự; những khuôn mặt nghiêm trang của đại diện chính quyền; những giọt lệ tuôn, nét đau thương của thân nhân những người chết. Tất cả là kết quả một chuyến đi của những người chỉ biết tuân hành quân nhiệm, trong đó không có ai là con,là cháu, là anh em của nhũng vị đang ban quyền, hạ lịnh. Cái xứ Irak xa xôi ngàn dặm kia giờ đây cũng chẳng an lành gì, ngày nào cũng khói bom mù mịt, ngày nào cũng bao nhiêu người oan khiên gục ngả. Cái oan khiên của một xứ sở được trời ưu đải có những mỏ dầu vô tận, khơi động tham vọng của những nước tự xưng mình là chính nghĩa có quyền xử phạt nội bộ chuyện xú người. Trong thoáng chốc tôi như hoa mắt để thấy lại quê huơng tôi hơn ba mươi năm về trước, có khác gì đâu những cổ quan tài của hai miền nam bắc VN, khi bao chàng tuổi trẻ ra đi không ngày về bởi súng đạn ngoại nhân mượn tay anh em một nhà sát hại lẫn nhau. Tôi bỗng nghe buồn nôn, chợt như ngày đưa quan tài hai thằng bạn cùng xóm về cỏi thiên thu, cả hai đều chết vì quê hương, nếu đứng giữa để không gọi quê hương của bên nầy hay bên kia. Những cổ áo quan khoác cờ tổ quốc, dù cờ sọc đỏ hay cờ sao vàng cũng là cờ của một phần dãi đất hình cong chữ S, những người lính họ chỉ làm nhiệm vụ của nơi họ chào đời như mười chín người chết nằm kia đã ra đi vĩnh viễn vì lịnh của một chính phủ mà người dân nước họ đã bầu ra. Than ôi, ván cờ chiến tranh, người dân đen, gả lính quèn chỉ là những con chốt thí mạng cho tham vọng của những tay chơi chủ nhân ông đầy tiền đang thống trị toàn cầu mà thôi.
Trên bàn ăn chủ khách đã vào tiệc, tiếng cụng ly chúc tụng, tiếng dao nĩa khua nhau, tiếng ngợi khen rượu ngon, món lạ. Mọi người vừa ăn, vừa nhìn TV, vừa bàn chuyện đúng sai về cuộc chiến tranh cách xa nữa vòng trái đất nhưng không có một phút ngừng lại trong im lặng để tưởng niệm những người con của tổ quốc đã ra đi. Chồng bạn tôi đứng dậy tắt TV, anh bảo:
– Coi mấy chuyện nầy chán quá, hôm nay sinh nhật Laura mà.
Isabella đến bên máy nhạc để một CD nhạc của Celine Dion vào, vặn nhỏ, tiếng cô ca sĩ đang đưa đôi nhân tình trên tàu Titanic ra giữa ngàn khơi và mọi người tiếp tục ăn, tiếp tục nói cười, mười chín cổ áo quan biến mất, chẳng còn ai bàn chuyện chiến tranh, chuyện chết chóc, chỉ còn tôi sao nuốt hoài không trôi những miếng ăn ngon trên bàn tiệc.
Cuối cùng thì phút giây chính của buổi tiệc đã đến, chiếc bánh sinh nhật to đẹp đuợc nữ gia chủ trịnh trọng đem ra, nến được gắn vào chung quanh viền bánh. Laura mặt mày rạng rỡ đón những những lời chúc mừng mười tám năm ngày cô mở mắt chào đời, đưa tay tháo từng gói quà bọc giấy thắt hoa cô tíu tít cám ơn mọi người và chuẩn bị thổi bánh. Nhưng cô chợt dừng lại như nhớ ra chuyện gì hệ trọng và xô ghế đứng dậy cô thảng thốt nói với Isabella:
– Thôi chết, đã tới giờ thuốc của Mimi rồi mẹ ơi. Con vô cho nó uống thuốc rồi đem nó ra đây thổi đèn, chụp hình kỹ niệm chung với chúng ta được không mẹ?
Và không đợi bạn tôi nói gì, cô gái chạy a vào phòng ngủ của cô. Bên ngoài mọi người vẫn nói cười vui vẻ, bỗng tất cả giựt mình vì tiếng kêu đau đớn của Laura vọng ra:
– Trời ơi, Mimi, Mimi cưng sao thế này? Mẹ ơi, vào đây giúp con mẹ ơi…….
