Elena Pucillo Truong
Trên chuyến tàu về quê ăn tết
( Nguyên tác: il mio ritorno in paese)
Bản dịch của Trương Văn Dân
Mệt mỏi! Chiếc xe lửa liên tục dằng xóc tạo nên những va đập trên lưng làm toàn thân tôi ê ẩm. Có lúc cơn mệt nhọc đã làm tôi thiếp đi trong một giấc ngủ ngắn, rồi giật mình thức giấc vì cái đầu lắc lư, đập lên thành toa, đau điếng.
Nhưng không phải cơn mệt mỏi hay sự thiếu tiện nghi đang làm tôi khó chịu mà chính là cảnh hành khách bị nhồi nhét trên toa. Nhiều người bị chèn ép, nửa nằm nửa ngồi giữa những hành lý ngổn ngang: vali, giỏ xách, thùng giấy được bó, cột sơ sài; Ngoài tiếng ồn còn có thêm tiếng khóc inh ỏi của các bé. Đó đây lốn nhốn những thân hình lèn sát vào nhau để chống lạnh hay để làm giảm sự cứng rắn của những thanh gỗ ghép làm lưng dựa và ghế ngồi.
Bao nhiêu nhọc nhằn mà hành khách phải trải để có được vài ngày vui Tết với những người thân! Nhiều người trong số họ đã phải làm việc tất bật suốt một năm dài, chắt chiu để có thể dành dụm được ít tiền trang trải cho chiếc vé về quê ăn Tết; Mà mua được một chiếc vé trong những ngày cuối năm là có thể tự xem mình may mắn, là đạt đến đích sau những vật vã, lăn lộn giữa muôn vàn khó khăn, chen lấn.
Niềm hạnh phúc ấy thật nhỏ nhoi, dù đổi lại là một chỗ ngồi chẳng mấy tiện nghi. Nhưng chắc chắn có người vẫn đang nghĩ là dù có phải bó gối ngồi nép mình trong suốt chuyến đi trên băng gỗ cũng vẫn hơn là phải ép xác trên những chuyến xe đò nguy hiểm, nhồi nhét người lẫn đồ vật, có khi có cả gà vịt, xe máy dưới ánh nắng gay gắt ban ngày và cái lạnh buốt giữa đêm khuya.
Và, trong những ngày này, dù chọn bất kỳ phương tiện nào, giá vé cũng có thể tăng gấp hai, gấp ba… những ngày thường! Thế nhưng các hành khách cũng đành phải chấp nhận vì trong những tình huống dù xấu đến đâu con người vẫn phải bám vào một lý do gì đó để tự cho là mình may mắn.
Đây là tất cả những ý nghĩ đã chồng chất lên nhau trong đầu tôi giữa những cơn ngủ gật. Tôi đã may mắn lắm mới có được một chỗ ngồi trên toa tàu này, ngay lúc cảm thấy mình tuyệt vọng và sắp sửa từ bỏ ý định về quê ăn Tết. Tôi không muốn nhớ đến những tằn tiện của mình để có thể góp nhặt được số tiền, bước đến quầy mua chiếc vé ước ao… rồi bẽn lẽn biết vẫn chưa đủ vì những ngày cận Tết giá vé đã tăng! Hoàn toàn tuyệt vọng! Phải làm gì bây giờ? Làm sao tôi có thể tìm được số tiền còn thiếu trong ngần ấy thời gian?
– “Chiều tôi sẽ quay lại!”
Tôi nói thế nhưng không tin là mình có thể quay lại! Rồi, như một phép lạ, cuộc gặp tình cờ với một người bạn cũ… và đây là những tờ bạc còn thiếu để có thể mua được tấm vé tàu mơ ước.
Đã 3 năm rồi tôi không thể về quê và nhiều lúc tôi cảm thấy mình có tội vì không gặp mẹ trong suốt quãng thời gian ấy. Mỗi lần nói chuyện với bà qua điện thoại tôi thường cố kìm lòng không khóc để bà khỏi nhận ra là trong lòng tôi đang đau đớn xiết bao. Chẳng những không khóc tôi còn cố vui cười nhiều hơn bình thường, khen ngợi và chia sẻ về những gì bà kể, dù trong đầu tôi lúc nào cũng chất đầy lo lắng về một tương lai vô định. Qua đường dây điện thoại, nghe giọng nói của mẹ tôi thường hình dung đến đôi mắt trũng sâu của bà, người mẹ chất phát và đơn giản, nhớ đến đôi bàn tay xương xẩu và sần sùi, mỗi ngày mỗi khô khốc từ mưa nắng sau nhiều năm phơi người trên đồng ruộng.
