Feeds:
Bài viết
Bình luận

Posts Tagged ‘Trần Bảo Định’

 

trong khói lam chiều hai chín tết
hồn Thơ dờ dật bóng quê xưa
Hầm Hô in dấu chân thằng Phế (1)
Buôn Triết (2) hằn sâu bước gió mưa

mười năm khốn khó thân nghèo khó
vất vã mưu sinh giữa chợ đời
mượn tiếng cười khan vui giấu khổ
”Vỡ màu ký ức” cuộc đầy vơi

xuân nầy vắng bạn, ta buồn bã
ngơ ngẩn vào ra nhớ Ngọc Thơ
thắp nén hương lòng đau đáu dạ
sinh ly tử biệt mấy ai ngờ!
trần bảo định
(1) Tục danh hồi nhỏ.
(2) Nơi Nguyễn Ngọc Thơ đi ”cưỡng bức lao động”.
,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,

Tưởng niệm Nguyễn Ngọc Thơ, “Vỡ Màu Ký Ức”
Phan Cát Tường

Lần đầu tiên tôi gặp Nguyễn Ngọc Thơ trong quán cà phê Lọ Lem trên đường Huỳnh Văn Bánh, quận Phú Nhuận. Lúc đó, nhà văn Nhật Chiêu đang nói chuyện với tôi về ấn bản Hương Thiền số mới nhất, và trong câu chuyện có gọi tên tôi (Cát Tường). Lát sau, một người khách trung niên ngồi bàn bên cạnh, gương mặt khá hiền lành dễ mến, đứng dậy và bắt tay tôi: “Chào anh Tường, hôm nay em hân hạnh được biết anh!”. Tôi cười: “Chào bạn, xin lỗi, sao tôi thấy bạn quen lắm…”. Người ấy nói: “Em là Nguyễn Ngọc Thơ, nhiều lần có nhờ nhà văn Trần Bảo Định chuyển thơ cho anh Tường đăng trên Hương Thiền đó!”. Tôi kéo Thơ ngồi xuống ghế bên cạnh: “Rất vui được biết Nguyễn Ngọc Thơ. Mình tệ quá, đăng bài tác giả mà chưa lần nào hội kiến. Hôm nay cũng là duyên lành đó, Thơ ơi!”
Chúng tôi ngồi cạnh nhau khá lâu và nói về tác phẩm đầu tay của anh, tập thơ “Vỡ Màu Ký Ức”. Trước đây, anh có nhờ nhà văn Trần Bảo Định gửi tặng tôi, còn nhớ trang bìa có dòng chữ màu xanh viết rất nắn nót: “Kính tặng anh Phan Cát Tường, Sài – Gòn 15/01/2015 – Nguyễn Ngọc Thơ”.
“Vỡ Màu Ký Ức”, 140 trang (Nhà xuất bản Văn hóa – Văn nghệ, 2015) là tuyển tập gồm 75 bài thơ, tuy là tập thơ chú trọng đến kỷ niệm gia đình và tình cảm quê hương, nhưng cũng không ít bài mang đậm hơi thở Thiền, như: Chú tiểu say hoa, Sắc giao mùa, Lạy vô song, Quán không,… Đặc biệt, trong tập thơ có phần họa của Trần Bảo Định và Nguyễn Đồng Hoang bài thơ nổi tiếng Buổi chiều xanh rêu của tác giả Trần Ngọc Châu.
Giở từng trang ký ức với Nguyễn Ngọc Thơ, chúng tôi cũng không thể nào quên được những lần họp mặt nhóm mà chúng tôi gọi cho vui “Tứ hữu Bông Sao” (Trần Bảo Định, Nguyễn Hoàng Đông, Nguyễn Ngọc Thơ và Phan Cát Tường) ở cà phê Hoài sau mỗi lần Hương Thiền phát hành số mới. Những lần như thế, tôi vẫn rất ấn tượng về các góp ý chân tình cho Hương Thiền và giọng cười như “chẻ tre” của Thơ. Anh ít nói, nhưng hay cười mỗi khi ai nói điều gì đó đắc ý, hay chạm đến niềm vui kín đáo của anh.  (more…)

