Nguyên Hạ-Lê Nguyễn
Không biết tôi đã quen biết chị từ lúc nào ….Từ khi rời thành phố HONOLULU đến định cư,ở vùng đất mới này thì tôi đã thấy chị …Hàng ngày chị đon đả mời chào tất cả mọi người ,đi đâu tôi cũng gặp chị ,ngày ấy tôi biết rõ tên thật của chị là : Phạm Thị Tư …ngày gia đình tôi đi làm thẻ xanh, tôi gặp chị cùng đến làm …Mấy năm sau gặp chị ở nhà thờ Việt nam, Chị tỏ ra rất ngoan đạo , ngày nào chị cũng đi… ,chị bảo là mới vào Quốc tịch Mỹ và đã đổi tên Mỹ là “ROSE ” chị đưa cho mọi người xem những tấm hình lúc chị đang tuyên thệ, lúc ấy tôi mới biết là khi ấy cũng cần phải chụp hình … Con người từ một quốc gia nghèo nàn thấp kém, nay đột nhiên bước chân vào một thế giới văn minh giàu có nhất hành tinh : Chụp hình để đánh dấu kỷ niệm và khoe khoang với bạn bè là đúng rồi…
Tôi hân hoan chúc mừng chị và được chi hướng dẫn cách nộp đơn sao cho nhanh gọn …không có chị chắc là tôi quên mất ngày tháng nào tôi hiện diện trên đất nước này …
Cứ vài hôm tôi lại gặp chị , lúc nào cũng đon đả, thân mật với tất cả mọi người …Mỗi lần gặp chị, tôi lại biết thêm một vài việc xảy ra trong cái cộng đồng nhỏ bé của người Việt Nam : nào là ,ngày mai bầu Chủ tịch Cộng dồng …Ngày kia họp hội Đồng hương Bình Định, tháng sau họp Hội Đồng hương Huế…lần nào cũng nhét vào tay tôi vài mảnh giấy mời có địa chỉ ,cùng mấy lời dặn dò : nhớ đi nhen, mình làm em xi với ông…nào nào đó, những tên tuổi mà tôi chưa hề quen biết .
…Rồi mau chân chạy đến người khác thông báo tiếp …Một lần đi chợ Việt Nam,tôi lại gặp chị ,Vẫn gọn gàng, nhanh nhẹn , chân sáo đến chỗ tôi đưa cho tôi một bì thư và nói là thứứ Bày tới sẽ đến tận nhà đón tôi đi dự cuộc thi hoa hậu và Dạ vũ, tổ chức tại CHAMBLEE, cách chỗ tôi ở 1 tiếng lái xe …Rồi chị lai chạy đến nói chuyện huyên thuyên với người khác …
Sau nhiều ngày qua sự kháo nhau của mấy người bạn, sau lưng chị họ nói về chị đủ mọi câu chuyện không mấy tốt lành, tôi thường điềm nhiên nghe mà không thêm ý kiến vì biết rằng chút nữa đây , khi vắng mặt tôi hay ai đó, thì họ cũng có những câu chyện làm quà cho nhau như vậy….