Mẹ tôi thường lạnh lùng và nghiêm khắc nhưng đôi lúc mẹ cũng hết sức ngọt ngào. Cách đây vài tuần, trước khi tôi bước lên toa tàu này, mẹ có gửi cho tôi một bức thư, mà giờ tôi vẫn còn mang theo bên mình. Nó như một hòn than đỏ và nóng bỏng đang âm ỉ trong túi áo của tôi, những lời bà viết giờ tôi đã thuộc lòng, như thể đó là những dấu ấn bằng lửa in hằn lên tâm trí.
“ Con yêu thương! có bao điều mẹ muốn nói với con, vì mẹ hiểu là trong lòng con đang chất chứa rất nhiều nỗi đau… Điều làm mẹ đau lòng nhất là mẹ không thể làm gì được cho con, bởi mẹ ở quá xa và một bà già quê dốt nát như mẹ thì đâu biết có gì về những chuyện trong một thành phố lớn; Thế giới ấy quá xa lạ với trí óc của mẹ… Từ lúc sinh con ra mẹ chẳng cho con được gì… mẹ không biết là mình còn thời gian để có thể cùng đón một cái Tết nữa bên nhau… Nhưng dù sao mẹ cũng cảm ơn con đã hiện diện ở cuộc đời này”
Phải chi đó là một bức thư nguyền rủa và oán trách vì tôi không thường xuyên gọi về thăm mẹ… rồi ý tưởng là sẽ không còn thời gian để cùng mẹ đón ông bà trong những ngày đầu năm làm lòng tôi tơi bời và đau khổ. Bức thư ấy, đọc đi đọc lại nhiều lần rồi bỏ vào túi áo, thực tình là tôi không hề chờ đợi. Và chính vì bức thư đó mà lần này tôi đã cố gắng hết sức để có thể về thăm nhà.
Tôi nghĩ đến tất cả những điều này trong lúc chiếc xe lửa vẫn tiếp tục lao tới. Trong đêm những tiếng ồn trong toa như bị làm nhỏ lại, bị che lấp bởi tiếng bánh xe nghiến trên đường sắt. Tuy nhiên cuộc hành trình cũng có nhiều lần dừng lại, rất lâu, trong bóng tối, để xe lửa có thể tránh những chuyến tàu ưu tiên. Nơi chờ đợi là những bãi đậu có đường ray phụ, nằm giữa vùng quê hay núi rừng hoang vắng. Thỉnh thoảng tôi có nghe tiếng khóc của một vài em bé, tiếng hát ru con của các bà mẹ, vài tiếng nói thì thầm hay tiếng ngáy của vài người khách. Những khoảng không gian ban ngày bỏ trống như lối đi chính giữa, giờ đây đã được lấp đầy bởi những thân người nằm la liệt, họ xem nơi đây là một chỗ ngủ khá tiện lợi, chỉ cần trải lên sàn một vài tờ báo. Ở phía xa hơn tôi còn nhìn thấy mấy anh bộ đội, đang ngồi chơi bài với mấy chàng sinh viên, thỉnh thoảng cười lên vui vẻ. Các anh mặc áo thun ba lỗ màu xanh, chiếc áo đồng phục đã được cởi ra và gấp cẩn thận với chiếc mũ lưỡi trai, đặt trên giá hành lý để khỏi bị nhàu nhò trong cuộc hành trình.
Trước mặt tôi có một cô gái đang nghiêng mình, ngồi áp đầu vào ngực bạn trai bên cạnh. Cô ta đang ngủ, còn anh bạn thì đang ôm cô vào lòng dù thế ngồi không mấy thuận tiện cho lắm. Thỉnh thoảng anh cúi xuống nhìn cô gái hay kéo lọn tóc dài của cô đang rớt xuống phủ mặt. Cảnh âu yếm đó thật dễ thương, và lòng tôi bất chợt dấy lên một chút ganh tị. Trong một thoáng tôi ước muốn là mình cũng được yêu thương và che chở… muốn đổi cuộc đời tôi với cuộc đời cô ấy… nhưng giật mình vì ý nghĩ ích kỷ này thật bất công cho cô gái, có thể tôi sẽ có một cuộc đời tốt đẹp hơn… nhưng tội nghiệp, cô ta sẽ mang lấy tất cả những bất hạnh của đời tôi!
