Feeds:
Bài viết
Bình luận

Cuối xuân

Ngô Đình Hải
 hoa-mai
mơ hồ rất nhiều lần
ta chạy về phía đời mình
mồ hôi và dấu chân
lún một vệt dài những cái tên

Đọc tiếp »

Của anh

Âu Thị Phục An
Tranh Đinh Cường

Tranh Đinh Cường

đã rêu xanh một thời mòn mỏi
đã bạc màu sương gió áo ai
về bên em giã biệt đường dài
thân như mộng vẫy tình xa ngái
.

Đọc tiếp »

Một vầng khao khát

Triệu Lam Châu

  • Thành phố biển Tuy Hoà, nằm ven cánh đồng Tuy Hoà rộng mênh mang,
    vựa lúa của miền Nam Trung Bộ nổi tiếng từ xưa. Đây là nơi đất Phú trời
    Yên.
    Ngay sát cửa sông Đà Rằng bên biển, đột ngột mọc lên một ngọn núi xinh
    xắn, đẹp như một niềm cảm xúc nao lòng của bao người đối với Tuy Hoà.
    Năm 1980 tôi vào Tuy Hoà công tác và định cư ở đây cho đến hôm nay.
    Vốn rất đỗi yêu Núi Nhạn (Đồi Nhạn Tháp), tôi đã có bài thơ Đêm trăng
    đồi Nhạn Tháp (Dành cho đôi lứa yêu nhau của xứ sở này) – Người Pác
    Bó về thăm Nhạn Tháp (Dành cho người miền núi phía Bắc yêu Tuy
    Hoà). Đó là những bài thơ dành cho đôi lứa yêu nhau ở Tuy Hoà của thế
    kỷ trước.
    Thế rồi từ năm 1990 Đêm thơ xuân Nguyên Tiêu được đưa lên Núi Nhạn
    thật hoành tráng, mộng mơ và ảo huyền. Tuy Hoà là nơi nhóm lên Ngọn
    lửa Đêm thơ xuân Nguyên tiêu đầu tiên trong cả nước (Từ mùa xuân năm
    1981).
    Tình cảm đôi lứa yêu nhau của thời nay thật mãnh liệt và giàu tưởng
    tượng. Anh chàng si tình trong bài thơ này nhìn vào sự vật nào của quê
    hương, cũng đều thấy hình bóng cô bé xinh của mình thôi. Tình yêu này
    quyện chặt vào cảnh sắc quê hương tươi đẹp và nguồn văn hoá truyền
    thống của những giai điệu bài chòi thiêng liêng của ông cha.
    Bài thơ Một vầng khao khát, Triệu Lam Châu muốn dành tặng cho đôi
    lứa yêu nhau ở Tuy Hoà vào những năm đầu của thế kỷ hai mốt hôm nay!
    Tuy Hoà, đêm 10/2/2016
    Triệu Lam Châu
    Bản thơ tiếng Việt:
    MỘT VẦNG KHAO KHÁT
    Sớm mai nay sao lạ lùng đến vậy
    Nhìn lên đỉnh Chóp Chài, thấy hình cô bé xinh
  • Nhìn ra biển lớn thanh bình
    Vẫn cao vời hình cô bé xinh em đó
    Em bật công tắc đỏ
    Ở tít nơi nào đó xa xăm
    Để hình cô bé xinh bừng chói
    Soi thấu niềm khao khát nơi anh?
    Anh nhảy ào xuống sông Đà Rằng
    Tay khoả sóng – Hình cô bé xinh như trùm lên mặt
    Anh lặn sâu đáy nước
    Cô bé xinh mỉm cười chờ dưới ấy long lanh
    Rồi anh lên Núi Nhạn một mình
    Tay huơ gió, cô bé xinh đằm trong gió
    Điệu bài chòi mờ tỏ
    Có hồn em trong đó đợi anh rồi…
    Tuy Hoà, lúc 9 giờ 38’ Sáng 1/10/2015
    Bản thơ tiếng Tày:
    PƯỚNG ĐEO NGOÒNG KHẤƯ
    Nâư nẩy lăng chầư rầư p’ận nỏ
    Mủng nưa Chóp Chài, hăn d’ưởng noọng đây slao
    Mủng quây oóc pình lình pế quảng
    Thỏ lỉu lìu d’ưởng slao kiu nua
    Slao khay công tắc đeng
    D’ú tẳm búng t’ầư quây lít lít
    Sle d’ưởng slao đây p’jằng rủng quých
    Dèn pjoót ăn ngoòng khấư slăm chài
    Chài t’jèo lồng t’ả Đà Rằng
    Mừng lủp voòng – D’ưởng slao đây pao thuổn nả
    Chài đăm lồng ghị nặm
    Slao nhúm khua thả chang t’ỷ phung phing
    Gần t’oỏc chài pin Khau Nhạn slung
    Mừng téng lồm, hăn slao chang lồm roẻng roẻng
    Gằm bài chòi mjửt mjảng dang hà
    Mì khoăn slao thả chài đâư t’ỷ nỏ…
    Tuy Hoà, p’ửa 9 rảo 38 d’ắp Nâư 1/10/2015
  • Bản dịch nghĩa của tác giả sang tiếng Nga:
    НЕБЕСНАЯ ЖАЖДА
    О… какое удивительное утро
    Смотрю на гору Чов Чай и вижу фигуру красивой девушки
    Смотрю на широкое спокойное море
    И тоже там твоя красивая фигура
    Ты нажимала ли красный контакт
    Там где-то очень далекое место
    Чтобы красивая девическая фигура засветится
    И просвечивает жажду у меня?
    Я бросался в реку Даранг
    И болтал руками во волны – Мое лицо накрылось твоей фигурой
    Я погружался под глубокой рекой
    Там девическая блестящая улыбка меня ждёт
    И я одиноко поднимался на гору Нуй Ньан
    Я расмахивал рукой, красивая девушка смешалась с ветром
    И качается таинственная народная мелодия Бай чой
    И там твоя душа меня уже ждала…
    Туи Хоа, 9 час. 38 мин. Утро 1/10/201

