Ngô Đình Hải
Mùa Vu Lan năm ngoái, tôi đọc được bài thơ này:
Bông hồng cho Mẹ
Con cài bông hoa trắng
Dành cho mẹ đoá hồng
Mẹ nhớ gài lên ngực
Ngoại chờ bên kia sông…
Đỗ Nghê
(Vu Lan 2012)
Bài thơ ngắn. Ngắn như giấc mơ hạnh phúc của một đời người. Ngắn như thời gian của những ngày tôi còn có mẹ…“Nước mắt vốn chảy xuôi” thành sông thành biển, một vài giọt “ rơi ngược dòng” có thấm tháp vào đâu! Tôi không viết mà ghi chép lại, từ trong cái ký ức tồi tàn của mình, xin được như chút hương khói dâng lên mẹ để tưởng nhớ trong mùa Vu Lan này…
Con cài bông hoa trắng
Đã mấy mươi năm, Vu Lan nào tôi cũng chỉ được một bông hoa trắng. Những bông hoa trắng tiếp nối, chắc chắn sẽ theo tôi đến hết đời. “Con cài bông hoa trắng” lên áo của những ai mồ côi mẹ đều thiệt thòi, đáng thương và tội nghiệp như nhau, cho dù nó đã là một thằng già 60 tuổi như tôi!…
Ngày mẹ theo thầy tôi vào Nam, tôi hãy còn ẵm ngữa. Cô gái nhà quê mới lấy chồng hơn năm, còn chưa kịp quen chốn thị thành, đã phải bồng con bỏ xứ, bỏ làng, bỏ cha mẹ, anh em, bỏ tất cả vì “xuất giá tòng phu”!…Bước xuống tàu là…hết, là biền biệt, là vĩnh viễn chia xa. Chắc hẳn ngày đó mẹ tôi đau lòng lắm! Người ta chẳng thường nói “ thà tử biệt hơn sinh ly” đó sao…
Tôi lớn lên giữa Sài Gòn không họ hàng thân thuộc, không có một chút khái niệm nào về miền quê của mình. Có chăng là do thầy mẹ tôi kể lại, và câu chuyện luôn kết thúc bằng tiếng thở dài: “ không biết bây giờ…!” Quê ngoại xơ xác, những năm đói kém, con cái còn gửi người thân nuôi giúp, có gì cho mẹ tôi mang theo? Tới một tấm ảnh gia đình cũng không, những gì mẹ tôi còn lại là ở trong trí nhớ, ở trong những hình ảnh nhạt nhòa được ghi lại đằng sau những giọt nước mắt! Lần nào cũng vậy, mẹ tôi luôn gói gọn trong một vài cái tên, vài kỷ niệm nho nhỏ, nó như để nhắc nhở tôi về một nguồn gốc, về một mối quan hệ mà tôi không hình dung ra được…
Chiến tranh càng kéo dài, mẹ tôi càng héo hắt. Nhất là từ dạo, tin “chiến sự” có thêm phần tin máy bay “oanh tạc”, mẹ tôi lại có thêm những đêm mất ngủ, bà ngồi trong màn, lầm rầm khấn vái tới khuya. Không ai biết mẹ tôi khấn gì, anh em tôi không nghe được, thầy tôi cũng không nghe, chỉ yên lặng nhìn, cái nhìn xót xa và chịu đựng. Rồi nỗi đau đó lan rộng trong nhà, chúng tôi cố không nói chuyện với nhau về bất cứ điều gì liên quan đến cuộc chiến, để mẹ tôi bớt ray rứt và nguôi ngoai phần nào chăng…
…Ngày đi học, tôi luôn ao ước nghỉ hè được về quê chơi như những đứa bạn cùng lớp, cái miền quê xa thẳm chỉ còn trong ký ức của mẹ, tôi cũng biết như thế nhưng không ngăn mình được. Cái mơ ước nhỏ nhoi và “không tưởng” đó lại cứ lớn dần, nó hình thành một nỗi ám ảnh với mọi người trong nhà, nhất là mẹ tôi!…
…Mùa hè luôn gắn liền với tháng bẩy, tháng của gặp gỡ âm dương. Mẹ tôi cúng cô hồn rất tươm tất. Bà trải một chiếc chiếu ra trước cửa nhà, bày lên đó chè, cháo, xôi, gà, bánh trái để cúng, rồi sau đó đốt rất nhiều “giấy tiền, vàng mã”. Mẹ tôi nói để cho những vong hồn xa nhà làm lộ phí mà về, người cỏi âm chắc đi lại dễ hơn, chứ như mẹ tôi nhớ quê mà không có đường về,…khổ lắm!