Không nhiều chuyện, không phải Việt Nam, trong những mẫu chuyện vô thưởng vô phạt, những người đem làm quà cho nhau, thường hay phóng đại nhưng đôi lúc cũng là một cơ quan tuyên truyền nhanh nhất ,tuy không chính xác nhưng lại nhanh lẹ và độc đáo …
Được biết chị đang sống với một Ông , với danh nghĩa vợ chồng …Quen nhau trên chuyến tàu xuyên Đại Dương…Khi ở trại tị nạn phải ghép thành một cặp vì ông nọ trước là sĩ quan của chế độ cũ …có vợ và hai con, nhưng trong chuyến ra đi vợ con đã lạc và phải kẹt lại ở quê nhà ….thời gian trước ngày đi ,chị ngồi bán thuốc Tây Chui ở một vỉa hè Sài Gòn, ngày ấy, bao nhiêu lớp người từ các vùng miền , đổ xô về thành phố kiếm sống, không có việc gì làm để có miếng ăn ngày ba bữa, họ thường tụ tập ở những đầu chợ, từng nhóm người …gặp ai đi qua thì hỏi nhỏ ” có gì bán hông ??“, những cái chợ di động này thường bị giải tán khi nhác thấy người giữ trật tự từ xa, họ gom tấm giấy nylon và sạp hàng của họ dấu vào một xó xỉnh nào đó, thường là mấy hộp thuốc Tây ,vài cái quần áo cũ ,dăm ba cái dao kéo,muổng nỉa, những thứ gì mà người ta kiếm thấy được ở nhà, họ đem ra và có người mua ngay với giá cả thương lượng, dần dà công việc này thành chuyên nghiệp và biến những đường phố Saigon Hoa lệ ngày nào, thời gian ấy bỗng có nhiều cái chợ chồm hổm.
Lúc bấy giờ nơi này cũng là để người ta có chỗ để liên lạc thông tin cho nhau những tin tức sốt dẻo nhất về những chuyến vượt biên bằng ghe tàu, môi giới và hẹn nhau giờ giấc…
Họ gồm nhiều thành phần, nhiều giai cấp trong chế độ cũ, họp nhau ở đó kể cho nhau nghe lại những dư âm của một thời dĩ vãng mới đó mà bay xa , bấy giờ chỉ còn cách phải đi xa ,thì may ra mới tìm lại những quá khứ vàng son của những ngày quá vãng …
Trong số đó có chị, một hôm chị đang trải miếng Nylon xuống lề đường chuẩn bị đặt vào đó mấy cái hộp thuốc tây không để chào hàng, thì có người đến rỉ tai là : có chỗ đi mà không cần trả tiền trước, qua bển trả ” nghe một tin quá ngon lành, chị vội vàng quăng vội miếng nylon trải bán ở lề đường quày quả ra đi theo người dẫn đường mà không cần suy nghĩ là phải giã từ ai trước khi lìa xa quê hương đất tổ.
Chị là một người may mắn nhất trong nhũng người ra đimà không tốn đồng xu cắc bạc nào mà đã đến Trại tị nạn một cách suông sẻ ….
Qua những lời kháo với nhau sau lưng chị, thì chị không hề làm cái công việc: qua bển trả … vì qua được rồi là nhờ ơn chúa . chứ nào phải do ai …chỉ cần mỗi ngày đến nhà thờ đọc mấy câu kinh Kính mừng ,mấy lời tạ ơn là sạch tội .
Mặc dù đã muốn quên đi quá khứ ,lấy mốc từ lúc đổi đổi quốc tịch thành một cái tên MỸ đầy lãng mạn và sắc màu là “ROSE” ,nhưng không mấy người VIET NAM gọi chị bằng cái tên ấy ,tất cả đều gọi chị là bà “TƯ RÔ “…Nghe thật là mạnh mẽ và đượm chút hài hước và châm biếm ….Ai muốn gọi sao cũng được ,chị vận hớn hở và tự tin , ,hết thời gian học ESL, vào làm cho một ngân hàng , mọi người không ai biết là chị làm cái công việc gì ở đó ….và điều chắc chắn là khi trở về quê nhà : Đương nhiên là sẽ biến thành ,Thư ký , Giám đốc , ,hay chủ ngân hàng cũng không chừng ..