Tôi nhắm mắt cố ru mình vào giấc ngủ cùng với ước mơ là khi mở mắt sẽ bất ngờ nhìn thấy mình ở một nơi khác, trong một thế giới khác, xa thật xa với tất cả những điều đang làm tôi lo nghĩ và khổ đau.
Bao nhiêu lần rồi, mẹ ơi, con vẫn chưa dám kể cho mẹ biết! Con cũng chưa dám kể với mẹ là con đã làm như thế nào để có thể trở về nhà đón tết cùng mẹ. Bao nhiêu đêm rồi, con về nhà rất trễ sau khi làm hàng nghìn công việc, bao nhiêu cánh cửa đã dập trước mắt con, từ những người chỉ cần búng ngón tay là có thể giúp được con. Có một thời gian con tìm được một việc làm mà con tưởng là đã giải quyết được vấn đề của mình. Buổi sáng con có thể đến trường đại học còn buổi chiều và buổi tối phục vụ trong một nhà hàng. Tất cả trôi qua bình yên cho đến một hôm, một thực khách, sau một chầu say xỉn, đã giở trò bông lơn rồi sàm sỡ, sờ soạn lên người con.
Bằng tất cả sự bình tĩnh và dịu dàng con đã yêu cầu ông ta không nên làm thế nhưng chỉ làm ông ta giận dữ thêm lên. Con không biết điều gì đã đến trong đầu ông ta, mà, như trong một cơn điên, ông hất đổ nồi lẫu đang sôi vào người con. Cho đến lúc này con vẫn còn nghe tiếng thét của mình và tiếng còi hụ của chiếc xe mang con đi cấp cứu. Và sau đó, khi trở về nhà, con tháo gỡ tất cả các gương soi và phủ kín các cửa kính trong cái ổ chuột gọi là “nhà” của con. Con không có đủ can đảm để nhìn khuôn mặt mình bị biến dạng, cái đầu không tóc và một cánh tay bị bong da. Sau đó, chừng gần một năm dài tóc mới mọc lại và một chiếc thẹo xấu xí nằm trên khuôn mặt để nhắc con nhớ đến câu chuyện đau lòng đã xảy ra…
Về sau con đã tìm mọi cách để che dấu cái thẹo kinh khủng ấy với những lọn tóc uống quăn và phủ xuống mặt. Con thường chọn chỗ ngồi bên góc, cạnh cửa sổ để không ai nhìn thấy. Tuy vậy, thỉnh thoảng con vẫn nhìn thấy bóng mình hiện trên mặt kính rồi phải giật mình cố nghĩ là mình đang nhìn một ai khác. Một cái “tôi” của con thuộc về quá khứ mà con phải mang theo.
Có một quãng thời gian con gần như không đủ can đảm bước ra khỏi nhà. Nhưng dần dà tóc cũng mọc lại, và con đã có thể đi dạo mà không sợ bị người ta nhìn thấy. Rồi về sau con tìm được một việc làm khác vào buổi sáng sớm hay buổi chiều tàn, những công việc không cần ngoại hình xinh đẹp : quét dọn và lau chùi trong các văn phòng. Bằng cách ấy con đã có thể dành dụm tiền để trang trải cho chuyến về quê và đáp ứng lời kêu gọi của mẹ.
Một cú giật mạnh và chiếc xe lửa bắt đầu chạy lại sau nhiều lần ngừng tương tự. Tôi mở mắt và nhìn thấy ánh nhìn của một trong mấy chàng sinh viên lúc nãy chơi bài với các anh bộ đội. Trước đó tôi cũng đã nhận biết sự chú ý của anh ta, nhất là lúc tôi giả bộ ngủ. Thấy tôi đang ngủ nên có lẽ anh ta mạnh dạn hơn và tôi đã cảm nhận đôi mắt của anh ngừng lại khá lâu trên người … chỉ vài phút và khi tôi bất thần mở mắt làm anh giật mình quay nhìn về hướng khác.
Tôi có thể ngay lập tức tháo gỡ cho anh ta những ảo ảnh bằng cách chìa ra khuôn mặt có chiếc thẹo của mình. Chắc chắn đó sẽ là một cú schock cho anh!!
Nhưng có quan trọng gì đâu!…Tôi cứ để anh ta tự do nhìn ngắm và cũng không muốn phá huỷ cái cảm xúc về một câu chuyện đẹp đang hình thành trong trí tưởng của anh. Và làm thế khác nào tôi cũng từ bỏ cho mình một niềm hạnh phúc trong một cuộc đời khác.
