Feeds:
Bài viết
Bình luận
                Hoàng Yên Dy
 SAM_3585
Trong tay tôi lúc nầy là tập thơ ” Vợ tôi ” của nhà thơ Trần Bảo Định .
Theo tôi , tập thơ nầy nên xếp vào ”  guiness  ” cấp quốc gia về ” nịnh vợ ” Đọc tiếp »

Vườn khuya

 Nguyễn Hữu Khánh
.tru mua
     Công việc-đời sống hiện tại. Nhạt và chán. Đêm lái xe qua lại hoài một con đường. Những bóng đèn đỏ nhấp nháy phía trước. Công việc đang làm không thuộc về tôi. Nó không hề có trong sự tưởng tượng của tôi khi đến Mỹ. Ba năm làm hoài một việc Đọc tiếp »

Trú mưa

 Đặng Hoàng Thám 

 

trc3ba-mc6b0a

Trú mưa…gặp lại ngày xưa!

Thuở em mười tám tuổi chưa biết buồn Đọc tiếp »

Có gì đâu!

Ngô Tịnh Yên

.Có gì đâu!

CÓ GÌ ĐÂU!

.

Người bỏ ta đi có gì đâu!
người ta nói: nước chảy qua cầu! Đọc tiếp »

Bất ngờ phố thị

NGUYỄN THỊ MÂY

 

be1baa5t-nge1bb9d-phe1bb91-the1bb8b

Tôi vẫn vậy, thích lang thang một mình trên phố, thích đi dọc vĩa hè dưới tán những cây bàng trẻ trung, mơn mởn rồi rẽ sang đường phượng vĩ. Những ngày hè, vòm cây đỏ rực màu hoa. Thỉnh thoảng, tôi phải bước một bước dài hoặc thật ngắn để không giẫm lên một cánh hoa rơi. Tôi muốn nhặt một đóa hoa rơi nhưng không dám. Đọc tiếp »

Coi Như Đường Xa Vướng Bụi

Trần Vấn Lệ
coi-nhc6b0-c491c6b0e1bb9dng-xa-vc6b0e1bb9bng-be1bba5i

Coi Như Đường Xa Vướng Bụi

Mùa Hạ Mỹ em đi sang Pháp, sang châu Âu tìm bóng dáng mùa Xuân…Khi sống có tự do, đường xa mấy cũng gần, em đi đó đi đây cho thỏa niềm mong ước… Đọc tiếp »

Cây mưa vàng

Nhật Chiêu

 

cc3a2y-mc6b0a-vc3a0ng

tinh linh tinh linh
đó là con bắt chước phong linh Đọc tiếp »

Đà Lạt ngày tao ngộ

Trần thị Cổ Tích

 

dalat

đà lạt ngày tao ngộ

 

đà lạt…

ngỡ ngàng ngày tao ngộ

choáng váng ta Đọc tiếp »

Dạ Thảo Phương 

Người phụ nữ một mình đi trên đường

 

Tranh họa sĩ Lê Thiết Cương

.

Người phụ nữ một mình đi trên đường

Không cần một người đàn bà để chứng minh lòng trong trắng Đọc tiếp »

Người ở xa nhà

HUỲNH NHƯ PHƯƠNG

 Người ở xa nhà

Khi bước chân ta lẫm chẫm tập đi trên nền nhà, ta đâu biết rằng có ngày mình sẽ đi xa khỏi căn nhà thơ ấu. Sống xa nhà là một kinh nghiệm quý giá của con người. Trừ những kẻ vô gia cư, còn những người bình thường, dù giàu sang hay nghèo khó, đêm đêm đều ngủ dưới một mái nhà. Vậy mà nhiều người có nhà, thậm chí nhà cao cửa rộng, vẫn canh cánh nỗi niềm “xa nhà”. Bởi vì nhà là biểu tượng của đoàn tụ, nơi kết nối những sợi dây tình cảm. “Nhà” không chỉ là ngôi nhà mà còn là hình ảnh thu nhỏ của quê hương, nguồn cội, là địa chỉ ghi dấu căn cước của con người. Đọc tiếp »