Vợ chồng Isabella đồng loạt đứng dậy như bị điện giật và đồng bương bả vào phòng con gái. Mọi người không ai bảo ai đềi im bặt, mắt hướng về phòng của Laura. Tôi rời bàn ăn bước về nơi có tiếng khóc của cô gái đang bắt đầu cất lên. Trước mắt tôi, Laura mặt mày nhòa nhạt nước mắt đang qụy hai gối xuống nền nhà trước “túp lều” của chú Mimi, bên cạnh đấy Isabella ôm vai con gái, chồng chị bồng Mimi trên tay để nghe ngóng xem xét bịnh tình, một lúc sau anh lắc lắc đầu và đặt chú chó xuống đất. Mini nằm bất động, mắt nhắm nghiền gần như bị phủ lấp bỏi lớp lông xù. Mauro dịu dàng kéo tay vợ nâng Laura đứng dậy, anh bảo:
– Mimi đã bỏ chúng ta rồi, không còn hy vọng gì nữa con à. Hảy để nó ở đây rồi ngày mai chúng ta lo các thủ tục cuối cùng cho nó.
Laura khóc nức nở, cô cuối xuống vuốt ve nhẹ nhàng bộ lông con thú thân yêu trong lúc nuớc mắt vẫn ràn rụa tuôn. Khách mời , kẻ còn ngồi tại bàn ăn chờ tiếp buổi tiệc, kẻ đứng lao xao ngoài cửa buồng cô gái, Isabella háy mắt ra dấu về phía Elisa lúc ấy đang đúng gần tôi. Elisa đến gần Laura và nói nhỏ vào tai bạn:
– Mình ra ngoài đi, khách khứa đang đợi bồ thổi bánh kìa.
Và dìu bạn nhẹ nhàng như dìu một em bé, Elisa đưa Laura về phòng ăn ngồi vào ghế. Laura không còn khóc nhiều nữa, nhưng vẫn thỉnh thoảng nấc lên từng tiếng nghẹn ngào. Isabella đốt mười tám cây nến cho cháy bùng, Mauro cầm máy ảnh đứng đối diện bên kia bàn chờ con thổi nến. Laura ngó vô hồn chiếc bánh, mọi người cất tiếng hát bài ca mừng sinh nhật “Happy Birthday“, cô gái vẫn lặng thinh không nhúc nhích. Isabella và Elisa cúi xuống chụm môi cùng thổi nến cho nàng, tiếng vổ tay rào rào vang lên. Mauro lắc đầu rồi cất máy ảnh, chưa có ánh lóe nào của đèn flash nhá lên. Tôi cầm dao cắt bánh phụ Isabella trong lúc chị ái ngại ngồi xuống cạnh con.
Bánh được chia ra cho từng người nhưng buổi tiệc như trầm xuống, không có tiếng ồn ào như lúc ban đầu, mọi người nói chuyện nhỏ nhẹ hơn, thỉnh thoảng thì thào như sợ làm vở tan nổi buồn cô gái. Tôi chợt bắt tức cười nhưng không dám để lộ nụ cười, nụ cười chua chát hơn nụ cười vui. Mười chín chiếc quan tài sắp hàng ngang dọc trên TV lúc nảy không gây xúc động bằng cái chết của một con chó, mười chín cái chết của mười chín đời người không có được một phút tưởng niệm im lặng trong buổi tiệc bằng sự mất mát một chú chó nhỏ lông xù. Nhìn kìa, không khí trong phòng ăn như không khí một đám tang. Tôi thở dài, bước ra ngoài balcon nhìn trời đêm để xem khoảng trống thiếu vắng mười chín ngôi sao sa có rộng lớn bằng khoảng trống một vì tinh cẩu hay không.
Trên đường về nhà tôi hỏi chồng và hai đứa con tôi nghĩ gì về buổi tiệc, con trai tôi đáp ngay không cần suy nghĩ:
– Chẳng có gì vui, biết vậy con ở nhà còn hơn.
– Con tội nghiệp Laura quá má à. Con gái tôi tiếp lời anh nó.