…Rằm tháng bẩy, mẹ dắt anh em tôi lên Chùa, cài cho chúng tôi những đóa hoa hồng thật đẹp, và tự tay cài cho mình một bông hồng đỏ thắm lên áo. Đó là lúc tôi thấy mẹ tôi vui nhất, dù đã mười mấy năm qua mẹ tôi không hề có lấy một chút tin nào về nhà ngoại, nhưng tôi biết tự trong thâm tâm, mẹ tôi luôn hy vọng và thực sự mong mõimình còn được một bông hồng như vậy!…
Con cài bông hoa trắng
Dành cho mẹ đoá hồng
…Khi những chuyến tàu sắt nối liền Nam Bắc vừa có, thì có lẽ mẹ tôi là một trong những thường dân đầu tiên lên tàu. Bà gói ghém thật kỷ những món quà, có những thứ mẹ tôi để dành từ lâu lắm. Tôi biết mẹ tôi luôn chuẩn bị cho cái ngày về thăm quê này kể cả trong những giấc mơ! Anh em tôi không ai đi theo dù rất muốn, bởi lúc bấy giờ thầy tôi đang đi “học tập”, chúng tôi đã gom góp và bán đi tất cả những gì có thể bán được, cố gắng góp nhặt cũng chỉ đủ chi phí cho một người…Lên tàu đi, mẹ tôi lại rơi nước mắt…
Từ ngoài quê, mẹ tôi gửi thư về, những lá thư dài kể đủ thứ chuyện, ngoại tôi cũng yếu lắm, bà cố sống chỉ để chờ gặp đứa con gái hơn 20 năm xa cách. Rồi ngoại mất, mẹ tôi ở lại ngoài đó thêm ít lâu để chịu tang. Khi về mẹ tôi mang theo được tấm ảnh chụp khuôn mặt của một người phụ nữ, chít khăn mỏ quạ và nụ cười hiền hậu, phô hàm răng đen nhánh. Mẹ tôi nói hình của ngoại để thờ. Anh em tôi cũng biết mặt ngoại từ đó…
Năm sau thì thầy tôi “học tập” về, mẹ tôi đã vất vả càng vất vả hơn, một mình bà lê la khắp các chợ trời vỉa hè mà mua mà bán nuôi cả nhà. Năm sau nữa thì mẹ tôi đi theo ngoại! Tôi cũng đã ngoài 20, chưa làm được điều gì có nghĩa cho mẹ, mà nếu có thì có lẽ chỉ một điều duy nhất làm cho mẹ tôi đỡ khổ, đỡ dằn vặt, đó là : tôi học được Đại học và không phải…đi lính!…
Mẹ nhớ gài lên ngực
Ngoại chờ bên kia sông…
Cuối cùng, tôi tự hứa với mình, tôi sẽ gọi điện cho anh Đỗ Nghê, chỉ để nói với anh là tôi… đang đọc bài thơ của anh trong ngày rằm tháng bẩy dù rằng tôi đã…thuộc lòng từ mùa Vu Lan năm ngoái!…
Ngô Đình Hải
( Vu Lan 2013)
* tựa của Bác sĩ Đỗ Hồng Ngọc.

Viết thật xúc động và sinh động
Cảm ơn Gò Chàm. Vậy thì…viết nữa nhe?
Sao lại gọi là bài thơ nhỏ ,nên gọi là bài thơ ngắn thì phù hợp hơn
Chào Kimnguyên, chỉ là suy nghĩ và sở thích riêng tư thôi, với tôi thì đọc ” một bài thơ nhỏ” mà thấy… ” một ý thơ lớn” thì thú vị hơn bạn ạ ( như “còm” của bạn Mai nguyen ) Cám ơn bạn đã đọc và góp ý. Chúc bạn vui.
Lạc vào đây đọc được một bài viết khá hay
Welcome Dzung Nguyen! Lạc thêm nhiều lần nữa nghe bạn! Bạn sẽ gặp ở đây nhiều bài viết khác hay và thú vị lắm. Mong bạn sẽ được vui trong lần đi lạc này. Cảm ơn bạn.