Qua cách chưng diện và phong cách của một Việt kiều mang tên Mỹ …Thời gian trôi nhanh …khi ở Hải ngoại bắt đầu nổi lên phong trào “Nhà nhà làm thơ, ,người người làm thơ “..Những tờ báo Tuần, ,báo tháng của người VN . rải ở các chợ, mỗi khi đi chợ tôi thường lấy về đọc cho đỡ buồn, tôi thường thấy những bài thơ tự do, vô thưởng vô phạt …ký tên Phạm Thị Hoa Hồng …
Sau này mới rõ , chính những tác phẩm này là của Chị Tư Rô….THời gian sau phong trào net đa dạng, khi buồn tôi tìm đọc ở các trang mạng khắp nơi .tôi đều thấy tên chị , đôi lúc tôi cũng thầm cảm phục chị ở sự cố gắng và sự cố gắng vượt bực này ,,,có lần chị nói với tôi ,ngày xưa chị chỉ mới học hết lớp Đệ Tứ …mà chị cũng làm được những bài thơ đọc cũng xuôi tai, những bài viết ,ý không có gì độc đáo nhưng cũng được với trình độ của chị .
Sau nhiều lần rủ tôi đến những nơi có tổ chức họp Đồng Hương hay Ra mắt các nhà thơ, tôi thường không đi vì lúc bấy giờ tôi bận đi làm 2 job . nên không có thời gian …sau khi các con tôi đã lớn khôn tôi đã có một chỗ ngồi ổn định …chị thưởng xuyên đến chỗ tôi và tôi coi chị như một người thân trong gia đình ,chị thường tâm sự về chị ,về gia đình ,một cách vô tư và tự tin về đường tình ái, ,nhưng về sự nghiệp chị vẫn như xưa …Một ngày chủ nhật đẹp trời , chị nhất định đến chở tôi đi dự buổi ra mắt tập Thơ của chị …nể tình chị tôi đi với chị đến buổi ra mắt này : cũng có ban nhạc ,, vài ca sĩ địa phương ,vài ca sĩ mời ở CA. dến , khoảng 50 người tham dự ,có người giới thiệu chương trình ,có phục vụ Ẩm Thực …Sau lời mở đầu …những bài thơ của chị được ngâm bỡi chị, được phổ nhạc và ca sĩ địa phương hát …cuối cùng là dạ vũ …các ca sĩ chuyên nghiệp hát liên tiếp nhiều bài …Tôi thấy chị lăng xăng đến mời hết người này ra Sàn nhảy ,đến rỉ tai kẻ khác …chị vào thay áo hai ba lần , giống hệt các cô dâu trong ngày cưới …Tôi lùng bùng hao tai vì tiếng nhạc quá to và ánh đèn chớp lóe …đến bài thứ 3 ,là một bản Slow mùi ,mới có vài cặp sàn , tất cả toàn các nhân vật đều ngoài sáu bó …
Trong đó có chị và một ông chồng của một bà bạn chị , bà ta cũng đang ngồi cạnh tôi, bà ta cảm thông nỗi khổ của chị lúc bấy giờ nên đành hy sinh cho chồng bà khai mạc với chị …sau dó cũng có nhiều người ra nhảy, những điệu nhảy chậm chạp, gượng gạo, gợi nhớ những ngày xưa xa lắc, tôi thấy cũng không có gì nổi trội …lòng tôi chùng xuống với những âm thanh chát chúa ..
. Chị Tư Rô vẫn vui vẻ, chạy tới chạy lui, rỉ tai người này, nói nhỏ với kẻ nọ ….Bỗng nghe tiếng chị nói khẽ bên tai tôi :”người sắp ra với tôi là một ông trung tá không quân “…rồi chị và một ông già tuổi ngoài 7 bó, dáng thanh mảnh, hàm răng hơi nổi cộm , .dìu nhau ra sàn với điệu Slow .dìu dặt …nụ cười chị thật hạnh phúc và mãn nguyện … .hai người sàng qua sàng lại trước mặt mọi người một cách vô cùng sảng khoái ..