Không nghe chồng tôi cất tiếng, tôi ngước nhìn anh chờ đợi. Khuôn mặt chồng tôi bình thản, chàng siết mạnh tay tôi, chậm rải nói:
– Anh biết em muốn hỏi gì rồi, đừng so sánh vớ vẫn chuyện buồn chung của đất nước nầy và mất mát riêng của Laura. Ngày mai rồi mọi sự sẽ lại bình thường thôi.
Tôi im lặng. Trong nhịp bước đêm, một hòn sỏi nhỏ trên đường bỗng lăn vào chiếc dép tôi mang, tôi nhăn mặt nghe lòng bàn chân đau thốn. Dừng chân lại một chút để dũi hòn sỏi ra, tôi nhìn chồng và các con tôi, tất cả biết tôi bị sỏi làm đau chân nhưng chẳng thấy ai nhăn mặt như tôi cả. Tôi chợt mĩm cười, nghe cái Tôi trong tôi đang suýt soa ve vuốt lòng bàn chân mình.Trên bầu trời đêm hình như không còn nữa cách biệt thiếu vắng của mười chín vị tinh quân và một vì tinh cẩu.
HUỲNH NGỌC NGA

Đọc một hơi luôn . Thấy ông bạn Mạch Bần Đôn tự thưởng một ” kết” . Thôi, mình tự rót ly vang đỏ . Uống chúc mừng một câu chuyện hay , đọc xong mà dư âm vẫn còn – như ly vang đỏ từ…Ý .
Thì ra các cậu em xứ nẫu của bếp đa số đều là bạn của” ông Tữu”, Mac5h đệ là bạn thâm giao cố cựu còn Băng đệ chỉ là bạn sơ giao. Ui chu choa, thân hay sơ gì cũng khổ với “ổng” lắm nghen các cậu, nên tìm đường tuyệt giao là tốt nhất, cho bà xã hài lòng và Bếp cũng hoan nghinh luôn.
Cám ơn Băng Sơn đã đến dự Tiệc Sinh Nhật và quảng cáo rượu vang Ý, Khi nào có dịp Bếp sẽ cho cạu thưởng thức rượu chanh và rượu chocolat Ý, chắc hết thấy đường lội qua biển Manche về Anh đó nghen đồng hung châu Âu.
Chi o Y ma khong chiu quang cao cho ruou Amarone thi uong lam. Ruou do lam bang nho ddo?, ruou Amarone chai nao cung mac gap 4, 5 lan chai thuong, vi lam bang nho khô (Nho dda phoi kho) Có co hôi, quy vi nen thu cho biet. Toi la ddán bà, khong phai dân uong ruou ma còn nem duoc su khac biet cua ruou ddo thuong voi ruou amarone, va con thay ngon. Co dieu no mac qua. Khong biet mua o tai Y thi sao, o Danmark, Amarone la ruou dde bieu cho on nghia, hoac de dai khach quy lam, can chung to minh coi nang khách.
Nhà chi còn 1 chai nguyen day, chung nao cung qua chi tang. Gia ben nay khong mac lam dau, gia ruoi chocolat mac hon gia Amaroone cungn oi do Linh. Thiet tinh thi ruou Y loai nao cung ngon het, nhut la nhung loai ruou uong cho tieu hoa tot sau buoi an thi het xay, chi va ong xa khong phai dan ghien ruou nhung chua day tu cac loai ruou tieu hoa de thinh thoang an khong tieu thi dem ra uong nhu uong thuoc vay. Ruou khai vi cung rat nhieu, may ong Luu Linh xu nau ma qua Y la het thay duong ve tham ruou de.
VN mình giờ còn nhiều chuyện tệ hơn vậy nữa chị Nga à. Người ta gọi là bệnh vô-cảm. Nghĩ cho cùng những người khách kia cũng không đáng trách lắm đâu. Ai biết được trong lòng họ đang nghĩ gì?
Dì Ba nó ơi,
Không phải chỉ ở VN mình thôi đâu cưng, mà hầu như ỏ tất cả mọi nơi trên trái đất nầy. “Nó” như vậy đó bởi sự chênh lệch quá xa giữa những tầng lớp xã hội.