Read Full Post »

Ngô Đình Hải

file-page1 (1)

Trời xanh mây trắng lang thang
Tôi ngồi tôi nhớ thương làng quê tôi
                  ( THƯƠNG LÀNG QUÊ )
 

(more…)

Read Full Post »

Lục bát Trần Bảo Định

b9dec51d76567e60e25af94784d7e07a

1.
TIẾNG TRỐNG ĐÌNH
.
       Gửi em Tâm-cõi xa
.
trống đình làng thúc bách tôi
băng đồng lội ruộng về coi hát chầu
cằn nhằn em bước theo sau
lầm bầm em hỏi sao lâu tới đình?
.

(more…)

Read Full Post »

 

Trần Bảo Định
hqdefault
1.
ĐỜI NGHỆ SỸ
.
   Gửi Nhạc sỹ Trúc Phương
.
Vượt biên anh vượt ba lần
Ba lần lực bất tòng tâm ba lần
Quay về quê cũ nương thân
Mẹ già, cháu dại, thiếu ăn mỗi ngày
.
Sông hồ rài đó mai đây
Bàn tay nghệ sỹ giờ chai sạm rồi
Tiếng đàn như thể hụt hơi
Tiếng hò ai thấu đất trời cùng ai!
.
Mắt mờ, hen siễng, nghểnh tai
Bụi đời đã dập vùi tài hoa xưa
Phổi sưng từ độ nắng mưa
Thân lây lất sống, đời chưa chịu tàn
.
Nhiều khi buồn nhớ họ hàng
Nhớ cha mẹ, nhớ Cầu Ngang quê nhà
Đêm chia tay làng Mỹ Hòa
Bước chân lãng tử qua phà Cổ Chiên
.
Rồi đời từ ấy truân chuyên
Chốn phồn hoa có bình yên bao giờ?
.
Saigon,1992
.
2.
NHỚ TRÚC PHƯƠNG
.
     Đốt nén hương lòng dâng Trúc Phương
.
1.
Tôi đưa anh về Lái Thiêu
Thôi anh, yên ngủ quên điều thị phi
Lợi danh nào có ra chi
Sài Gòn tháng chín mưa thì thầm mưa
.
Mến anh từ những ngày xưa
Thuở Thanh Thúy hát tôi vừa chớm yêu
Nhạc anh tôi thuộc cũng nhiều
Như niềm an ủi những chiều cô đơn
.
Bây giờ tuổi đã cao hơn
Nghe Thanh Thúy hát vẫn buồn tái tê
Tình cờ hôm ấy tôi về
Gặp anh quán cốc đường Lê Đại Hành
.
2.
Mắt kính nhòa nước mắt anh
Nụ cười buồn rớt xuống manh chiếu đời
Co ro thân lạnh run người
Bơ vơ anh tiếc nuối thời vàng son
.
Bolero điệu tâm hồn
Đã theo đôi dép đứt mòn gót chân
Đêm ra Xa Cảng trú thân
Ngày lo bương chảy kiếm ăn nhọc nhằn
.
Nhả tơ là phận kiếp tằm
Kiếp tằm thì vẫn là tằm nhả tơ
Trăng khuya sông Hậu đôi bờ
Mái chèo xuồng nhảy sóng hò quê hương
.
3.
Mấy ai còn nhớ Trúc Phương
Tài hoa cũng lắm, tang thương cũng nhiều
Cuối đời cuộc sống hẫm hiu
Lang thang trên góc phố chiều thành đô
.
Sài Gòn thất lạc bao giờ
Mà người năm cũ hửng hờ cố nhân?
.
trần bảo định
Sài Gòn,
tháng 9.1996

