Lê Đức Vũ
Năm ngày rảnh rổi , ăn chơi không , hết uống cà phê về nhà chọt “xứ nẫu” chiều nhậu vài chai với bè bạn rồi về nhà chọt tiếp đến tận khuya…hết ngày dài lại đến đêm thâu cái điệp khúc cà phê – Xứ Nẫu – bia – Xứ Nẫu… mới qua ngày thứ ba bỗng giật mình nhìn lại , hoá ra mình cũng chẳng hơn gì thằng em mình…
Hai anh em , hai tính cách , mặc dù là anh em ruột cho nên mới thấu hiểu câu ông bà nói …”cha mẹ sinh con trời sinh tánh”
Ở Xứ Nẫu bạn bè đặt thằng anh là thằng ngậm , ngồi chơi nói chuyện thì im như thóc ; còn thằng em là thằng hả vì trứơc khi mở đầu cho một câu gì phải “hả!” trứơc rồi mới nói sau ; ban đầu thấy bực nhưng hết ngày này qua tháng nọ bạn bè cũng thấy quen , quen đến mức một hôm đi nhậu thằng em không một lần dùng đến từ “hả…” gần tiếng đồng hồ , có người phát hiện hỏi luôn -“sao hôm nay mày không …hả?”
Hồi nhỏ, nhà nghèo mà anh em lại đông nên thằng anh phải làm việc, thằng em ngồi trên giường chơi với các em nhỏ ,lớn hơn một tí thằng anh phải theo mẹ buôn bán thì thằng em được đi chơi vì lúc này nhà đã có vú nuôi , cứ thế cho đến lớn…thằng anh lo cày chữ vì sợ phải đi lính nếu ở lại lớp ,còn thằng em thì ung dung tự tại vì mẹ đã lo được giấy khai sinh nhỏ tuổi hơn…cứ thế cho đến ngày đất nước độc lập , trong khi thằng anh còn đang bận đắp đê , đào đường theo phong trào thanh niên xung phong thì thằng em vào sư phạm rồi đi dạy;rồi thằng anh còn đang cạy cục với từng con chữ , ráng học cho giỏi để có học bổng cao thì thằng em đã lấy vợ rồi được vợ nuôi…cứ vậy cho đến già…
Tuy rằng già nhưng thực tình thằng anh còn lâu lắm mới tới tuổi hưu thì thằng em tuyên bố tui không thích đi làm nữa ,ở nhà trông cháu ,tàng tàng ngày hai buổi chở vợ đi làm thời gian còn lại thì bù khú với bạn bè ,cà phê bia bọt lai rai và chọt chẹt Xứ Nẫu…
Ban đầu thằng anh cảm thấy bực mình , mỗi lần qua thăm thấy thằng em cứ ngồi một chỗ bên máy vi tính, một bên là bộ trà một bên là ly cà phê …thấy ngứa mắt la vợ con nó sao chiều chuộng kiểu gì kỳ quá, nhất là những lúc có bạn cùng ngồi còm trên Xứ Nẫu ;mình thì hết vợ nó đến con nó khi thì nhờ làm việc này khi nhờ làm việc nọ còn thằng em với thằng bạn thì hết vỗ đùi đánh đét lại nói cười khen chê tứng lựng…cứ như mình là thằng bần cố nông ráng cày cho thằng địa chủ hưởng…
Một hôm có việc phải về quê ,việc cũng không có gì lớn nhưng cần có cả hai anh em cùng thống nhất ,hai anh em đánh xe đi thấy cũng buồn , tính lui tính tới thôi thì kêu thêm vài thằng bạn đi chung ,thêm người thì thêm vài lít xăng có đáng là bao,nhưng được cái là chuyện trò rôm rã hơn ,mà nhỡ anh em có gì bất đồng khi đi đường sẽ bớt căng thẳng vì có người ngoài…
