Người đàn bà tôi lỡ gặp trong đêm
Tuyệt như nàng Mona Lisa tôi đã gặp
Nàng bổ dưỡng hơn rất nhiều thịt nạcTôi “ba rọi” trong tiếng hỏi lời chào
Trên tóc nàng tôi đậu một con sâu
Sớm đập cánh rồi bay đi như bướmNàng hàm tiếu như hoa quỳnh nở muộn
Tự nhiên hương nên tôi hữu xạ nhìn
Rồi lặng lẽ làm bài thơ ăn trộm
Cũng nhờ trời, tôi có chút thông minh**
Đêm dắt nàng chạy ra khỏi bức tranh
Bật công tắc hồn tôi đang cúp điện
Nàng dặn tôi đừng liếc ngang dòm lén
Đặt đồng tử tôi đến chỗ cần nhìn
Tôi ngắm dại khờ một cõi nhân sinh
Thú và người mong manh như sợi chỉ
Tôi không biết gầm tôi không biết hí
Vậy thì tôi đích thực giống con người
Con người ấy nói một câu có lý:
Em, em, em và chỉ có em thôi
**
Đêm bỗng vỡ òa ánh sáng trên môi
Người đàn bà trở nên không có tuổi
Nàng hát một bài đầy thức ăn cho tim tôi bớt đói
Nàng ca một trích điệu Bôhêmiêng cho tôi lấy thăng bằng
Nàng bay như chim không sợ cánh rừng
Ngỗ nghịch hát trên đồi tôi đầy sỏi
Nàng tự vệ bằng kinh nghiệm của bà cố, bà sơ, bà ngoại
Rằng con quạ nó kêu là nam đáo nữ phòng
Trước thứ vũ khí vô cùng lợi hại
Tôi đã đầu hàng rồi nhích lại gần hơn
**
Đến bây giờ môi mới thật là son
Đỏ như lửa người đàn ông thần thoại
Đỏ như máu bộ tuần hoàn đang chảy
Đỏ như em con rắn của Chúa Trời
Đỏ như tôi: trái cấm nuốt chưa trôi
Trần trụi nhảy xuống trần gian gieo giống
Em sinh đẻ một đêm ngàn giấc mộng
Tôi nằm mơ đấm ngực tiếc xuân thì
Chỉ ao ước tóc râu dài như võng
Ru em nằm quên Cung Oán ngâm thi
**
Tôi giao hết cho nàng bao đó tuổi
Như bao đó xu chẳng đáng là gì
Ôi đêm lạ tuổi tôi thành giấy bạc
Em hãy xài cho tôi chết mau đi!
EM HÃY XÀI CHO TÔI HẾT MAU ĐI ( PHONG CÁCH CỦA BCV CÓ KHÁC ,KO LẪN VÀO ĐÂU ĐƯỢC)
@ Bùi Chí Vinh tức “Bình” Chí Vui
Bạn cũ của tui
Mô-na là “má nô”
Là bồ của …Bùi trung nien thi sỹ
“Tôinằm mơ đấm ngực tiếc xuân thì
Chỉ mơ tóc “nàng” dài như võng
Ru tôi nằm cọt kẹt đề thi”
Có được người đàn bà như vậy thì tuyệt vời quá anh BCV ơi !
Và hình như nhà thơ Bùi Chí Vinh là bạn anh Nguyễn Văn Nhân – Ngựa Cũng Buồn thì phải….? vì thấy trong tập thơ anh Nhân có lời bình của nhà thơ với tựa ” Vó Ngựa Biên Cương Chiều Nẻo Giác”…
rất cảm ơn nhà thơ,
Vừa “lo cho đất vừa lo cho nước vừa lo cho trời vừa lo cho em…” Thơ của BCV. Tình.. nhưng không thiếu chất lãng mạn!
Đêm dắt nàng chạy ra khỏi bức tranh
Bật công tắc hồn tôi đang cúp điện
Nàng dặn tôi đừng liếc ngang dòm lén
Đặt đồng tử tôi đến chỗ cần nhìn
Tôi ngắm dại khờ một cõi nhân sinh
Thú và người mong manh như sợi chỉ
Tôi không biết gầm tôi không biết hí
Vậy thì tôi đích thực giống con người
Con người ấy nói một câu có lý:
Em, em, em và chỉ có em thôi
Bài thơ hay như nhà thơ Ngô Đình Hải đã nhận xét; nhưng hơi dài làm cho Rong đọc hơi bị “ngóp ngọp”. Cảm ơn và chúc nhà thơ vui khỏe.
Gửi tặng nhà thơ Bùi Chí Vinh.
Kính chúc nhà thơ vui, sáng tác khỏe
Hình như thơ BCV có mang âm hưởng của Bùi Giáng và Phạm công Thiện, nhưng MN vẫn thấy có nét riêng của BCV và nét riêng đó rất hay. Xin chúc mừng BCV!
Lâu lâu được đọc một bài thơ hay, dzí dzỏm …đúng phong cách họ …Bùi…!
Chúc anh BCV năng dùng “thịt nạc, ba roi…” cho có hồn thơ… lạ! Xứ Nẫu đọc “thèm” chơi !
Bài thơ từ và ý lạ thể hiện một tình yêu rất tha thiết , rất riêng và độc đáo …hay !
Sáu Nẫu ơi,
Sữa kỹ thuật sắp chữ hai câu này như sau nghen :
Nàng bổ dưỡng hơn rất nhiều thịt nạc
Tôi “ba rọi” trong tiếng hỏi lời chào
…………………………………………………
Sớm đập cánh rồi bay đi như bướm
Nàng hàm tiếu như hoa quỳnh nở muộn
Em sinh đẻ một đêm ngàn giấc mộng
Tôi nằm mơ đấm ngực tiếc xuân thì
Tôi giao hết cho nàng bao đó tuổi
Như bao đó xu chẳng đáng là gì
Ôi đêm lạ tuổi tôi thành giấy bạc
Em hãy xài cho tôi chết mau đi!
Thôi rồi còn chi đâu anh ơi!
“Thôi rồi còn chi đâu anh ơi!”
Có một đêm trên bàn nhậu , Vinh đọc cho nghe bài này , anh luôn có một cái nhìn rất riêng , một kiểu “chơi chữ” rất độc đáo :
“Tự nhiên hương nên tôi hữu xạ nhìn…”
“Bật công tắc hồn tôi đang cúp điện…”
“Chỉ ao ước tóc râu dài như võng
Ru em nằm quên Cung Oán ngâm thi…”
Tới những từ ngữ rất “thô” và khó dùng trong thơ như : thịt nạc, ba rọi, gieo giống, sinh đẻ v/v…thì ở đây nó lại “nhẹ nhàng” và “trôi tuột” một cách dễ dàng . Tôi hay gọi đùa đó là “đặc sản” của họ Bùi! Hơi khó “nhai” với những người “khó tính” nhưng lại cực kỳ “ngon” khi được ăn ! Cám ơn BCV, cám ơn Sáu Nẫu đã cho đọc lại bài thơ hay này .
DUNG LA PHONG CACH THO BUI CHI VINH
Lâu lắm mới đoc được một bài thơ hay. Rất riêng! Rất bùi chí vinh !
Tôi nằm mơ đấm ngực tiếc xuân thì
Chỉ ao ước tóc râu dài như võng
Ru em nằm quên Cung Oán ngâm thi…
Một ước mơ thật độc đáo ! có lẽ chỉ có BCV mới có ước mơ ngoạn mục như thế ! Bài thơ với ý tưởng lạ & hay vô cùng! Cám ơn BCV rất nhiều!