Cưng nói cũng có lý, những người có mặt trong buổi tiệc hôm đó chắc cũng có người không thiếu máu trong tim dù trên thực tế bịnh vô cảm hình như đang bành trướng khắp mọi nơi trên thế giới bằng mọi thãm trạng xã hội, chính trị , v.v…
Vẫn có một cái gì đó khó dung hòa giữa văn hóa Đông & Tây
Không khó lắm đâu himlam à, miễn chúng ta chọn con đường trung đạo mà đi thì cách biệt nếu có cũng không thấy nhiều. Bằng cớ là Bếp và ông xã Ý…ẹ của Bếp sống rất đằm thắm tình nghĩa hơn 31 năm nay dù cả hai khác biệt nhau đủ thứ hết, tính tình nè, tôn giáo nè, quan niệm sống né,v.v..v.. vậy mà cũng hạnh phúc như thường. Đừng để cái Tôi của chúng ta làm chủ mình thì bất cứ môi trường nào cũng tìm được sự hài hòa.
Đó là kinh nghiệm 31 năm hạt lúa phương đông nẩy mầm lớn giữa trời tây đó himlam ơi.
Viết về cái lớn bằng cách soi roi một tình tiết be bé là một cách viết thú vị
Dat Nguyen lại đưa Bếp lên mây rồi, Bếp không nghĩ là mình có được khả năng như vậy đâu, bạn thật là tử tế khi nhìn Tiệc Sinh Nhật một cách thú vị như vậy.
Xin hứa sẽ cố gắng hơn để không phụ sự nhận xét của bạn.
Phân tích tâm trạng thật hay
Miki thấy vậy thật hả? Mèn ơi, hồi viết, Bếp chỉ ghi lại tuần tự cảm xúc của mình thôi chứ đâu ngờ được Miki “thưởng” cho món qua tuyệt vờì bằng câu còm nầy.
Cám ơn sự khích lệ dễ thương của Miki nghen.
Câu kết thật sâu sắc
Hi hi..Hoa làm Bếp hả hê quá vì biết có người “hạp” cách kết nầy. Thiệt ra, bếp cũng “thích” câu nầy lắm lắm, coi vậy mà tụi mình giống ý nhau há Hoa?
Tâm hồn chị thật đa cảm,nhạy cảm
Chắc tại Bếp là người Việt, cứ nhìn thấy cảnh quan tài phủ cờ tổ quốc là Bếp hay “bị” nhớ đến tình cảnh những người lính Việt ngày xưa cũng được hành lễ như vậy khi đi về với đất.
Cũng có thể tại Bếp là phụ nữ nên ủy mị hổng chừng đó Góc Phố ơi.
Hỏi thử Góc Phố nha, nếu bạn ở trong cảnh như Bếp hôm đó, bạn có ngậm ngùi không? Chắc là có rồi hén?
Xa hoi phuong tay van co nhieu dieu em khong hinh dung duoc,co le su khac biet ve van hoa chang chi Nga oi ?
Đừng hình dung muaha à vì sự khác biệt hay không là do tâm ý của mỗi người. Hồi mới qua Ý, Bếp thấy họ khác mình, ở lâu thấy họ cũng tương đối giống mình thôi. Dĩ nhiên sự khác biệt khí hậu, phong thổ tạo nên khác biệt văn hóa.Nhưng nói cho cùng, nhìn chung họ cũng tham, sân, si, và đầy dẫy hỉ,nộ, ái. ố như bất cứ chủng tộc nào.
Keepling hay ai đó đã nói “đông tây không bao giờ gặp nhau” là sai hoàn toàn, Theo Bếp thấy văn hoá tây phương thiên về “động”, còn đông phương nghiêng về “tịnh”. tây phương thường cho cái đầu đi trước khi hành động, còn đông phương thì để trái tim dẫn đường mà đi. Đó là nói chung chung thôi, chứ Muaha thấy không, cô bé Laura khóc thương con chó bằng chính trái tim của cô mà bỏ mất cái đầu để nhớ rằng tất cả bị ảnh hưởng vì sự yếu đuối của trái tim đó, nếu dùng cái đầu để hành động cô đã tự kềm chế mà tiếp tục buổi tiệc một cách bình thường rồi. Bếp đã nói, tùy tâm ý mỗi người để thấy cách biệt hay không cách biệt giữa tây và ta.