Tôi nghe một tiếng cạch … khô khốc và mạnh mẽ, một vật gì rơi xuống từ bạn nhảy của chị Tư Rô... ….khi bản nhạc kết thúc. Tôi thấy Ngài Trung tá đang lồm cồm kiếm tìm trên sàn nhãy , vật lạ vừa mới vuột ra khỏi hàm trên của người .. khi đèn bật sáng, tôi thấy ông trở thành một con nhười khác ….Sau này tôi mới nghiệm ra đó chính là hàm răng giả …Trong lúc quá hưng phấn ,đã vượt ra rào cản của răng miệng ,và lạc mất giữa chốn đông người ….sau này tôi có kể lại câu chuyện này cho một đứa bạn có con là nha sĩ ,nó bảo rằng ngày nay có cách làm răng mới , cắm một cột móc sâu vào thịt …không bao giờ xảy ra tình huống này …Bây giờ mỗi lần gặp lại chị Tư Rô .Tôi bỗng nhớ lại sự việc này và chỉ mỉm cười vu vơ …không biết ngày ấy: thủ phạm là cái mũi giày ” …Nhưng là của ai??? Đố các bạn nào đọc qua trang này biết được ????[nhớ cho nhận xét ]
Tôi có cảm giác như đọc một ký sự của nhà văn Vũ Trọng Phụng. Tả rất thực.
Thích nhất_hay nhất_ là đoạn kết: bất ngờ và bi hài không chịu nỗi!.
Các “ngài” mang đầy ánh hào quang của một thời quá khứ làm chị Tư Rô, một người bình dân ít học mê mẫn, cuối cùng đã trở lại là con người bình thường héo úa ở cuối con đường đời người “sinh-lão-bệnh-tử”, những cái giả gắn vào người sẽ rơi rớt ra. Lúc đó hình ảnh chị Tư Rô bỗng sáng lên_ một con người phụ nữ thực thà, nhân hậu và đáng yêu tuy tính cách có phần bỗng chảng và phù phiếm.
Nghĩ cho cùng, nếu như các “ngài” tài giỏi thì đâu đến nỗi dắt dìu nhau bỏ xứ mà đi, thế thì, có gì đáng khoe mẽ với những người bình dân ít học như chị Tư Rô?
Xin các bạn đọc lời bình này như là một nhận xét văn học, không lạm bàn chính trị ở đây. Cám ơn LNNH.
Những mảnh đời,những mảnh đời…ở nơi đâu cũng là những mảnh đời
Thôi rồi không thấy bóng TG đâu ! không còn gì nữa đâu Em ơi ?
– chỉ còn lại chăng dư âm thôi ! ” Một vần trăng vỡ, đã thôi không trao nhau ! .. cuộc tình đã vỡ…./ Thôi rồi thôi hết không còn gì nữa rồi !
Uả bagiacodon biến thành Gà Mái Dầu rồi sao trời?
Chào các bạn, hổm rày đâu biết các bạn dời về địa chỉ này, vào đây gặp lại hết , nhất là Du yên, em gái biến mất tiêu, làm chị nhớ quá mà o biết tìm đâu, nếu o có Hiển báo cho biết thì làm mình lạc mất một số bạn bè cũ mới.
Câu chuyện chị Tư Rô, mình viết cũng đã rất lâu, bỏ quên nó trong blog, nhưng nay đọc lại cũng thấy vui vì diễn tả những mảnh đời rất thật bên này, đoạn cuối mình thêm vào cho vui …nhưng đó cũng là một chuyện có thật kết nối…và cái mũi giày thì của ai???tác giả cũng không biết, nhưng thực ra “Ngài trung tá”không tìm ra nó mà chỉ chạy ra XE …gIỮA TIẾNG NHẠC BẬP BÙNG…
Câu chuyện này mình không ám chỉ ai, chỉ kết nối “các mãng đời thường” lại với nhau…hy vọng những bài kế tiếp về “những chuyện đời thường “mính viết cho các bạn đọc chơi…tất cả là thật…nhưng đừng nghĩ là thật…
Cám ơn các bạn còn nhớ “Bà già cô đơn”…sau khi Ông già cô đơn bỏ đi biền biệt…bà già cô đơn nay biến thành “gà mái dầu” trong họ nhà gà của Bình Định.
