Nguyễn Thị Ánh Huỳnh

SƯỚNG MUỐN CHẾT
.
Anh bảo em :
Má mày lấy tao sướng muốn chết!
Không lấy tao chắc giờ này bán vé số!
Ngày ấy không gặp anh
Em vẫn là con chim manh manh
Lẻ loi đậu tít cành chanh
Lấy chồng như lấy mảnh sành đứt tay…
Nguyễn Thị Ánh Huỳnh

SƯỚNG MUỐN CHẾT
.
Anh bảo em :
Má mày lấy tao sướng muốn chết!
Không lấy tao chắc giờ này bán vé số!
Ngày ấy không gặp anh
Em vẫn là con chim manh manh
Lẻ loi đậu tít cành chanh
Lấy chồng như lấy mảnh sành đứt tay…
Đăng trong Thơ ca | Thẻ Nguyễn Thị Ánh Huỳnh | 47 Comments »

Đăng trong Thơ ca | Thẻ Ngô Đình Hải | 16 Comments »
Trần Dzạ Lữ

Mẹ trên trời mà con nơi đất thấp
Níu câu hò xứ Huế để mà đau
Thời nhiễu loạn xưa, mẹ vẫn gánh rau
Vai năm tháng oằn đi không thấy tuổi… Đọc tiếp »
Đăng trong Thơ ca | Thẻ Trần Dzạ Lữ | 14 Comments »
Nguyên tác : L’avventura di due sposi của Italo Calvino ( Italia)
Trương Văn Dân chuyển ngữ

Italo Calvino (1923-1985) là một trong những nhà văn Ý quan tâm đến nhiều lĩnh vực và có ảnh hưởng đến chính trường, văn học và văn hoá Ý vào những năm sau chiến tranh.
Sinh năm 1923 tại Santiago de Las Vegas, Cuba: Cha ông là một nhà nông học và mẹ là một nhà sinh vật học. Họ sống và mở một vườn thực vật nhiệt đới tại Cuba nhưng sau một trận bão (1925) làm đổ nát nhà cửa và khu vườn này, họ quyết định quay về Ý và sống tại thành phố biển San Remo thuộc vùng Liguria, Italia. Đọc tiếp »
Đăng trong Văn xuôi | Thẻ Italo Calvino, Trương Văn Dân | 16 Comments »
Trần Thoại Nguyên

Tặng Hà Hùng
.
Tôi đã quên tôi giữa cuộc đời
Giữa mùa hư huyễn bóng tàn rơi
Vỡ từng hạt bụi tôi tan biến
Như khói sương bay mù tăm hơi.
Tôi buông xả hết tâm trống không
Không yêu không nhớ tưởng trong lòng
Không mơ mộng hão, không cầu khiến
Gió thoảng mây bay lòng biển sông…
Tôi ngu ngơ quá không phân biệt
Giọt nắng giọt sương cả đất trời
Mờ sáng hoàng hôn lồng khói biếc
Con thuyền trăng sáng nhẹ dòng xuôi.
Thỏng tay dạo phố chợ phù trang
Lòng reo theo tiếng suối mây ngàn
Hồn trong veo thể không tư lự
Nước biếc non xanh khắp thế gian!
Đăng trong Thơ ca | Thẻ Trần Thoại Nguyên | 18 Comments »
Truyện ngắn của Nguyễn Trí

Thuỳ – Trần Minh Thuỳ – tên nghe mềm thiệt mềm. Nhưng bè bạn nói phải Thuý mới đúng. Cha má nó phết cái dấu huyền là quá xá sai. Đúng vậy. Thuỳ không phải là không dịu dàng hay thuỳ mỵ. Cô nữ tính như bất kỳ một má hồng nào trên thế gian nầy. Bằng chứng là tóc quá vai luôn đó. Trời ban cho gương mặt dễ nhìn thì chớ lại rất duyên. Thuỳ duyên lắm. Nụ cười cô đã làm chết chí ít chục thằng vai u thịt bắp trong xóm nhỏ nghèo mướt. Bọn nầy thấy cô áo dài trắng tha thướt đến trường là ngân nga em đi dịu dàng, bờ vai em nhỏ, chim non lề đường, nằm im dấu mỏ… nhưng ngữ nầy thì còn khuya mới lọt vào mắt mơ. Đường đến trường của Thuỳ còn cả chục thằng con nhà sẵn sàng xách dép luôn chứ đưa cô bằng xế nổ là chuyện nhỏ. Nhưng Thuỳ chả cần ai xách dép hay đón đưa bởi cô có xe đạp. Cô đạp xe lên dốc vèo vèo như vận động viên cấp quốc gia. Nhờ vậy nên cô có cái vóc mà bọn si tình nói trông xa giống Thanh Nga, lại gần cũng Thanh Nga luôn chứ không phải con ma da kéo cẳng. Đọc tiếp »
Đăng trong Văn xuôi | Thẻ Nguyễn Trí | 35 Comments »
Phạm Xuân Nguyên

Bất ngờ và đau đớn khi được tin anh mất – anh Phí Ích Nghiễm, một người con của xứ Hà Đông quê lụa sống ở Sài Gòn từ năm 18 tuổi, lấy tên mình ghép với hai chữ đầu tên quê nội ngoại thành bút danh nhà văn Dương Nghiễm Mậu. Đọc tiếp »
Đăng trong Nghiên cứu và phê bình văn học | Thẻ Phạm Xuân Nguyên | 10 Comments »
Trần Thi Ca

Đăng trong Thơ ca | Thẻ Trần Thi Ca | 13 Comments »
La Mai Thi Gia,

Không mưa mà mắt ướt mềm
Nghe sương xuống lạnh mà thèm vòng tay
Nhớ người đau hết tim này
Nghe yêu thương cứ dậy hoài phía nhau Đọc tiếp »
Đăng trong Thơ ca | Thẻ La Mai Thi Gia | 24 Comments »
Cao Văn Tam

CHỜ BẠN
Rượu uống một mình đâu nghĩa lý.
Mấy hũ nằm im đợi bạn về
Rót chén cơ hàn trông ứa lệ
Mơ màng hư thực chuyện từ quy ?
16/7/16 Đọc tiếp »
Đăng trong Thơ ca | Thẻ Cao Văn Tam | 16 Comments »