Hiếu Tân
Tôi thỉnh thoảng mới gặp anh tôi, nhưng mỗi lần gặp anh đều cho những cú choáng người.
Như lần gần đây, anh kể về việc đụng với người đã chết.
“À bây giờ đang bùng nổ những chuyện tâm linh, tìm mộ, gọi hồn, thánh hiện..” Tôi nói.
“Không phải chuyện đó.” Anh gắt “ Đây không dính gì đến linh hồn người đã khuất. Mà là..xác người chết”
*
Anh kể anh được mời đến một hội thảo. Trong lúc anh đang lật xem lại phần chuẩn bị của mình, vừa vô tình ngẩng lên nhìn một diễn giả mới được giới thiệu, thì lạnh toát sống lưng “ Ơ..Thằng này đã chết rồi mà?”
Anh hấp tấp ra về. Người trong ban tổ chức chặn lại hỏi duyên cớ và nhắc anh đã đăng ký tham luận, anh chỉ một mực: “Xin lỗi, tôi không có thì giờ chuyện trò với người chết” Suốt mười lăm phút nói qua nói lại mà hai bên – anh tôi và ban tổ chức- không hiểu được nhau. Người ta không hiểu anh tôi nói gì đã đành. Anh tôi thì cáu kỉnh vì không làm sao cho họ tin rằng “thằng đó là thằng đã chết”
Tôi bình tĩnh gợi chuyện anh, và nhớ ra, tôi đã xem một đoạn trên TV, cái người mà anh bảo rằng đã chết ấy, vẫn bước lên bục, dương mục kỉnh lên và nói thao thao bất tuyệt suốt một tiếng rưỡi đồng hồ. Ông ta trước đây cùng ngành cùng cấp với anh (cũng GSTS). Tôi băn khoăn hỏi anh, làm sao mà người chết lại nói được như người sống thế? Ấy thế mới tài, nó khéo nguỵ trang lắm, nên những người không rành mới tưởng nó vẫn còn sống. Tôi bác lại anh (anh tôi có cái tật người đối thoại có phản bác thì mới làm cho anh hứng thú, còn cứ ú ú ớ ớ làm ra vẻ hiểu nhưng thực tình không hiểu thì chỉ làm cho anh ấy phát cáu) “Nhưng, người sống thì mới biết nguỵ trang, mới giả vờ được chứ. Người chết đâu biết giả vờ?” Anh hơi nghĩ ngợi một lát, rồi tặc lưỡi “Ừ, cũng có thể, nhưng chắc chắn hắn chỉ sống trong những trò nguỵ trang, giả vờ ma mãnh ấy được thôi. Hắn đâu có sống. Hắn đã chết rồi”
Anh cho biết, sau buổi ấy, anh đâm cảnh giác và luôn chú ý quan sát, và quả thật đã gặp những xác người chết cả trên đường phố cả trên các phương tiện thông tin đại chúng. Chúng đi lại nói năng như người thường. Chúng cũng có cả các hoạt động lẫn các nhu cầu khác nữa, tất nhiên. Nhưng chúng là những người đã chết. Thấy tôi vẫn ngỡ ngàng, anh bảo: “Thời buổi này cái gì mà không thể xảy ra? Chú có biết chuyện, có người sống thật sau bao năm tìm về quê hương mà không cách gì làm xong thủ tục để được công nhận là người còn sống. Còn những kẻ đã chết lại không chịu nằm yên dưới mồ, vẫn quậy phá đời, có gì là lạ? Tôi tưởng đến tuổi này rồi chú chẳng nên ngạc nhiên trước bất cứ chuyện gì”.
Tôi bảo tôi không nghi ngờ tính chân thực trong những điều anh nói, nhưng làm thế nào nhận ra những kẻ đã chết, khi họ lẫn lộn giữa chúng ta. Anh công nhận rằng không phải ai cũng nhận ra được, đôi lúc cũng cần một chút chuyên môn, nhưng không nhất thiết phải có năng khiếu đặc biệt. Chẳng hạn những kẻ chết trước thời “thị trường”, nếu để ý, ta sẽ không bao giờ thấy chúng bước chân vào các siêu thị, và rất dị ứng với quảng cáo. Nhưng những người có linh khiếu như anh thì nhận ra rất nhanh mùi tử khí, ngay cả khi chúng đang múa may hò hét. Rất nguy hiểm. Rồi như sực nhớ ra điều gì, anh giật mình hốt hoảng.
“Bọn trẻ ,trời ơi bọn trẻ !Làm thế nào cho chúng biết mà tránh xa các tử thi. Nhiễm khí lạnh vào rất khó chữa.”
*
Tôi lâu lắm mới gặp anh tôi, nhưng lần này anh đã khiến tôi phải nát óc.
.