Lý giải nầy chỉ trong tầm suy nghĩ riêng của Bếp thôi nghen Muaha,
Chuc mung tac pham moi
Hi hi…tác phẩm mới Bếp được đăng trên xứ nẫu nhưng là bài viết rất xưa của Bếp đó muaha ơi. Bếp viết bài nầy vào những năm chiến tranh vùng Vịnh, Mỹ và đồng minh đóng quân tại Irak nên mới có 19 cổ quan tài của Ý (đồng minh của Mỹ).
Cám ơn Mua Ha đã đến dực Tiệc Sinh Nhật nha.
Bên Ý đang vào hạ, như tên muaha của bạn đấy.
Hay
Một tiếng còm ngắn gọn của Kilos làm Bếp liên tưởng đến tiếng trống chầu của các quan chức ngày xưa khi coi hát bộ.
Cám ơn sự khích lệ động viên của Kilos nhiều lắm nha.
Chúc mọi an bình.
Tự dưng thương những người dân nghèo quê mình suốt đời lam lũ còn hơn mèo chó xứ người
Bên tây hay bên ta gì cũng có nhiều người nghèo sống khốn cùng hơn con thú nhà giàu T&T ơi.
Ngoài ra, cách đây không bao lâu, 1-2 năm gì đó Bếp không nhớ rõ, báo chí, TV Ý loan ti 1 tài xế Taxi vì vô ý cán nhằm 1 con chó nhà giàu mà bị chủ nhân của con chó đó cùng với bà con vây đánh trọng thương, khi vào bịnh viện thì ông tài xế đó chết.
Vậy đó , đọc xong rồi quên chứ đừng nhớ vì sẽ chán đời thêm thôi nghen .hai bạn.
Thằng em đọc truyện chị Ngọc Nga viết ”đã quá hay” và tự thưởng thùng ”lave con cọp Saigon” Khà, khà!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!
Mạch hiền đệ,
Ngu tỷ không hiểu gì hết, Mạch đệ đọc bài chị rồi tự thưởng một thùng lave con cọp Saigon? Ủa, sao kỳ vậy? Nhưng thôi, sao cũng được, có điều đệ uống gì mà tới 1 thùng lận? Chắc thế nào cũng có sự tham gia của băng tần Lưu Linh phải không?
Ngu tỷ chỉ biết lắc đầu “bó taỳ” thôi. Bây giờ ngu tỷ đi tìm bà xã của Mạch đệ để báo tin khà khà…lave con Cọp Saigon để mợ ấy chuẩn bị nước đậu xanh giải rưỡu cho đệ đây.
“Thang em”????? Troi ddat oi! Co mot lan, “chau” Khong hieu mot chu’~, duoc “chu” giai thich o muc ddo “chau” kinh trong, tuong “chu” phai o vao tuoi Ba chau hay Câu, Chú cua chau, hay là dân có Ph D ngôn ngu hoc ….. thi ra “chu” nho hon chi Hai? DDung noi “chu” con nho hon ca “chau” nua ddo nghen! (chau tuoi con chó)
“cháu” Linh.
Những người nhạy cảm thật khổ phải không chị Huỳnh Ngọc Nga? Một biểu hiện nhỏ cũng đủ làm mình phải trăn trở, nghĩ suy, chiêm ngiệm…
Thà vậy hơn làm người vô cảm, vô tri Cổ Tích ơi. Có lẻ một phần tại mình là phụ nữ nên mới nhạy cảm thế thôi.
Cho Bếp gửi lời chào thăm Ngựa Hoang và chúc “đôi trẻ” luôn hạnh phúc nghen.
Thoáng xao lòng khi đọc xong câu chuyện,thôi thì cứ để cuộc sống trôi đi như nó vốn dĩ như vậy.
Và cứ như ông xã Bếp nói “ngày mai mọi việc sẽ trở lại bình thường thôi”, Mộc Miên có đồng ý không?
Vì nếu không, nhớ hoài những chuyện đáng chán đó sẽ làm chúng ta hết muốn cười vui để sống .
Mộc Miên vui khoẻ nghen.
Bản giao hưởng thì phải có nhiều cung bậc sắc màu,có giáng có thăng có trầm có bỗng
……..như cuộc đời có vui, có buồn trong mỗi nhận thức của mỗi người hén Thanh Quang?
Tiệc Sinh Nhật của Laura nằm trong cung trầm phải không bạn?
Biết làm sao được chị ơi !
Bởi biết không làm sao khác hơn đuợc trước chuyện xảy ra nên Bếp mới viết ra để xem có ai cùng thở dài như Bếp lúc đó không đó A Hoàn.