Đọc muộn,nhưng âm hưởng của ngày vu lan vẫn quanh quẩn đâu đây. Chúng ta yêu mẹ,nhớ mẹ,đâu chỉ có một ngày,phải không anh ?
Cảm ơn Ghềnh Ráng! Tôi cũng mong được như vậy, không có mẹ cuộc đời hiu quạnh lắm! Dù bây giờ tôi đã có…cháu ngoại! (hic!)…
con và mẹ …hoa hồng trắng và hoa hồng đỏ……đọc xong bài này những hình ảnh ấy cứ ám ảnh mãi tôi
Vậy là phải… “chúc mừng” những ám ảnh của bạn mới đúng! Bạn đã cài hoa lên áo mình chưa? Cảm ơn Comay.
Hay và cảm động
Cảm ơn huyen. Gặp lại ở bài khác nghen. Thân ái.
Thơ hay mà bình cũng hay
Hoa ơi! Hỗng dám…”bình” đâu! Lảm nhảm vài mẩu chuyện cũ cho ngày Vu Lan. Bạn đọc là vui rồi. Cám ơn và chúc bạn vui.
Thơ hay mà văn cũng độc
Hi Savi! Chào người quen mà…chưa gặp! Cảm ơn nhiều.
Những bà mẹ VN,nhửng trái tim VN đang làm lòng tôi thổn thức
Cảm ơn Xaque. Chúc bạn vui.
Viết đơn giản mà cảm động
Ừ! Nó cũng đơn giản như cuộc đời của mẹ tôi vậy, chịu đựng và…chịu đựng…rồi…hết! Cảm ơn Thu Tuyết.
Tự dưng nhớ mẹ ghê gớm
Chào Sông Hàn. Cái tự dưng của bạn làm người khác phải…ganh tị !
Đọc những dòng Anh viết về mẹ làm em cũng nhớ quê quá đỗi. Phận người xa xứ bao giờ mới hết day dứt ngóng mong.
“Thuyền theo lái
Phận trâm cài hiu hắt theo nước ròng nước lớn
Chữ tam tòng trèo sóng cả nhấp nhô…”
Chào Kiều.
” Chữ tam tòng trèo sóng cả nhấp nhô…”
Chứ quê mẹ em ở nơi mô?
“Chiều ra sau ngõ
nghe chim vịt kêu chiều
có chín chiều ruột đau?” ( CD)
Doc that cam dong
Cám ơn Nguyen Van Hoang. Mong rằng bạn vẫn còn được cài một đóa hoa màu hồng trong mùa Vu Lan này. Chúc vui.
Mo may ra thay bai NDH, Bep tuong lai la tho nhu thuong le nhung doc roi moi biet lan nay dong huong cua Bep viet van. Viet van hay nhu lam tho gioi , ve phan hinh thuc Bep còm truoc nhu vay.
O day, ngoai cai hay cua giong van, Bep cam dong nhieu voi chuyen nguoi con gai xa que theo chong de chieu chieu trong ve que me ruot dau chin chieu, Bep cung boi hoi theo voi duong tau noi lien nam bac, cho nhung nguoi xa que tro lai dat coi nguon .
Tinh Me con hay tinh phu mau luc nao cung là moi tình sau sac doi voi moi nguoi, bai viet nay dong huong goi ghem no luon ca tinh que huong va phong tuc tap quan que nhà trong do.
Tom lai, hay qua dong huong oi. Bet tang them hoa hong trang cho ban, co con cho tren ve ao de cai khong?
Chào đồng hương… “bếp…trưởng”! Lần này đọc cái “còm” không có dấu mệt “đứt hơi” mà vui nhiều lắm. Cảm ơn đóa hoa hồng của chị. Và qua đây xin cho tôi được gửi lời chúc mừng đến những ai đang còn mẹ: “hãy cùng nhau vui sướng đi” (PTM). Chúc chị luôn an lành.
Viết xúc động lắm. Xin chia xẻ cùng anh
Chào Mimosa. Cái tên của bạn làm tôi nhớ tới một bài hát của cố nhạc sĩ TTT, nhớ những con dốc dài quanh co có đầy hoa ở Đà Lạt, và lời khen của bạn cũng đẹp và êm ái như tên của loài hoa đó vậy. Cám ơn bạn.