Mà thật, từ lúc lên xe ,mấy anh em coi bộ hợp cạ ,toàn bàn chuyện về các lời còm trên Xứ Nẫu ,nhưng thú vị nhất là câu chuyện cái võng ứơt ,các lời đối đáp thông minh giữa sư trụ trì và sãi Hạ Uyên, thằng anh vốn tính tò mò nhưng đầy thiện chí ,vì không biết thì nói thẳng là không biết , thế là cả đoạn đường dài mấy trăm cây số cứ xoay quanh chuyện cái võng ứơt ,thằng anh càng nghe càng tò mò vì câu chuyện quá hay,hay ở lời đối đáp thông minh đã đành còn tính chất logic và hơn nữa nói tục nghe tục cũng được mà nghe thanh nói thanh càng thú vị…thế là cả chuyến đi khi nào rảnh rổi là mở trang Xứ Nẫu ra đọc ,tới khi trên đường quay về mới phát hiện ra truyện đã đăng từ thời trang Cường Để Quy nhơn ,mà trang này đóng từ lâu…thế là thằng anh phải nghiên cứu lại từ đầu ở trang Xứ Nẫu
Tới khi về đến nhà ,thằng anh phát hiện ra một hiện tượng lạ, trang Xứ Nẫu này là trang văn chương nhưng không giống ai . Các trang khác khen thì khen hết mình giống như đang nịnh một ai,mà chê cũng chê tưởng như có thể dìm người ta xuống địa ngục mới hả dạ; thậm chí một dấu chấm,một lổi chính tả đơn thuần mà tốn cả trang giấy để bình luận,một từ chưa chuẩn xác thì trích dẫn cả mấy trang vẫn chưa thấy kết luận thế nào đúng thế nào sai . Còn ở trang xứ Nẫu thì ngược lại ,bình luận toàn những chuyện không giống ai,chuyện chẳng ăn nhập gì tới bài viết ,mà thiên hạ thì cứ thay nhau xoáy vào chuyện…đâu đâu . Hay!!! Hay là ở chổ đó…Nhiều khi thấy một bài viết hay ,người viết trình bày rất chính xác về một vấn đề,có trích dẫn , có phân tích hẳn hòi ,chứng tỏ đây là bài viết có nghiên cứu công phu , nhưng khi đọc các lời phản hồi thì… than ôi!!!các phản hồi chẳng ăn nhập gì đến công trình nghiên cứu
Tức mình thằng anh hỏi,thằng em và mấy người bạn trả lời tỉnh rụi…mấy chuyện đó mà bàn cái giống gì, nếu là công trình nghiên cứu thì người ta cậy đăng ở các tập san chuyên nghành chớ ở đây là trang văn nghệ , các vấn đề chuyên nghành viết vào cũng chỉ mang tính chất tham khảo ,cảnh tỉnh thiên hạ tí chút còn lại là vui,làm sao mang được cái cười sảng khoái cho thiên hạ là đạt yêu cầu, đó ông coi lại một bài viết của ông Đỗ Hồng Ngọc thì rõ ,đăng ở bên đó toàn mấy ông đứng đắn đọc rồi phản hồi như thế nào ,mang bài đó đăng lại ở bên này thì vui ơi là vui mà có mất đi tính đứng đắn của bài viết đâu?Về nhà nghiên cứu kỹ…à há!!! Mình mà không lột cái tính nghiêm túc ra ,không biết thêm tí hài hướt vào,lạng quạng mấy tay này gán cho mình cái chức “ti tiện đại nhân” mất thôi
Thật tình phải cảm ơn cái thằng em đã chỉ ra ,và cũng cảm ơn các bạn ở Xứ Nẫu đã chỉ cho tôi biết cái sai của mình .Thành thực đa tạ…

Hai anh em Há Ngậm làm thơ…bấm nút cũng ác lắm nghen.
Đứng dzậy! Bạn hiền ạ! Tôi còn tìm thấy ở ” chàng ngậm” một sự kín đáo rất sâu sắc nữa đây!