Cá ơn bạn đã ghé thăm, hy vọng sẽ còn dịp “gặp” nhau nhiều hơn tên xứ nẫu.
A Hoàn vui khoẻ nghen.
Nhẹ nhàng mà sâu sắc.
Tu Quang “phán” một câu cũng nhẹ nhàng mà dễ thương vô cùng.
Cám ơn Tu Quang bằg một miếng bánh sinh nhật nhgen.
Chỉ là buổi tiệc sinh nhật nhưng biết bao nhiêu là chuyện lớn nhỏ của nhân sinh.
Vì chúng ta đang sống và chung quanh cũng sống theo mình nên mới quần tụ những cuộc nhân sinhnhư vậy đó Cafebuon ơi. Thuyết nhà Phật bảo đó là căn duyên phối hợp để nói chẳng có gì tự nhiên hiện hữu trong cuộc đời nầy cả. Cafebuon có nghĩ như vậy không?
Minh cung tung o trong cai hoan canh ay tam trang ay,nen thau hieu chi Nga oi
Vậy là Bếp có người đồng cảm rồi.
HDN có thấy là những lúc như vậy cuộc đời “thấy mà phát chán” không?
Cám ơn HDN đã chia sẻ, chúc mọi an vui.
Viết như xoáy vào bên trong nỗi buồn
Thiệt vậy hả Minh Huy?
Nổi buồn rồi tan, chỉ hy vọng không làm lan lây người đọc vì nói cho cùng đó chỉ là một cảnh giới của cuộc dời mà cuộc đời thì thay đổi liên miên, vui buồn lẫn lộn.
Cám ơn Minh Huy đã ghé dự Tiệc Sinh Nhật nghen.
Mỗi tâm hồn con người là một thế giới riêng. Để thoát cô đơn, tìm cảm thông, chia sẻ, con người tìm đến văn chương. Truyện gợi được nhiều đồng cảm ở người đọc.
Có nhiều khi không cô đơn con người vẫn thích tìm đến văn chương để đóng góp tâm ý cùng mọi người. Nhưng đúng thật như anh nói, mỗi người đều có 1 thế giới riêng mà văn chương là 1 trongnhững điễm hội tụ để những ai yêu thích chữ nghĩa cùng chia sẻ cho nhau.
Những lời đồng cảm của anh làm bếp cảm động lắm. Cám ơn anh nhiều và chúc mọi điều bình an.
Viet that nhe nhang,nhung doc ky thi nhung van de dat ra trong do vo cung sau sac
Minh Văn “còm” một câu ngắn cho Bếp nhưng làm Bếp thích chí vô cùng dù biết Bếp phải cố gắng nhiều hơn nữa để được đúng như lời bạn tặng.
Cám ơn MV nhiều nha.
“Tôi thở dài, bước ra ngoài balcon nhìn trời đêm để xem khoảng trống thiếu vắng mười chín ngôi sao sa có rộng lớn bằng khoảng trống một vì tinh cẩu hay không” – Út em khoái đoạn này quá và cả cái kết nữa, như vô thường vậy!
Út Quỷnh ơi,
Vậy chị em mình cùng một ý với nhau rồi vì chị cũang tâm đắc với câu đó lắm. . Khi viết nó, chị cũng nhận ra mọi việc trong đời đều do Tâm ta nghĩ ra thôi, nghĩ tốt ra tốt, nghĩ xấu ra xấu. Đó là vô minh (không phải vô thường) theo thuyết nhà Phật đó Út.
Vô thường là không có gì hết, là tạm bợ, giả tạo như cuộc sốngnầy.
Vô minh là vọng tâm suy tưởng, nghĩ sao ra vậy.
Không biết chị hiểu như vậy có đúng không? Sợ nói sai các bậc trưởng thượng rầy quá chừng.
” Ngày mai rồi mọi sự sẽ lại bình thường thôi ” ( HNN )
muội của tôi ơi!
Chào cả nhà và chúc cả nhà vui,
Ha ha,,tiểu muội mừng quá vì thấy huynh ngồi dậy, khoẻ và xuất hiện giữa bạn bè. Như vậy hoài nghen hiền huynh.
Ngày mai huynh sẽ khoẻ hơn và mọi sự sẽ vui hơn, muội chúc anh chị nhưvậy đó.