Trời bắt đầu sáng, bình minh đang lên, và toa tàu cũng bắt đầu sinh động. Có tiếng điện thoại reo, tiếng nói chuyện thì thầm trộn lẫn với tiếng khóc của trẻ con… Một vài người khó nhoc, vừa vịn vừa đi, tránh các thân thể nằm trên lối đi để tìm đường ra toilet.
Có lẽ cũng là lúc tôi phải duỗi chân một chút và đi rửa mặt. Anh chàng sinh viên hay e thẹn lúc này đang còn ngủ và trời cũng chưa sáng lắm để anh ta có thể nhìn thấy vết sẹo trên mặt tôi.
Vượt qua bao chướng ngại, tôi đi cẩn thận và cố gắng tránh không dẫm phải ai trên đường đi.
Khi quay lại, tôi đi theo lối cũ nhưng lần này dễ hơn vì đã có vài người thức dậy, lên ngồi trên băng, đỡ em bé đang nằm trên ghế hay xích ra ngồi ở trong góc. Một vài người mở hành lý, tìm vật gì trong túi xách hay trong các thùng, gói đặt dưới ghế rồi lôi ra một chai nước hay vài thứ đồ ăn…
Có lẽ chì vài phút nữa sẽ có người đẩy xe đi bán cà phê và các thức điểm tâm. Ừ, một tách cà phê nóng lúc này có thể giúp tôi sưởi ấm bên ngoài lẫn bên trong. Bao nhiêu lâu rồi tôi không hề biết thế nào là tình yêu, niềm vui hay tình cảm… trong tất cả mọi thứ tôi làm không có tình yêu và trong cuộc đời tôi chưa bao giờ có niềm vui và cũng chẳng hy vọng là sẽ có trong tương lai.
Mà đủ rồi! Chỉ còn vài giờ nữa là tôi sẽ đến nơi. Hai bạn trẻ ngồi trước mặt tôi bây giờ cũng đã thức, cô gái đang soi guơng để chải lại mái tóc trong khi anh bạn đùa giỡn, lấy tay kéo những lọn tóc vừa được chải và bó vào một cái đuôi dài. Có lẽ họ chỉ trẻ hơn tôi chừng vài tuổi mà trông họ hồn nhiên như trẻ thơ trong khi tôi lụ khụ như một mụ già.
Anh chàng sinh viên lúc này cũng đã thức giấc. Anh mở mắt nhìn tôi giống như một em bé vừa thức dậy trong đêm Giáng Sinh và nhìn thấy những món quà của ông già Noel mang lại. Rất tiếc là tôi không thể nói với anh là mình rất muốn được là một món quà cho anh, lời hứa về một tương lai bình an và tươi sáng.
Thế nhưng tôi cũng dịu dàng nhìn lại anh và mỉm cười, như thể cám ơn anh về phút giây lãng mạn và đầy những ảo ảnh mơ mộng này.
Cuối cùng rồi chiếc xe bán cà phê cũng đến. Tôi gần như không nhận biết vì lúc đó cũng đang ngủ gà ngủ gật. Tôi lục túi xách chuẩn bị ít tiền để khỏi mất thời gian khi chiếc xe đẩy đến gần.
Cô gái bán hàng bước đến, nhưng tôi chưa kịp gọi thì cô ta đã mang đến cho tôi ly cà phê bốc khói và trong lúc tôi đưa tiền thì cô mỉm cười nhìn tôi rồi chỉ tay về phía chàng sinh viên:
– Đã thanh toán rồi! Anh ta mời chị cà phê. Chúc chị vui vẻ!
Tôi gật đầu cảm ơn. Có lẽ anh ta không đến nỗi nhút nhát như tôi tưởng. Nhưng bây giờ chỉ còn ít phút nữa thôi và tôi cần phải chấm dứt cái trò chơi trốn tìm này trước khi nó trở thành khó xử. Và có lẽ anh chàng sinh viên kia cũng đã hiểu rằng tôi chưa “ngã” nên, hơi thất vọng, anh ta cũng bắt đầu thu xếp hành lý.