Anh ” ngậm ” đượcbà con khen quá trời nè ! Nở …mũi nghen !!!!
Nị thì hổng khen đâu à ….
Không khen thì … thưởng cũng được Nị à !
E ….hèm ! Dzẽ đường cho ….” Ngộ “….chớ hổng phải cho Nị à ….
Cái này người ta bảo là muốn ăn gắp bỏ cho người
Trật lất !
Cái nào ăn thì ăn.
Cái nào cúng thì cúng !
Cái này thuộc loại cúng . Không ăn !
Ha ha…..
Lung tung xà bèng..cuối cùng thì anh cũng như em, cùng một duộc cả thôi..dzẫy mà bày đặt trời sinh voi sinh tính..hay nguyên nhân là tính cách người xứ nẫu..dzô dzô rồi nghĩ tiếp
Không được rồi , ai lại hô khan như vậy ? hôm nay anh em tui làm lễ đổi ngôi bà con ùn ùn tới làm chứng mà không thấy nẫu
bị kẹt có báo yes No chứ không” cáo lui”
Chào Thằng em ” Ngậm ” dzới Thằng anh ” Hả “…! Thú thiệt _ từ cái lúc mà 5 anh em ngầu trên chiếc chiếc xe Tăng _ ngược miền trung tìm về xứ nẫu thăm pà kon cho tới nay _được ăn được ngủ với “hai cu” mấy ngày… mà rầu cho tới giờ tui cũng hông biết thằng nào là anh, cu nào là em cả! bởi dzì cái cách nói chiện của hai thằng đều tựa y nhau..( mầy mầy, tao tao )
.Rầu thêm chiện kể ngày xưa Thằng cu ” Hả ” được cưng chìu hơn thằng cu ” Ngậm ” nên nó thoả sức ăn chơi, học hành dốt đặc, bà già sợ thằng con bị bắt đi lính nên bả khai man hộ tịch cho thằng quí tử _ rút lại mấy tuổi…cho nên ngày nay nó phải làm em thằng Ngậm mà cái bụng nó hỗng có ưng, nó ấm ức nó Hả tấu ngày, bạn bè mà điện thọi rủ nó đi uống cà phơ là nó cứ…cái mà hả…mà hả… nghe đến phát bực. Không biết nữa đim dzợ nó trở mình nó có mà hả đòi ăn hông nữa….! he..he..kể ra..bít hả như nó cũng lợi quá chớ….!
Nobita nhận xét chính xác & dzui quá! Hà ha…
Ừ hé, cái thằng Hả nói chiện cứ…mà hả, mà hả ,mà hả thấy….ghét.
Nhưng mà tui cảnh báo Nobita đừng có…mà hả…mà phản bậu đó nghe.
Nô ơi! cũng vì Nô mà phải sửa lại câu nói : cha mẹ sinh con Nô sinh giặc mới hợp với hai thằng ngậm hả này
Hai anh một NGẬM một HẢ
Mà sao hai tui đều NGẬM trọi lỏi anh Vũ !?
Chẳng giống hai anh chút nào, mà cũng chẳng biết giải thích như anh …
Nghị ơi , phải lấy đó làm vui chứ,hôm nay anh Nam Thi nói ước gì hai thằng bây ngậm hết hoặc hả hết cho thiên hạ nhờ đấy
Xu Nẫu không đơn thuần chỉ là trang web mà là nơi những người nhớ quê yêu quê hương có thể chia sẻ tâm tư tình cảm cho nhau, vì thế mà trang web luôn là món ăn tinh thần không thể thiếu của nhiều người trong đó có tôi anh Vũ Lê Đức à !
Xin “ghi tên” tôi nữa nhé – HH!
