Trước khi đi, người thanh niên nhắn với bà lão: “Bây giờ con phải đi làm, bà cho con gửi đến chiều con về qua con lấy!”.Không ai ngờ, vì chờ đợi người thanh niên đến lấy rau, bà lão đứng dầm mưa suốt buổi chiều, bị cảm rồi mất. Câu chuyện về bà lão bán rau đang gây xôn xao trên mạng xã hội Facebook.
– Ăn rau không chú ơi?
Một giọng khàn khàn, run run làm gã giật mình. Trước mắt gã, một bà cụ già yếu, lưng còng cố ngước lên nhìn gã, bên cạnh là mẹt rau chỉ có vài mớ rau muống xấu mà có lẽ có cho cũng không ai thèm lấy.
– Ăn hộ tôi mớ rau…!
Giọng bà cụ vẫn khẩn khoản. Bà cụ nhìn gã ánh mắt gần như van lơn. Gã cụp mắt, rồi liếc xuống nhìn lại bộ đồ công sở đang khoác trên người, vừa mới buổi sáng sớm. Bần thần một lát rồi gã chợt quay đi, đáp nhanh: Dạ cháu không bà ạ! Gã nhấn ga phóng nhanh như kẻ chạy trốn. Gã chợt cảm thấy có lỗi, nhưng rồi cái cảm giác ấy gã quên rất nhanh. “Mình thương người thì ai thương mình” cái suy nghĩ ích kỷ ấy lại nhen lên trong đầu gã.
– Ăn hộ tôi mớ rau cô ơi! Tiếng bà cụ yếu ớt.
– Rau thế này mà bán cho người ăn à? Bà mang về mà cho lợn!
Tiếng chan chát của một cô gái đáp lại lời bà cụ.
Gã ngoái lại, một cô gái cũng tầm tuổi gã. Cau mày đợi cô gái đi khuất, gã đi đến nói với bà:
– Rau này bà bán bao nhiêu?
– Hai nghìn một mớ. Bà cụ mừng rỡ.
Gã rút tờ mười nghìn đưa cho bà cụ.
– Sao chú mua nhiều thế?
– Con mua cho cả bạn con. Bây giờ con phải đi làm, bà cho con gửi đến chiều con về qua con lấy!
![]() |
| Bức ảnh được đăng tải cùng câu chuyện trên Facebook gây xôn xao |
Rồi gã cũng nhấn ga lao vút đi như sợ sệt ai nhìn thấy hành động vừa rồi của gã. Nhưng lần này có khác, gã cảm thấy vui vui.
Chiều hôm ấy mưa to, mưa xối xả. Gã đứng trong phòng làm việc ngắm nhìn những hạt mưa lăn qua ô cửa kính và theo đuổi nhưng suy nghĩ mông lung. Gã thích ngắm mưa, gã thích ngắm những tia chớp xé ngang trời, gã thích thả trí tưởng tượng theo những hình thù kỳ quái ấy. Chợt gã nhìn xuống hàng cây đang oằn mình trong gió, gã nghĩ đến những phận người, gã nghĩ đến bà cụ…
– Nghỉ thế đủ rồi đấy!
Giọng người trưởng phòng làm gián đoạn dòng suy tưởng của gã. Gã ngồi xuống, dán mắt vào màn hình máy tính, gã bắt đầu di chuột và quên hẳn bà cụ.
Mấy tuần liền gã không thấy bà cụ, gã cũng không để ý lắm. Gã đang bận với những bản thiết kế chưa hoàn thiện, gã đang cuống cuồng lo công trình của gã chậm tiến độ. Gã quên hẳn bà cụ.
Chiều chủ nhật gã xách xe máy chạy loanh quanh, gã vẫn thường làm như vậy và có lẽ gã cũng thích thế.
Gã ghé qua quán trà đá ven đường, nơi có mấy bà rỗi việc đang buôn chuyện.
Chưa kịp châm điếu thuốc, gã chợt giật mình bởi giọng oang oang của một bà béo:
– Bà bán rau chết rồi.
– Bà cụ hay đi qua đây hả chị? Chị bán nước khẽ hỏi.
– Tội nghiệp bà cụ! một giọng người đàn bà khác.
– Cách đây mấy tuần bà cụ giở chứng cứ ngồi dưới mưa bên mấy mớ rau. Có người thấy thương hỏi mua giúp nhưng nhất quyết không bán, rồi nghe đâu bà cụ bị cảm lạnh.
Nghe đến đây mắt gã chợt nhòa đi, điếu thuốc chợt rơi khỏi môi.
Bên tai gã vẫn ù ù giọng người đàn bà béo kia…
Gã không ngờ……..

Tac gia co le vo tinh chup hinh anh cu gia ban rau ngheo kho, roi lay cam hung viet cau chuyen tren.