Thư viết cho mẹ

Elena Pucillo Truong
100312afamilyVC_77df8

(Nguyên tác : lettera alla madre)
Bản dịch của Trương Văn Dân

Mẹ thương yêu,
Con thường nghĩ về mẹ nhưng trước đây con chưa viết được gì cho mẹ. Con muốn kể cho mẹ nghe rất nhiều điều, tất cả những gì đã xảy ra với con, về cuộc đời mà con đang sống, dù đôi khi con có cảm giác là mẹ đã biết tất cả rồi. Mẹ luôn có một thứ giác quan thứ sáu, một thứ trực giác bén nhạy để linh cảm về những điều sắp sửa xảy ra. Chỉ tiếc là những linh cảm ấy không giúp mẹ tránh khỏi những khổ đau. Và trong đời, mẹ đã đau khổ biết bao!
Ngay từ lúc còn bé, một cơn sưng màng não đột phát trong vài giờ đã cướp đi người em gái, và sau đó, vì quá đau đớn bà ngoại cũng ra đi.
Kể từ ngày đó mẹ luôn luôn mang theo cái bóp đầm trong đó có hai bức hình đen trắng. Đọc tiếp »

Vũ Thế Thành

1454518201--143774-khan_nap_cho_nuoc_mam

Nước mắm tĩn Sài Gòn đó! “Sài Gòn làm gì có hãng làm nước mắm, bỏ đi tám! Sài Gòn bán nước mắm thì có”, anh bạn quê Bà Rịa cười khẩy, nhớ Sài Gòn phát cuồng, rồi bạ thứ gì cũng quơ vào Sài Gòn. Nhớ Sài Gòn thì ai đó nhớ, chứ hồi nào tới giờ tôi vẫn ở Sài Gòn. Bộ khùng sao đi nhớ cái đang kè kè bên mình. Nhớ đây là nhớ nước mắm tĩn bán ở Sài Gòn. Nước mắm đựng trong những tĩn sành có lớp xi măng vôi phủ ngoài đó! Đọc tiếp »