Trích trong – Từ Hải và Ẩn Sĩ, truyện và tạp văn, nxb Vắn Học, 2011

Viết thật độc , khả năng tưởng tượng của tác giả thật mênh mang
Bạn quá khen. Vui ấy mà
Chuyện cứ như kể,kể như kẻ bàng quan, nhưng ý tứ bên trong thật dữ dội
Nhiều người cứ bảo văn hiếu tân dữ dội, nhưng thật ra văn hiếu tân hiền khô! Người còn hiền hơn nữa, hê hê!
Anh Thái thân!
Tín thật không ngờ anh viết văn sâu sắc và có duyên đến thế.Vẫn biết ngày xưa anh cũng đùa rất hay và thâm thúy.Chúc mừng anh.Hẹn ngày nào về VN anh em mình gặp nhau và nói chuyện nhiều hơn.
Chào bạn láng giềng năm xưa, nhớ những ngày hai đứa còn sát vách, đêm đêm nghêu ngao Trịnh Công Sơn, bây giờ đã cách xa vạn dặm. Nào về nước nhớ gọi nghe. Gặp lại sẽ rất vui, cả NQH nữa.
Viet rat da nghia
Những câu chuyện của Hiếu Tân kể bao giờ cũng sâu sắc,đa nghĩa
Cảm ơn Thanh Thanh
Đọc thấy hay.
Cảm ơn Vũng Chua. Bài này mình viết cách nay bẩy năm, hôm nay phủi bụi mang ra đọc lại không ngờ vẫn được nhiều bạn ủng hộ. Rất vui.
Cam on tac gia.
bai nay phai doi tro ve nha, ranh rang, co thi gio nghiem ngam cho dang cong nguoi viet.
bai nay khong the doc thoang qua va sau lung co nguoi dung doi duoc
xin cam on
l/inh
Cảm ơn Huỳnh Phương Linh! Nghiền ngẫm nhưng cũng cần thư giãn, như Rong Biển đó, HPL ạ
Bài viết rất sâu sắc !những liên tưởng thật thú vị ,rất hay! Cám ơn anh Hiếu Tân !
Cám ơn Trần Kim Loan! Liên tưởng của người viết gợi ra những liên tưởng của người đọc, nhiều khi đi xa đến không ngờ. Nhưng như thế lại càng thú vị, phái không TKL?
Hôm chị đi Vũng tàu sao không ghé thăm nhà văn Hiếu Tân,anh ta vui tính lắm, ngày xưa hai anh em đã từng ở chung nhà đó.
Trí tưởng tưởng của người viết là món qua trời đất tặng cho con người phải không anh Hiếu Tân?
Món quà ấy trời đất chia đều cho người viết và người đọc, HUYNH NGOC NGA ạ. Thử tưởng tượng nếu người đọc không có trí tưởng tượng thì người viết viết sao được?
Chuyện cổ tích này có lẽ không ít người đã biết, hay đã cảm nhận được. Nhưng vẫn thú vị khi giờ đây chúng ta lại nghe thuật lại qua tài kể chuyện của nhà văn Hiếu Tân!
Anh Hiếu Tân quên đi mất rồi chăng hai câu thơ cổ xưa của nhà thơ Tố Như mở đầu câu chuyện Đoạn Trường … Liên Thanh? Nó như vầy nè anh:
” Trăm năm trong cõi người ta
” Lắm người đã chết… nhưng mà CHƯA CHÔN…
Hình như các đoạn tiếp theo sau đó đến nay qua bao dâu bể, mối mọt thời gian đã ” ăn” hết cả rồi… Không biết có còn ai nhớ nữa không. Tôi chỉ xin chép lại để tán thưởng câu chuyện kể rất thời sự và đầy ý nghĩa của anh.
Thân mến!
Kiến thức của anh Cao Quảng Văn về cổ văn vững vàng ghê. Mà ý tưởng cũng rất độc đáo. Cảm ơn anh.
Bức tranh Picasso minh họa cho bài thật phù hợp.Có những người còn sống nhưng đang bị căng ra treo lên như người đã chết như tác giả đã mô tả
Mình rất thích bức tranh này. Cảm ơn Ca Dao. Cảm ơn Admin.
Viết hay,nhưng giá như thêm chất bóng bảy,văn học chút xíu nữa thì càng giá trị hơn
Cám ơn Chip đã góp ý.
Phép thử một con người là đây chăng ?
Phát hiện của bạn rất hay. Cũng có thể là một phép thử, Minh Mẫn ạ. Chẳng hạn thử xem người đang thức hay đang mê ngủ, v.v..
Hay
Một phát hiện “khủng ” cần trao giải cho Hiếu Tân.
Chết chết! Trái cóc xanh thì không dám nhận đâu đấy
Ngòi bút lạnh,cái đầu lạnh và trái tim không lạnh.