Nhờ bài viết này mà tôi cũng thuộc bài thơ của anh Đỗ Nghê
Cảm ơn Phù Thế! Vậy là tôi viết cũng tàm tạm và bạn cũng…đang đọc bài thơ này như tôi rồi!…
Một bài thơ nhỏ,một ý thơ lớn và một bài tản văn hay
Đúng rồi Mai nguyen ơi! “Một bài thơ nhỏ,một ý thơ lớn”… Rất cảm ơn nhận xét của bạn. Chúc bạn vui.
Một bài viết làm rung động lòng người đọc
trong mùa Vu Lan.
Chào anh Định. Cảm ơn anh đã vào đọc. Hôm nào ngồi lại cà phê nha anh! Chúc anh luôn an lành.
Những trái tim người mẹ bao giờ cũng mênh mông,vô bờ
Tôi tin rằng bạn cũng đã nói với mẹ mình câu này: “con thương mẹ vô cùng” và hy vọng bạn vẫn còn được cài một đóa hoa hồng thắm trong mùa Vu Lan năm nay. Cảm ơn bạn đã đọc.
@Chào Anh ĐHN & Anh NĐH!
Bài thơ “nhỏ” của Anh ĐHN bằng tấm lòng “như nguyện” tràn cả yêu thương, tựa đóa hồng đỏ thắm_ xanh cả dòng sông đời… và bài ký “nhỏ” của Anh NĐH cũng thấm đẫm “tình mẫu tử” đọc thật cảm động_ lắng sâu vào lòng người đọc, đồng cảm!
_Quý tặng Hai anh “một cặp”hoa hồng thắm giữa đời đây!Tuy là qua ảo nhưng cái tình ẩn trong qua… là không ảo đâu nghen!(cừ)
Chúc Hai anh luôn vui & lòng đầy hoài niệm đẹp về “Mẹ”!
Chào nguyen ngoc tho! “cái tình ẩn trong hoa là…không ảo”, giống như ly cà phê phải không? Bữa nào…cho thấy nghen! Thân
Xin chia sẻ nỗi buồn cùng anh
Posted by 113.73.38.105 via http://webwarper.net, created by AlgART: http://algart.net/
This is added while posting a message to avoid misusing the service
Chào HPhuoc! Có những thứ đi liền với cuộc đời mình trong một thời gian dài, lâu dần cũng thành quen phải không bạn? Cảm ơn bạn.
Con cài bông hoa trắng
Dành cho mẹ đoá hồng
Mẹ nhớ gài lên ngực
Ngoại chờ bên kia sông…
_________-
câu thơ thật là lạ,rất khó mà nghĩ ra
Tôi xin phép được thay mặt tác giả bài thơ cảm ơn nhận xét của bạn ở đây và sẽ chuyển lời của bạn tới nhà thơ Đỗ Nghê sau. Chúc bạn vui.
Bài thơ nhỏ mà sức lan tõa lớn
Tôi cũng nghĩ như vậy. Cám ơn Minh Huy. Chúc bạn vui.
Trong bút ký “buổi chiều trên nghĩa trang”(2005) in trong tập truyện Hành Trang ngày trở lại (nxb Tre, 2007) tôi có viết về một tấm bia : “Phần đông những lời khắc trên bia là những tiếc thương, nuối tiếc. Nhưng không phải trên tấm bia nào cũng chỉ có lời than thở, vì đôi khi cũng có những ý tưởng rất khác, thí dụ trên tấm bia chung, chắc của các con lập cho mẹ, mất năm 1979, và cha, mất năm 2001, có ghi: “Trong niềm vui ba má đã gặp lại nhau, chúng con xin biến nỗi đau thành lời cầu chúc “ ( nella contentezza che vi siete ritrovati, il nostro dolore si trasformano in gioia )… vài hàng ngắn ngủi nhưng nó nói lên tất cả nỗi buồn và quạnh quẽ của người cha, sống cô độc hơn hai mươi năm, kể từ khi mất vợ. ”
Ý đó ( tương tự,chồng&mẹ) bây giờ bắt gặp trong câu thơ ngắn của Đỗ Nghê và Ngô Đình Hải đã nhắc lại trong một bài viết về mẹ thật cảm động.