Vạn tội bất như bần

 

  •       Truyện ngắn của Nguyễn Trí
Danh Khoa, Xóm nghèo

Danh Khoa, Xóm nghèo

Sáng hôm ấy trời tuy lâm thâm mưa nhưng đang mùa nên lạnh lắm. Nước ở bến sông Không Bảy tràn bờ. Đường sá bùn đọng vũng  nước đọng hố. Từ bờ Nam sang bờ  Bắc và ngược lại không một con đò nào dám sang ngang, cả phà đưa khách cũng không. Ai muốn sang phải đợi phà lớn, cái phà chuyên trị đưa xe vận tải nặng. Chỉ có nó mới dám qua là nhờ có hai chiếc Hô bo đi kèm. Đò hoặc phà đưa khách bị cấm ngặt. Chỉ cần một cây gỗ nhỏ từ thượng nguồn theo nước về xuôi va vô là chết chắc, trong khi đó gỗ lóng được khai thác lậu bởi lâm tặc cả cây khô cổ thụ bị nước cuốn về là rất thường. Thời tiết nầy chỉ có người thân bị cấp cứu mới mạo hiểm, còn bình thường ngồi trong quán kêu đĩa mồi chai ba xị thêm vài anh vô công rỗi nghề đấu láo là hạnh phúc nhứt trần ai. Đọc tiếp »

Bài hát ru xuân sắc

Tương Giang
93x93cm07-copy-333341-1371606559_500x0
À ơi, ngày vội tàn đông
Em hong tóc nhớ bên dòng thời gian
Soi bóng mình, thoáng ngỡ ngàng
Lung linh đáy nước mơ màng cố nhân

Đọc tiếp »

Chúc xuân

Nguyễn Đông Nhật

maxresdefault

Bởi vì, “tháng giêng là tháng ăn chơi” nên trong thời khắc “hãy còn xuân”, phiếm bàn đôi chút về sự hy vọng lẽ nào lại… sự trễ tràng hoặc dư thừa? Đọc tiếp »

Một ngày… mọi ngày

 

Nguyễn Công Thắng

thuyen-3

Một ngày như mọi ngày, anh vừa ăn vội bữa sáng vừa liếc qua trang tin nhật báo. Có những tin làm anh vui, phấn chấn nhưng cũng không ít tin tức mang lại lo âu, thậm chí bức xúc. Vui buồn xen lẫn, cứ như những con sóng nhỏ lên xuống, trồi sụt. Đôi khi anh mệt mỏi, chỉ muốn dừng lại ở những tin bài liên quan đến công việc đang làm, còn thì anh lướt nhanh qua những tin dễ gây sốc. Vậy mà ánh mắt cứ bị níu lại bởi những cái tít như: phát hiện một đường dây buôn bán trẻ em, một cánh rừng nguyên sinh bị tàn phá, những con sông bị nhiễm độc, xe tải đâm xe khách, dân phòng đánh học sinh, cô dâu Hàn Quốc tự tử…  Cuộc sống xô bồ đa sự mà con người thì lại không muốn đứng bên lề dòng sự kiện, thành ra cứ phải bị cuốn theo nó mệt nhoài.

Đọc tiếp »

Chơi xuân

Yến Lan

images (1)

Gửi bạn vào xuân, hương cúc thoảng
Thung sâu bặt tiếng búa sơn tràng
Quyên đôi rỉa cánh chòm mai nhún
Câu đối trưng lên ánh nhũ vàng. Đọc tiếp »