Trái tim của tuổi 20 và cái đầu của tuổi 40… Tiếc thật, tác giả đã qua cả 2 tuổi ấy lâu rồi, thậm chí vượt qua cả tổng của chúng. Cám ơn Mai!
Đúng là cái nhìn của nhà văn,cái nhìn xuyên thấu cõi hồng trần bụi bặm.
Tác giả cũng rất muốn làm một nhà văn đó, nhưng phải là nhà văn như cái nhìn của Lethivinh cơ!
Truyện đầy biểu tượng
Doc bat ngo,vi y tuong la lung cua tac gia
Và tác giả cũng bất ngờ…
Viet la ,sau sac
Cám ơn bạn!
“Tôi lâu lắm mới gặp anh tôi, nhưng lần này anh đã khiến tôi phải nát óc.” huhuhihi
Vậy là “những người đã chết” như thế này thì làm sao biết được những gì về “giàn khoan HD-891” hiện nay phải không quynh Hiếu Tân. Thiệt tậu!
Đúng là lâu quá không gặp! Rất cảm ơn “Chuyện lạ của anh tôi”, một bài viết hay.., rất là Hiếu Tân! Đã quá! Đầu óc hình như được thư giãn, thoải mái một cách lạ lùng và giật mình.. thì ra đệ vẫn còn sống hihi. Chúc quynh bình an. Quý mến!
Lâu quá không gặp, Rong biển à. Cám ơn cảm tình của RB với bài viết và tác giá
Rong Biển đúng là khéo chọn mặt gửi vàng.Anh Hiếu Tân này cách đây 30 năm ở cùng nhà với anh Ba Tín đó.Anh ta rất tiếu và sâu sắc.Lúc đó anh ta là Trưởng khoa Cơ khí.
@ RB, Ba Tín. Hóa ra đều cùng quen biết cả. Ha ha! Quan san muôn dặm một nhà. Nên ta với nẫu đều là anh em.
Quan san muôn dặm một nhà , ấy vậy mà nẫu ở Vũng Tàu phải đi
một vòng qua Xứ Nẫu mới biết nhau ! Nay lại được anh Ba Tín cho
biết thêm một chi tiết bất ngờ và thú vị : Trước đây anh Hiếu Tân là
Trưởng Khoa Cơ khí.! Không biết sau một thời gian khá dài rời xa
bục giảng, có khi nào anh Hiếu Tân nhớ bục giảng và muốn thỉnh thoảng
truyền đạt một đề tài nào đó cho sinh viên không? Nếu muốn, xin a lô cho
Đồng Hoang , Đồng Hoang sẽ khăn áo chỉnh tề đến thỉnh sư phụ xuống núi,
Xuân Thu nhị kỳ (hay…nhiều nhiều kỳ cũng được ! ) giảng cho các sinh viên
khoa Cơ Khí Đại Học VT !
Vừa qua ĐHVT được chỉ định (và được cấp kinh phí) nghiên cứu đề tài
lọc nước biển ra nước ngọt….Đến nay Trường đã kip. thời sản xuất và
cung ứng máy lọc nước biển cho tàu đánh cá, các nhà giàn và biển đảo…
trong thời điểm biến động vừa qua…
Rất vui được biết Đồng Hoang. Nếu ở VT lúc nào gặp uống cà phê nhé. Đề xuất của bạn cũng rất thú, chỉ sợ rằng không đủ sức, vả lại bao năm nay đầu óc HT đã lãng đãng sang nhiều lãnh địa khác xa xôi lắm rồi
Hay
Sự liên tưởng thật thú vị
TG rất vui được nghe điều đó. Cám ơn Dabac.
Chuyện lạ không lạ chút nào nhưng rất lạ là đến bây giờ mới có người viết ra !
Có lẽ cũng nhiều người viết rồi @Savi, AnHuy ạ. Có điều họ nói cách khác.
Một phát hiện thú vị, đáng để suy gẫm.
Nào ta cùng suy ngẫm..
Ôi biết bao người sống mà cũng như chết,điều này ai cũng biết cũng cảm nhận,nhưng anh HT là người đầu tiên nói ra điều ấy trong trang viết
Bạo thật !
Một cây bút sâu xa,sâu cay và sâu sắc
Cám ơn Người Nhơn Lý đã đọc.
Viết thật độc anh Hiếu Tân ơi
Nhớ mang thuốc giải khi đọc nhé, Huỳnh Hùng! He he
Truyện anh Hiếu Tân đúng là “chuyện lạ của anh tôi”!
(Em đã đọc đi đọc lại “Từ Hải và Ẩn sĩ” của anh hơn ba lần, lần nào cũng lạ!)
Cảm ơn em. Đức kiên nhẫn của em thật đáng phục, Diễm ạ
Cảm ơn em. Sự kiên nhẫn của em thật đáng phục, Diễm ạ.