Rất đồng tình với anh
Chào Lê Đức Vũ! Dộc ” XN & Thằng Em Tôi ” của Cậu – tôi có nhiều điều muốn chia sẻ cùng Cậu quá – nên không biết phải bắt đầu như thế nào? Thôi thì nghĩ sao. nhớ đâu – nói vậy, không cần “đầu đuôii” như lúc mình “cụng li” nhé? Tôi rát vui & ngạc nhiên – vì “thằng anh” chỉ …lọt ra trước “thằng em” có mấy phút (?) – mà lại phải ” chịu khổ” ( và khác nhau) đến vậy ? Vài phút – cũng là một “định mệnh” phải không? Tuy ” khác” mà không khác: Vì cà ” hai thằng’ đều dễ thương & chân thành “giống nhau”! ( Tuy sự bày tỏ có khác: Thằng thì “ngậm” / còn thằng kia thì “hả” )! Cậu phát hiện ra “cái dzui” ở XN – rất giống tôi lúc trước! ( Khi mới ” chập chửng” bước vào XN). Tuy vậy – “dzui” phải thật dzui – nghĩa là phải trong sáng & chân tình & tôn trọng nhau chứ!? Nơi đây – là chỗ dzui chung của bà con XN ( điều nầy xin cám ơn Sáu Nẫu mới được! ) – do vậy, nếu “lọt vào” cái riêng tư đầy ngã mạn & ác tâm – thì dứt khoat…không còn dzui nữa! ( mà đôi khi là điều ..(!) ). Chuyện khen & chê – klhông thành vấn đề ở đây- tôi đồng ý với Cậu -( bời đâu phải “nổi tiếng” ở đây -là nổi tiếng khắp…thế giới?)- mà chủ yếu là chia sẻ & là vui chơi & động viên nhau vui sống ( trong lúc cuộc sống thật phiền nhiễu)! (…). Tóm lại -Cậu chiujk “hả” là tôi zui rầu! Sau mấy lần được gặp nhau – dù cậu ” ngậm hay hả” – tôi cũng đều quý mến & trân trọng cậu! Làm sao quên buổi chiều Saigon đầu tiên – cậu đã “xungphong’ chở giúp tôi về nhà – trong cơn mưa tầm tã? Hai anh em “ướt như chuột” – mà vẫn vui cười? Xin cám ơn tấm chân tình đã chia sẻ nhé! Mong có “duyên lành’ đưpực gặp lại – rất mong! Chúc “thằng anh – thằng em” – cứ mãi dzui dzậy nhé! ( thằng em dám… kêu Cậu là “thằng anh” tỉnh bơ – l;ần đầu nghe- tôi rất…bực! – nhưng bây giờ thì …hết ràu! ). Vậy nhé!
@ Anh Mang “lớn” & Vũ “lớn”.
Tôi chịu ý kiến của anh Mang, ai cũng thích vui nhưng phải tôn trọng cái vui của người khác, không được “xúy đồ dị mộng” ở đây. Tuy không chính thức đề ra tôn chỉ mục đích nhưng dường như có sự đồng thuận: chơi sao có văn hóa, không bè phái chia rẽ; gây dựng tình bằng hữu, đồng hương…Dầu sao Xunau.org cũng là trang văn nghệ, tuy phần lớn là tự biên tự diễn nhưng phải tự “nâng cấp”, ngày càng hay hơn, cao hơn. Và nữa, trên không gian mạng không thể tự mình khu trú trong một giới hạn nào đó, cho dù đó là xứ nẫu, mà phải mở rộng cửa cho mọi người thích chơi thì cứ vào chơi.
Riêng với hai anh chàng “Ngậm& Hả”, tôi phát hiện tay NGẬM mà không
ngậm, vì anh ta chỉ ít nói bằng miệng nhưng “nói” bằng laptop thì có duyên lắm.
Tôi đòng ý với TN – ” Ngậm” mà không ngậm! “Thằng Ngậm” (xin lỗ) – yên lặng lắng nghe – chân tình chia sẻ! ( dù trong im lặng- qua ánh mắt vvv). Tôi đã tìm thấy ở ” chàng ngậm” những điều ấy – ngay lần gặp đầu ở QN _ BĐ! Do vậy – với tôi ” ngậm hay hả” đều…number-one! ( lại xin lỗi)
Ước gì : ngay lúc này,được “ngậm_hả” cùng anh chai?