(more…)

Read Full Post »

Làng tôi

 

Trần Bảo Định
.chieuve
1. Chị tôi
.
múc trăng, chị múc trăng thề
gánh trăng, chị gánh trăng về đêm nay

(more…)

Read Full Post »

Trần Bảo Định

hoang-sa05

 

1. NÓI VỚI NGƯỜI BẠN TRUNG HOA
 .
Hỡi người bạn Trung Hoa yêu sự thật
Bạn biết gì về các đảo biển Đông  (more…)

Read Full Post »

Thơ tặng vợ

Trần Bảo Định

Thơ tặng vợ

 

MÙI VỊ CANH CHUA
 .
Mùi vị canh chua cá lóc đồng
Chiều theo khói bếp mắt em trông (more…)

Read Full Post »

Đây trăng Vỹ Dạ
ĐÂY TRĂNG VỸ DẠ
 .
Hôm qua tôi về thăm thôn Vỹ
Cồn Hến đã qua mùa bắp lay (more…)

Read Full Post »

Hoa tình yêu

Trần Bảo Định
Hoa tình yêu
Gửi Mẹ Ty yêu dấu
 .
Bài thơ anh viết kết thành hoa
Tặng vợ yêu thương , tám tháng ba
Không thể quên bao lần khốn khó
Sớm hôm mắm muối với dưa cà
 .
Nhớ ngày mình về sống cùng anh
Có hiểu gì đâu cuộc chiến tranh
Bó gối những đêm dồn dập pháo
Chui hầm co rút lạnh tàn canh
 .
Năm thuở , mười thì , ta gặp nhau
Mừng chưa trọn vẹn giặc càn vào
Cõng em một đoạn mương dừa nước
Thương lắm mình ơi , buổi khổ đau
 .
Chồng đi biền biệt , vắng xa nhà
Vợ ngóng chờ trông , con nhớ ba
Leo lét đèn khuya in bóng vách
Lạy trời đất nước dứt can qua !
 .
Mình khổ vì anh , cực bởi con
Lâu rồi , quên má phấn , môi son
Bàn tay chai sạm lo cơm áo
Tất tả ngược xuôi dạ chẳng sờn
 .
Đầu đường , xó chợ , bán buôn hàng
Mình vẫn cười tươi không trách than
Nhất mực thanh bần trong cuộc sống
Gìn vàng , giữ ngọc dẫu gian nan
 .
Em dị ứng những gì bất minh
Ghét phường dối trá sống vô tình
Khi yên , nghĩ đến ngày nguy khốn
Lúc được , đừng kiêu ngạo chính mình
 .
Khuyên chồng sống trọn nghĩa cùng dân
Quyền lực đôi khi tạo loạn thần
Vận nước thời suy do quỷ lộng
Lòng người tứ tán bởi quan tham !
 .
Thói thường , ăn bẩn miệng tanh hôi
Qủa báo , nhãn tiền sẽ đến thôi
Mình bảo : Rằng em , thà chịu cực
Để anh giữ phẩm chất  làm người
 .
Rồi bịnh hiểm nghèo , anh dấu đau
Vợ chồng cao tuổi cận kề nhau
Nửa đêm thức giấc nhìn em ngủ
Xao xác lòng anh mắt lệ trào !
 .
Cảm ơn mình , từ ái bao dung
Dẫu thế nào rồi cũng  thủy chung
Tám tháng ba , hoa tình sặc sỡ
Em , người vợ đẹp . Đẹp vô cùng !
TRẦN BẢO ĐỊNH

Read Full Post »

Trần Bảo Định
Khóc Chu Trầm Nguyên Minh
Tôi khóc anh và tôi khóc tôi
Lòng ray rức lắm , Nguyên Minh ơi !
Hung tin chợt đến bên giường bịnh
Thế đã xong rồi , một cuộc chơi !

Read Full Post »

« Newer Posts - Older Posts »