Mấy anh bộ đội lúc này cũng đã mặc đồng phục, họ đang vuốt tóc vừa thấm nước khi rửa mặt ngoài bồn và đang ngắm mình vào tấm kính trên thành xe lửa để sửa chiếc mũ. Tôi cũng nhìn ra ngoài, những cánh đồng thẳng tắp, xóm làng và những mái nhà tranh, cảnh thôn quê với những con đường nhỏ có đàn vịt đang lạch bạch ra ao. Lúc còn ở thành phố, tưởng nhớ về màu sắc ở thôn quê, đến những màu xanh lá mạ và màu vàng của mùa lúa chín thường làm lòng tôi dịu lại. Rồi tôi nghĩ đến màu nước lấp lánh trên những dòng sông, đến những đồng ruộng trâu cày trước mùa gieo mạ rồi nhớ đến những phụ nữ chân lấm tay bùn suốt ngày phơi mình trên đồng ruộng… rồi tôi còn nhớ đến những cánh cò trắng bay lượn trên bầu trời xanh lơ trước khi đáp xuống… hay những đám lúa bị gió làm cúi rạp mình trông như biển xanh đang gợn sóng… ôi, thân thiết biết bao bầu trời của tuổi thơ, nó hằn lên tâm trí tôi càng thêm sâu đậm từ ngày tôi phải rời xa để sống trong thành phố.
Và chính vì những hình ảnh thân thiết này mà tôi phải về quê, để tìm lại cảm xúc ngày nào, như có thể uống cạn nó để có thể tiếp tục đi tới.Tôi muốn tìm lại vài phút giây hạnh phúc, bình an và được ngã vào vòng tay của mẹ thêm một lần nữa. Tôi hình dung đến phút giây cảm động này trong khi chiếc xe lửa đang bắt đầu vào sân ga và chợt mỉm cười khi thấy chàng sinh viên đang tiến đến gần, lúc này dường như anh không còn vẻ nhút nhát mà có lẽ đang chuẩn bị tấn công.
– Tôi có thể mang giùm chiếc vali cho cô không? Anh hơi ngập ngừng nói với tôi.
Đột nhiên tôi cảm thấy mình thật lạ và dường như chiếc thẹo trên mặt tôi cũng vừa biến mất, có gì quan trọng đâu… nó chỉ hiện diện trong hồn tôi … nhưng trong thế giới này còn có nhiều chuyện trầm trọng hơn nhiều, còn tôi thì chỉ muốn có được một tẹo hạnh phúc. Tôi chuyển chiếc vali cho anh, hai bàn tay chúng tôi chỉ tình cờ chạm nhau mà tác dụng như một sự chạm điện. Tôi ngước mắt nhìn anh và thấy anh cũng đang nhìn lại tôi. Và dường như anh không có vẻ giật mình:
– Đừng bận tâm! Với tôi, cô vẫn còn đẹp lắm!!!

Hì hì đọc lại vẫn thấy hay. Ôm mạnh….
Trở về trên một chuyến tàu
Mang theo khốn khó đớn đau đời người
Vo tròn đau, để đời vui
Giữa dòng tục lụy ngậm ngùi chơi vơi
Đẵng đằng lầm lũi theo đời
Bỏ rơi mong ước của người Mẹ yêu
Xuân về tóc trắng liêu xiêu
Bao nhiêu lần Tết bấy nhiêu lần chờ
Đục trong con nước lững lờ
Ước mơ cũng chỉ ước mơ lạc loài
Nỗi đau xa Mẹ đời cay
Cũng đành một bận chân hoài về quê
Hẩm hiu đời mãi lê thê
Gieo neo kiếp phận tái tê đời người
Vết sầu còn đó chưa nguôi
Coi như số phận của trời đất gieo
Vui mừng trong cảnh hắt heo
Xịch xình ray nghiến ta theo tàu về
Ngổn ngang ngồi đứng ẩm ê
Nhọc nhằn chồng chất đến thê thảm người
Cũng đành mua lấy nụ cười
Cũng đành vui với cuộc đời đắng cay
Nụ cười san sẻ của ai
Cho ta quên hết mệt nhoài nhân gian
Đừng bận tâm! Với tôi, cô vẫn còn đẹp lắm!!!
_________
Cô ấy đã gặp một thiên thần rồi Elena ơi !
“Đôi trẻ” ơi,
Hể mới đọc xong bài của ông chồng là qua vài ngày sau có bà vợ lót tót đi chung, cô cậu đồng hành tương giao đến thế là cùng đó nghen. Thiệt tình Elena còn có diễm phúc hơn chị là được đi xe lữa bên nhà để “tức cảnh sinh tình” và …sinh văn luôn cho mọi người có dịp hiểu thêm nàng dâu xứ Ý.