Đọc truyện chị,tâm hồn hiểu thêm một chút vị đời
Cám ơn T&T đã ghé dự tiệc sinh nhật nhưng sinhnhật có bánhngọt thì đừng quên vị ngọt của bài nghen T&T, dù gì tấm lòng của cô bé Paola đối với chú chó Mimi cũng là vị ngọt tình người giữa chúng sinh và chúng sinh. Cứnhìn theo chièu hướng ngọt ngào sẽ thấy ngọt ngào thôi T&T à.
Chúc hai bạn luôn vui khoẻ (gọi hai bạn vì T và T, đúng không?)
Chuyện chị Nga viết rất nhẹ nhàng nhưng cay xé.
Thôi mệt Bếp rồi Mimosa ơi, cay vừa vừa thôi, chứ cay xé bếp không dám làm đâu, nhưvậyb dễ chán đời lắm, nghe thấm thía sự đời là được rồi.
Để Bếp cốgắng tìm viết chuyện vui cho Mimosa nghe ngọt ngào cuộc sống bù lại vị cay của Tiệc Snh Nhật nghen.
Ôi mình cũng đã thấm thía tâm trạng của người đàn ông bị xếp hạng sau phụ nữ và chó mèo. Chán !
Ở mấy cái xứ nầy con chó nhiều khi “ngon lành” hơn con người đó bạn Xa Que à, chó có giấy khai sanh, có bịnh viện riêng, có công vien riêng, có bảo hiễm sức khoẻ, có nghĩa trang riêng, mùa đông đi ra ngoài được mặc áo ấm, chó cái được thăắt nơ xanh xanh, đỏ đỏ,. ở nhà tha hồnhảy lên giường, lên ghế nằm nguồi ngang hàng với chủ, được dẫn đi tắm trả tiền mỗi lần 30 euro, đước đi cắt tỉa lông cho sạch sẽ, được dẫn đi tìm..bạn đờ, v.v…Nói tóm lại, dân nghèo thua con chó. Kinhtế suy sụp, nhà hàng, tiệm tùng đóng cửa rần rần nhưng nhà thương chó, tiệmbán vật dụng cho chó, nhà tắm chó vẫn mọc lên và đứng vững như bàn thạch.
Xa que đừng buồn, nếu muốn xếp hạng caonhất sau mấy con thú thì kiếp sau xin đầu thai làm dân Hồi giáo, mấy xứnầy đàn ông đứng đầu sổ đó Xa que. Nói chơi đừng tưởng thiệt mà làm dân mấy xứ đó, hành hạ đàn bà tội nghiệp nghen Xa Que..
Chi Hai dda giong mot hoi chuong lam thuc tinh em. khong biet chi co co y hay khong. Doc bai nay, em tu nho tu nay se biet nghi xa hon mot chut cai buon rieng cua minh -neu no dden.
Cam on chi Hai.
Em tu
Chèn ơi, dì Tư của chị bộ tưởng bàinầy chị viết để răn đe cưng hả? Tầm bậy nè, bài cũ mèm chị viết các đây gần 10 năm rồi, lúc đó chưa quen cưng thì bviết đâu mà vô tình hay cố ý với cưng hả Linh.
Nhớ viết bài tả lại chuyện gánh hát bầu tèo của cưng đi lưu diễn đi,.
Lên mấy bay đừng quên niệm Phật nghen nhỏ.
Chúc cả nhà chu du vui vẻ.
Đọc hiểu thêm hơn văn hóa,cá tính xứ người
“Nó” cũng na ná giống mình thôi Savi à vì nói chung chung tất cả dù ở đây hay đó chúng ta đều là con người và mỗi người đều có caí Tôi riêng để nghe cảm xúc khác nhau.
Cám ơn Savi đã ghé “dự” Tiệc Sinh Nhật nghen.
Chúc mọi an vui.
Đúng là không nỗi buồn nào giống nỗi buồn nào !
Đúng là phải ở trong cuộc mấy biết tâm hồn mình ra sao đó MEOMEO.
Vì thế Bếp mới nói cái Tôi của mỗi người tự cảm nhận lấy cảm xúc của riêng mình qua từng sự việc chung/riêng.
Meo Meo vui và “chụp” được nhiều miếng mở béo bổ nghen.