Biet la khong that nhung doc xong van thay buon
Thật buồn cho một kiếp nhân sinh
Không biết câu chuyện thực hay hư?
Mỗi chúng ta đều có một bức tường rêu!
Đọc bài đau thì ít, nhưng nhìn hình thì càng đau hơn.
Câu chuyện đầy thương cảm – tội nghiệp cho bà lão bán rau muống quá – thật xót xa…
Đó chỉ là một phần … tỷ của hiện thực cuộc sống !
Khi đọc, ta thấy đau thì … mô Phật ! (lạy Chúa !) – Ta còn là … NGƯỜI ! Cũng còn may !
Xin cám ơn (ai?) là tác giả !
Không biết ngày sau mình có như bà lảo ni không nữa…hic.hic!
Đừng lo … “bò trắng răng” doandai ui !
Cuộc sống là thế biết làm sao. Thật tội cho những con người chất phát!
Một câu chuyện quá buồn nhưng làm người ta còn có niềm tin vào con người
Lòng tốt đã tạo được niềm tin nhưng …than ôi ! kết thúc câu chuyện thật đau xót !
Thật là đau lòng!
Một câu chuyện cảm động,xót xa & đau lòng Wá ! đọc xong buồn…..
Co the day la cau chuyen sang tac nhung du sao di nua van la mot cau chuyen hay ve tinh nguoi
Câu chuyện có vẻ hư cấu.
Dẫu sao cũng cám ơn tác giả vì đã nhắc nhở chúng ta sống có trách nhiệm với nhau hơn.
Xin lỗi , đặt lời comment sai chỗ. Xin gửi lại .
– Thật đau lòng khi đọc xong câu chuyện !
– Nhịp sống hằng ngay ít nhiều đã bị ” vật chất hóa”. Lòng tự trọng của con người bị xói mòn thì lòng tin giữa người với người ắt phải giảm sút ?
nhiều khi bé cũng đã từng gặp nhiều cảnh ngộ thật tội nghiệp như bà lão…
lẽ ra bà phải được nghỉ ngơi, ngồi xơi trầu, uống trà.. Con cháu bà đâu hết vậy ta…….? …
Nhìn tấm hình-Đọc câu chuyện-Thật đau lòng!Thật xót xa!
– Thật đau lòng khi đọc xong câu chuyện !
– Nhịp sống hằng ngay ít nhiều đã bị ” vật chất hóa”. Lòng tự trọng của con người bị xói mòn thì lòng tin giữa người với người ắt phải giảm sút ?
Trong cuộc sống bon chen, quan hệ chỉ là hàng hoá, thủ đoạn lừa lọc người khác nhằm trục lợi được gọi là “Kỷ năng” và mục đích hưởng thụ được xem là cứu cánh thì dường như lòng tự trọng và giữ chữ “tín” chỉ còn đọng lại trong lòng những người chân chất, quê mùa.
Thế thì “văn minh” sẽ đưa chúng ta về đâu?
TVD
“Xã hội tiêu thụ”. Mối quan hệ trao đổi. Giá trị là giá trị trao đổi.=> “dòng băng giá” (K.M) của lợi nhuận, sự vị kỷ.
Đó là cái giá của cơn mê cuồng gọi là “phát triển”, là văn minh. Thật ra, phát triển, tiêu thụ (consumption) không có tội. Chỉ khi nào xã hội thiếu vắng lòng nhân ái, vị tha – một mô thức xã hội vắng bóng người dầu mang nhãn hiệu ( ism) gì – thì luôn chứa đựng sự đau khổ, bi kịch.
Tôi không nghĩ chữ “tín” chỉ còn ở những người chân chất, quê mùa mà bất kể loại người nào cũng có cái tốt và cái xấu, trong đó có anh và tôi. Hãy cố gắng vươn tới điều tốt, điều thiện. Thế thôi.
Có một bà già bán rau muống ngồi tại chợ Ghềnh Ráng Quy Nhơn mà tôi thỉnh thoảng ghé mua. Hôm nào bán ế bà về gửi rau cho sạp hàng rau gần đó để họ bán dùm. Có lẽ bà bán để kiếm tiền tiêu vặt mỗi ngày và ra chợ ngồi cho vui.
Hôm nào anh chị Dân- Elena về Quy Nhơn tôi dẫn đến chợ này chơi. Biết đâu anh sẽ sáng tác một tản văn hay.
Xin hẹp gặp WHWH vào dịp Tết ở Qui Nhơn
TVD
Tui chưa được biết và diện kiến WHWH la ai ? MONG ĐƯỢC GẶP VÀ NGHE VẢI LỜI” chỉ chỏ “! ?
Chào buổi sáng,
Chúc các bạn một ngày vui và sáng tác nhiều còm