Có một chi tiết về người mẹ mà tôi cho là sâu sắc: “…Bà trải một chiếc chiếu ra trước cửa nhà, bày lên đó chè, cháo, xôi, gà, bánh trái để cúng, rồi sau đó đốt rất nhiều “giấy tiền, vàng mã”. Mẹ tôi nói để cho những vong hồn xa nhà làm lộ phí mà về, người cỏi âm chắc đi lại dễ hơn, chứ như mẹ tôi nhớ quê mà không có đường về,…khổ lắm!”
Tôi vào đọc mà rưng rưng, như đáng gắn một bông hồng trắng lên áo bạn.
Chúc Ngô Đình Hải có nhiều tản văn hay…
TVD
Posted by 222.254.186.63 via http://webwarper.net, created by AlgART: http://algart.net/
This is added while posting a message to avoid misusing the service
Chào anh chị. Cám ơn anh chị đã vào đọc và cảm thông với những ghi chép lũng cũng của “thằng bạn già nhớ mẹ”. Hôm nào gặp tâm sự nhiều hơn anh nhé. Chúc anh chị vui. Thân.
Một bài viết thật ý nghĩa trong mùa vu lan này anh Hải ơi !
DTrinh ơi! Như đã thưa tôi chỉ xin được ghi lại vài hình ảnh của mẹ tôi theo trí nhớ, được bạn chia sẻ như vậy tôi rất vui. Cám ơn bạn.
thơ: dấu chấm than…
văn: tiếng thơ dài…
Giá mà được…như vậy!
Bài viết thật cảm động
Coi như một chút hương khói cho mẹ trong mùa Vu Lan. Cảm ơn Diệp Hoa.
Thời kỳ chiến tranh chứng kiến biết bao nhiêu sự chia lìa,nhưng dù sao bà vẫn còn gặp được mẹ,dù ngắn ngủi. Xin chia sẻ cùng anh
Hy vọng đó là một trong những điều hiếm hoi đã làm cho mẹ tôi vui. Cám ơn Kim Mai. Chúc vui.
“Khi về mẹ tôi mang theo được tấm ảnh chụp khuôn mặt của một người phụ nữ, chít khăn mỏ quạ và nụ cười hiền hậu, phô hàm răng đen nhánh. Mẹ tôi nói hình của ngoại để thờ. Anh em tôi cũng biết mặt ngoại từ đó…”
Chiến tranh và phân ly số phận nghiệt ngã, “anh em tôi cũng biết mặt ngoại từ đó…” đủ nói lên tất cả. Tình mẹ là tình cảm duy nhất mà như Erich Fromm nói, nó không cần bạn phải đạt được, không cần bạn phải xứng đáng, nó là sự YÊN BÌNH.
Cám ơn câu “trích” của TTC và nó đúng là như vậy. Có cà phê HHT thì a lô nhe. Thân.
Đâu phải mùa vu lan chúng ta mới cài hoa . Hoa hồng luôn nở trong tim mỗi người chúng ta,mỗi từng ngày
Chào Anh Ngô Đình Hải và Anh Đỗ Nghê!Trắng-Hồng-Tình yêu mất-còn!Con hoa trắng.Mẹ hoa hồng.Ngoài tượng trưng .Trong quan trọng.Yêu và nhớ ở tâm hồn.Hoa dành cho mắt người trông ngoài thôi!Như chiếc áo-như thể diện của người Còn trong….. Lòng người tự trả lời mới đúng !?
…Khi những chuyến tàu sắt nối liền Nam Bắc vừa có, thì có lẽ mẹ tôi là một trong những thường dân đầu tiên lên tàu.NĐH
Tội nghiệp người, sau bao năm thương nhớ, chỉ để về quê nhận một bông hồng trắng. Xin chia sẻ cùng anh.
Tôi cảm ơn người viết bài thơ này. “Sinh tử như mây, mất còn như khói”. Nó làm cho người đọc thấy thanh thản và nhẹ lòng với cái mất mát của mình. Cảm ơn PTC đã đọc và chia sẻ. Hôm nào gặp. Thân.
Cảm ơn aitrinhngoctran đã đọc. Bạn nói đúng : “cái áo không làm nên ông thầy tu” nhưng ” cái áo làm có ông thầy tu” bạn ạ. Chúc bạn vui.
Chúc mừng Nguyễn Xuân Tùng. Chúc mừng những đóa hồng “luôn nở trong tim bạn mỗi ngày”. Điều bạn nói đã làm tôi thấy hạnh phúc. Cám ơn bạn.