Anh Cả ơi!
Cảm ơn anh đã đồng cảm, và bỏ qua tất cả
Anh nhắc những kỹ niệm làm muổng này càng mong được gặp anh hơn
Tội nghiệp thằng anh quá!
Lâu lắm mới có người thương thằng anh như ông bạn mình. Trời tây có vàng mau chứ ?
Bài viết đúng về xứ nầu ọt, ông ngậm sao mấy hôm rày mới nghe tiếng.
Đã bảo là ngậm thì làm sao lên tiếng được ?
Vậy là tác giả hiểu Xứ Nẫu quá rồi !
Bài viết dí dỏm , vui . Đọc xong thấy ” tậu ” ông anh của anh VinhRùa gơ !!!!
Sáng tác thêm nhiều nữa cho bà con thưởng thức tài nghệ của mình nghen anh Lê đức Vũ .
Cảm ơn Yến Du đã động viên,ước gì muổng làm được như vậy nhỉ
Anh Vũ viết về hai anh em lẫn viết về Xứ nẫu đều chính xác và hấp dẫn…
Còn ba cái chấm là gì dzẫy ALV ?
là còn nhiều điều để khen nhưng chưa nói hết đó chú Tú…
Lại được Áo lụa vàng khen rồi . Sướng!!!
Thằng Anh ơi!
Nghe nói sư Trụ Trì sau vụ lằng nhằng với tiểu cô Hạ Uyên bỏ chùa trốn về Pt rồi phải hông?
Sau vụ đó Sư Trụ Trì buồn tình dzìa trốn ở Lầu Ông Hoàng đó anh hungPt ơi….!
Cảm ơn Hạ Uyên đã trả lời giúp.Đã về lại SG chưa hay vẫn còn vi vu ở xứ sở sương mù ?
Thế lày nà thế lào ?
biết nói sao đây nhỉ, em của anh Muổng dễ thương lắm đó. 🙂
He he Riu cồm dzầy hông sợ thằng hả nó đọc rầu cừ suốt đim sao ?
thời bủi bi giờ cừ được chút nào đỡ già chút đó anh à , khì khì……..
“biết nói sao đây nhỉ, em của anh Muổng dễ thương lắm đó.”
_____________________
biết nói sao đây nhỉ, em của anh Muổng nghe được : “một bước_tới thiên đàng”…Sướng!!!
Muổng dùa là gì vậy anh ?
@X ứNẫu !
“Chọt “đêm rầu lại “chọt “ ngày
“Chọt “ quài Xứ Nẫu “té” ngay cái còm
“Há “ răng”, ngậm “ miệng, “liếc” dòn …
Xem ra Xứ Nẫu lắm hòn tắm “trăng” !
Dziết” dzăn” tấu lại “thơ tăng
Thả bao nhiêu chuyện lăn tăn… tình đời
Ngồi cừ ngẫm nghĩ cũng dzui
“Chọt “lui “chọt” tới nhớ mùi…”ngọc dương …” !
Thơ ơi mình cũng tiếc như Thơ vậy
Túm lại:
hơn ba mươi năm thơ thơ rượu rượu
U 60 vẫn còn dại chưa khôn
về XUNAU ọt nhau vô tình ngộ
thiên đàng kia nếu có chắc gì hơn!
Trời ơi!
muổng viết mấy trang giấy không bằng anh Trình góp ba mươi hai từ
Dzui thôi mà, Muỗng Dừa…
Thì đích thị hắn là Xứ Nẫu mà !
Hơn 40 năm
một thơ một rượu một…nước trà
U 70 vừa dại lại khôn ra
XUNAU suốt ngày lên chọt chẹt
Thiên đàng trước mũi có đâu xa
Hơn 50 năm
Hết thơ tới rượu lại…nước trà
mấy cái linh tinh doping ta
XUNAU ngọc dương xơi một chén
U80 thấy “phẻ”… cười khà khà.