Quang Vinh ở Roma đang viết thời sự về các nàng dâu >Việt trên đất Ý, chị sẽ đề nghị cậu ấy viết về dâu Ý trên đất Việt cho đủ bộ đông tây mới được.
Riêng phần dịch thuật cua cậu thì khỏi nói nghen, vì ..khen hoài thường quá hà.
Truyen dam chat Viet du tac gia la nguoi Y. Rat dang tran trong
cảm ơn Elena đã cho thưởng thức câu chuyện mang đậm tính nhân văn – lôi cuốn – hấp dẫn và hay nhất là với kết thúc rất có hậu với câu nói của anh sinh viên, cũng đủ cho cô gái mĩm cười hạnh phúc :
Đừng bận tâm! Với tôi, cô vẫn còn đẹp lắm!!!
chúc hai bạn Elena-TVD vui khỏe-hạnh phúc nhé.
Cảm ơn Kim Chi, Vũng Chua và Savi… đã vào đọc và chia sẻ cảm xúc trên chuyến tàu ngày cuối năm
chúc các bạn vui vẻ
Posted by 222.254.177.70 via http://webwarper.net, created by AlgART: http://algart.net/
This is added while posting a message to avoid misusing the service
Tây viết văn ta cũng hay quá đi thôi.
Phải gọi chị Elena là nhà văn VN hoàn toàn VN
Chào Elena Pucilo Trương!Tôi đã đọc bài nầy – nay đọc lại, cảm thấy Ông TVD thật Hp! Sự chia sẻ sâu sắc & đồng cảm chí tình của Elena với quê chồng – làm tôi cảm phục! Elena đã cjho tôi có nhiều cảm nhận mới về người phụ nữ phương Tây! Lúc nào về QN – nhớ phone để cafe nhé! Chúc ÔB mọi điều an vui! MVL
Chào anh MVL
Cảm ơn anh đã …”đọc lại” và chia sẻ với Elena.Dạo này hơi bận em nên ít vào lang thang trên mạng, tuy vậy vẫn biết anh là một cây bút rất sung sức. Chúc anh vui khoẻ, sáng tác nhiều và hay. Khi nào về QN chắc chắn sẽ ghé thăm anh. Nhớ mãi chuyến đi thăm anh, chở thầy HKB và chạy xe dưới làn mưa bụi đầu xuân. Có về QN anh thắp giùm vc e một nén nhang cho HKB nhé…
Posted by 222.254.177.70 via http://webwarper.net, created by AlgART: http://algart.net/
This is added while posting a message to avoid misusing the service
Cuộc đời vẫn đẹp sao !
Chyến xe lửa như những lát cắt…..đau thăm thẳm
Cảm nhận về xã hội Việt Nam của tác giả sắc sảo quá
Đọc hết muốn đi tàu lửa
Sao vậy Youme? Hãi đi để thấy hết những buồn vui của đời chứ!
Chúc vui vẻ
Posted by 222.254.177.70 via http://webwarper.net, created by AlgART: http://algart.net/
This is added while posting a message to avoid misusing the service
Chuyện viết hay
Kinh chao anh chi,
Lat nua em ranh, anh chi cho phep em luc kiem hinh chi roi lon ra coi co vet theo nao khong, Chi khong gian chu?
Anh chi viet cam dong lam.
HPL
Thua chi,
Nghi lai em vo phép, bat lich su va vo luong tam qua. Chac tai moi vo toi so lam, con chua tinh ngu nen noi bay. Xin lôi chi.
Em se khong coi gi het. That ra doi voi em cung y nhu voi anh sinh vien chi ta, vet theo do khong nham nho gi het. Em chi muon biet co phai do là cach anh chi quen nhau hay khong thoi.
Em nghe tieng chan xep len cau thang em phai ngung
Chào Huỳnh Phương Linh,
Em khỏi cần phải xin lỗi và đừng bận tâm về lời bàn đã viết.
Vì đó là lời bàn hay nhất, làm người viết vui nhất, và bật cười.
Elena hiểu ngay là em “muon biet co phai do là cach anh chi quen nhau hay khong thoi.” Chắc chuyện thật…cũng ….. hihi
Có gì đâu mà phải áy náy.
Vui thôi mà!!
Chúc em vui
“222.254.177.70” string into your message and try to repeat your posting.