Hẹn gặp lại các bạn vào mùa Xuân năm nay tại quê nhà.
Thân mến
Gà Mái dầu
Gà Mái dâu nhớ gặp nhau ở Gò Củ, Đại Ân, Đại Lợi, Chợ Đình, Núi Gai, Đá Chồng, Đồng miễu, Soi bắp bờ tre , nhé !
Chào Gà Mái dầu. Chắc là hết làm bagiacodon rồi phải không chị Nguyên Hạ. Rất vui khi được đọc bài của chị trên xunau.org
Em đây nè !
Chị Tư Rô qươi chị Tư Rô, làm chi mà chơi mũi giày làm…Ôi chao ơi răng rụng xuống kìa…
Chào MHL Nguyễn! Rất vui được ” gặp lại ” em ở XN cho dầu cách xa gàn dặm! Đọc ” Chị Tư Rô ” – anh rất thích vì biết thêm đởi sống & sinh hoạt & tình cảm của một mảnh đời lưu lạc tha hương! Tuy vậy – nếu em không tham lam viết thêm đoạn cuối ” bi hài ” không cần thiết ( chuyện hàm răng ấy mà ) thì truyện có cảm xúc mạnh & thống nhất & sâu sắc hơn em nhé? Chúc em ngày cuối tuần vui vẻ! MVL
Rất lâu mới được đọc bài viết của em: Chị Tư Rô.Chúc vui , khỏe nghe NHLê Nguyễn.
Hình minh họa đẹp quá!
Lâu lắm mới được đọc truyện của Bà Già Cô Đơn, hay lắm_kì này chắc hết cô đơn rầu hỉ…!
câu chiện thiệt dzí dzõm !
Mot phong cach viet rat la hay
Một bức tranh chân thật được phác họa bởi một cây bút trào lông. Cười ra nước mắt. Tội.
Thật lâu mới được đọc lại truyện của chị Lê. Vẫn giọng văn dí dỏm và sâu sắc !
Chúc chi một mùa Gia1ng sinh thật vui .
Quên nữa ! Hầu sáng giờ thấy mà chưa kịp khen :
Yến Du hôm nay mặc áo mới trông tươi tắn – nhon nhon ghơ hè !!!
Em gái đững buồn hữ ???
Hi hi …mặc áo mới thì dzui chứ sao buồn hè ? Hổng …gặp anh Tú Gàn mới …buồn thui ! ( chít chưa ?!! )
Trưa nay ” đúng bọi ” nên còm chạy …lung tung …hic …
Đững buồn vì anh chưa khen áo mới đó !
Chứ ai nói mặc áo mới mà buồn ?
Đúng là … “đúng bọi” rầu ! (đạp nước … mắt VR hay sao mà bữa nay “lói giải” dzữ dzậy hè ?)
Gặp anh có khi còn … buồn hơn ! (sống … nhăn chưa ?)
“Gặp anh có khi còn … buồn hơn ! (sống … nhăn chưa ?)”
Phát biểu như dzẫy thì …làm ” seo” em dám gặp anh nữa ? hu hu hu
Đường ai …nấy đi rùi !!!!!!!
Phát dzẫy nhưng không làm dzẫy thì “seo” ? (chít chưa ?)
Wả ??? Cái này kiu là ” nói một đường làm một nẻo ” nghen quynh !!!
Trong ” tìn iu ” mà dzẫy thì ” chít ” là cái chắc !!! hì hì hì
Là anh bét chước … phụ nữ mấy em : “Nói không là có – Nói có là không” hay như ông XC nói “dzẫy chứ không phải dzẫy” đó mà …
Trong “tìn iu”… anh hông biết à nhen !
Chưa iu … (lại) sao mà biết được nà ?