Đại ca
Ráng ráng thêm tí nữa đi , làm sao cho đặng hơn 70 năm để thằng em đem về khoe với tía , ổng U100 rồi ,mỗi ngày ông xơi của em 2 lít rượu 50 độ cồn,bảo đảm ổng sẽ khen thằng em ngon ngay
em xin cắn cỏ ngậm vành đội ơn đại ca
U 100 “hành”
Một trăm năm?
Chuyện nhỏ
Xưa ông Bành Tổ
bảy trăm tuổi vẫn là con nít
suốt ngày đánh đáo đánh bi
Cho đến nay mấy vạn tuổi
vẫn rong chơi, chưa thèm lấy vợ.
Trong tứ linh
chỉ có con rùa là có thật
bò chậm rề rề mà sống dai nhách
long, lân, phụng chào thua
Dzinh Rùa cũng là…con có thật
Hả hả mà miệng mồm rất độc
Trong XUNAU ọt
Khắp thiên hạ đua nhau chọt chọt
Từ U 10 bi bô i tờ
Tới U 100 già chát
Mắt kém, tay run vẫn chọt đều đều
Nói làm chi
Những bậc thông kim bác cổ
Thơ văn phun trào như dung nham núi lửa
góp lời châu ý ngọc
như muổng dùa, whwh…(etc)
đầu hai thứ tóc
vẫn miệt mài chót chót
Ôi mần răng kể xiết
XUNAU hành
đôi mắt lem nhem
Ấy mà vui
giamahamvu hết ngày lại tới đêm….
VINH RÙA NẪU TIẾNG QUÁ ..HA HA
Chiện…anh em nhà leduc, nó cũng…na ná chiện anh em nhà ngoquang!Bởi dzẫy nên :
nhà leduc, nhà ngoquang
Bốn “thằng” gộp lại, cả làng…pótay!
Lộ….. hàng rùi, ha ha…..
Í a ! Ui dza !…
Hàng của mấy (thằng) chả mà lộ thì ai dám … chộ (từ của anh ở trần đi đim)
hả TB ?
Có thơ rằng:
Ai sinh chi NGẬM – HẢ hai ông
“Ngậm mà nghe” có sướng không
“Hả miệng mắc quai” chi cho mệt
“Dựa cột mà nghe” đợ tốn công
Thế mới hay:
Mối tình bánh tráng dừa
Lật lên lật xuống ai thua biết liền
Ở đời sướng nhứt vợ hiền
Sướng nhì vợ giỏi kiếm tiền như chơi
Muổng dùa có đủ trên đời
Chỉ thiếu một món …ông trời hổng cho
Đố là món gì?
Con rùa bị nhốt trong kho
Có đủ đồ nhậu ăn no tối ngày
Khỏi lo nhọc sức đi cày
Ở nhà chỉ “hả” – có ngay ông à
Chỉ thiếu một thứ thôi à
Đố là thứ gì?
Có thơ rằng:
Ai sinh chi NGẬM – HẢ hai ông
“Ngậm mà nghe” có sướng không
“Hả miệng mắc quai” chi cho mệt
“Dựa cột mà nghe” đợ tốn công
______________
Thơ đối rằng:
Nghịch lý rằng NGẬM_HẢ hai ông
Ông NGẬM_nói nhiều_có tức không?
Bỉu ông HẢ nói, ổng kiu… : Mệt!
Biết gì đâu nói? thà…chạy rông!
Chúa Xòm “thơ đố” nữa na_ta,
Đố gì mà…khó, dữ dzẫy…a?
Thâu thì… Chúa phán sao nghe dzậy
Miễn_”phán” làm sao đượcđược…cả nhà(?)