Posted by 222.254.177.70 via http://webwarper.net, created by AlgART: http://algart.net/
This is added while posting a message to avoid misusing the service
Mô Phat! Ong xep vua quay lung di la em vo lien coi anh chi co noi gi khong.
Hoi nay thay anh tra loi 1 nguoi ma khong (chua) viet cho em, em nghi “thäu râu, em lai gây hoa rôi”
Bay gio biet anh chi khong gian em mung lam. Cam on anh chi khong châp.
Ciao chị Elena & anh Trương Văn Dân!
Từ lúc nào? Từ đâu?…không ai biết, nhưng trong những mảng màu xám đen của bức tranh đời thường người ta vẫn có thể phát hiện ra những đốm sáng, những khoảng sáng rất cần thiết để từ đó mà định vị và bước tới. Nếu không
sẽ chẳng còn gì để tồn tại. Câu chuyện của chị như một khẳng định “Cái đẹp luôn xuất hiện từ bên trong” mà không dễ ai cũng nhận ra. Rất sâu sắc!
Mong được gặp lại anh chị một ngày gần đây nhé!
Tartaruga.
Đừng bận tâm! Với tôi, cô vẫn còn đẹp lắm!!!
Chỉ một câu ngắn thôi đã làm thông một đường hầm tưởng chừng như bế tắt.
cảm ơn chị Elena và anh TVD.
Chào Tú Gàn và PT Cương,
Cảm ơn hai bạn đã đọc và chia sẻ
Đúng là ở phút cuối, “trong bức tranh xám xịt vẫn có một điểm sáng” và”làm thông đường hầm tưởng như bế tắt”
chúc các bạn vui và hẹn sớm gặp lại
Chào chị Elena,
Cuộc mưu sinh quá nhọc nhằn, trên chuyến tàu cuối năm cũng quá nhọc nhằn để cố gắng tìm về “…. tôi nghĩ đến màu nước lấp lánh trên những dòng sông, đến những đồng ruộng trâu cày trước mùa gieo mạ rồi nhớ đến những phụ nữ chân lấm tay bùn suốt ngày phơi mình trên đồng ruộng… rồi tôi còn nhớ đến những cánh cò trắng bay lượn trên bầu trời xanh lơ trước khi đáp xuống… hay những đám lúa bị gió làm cúi rạp mình trông như biển xanh đang gợn sóng… ôi, thân thiết biết bao bầu trời của tuổi thơ, nó hằn lên tâm trí tôi càng thêm sâu đậm từ ngày tôi phải rời xa ….” . Chuyến đò nên nghĩa… cầu mong cho họ tìm thấy nhau và hạnh phúc.
Chị Elena đã viết như một người Việt.
Posted by 123.20.146.135 via http://webwarper.net, created by AlgART: http://algart.net/
This is added while posting a message to avoid misusing the service
Chào anh Lê Mọng Thắng,
Lâu quá không đọc được những vần thơ hoài cổ của anh trên Quán văn
Cảm ơn anh đã đọc và chia sẻ với cô dâu BĐ
Hôm nào phải cho nghe tiếng đàn tranh của anh nhé
Chúc anh vui
Đề tài này có nhiều người viết nhưng truyện của chị Elena vẫn có nét riêng không lẫn.
Câu chuyện nhiều cảm xúc ,rất hấp dẫn TRÊN CHUYẾN TÀU VỀ QUÊ ĂN TẾT tuy có chen chúc chật chội nhưng có nhiều điều thú vị tác giả đã đồng cảm với đời sống của người VN thân yêu! Cám ơn Elena bài viết rất hay!Chúc 2 ông bà vui khỏe & hạnh phúc nhé!
Cảm ơn Kim Loan đã đọc và chia sẻ với cô dâu Bình Định
chúc bạn có những bài thơ tình càng ngày càng lãng mạn
Posted by 222.254.177.70 via http://webwarper.net, created by AlgART: http://algart.net/
This is added while posting a message to avoid misusing the service
Viết hệt như một nhà văn VN
Đã bị Việt Nam hoá rồi bạn Champa ơi
Bánh tráng Bình Định có sức chuyển hoá ghê lắm.
Dâu và rể đều bị…say…và …ghiền. Có đúng vậy không Champa?