Đọc bài viết “Chị Tư Rô” của Nguyên Hạ – Lê Nguyễn mình rất vui, mình cười thoải mái & phấn khích lắm vì với văn phong dí dỏm – hài hước của bạn gợi cho người đọc vô cùng thú vị.
Cám ơn Nguyên Hạ – Lê Nguyễn bài víêt của bạn hay quá,
chúc bạn vui, khoẻ, hạnh phúc trong mùa giáng sinh sắp đến nhé.
Thân mến.
Chị Tư Rô này mình cũng đã đọc rồi ! & rất thích ! câu chuyện dí dỏm mà rất sâu sắc, & cứ sống vô tư như chị Tư Rô vậy mà hay….mình cũng giống nhu ý của nguyentiet dzẫy! Chúc NHLN luon vui vẻ yêu đời & ấm áp trong mùa Giáng Sinh sắp đến nhé!
Chào chị Nguyên Hạ,rất vui được đọc lại những chuyện ngắn hấp dẫn của chị trên trang web này
Tui đã đọc ” Chị Tư Rô” ( từ trang 25->28, trong tập ” Bên dòng sông tuổi thơ” NXB Thanh Niên . Nay đọc lại trên Trang mạng nầy, nhận thấy bài viết được ” cắt tỉa,” thêm-bớt các chi tiết và sắp xếp các chi tiết truyện hay hơn.
Ví dụ: câu : Trước đây chị ngồi bán thuốc Tây Chui ở Lê Thánh Tôn Sài Gòn.
được ” cắt tỉa” –> “….thời gian trước ngày đi ,chị ngồi bán thuốc Tây Chui ở một vỉa hè Sài Gòn,” hoặc thêm chi tiết cho rõ tình trạng mua bán thời ấy : ” ngày ấy, bao nhiêu lớp người từ các vùng miền , đổ xô về thành phố kiếm sống, không có việc gì làm để có miếng ăn ngày ba bữa, họ thường tụ tập ở những đầu chợ, từng nhóm người …gặp ai đi qua thì hỏi nhỏ ” có gì bán hông ??“, v..v..
– Nguyên câu kết của truyện :”Tôi giờ vẫn thường xuyên gặp chị Tư Rô, nhà thơ Phạm Thị Hoa Hồng có tên Mỹ rất ấn tượng là Rose. Nhưng không tiện hỏi đêm ấy ngài trung tá có tìm được hàm răng giả ?”
– được sửa lại : Tôi bỗng nhớ lại sự việc này và chỉ mỉm cười vu vơ …không biết ngày ấy: thủ phạm là cái mũi giày ” …Nhưng là của ai??? Đố các bạn nào đọc qua trang này biết được ????[nhớ cho nhận xét ]
*- … hay hơn nguyên tác. Còn cái mũi giày ấy là của Tác giả đấy phải không Chị Nguyên Hạ ?
Bài viết vui vui và cũng thâm thúy lắm chị NHLN ơi! Cứ vô tư sống như chị Tư Rô vậy mà hay !
Thật đúng như khi tác giả đã viết : ” Không nhiều chuyện, không là người Việt Nam “! Đó là nhận xét có lý !
Thế nhưng trong cuộc sống thực, lại rất cần những con người bình thường nhưng nhiệt thành và lạc quan như chị Tư Rô . Đúng vậy không ?
Mũi giày của chị Tư Rô hay của … bà Trung Tá phu nhân thì có gì quan trọng đâu nà ???
Lâu lắm rồi mới được đọc những câu chuyện hài hài tếu tếu mà sâu sắc của chị Nguyên Hạ-Lê Nguyễn
Một trang viết về đời sống người việt ở nước ngoài vừa hài hước vừa chua xót . Hay!
Một câu chuyện cười….ra nước mắt
Thủ phạm là cái mũi giày của chị Tư Rô ,đúng không chị NHLN? Đá một cái đau điếng ông già nào mà chịu nỗi!!!!!!!!!