[ Đố là món gì?_Món lòng…”nướng”!;Đố là thứ gì?_Thứ…hai(?) ]
Nhan xet ve xunau.org nhu vay la chinh xac. Qua that xunau.org co phong cach rat rieng va rat vui
Đấy , hãy nhìn xuống hai ông Thiên Bồng và Vinh Rùa đấu hót nhau có khác chi Sư trụ trì và sãi Hạ Uyên trong bài
Chao anh bai viet rat vui va viet rat hay ve xunau.org. Hy vong co dip duoc lam quen cung anh
Bạn đã vào đến đây có nghĩa là chúng ta đã thân nhau rồi.Rãnh rỗi mỗi sáng nếu được hãy ra chân cầu số 1 (kênh Nhiêu lộc ) uống cà phê , thông thường anh em đều tập trung ở đấy
E…hèm….. Ui Muổng ui, ti tiện đại nhân và cả tiểu tốt đều hổng có chỗ đứng … trong xunau.org, chẳng thế mà cứ thoắt ẩn thoắt hiện đó thôi.
Tội chết !!!
Ông tiểu tốt mà ra đây thì muổng…thần hồn nát thần tính ngay
Thằng Ngậm thân anh cóc lù đù
Sướng thân Thằng Hả núp trong mu(rùa)
Tam Nguyên Châu Ô trời cho sướng
Bia bọt lai rai thiếu con bù
Bè bạn đông vui ngày lo tám
Đêm về lưng vợ vuốt kêu êm
Miệng mồm tặc lưỡi rằng ta khổ
Gẫm ra lão ấy khổ hơn Vua. ha ha….
…………………
“Gẫm ra lão ấy khổ hơn Vua.”
.
Giọng điệu Thiên Bồng đến là…chua!
“Cuc kho” nào “sờ” đến…”ông Dzua”?
Tam cung-lục viện,cùng…mỹ nữ
Múa hát ngày đêm, hổng nổi… “lùa”!
.
Đâu như “Nghiên Sái”_chiện năm xưa
“Trời đày” cũng bởi… “bốc” từa lưa(?)
Xuống trần, quen thói không quen…nhịn
Mới có…bốn lần…_đã đời chưa?
“Cuc kho” nào “sờ” đến…”ông Dzua”?
Thiên Bồng nghe nói cũng muốn thua
Mỹ nữ Một Bê Vua Rình hốt
Thích Quảng thầy tu đóng cổng chùa
Bốn lần là cũng chuyện năm xưa
Nắng hạn lâu ngày ắt có mưa
Lẽ tự nhiên ấy Thiên định sẵn
Bởi số căn tu bớ Lão Rùa, ha ha….
“Bốn lần là cũng chuyện năm xưa
Nắng hạn lâu ngày ắt có mưa”
Dzẫy thì…lần mấy, là… “lần tốt”?
Báo_để anh em đến : “tiễn đưa”(ma)!
Tốt mưa tốt nắng ấy tốt mùa
Vua rình lái zọt ắt ta thua
Thân cư phụ nữ là ta đó
Muốn biết thì xin vuốt mu rùa
Thầy lốc cốc tử Vinh sờ mu rùa mà đoán, sao lại hỏi ta nhỉ, ha ha….
Thân cư phụ nữ là ta đó
Muốn biết thì xin vuốt mu rùa
___________
Sờ mu(rùa), “thầy” đoán chiện…Thiên Bồng
Chả là…duyên nợ, số…long đong
Số trời đã định : nhìu…bà nữa…
Chớ lấy…cốt tu, chạy…lòng vòng!!!
Số trời đã định : nhìu…bà nữa…
Thôi thì tựa cửa đứng nghe mưa
Hạt nào rơi xuống hiên ta hứng
Hạt rụng bên sông biết có vừa? he he…
Hạt rụng bên sông biết có vừa?
.
Biết mấy cho vừa,với Lão…Trư(?)