Thâu chết !Chắc là Chị ElenaTruong đi kiểu… “Tàu chợ” XHCN rầu, nên mới “ê ẩm” nhớ đời, đọng lại trong truyện phải hông ?(cừ)
Nhưng dù sao nhờ chuyến “tàu lắc” ấy, mà “cặp đôi sinh viên trẻ”kia mới có những giây phút “êm ái” trong mắt họ …nhìn nhau “ngọt” như nụ hôn tình đầu ?
Qua truyện, Chị Elena có cái nhìn thật đồng cảm, chia sẻ “nổi đau” thật chân thành như xoáy vào thực tế người dân sống nơi “quê chồng” của Chị , thật hay !Và cũng xin cảm ơn “Ngừ”đã chuyển dịch “Chuyến tàu…”dễ thương này !
Chào Ngọc Thơ,
Em nói đúng lắm!
Nhờ chuyến tàu “lắc” ấy mà nhìn thấy những cảnh đời rất thật. Và chứng kiến một tình yêu đang nở hoa, làm dịu ngọt những cảnh đời ngang trái…
chúc em luôn vui
Chỉ trên một chuyến tàu mà biết bao nhiêu là chuyện đời
Đúng vậy đó, Đồng Phó ạ.
Dòng đời…trôi…như một chuyến tàu đang lăn bánh
mỗi sân ga là mọt cảnh đời..
Ciao Elena,
Lâu lâu mới được đọc Elena, thật thú vị. Tình cờ gặp nhau là duyên. Duyên đưa đẩy người ta đồng hành trên chuyến tàu cuối năm chật chội. Duyên khởi một mối tình.
Dường như tất cả chúng ta đang cùng đi trên một chuyến tàu như thế.
Tác giả viết 90% Việt, 10% còn lại dành cho người dich.
Cảm ơn hai bạn.
Chào anh Nam Thi,
Lâu lắm không gặp anh, dù chúng ta cùng đang đồng hành trên một chuyến tàu. Có lẽ anh ngồi toa trước, em toa sau.
Và thế là ta sẽ gặp, kể cho nhau nghe bao chuyen buồn vui, thăng trầm của cuộc đời..
chúc anh vui và hẹn sớm gặp lại
Posted by 222.254.177.70 via http://webwarper.net, created by AlgART: http://algart.net/
This is added while posting a message to avoid misusing the service
Elena Pucillo Truong là người nước ngoài nhưng rất hiểu rõ đời sống VN,
Thu Hồng ơi, nhập gia tùy tục mà. “Muốn ăn bánh ít lá gai” thì…phải kông sợ “đường về Bình Định là…dài.”
Elena Pucillo Truong ơi có những chuyến tàu còn kinh khủng hơn nhiều
Chắc chắn là thế rồi, Savi ạ. đây chỉ là giọt nức của đại dươn thôi mà!
Posted by 222.254.177.70 via http://webwarper.net, created by AlgART: http://algart.net/
This is added while posting a message to avoid misusing the service
Chào chị Elena Pucillo Trương!Câu chuyện trẹn…Nhân vật cô gái về quê ăn Tết bên Mẹ..Cuộc sống xa quê o khá giả lắm!Nhưng cái thôi thúc cô đi về quê là..Bức thư Mẹ gửi…Nhựng dòng chữ mộc mạc chân thành đầy xúc động..Khiến cô phải cố thu xếp về..Và trên chuyến xe tàu hỏa ấy cô đã thấy…[Cảnh bát nháo trên xe../Ai đi cũng mong về../Về nhà mình chốn quê../Qùa Tết mang bộn bề…/Chuyến tàu xe về quê/Câu chuyện cô gái trẻ../Thẹo mặt còn in vết../Nét mặt buồn lặng lẽ!/Niềm tin yêu chợt lóe../Khi ánh mắt san sẻ../Cảm xúc thật lạ kỳ!/Từ chàng sinh viên trẻ]Và chị Elena ơi! Chị là người nước ngoài mà dễ thương ghê!Bởi cả tin thế!?Mới quen mà cho người là xách vali dùm?Chắc anh chàng ấy có sức thu hút ghê gớm!? Nên chị quên cả đề phòng?Bởi cái nhìn những người trên xe … Qua ánh mắt dòng suy nghĩ của chị rất sắc nét !Bài viết của chị lời rất thoáng,gần gủi với con người Việt lắm!Mong có dịp gặp chị…
Cảm on aitrinhngoctran, hẹn sóm gạp cafe voi ban. se tam su nhieu hon
Posted by 222.254.177.70 via http://webwarper.net, created by AlgART: http://algart.net/
This is added while posting a message to avoid misusing the service