Bụng ưng bắt chết, giả….làm nư,
Rùa tui cũng “dzái”(vái),làm…ba dzái
Hứng mỗi hiên nhà : hự hừ hư!
(trời mưa_bó giò_quậy!)
Chào Vũ “lớn”. Hôm qua nay máy treo giàn bếp. Đang test.
Comment của những comments tren xunau.
Đồng ý: xunau.org có cái riêng
Chính xác lắm ông anh ơi
Chào anh Lê Đức Vũ,
Dậy là mình quyết định “ngậm” hoặc “hả” đây? Thôi thì quyềt định như bài viết của anh và lời phê bình chí lý của Dr. Đỗ Hồng Ngọc đi nhé. Cảm ơn bài viết rất “khéo” của anh. Chúc anh vui khỏe.
Lâu nay chỉ thấy Rong…hả , thôi bây giờ Rong hãy …ngậm đi
Một bài viết rất hiểu xunau.org, tự truyện dzui & dễ thuong lắm Muổng dùa ơi!
Cảm ơn chị đã có lời khen,nhưng phải công nhận là chuyện thực chứ ?
Rất thực!
Anh Vũ diết giống tâm trang của XUNAU quá !còn KTthì giống Thằng Em của anh trong bài diết ,bi XUNAU thôi miên râu ,thời gian cứ tranh thủ tranh thủ có lúc đi lam dìa 2h30 sáng mà vẫn tranh thủ .
Cái này gọi là Xứ Nẫu hành đấy;muổng nhiều đêm về đến nhà cũng 2-3 giờ sáng rồi đọc bài , rồi đọc còm;đến khi anh em XN gọi điện thoại kêu đi uống cà phê mới phát hiện là …đêm qua mình chưa ngủ
Gởi các còm sĩ
Có CR làm chứng, “thằng ngậm ” phát biểu tàn sự “thiệt” về ” thằng hả”.
Trời ơi!
Sao lại còn đổ thêm dầu vào lửa ? lần sau nhớ đổ bằng dầu xanh nghen!
Mở đầu bài viết mà “chọt” chỗ này chỗ kia của Đức Vũ là “đủ vứt” rồi à nghen! MÀ có ai vứt thì mình…lượm cũng được! HI…
Thì lâu lâu cũng để thiên hạ chọt với chứ,cứ chọt thiên hạ hoài chịu Sao thấu
E hèm, chào … “thằng ngậm” ! (hì hì)
Một tự truyện cũng … dzui dzui. Quynh biết không, quynh đã đi đến đúng “cái gốc” của sự hấp dẫn của xunau “ọt” rồi đó ! Nhưng ngoài những câu chữ, văn chương … ra thì cái hấp dẫn quí nhất của xunau chính là cái chan hòa – cái bình đẳng – cái tôn trọng – cái không bằng lòng với chính mình … để có thể tồn tại & phát triển vượt ra “biên giới” Xứ Nẫu như chúng ta đã thấy !
Chính quynh cũng đã & đang góp phần tạo ra sự hấp dẫn ấy.
Xin chúc mừng !
Thâu, 1 – 2 – 3 … dzô !!!! Chúc sức phẻ !
Bây giờ mới thấy cái mà trước đây mình chưa thấy, cái mà bây giờ XN gọi là … hành . Cũng vui và càng vui hơn vì có người chịu hành.Mai mốt có có bài thằng gàn cấm cự tui à nghen
Xin mời cứ tự nhiên…hành !
Cự thì chắc chắn không nhưng … cụng (ly) thì chắc chắn có !
Hì hì..mở hàng cho bài của Lê Đức Dzũ đây! hổng thèm khen dzà cũng hổng chịu chê đâu nhá !hic..hic.. chỉ biết noái :”Đáng đời chưa ai bỉu làm anh mờ…khờ…chi” hi..hi…
Cảm ơn Phàn đã mở hàng.Hy vọng sẽ rất đắt hàng
Thiên hạ phán rồi ,lù đù có cái khổ của lù đù