Feeds:
Bài viết
Bình luận

Bài Thơ Này Những Dấu Than

.Trần Vấn Lệ

Ảnh: dalatvatoi.net

Ảnh: dalatvatoi.net

.

Bài Thơ Này Những Dấu Than

.

Ôi buồn Đà Lạt cứ mưa!  Tháng Mười Một nở, kìa, Hoa Quỳ Vàng…mà mây trời chẳng chịu tan, mà thương mà nhớ bạt ngàn thông xanh!  Chắc gì em không nhớ anh?  Chắc gì anh chẳng gửi tình trong mưa?  Em ơi hoa nở đúng mùa, năm nay không nắng, buồn thừa, buồn thêm…Bài thơ này, một chữ Em.  Hành lang này rộng một thềm bao la…”Chị về đây với người ta, một hành lang rộng buồn da diết buồn!” (*).  Diễm Châu xưa xé nát hồn dệt câu Lục Bát, anh còn giữ nguyên!  Sống đời chờ một mối duyên, Trời cho thì nhận, Trời quên cũng đành!  Chắc gì em không nhớ anh!  Một hành lang rộng buồn xanh buồn vàng… Đọc tiếp »

Sóng tựa như mây

Ái Duy

Kenji Croman Photography. Kenji Croman is a wave photographer located in Honolulu Hawaii.

Kenji Croman Photography. Kenji Croman is a wave photographer located in Honolulu Hawaii.

 

Biển động.
Một tuần lễ liền tôi không dám xuống nước, chỉ đi dọc bờ cát ấm rồi ngồi lại trên bờ ngắm sóng khơi khơi đón bình minh.
Sóng, từng cơn sóng dồn dập, ngạo nghễ vươn cao cuộn xoáy lại rồi quật đánh rầm xuống, rền vang bất tận tung bọt trắng xóa tràn bờ. Bầu trời mù mịt, mây xám nặng nề giăng mắc.. Tận cuối chân trời mới thấy ửng được chút ánh dương hồng. Tôi luôn mặc sẵn đồ bơi khi ra khỏi nhà lúc 5 giờ sáng như thường lệ, với hy vọng biển đã dịu cơn thịnh nộ cho mình được vùi vào lòng dịu êm. Toàn hoài công. Tôi sợ.

Đọc tiếp »

Chị bán mặt nạ

Thơ Đào Viết Bửu

Một tác phẩm của nghệ sĩ nhiếp ảnh Nguyễn Lai.

Một tác phẩm của nghệ sĩ nhiếp ảnh Nguyễn Lai.

 

Thưa chị còn gánh hàng rong

Bán cái mặt nạ là không mặt người Đọc tiếp »

Tinh sương

Ngô Đình Hải

.

Ảnh Trương Quang Minh

Ảnh Trương Quang Minh

đối thoại
 .
dĩ nhiên là phải có hai người
 .
khi anh nói    tôi ngồi yên
anh cười – tôi nhắm mắt
anh hò hét – tôi nín lặng
anh nguyền rủa – tôi cúi mặt

Đọc tiếp »

Chiều Xưa

Mộc Miên Thảo

ChieuVang_resize

.

Nắng cuối mùa vắt mình qua vuông cửa

Trên cành khô còn đọng những tàn phai

Gửi mơ mộng về cung trời một thuở

Cuộc tình xưa còn vương vọng dấu hài

. Đọc tiếp »

Cỏ non xanh tận chân trời

 

Nhật Chiêu

cach_mang_mau_sac_thien_nhien_tuyet_dep_den_voi_desktop_10

Đúng là công viên rồi. Nhà của nhà thơ ở gần đây thôi. Chỉ cần xuống trạm xe buýt gần công viên, đi bộ năm phút là đến nhà tôi, đó là lời dặn dò của nhà thơ mà tôi còn nhớ như in. Anh tha thiết mời tôi đến nhà chơi. Vốn lười những chuyện thăm nom thù tạc mà vẫn nhận lời mời của nhà thơ mới quen này chẳng qua vì một quyển sách quý anh khoe đang có và muốn cho tôi xem. Đọc tiếp »

Hà Nội

         Vũ Đình Huy
h1(3)
.
          Lất phất
          lất phất
          Hồ Gươm
          hàng cây xỏa tóc
          Nghê thường hương say

Đọc tiếp »

Người không giống ai.

Trần Minh Nguyệt

5-b35d2

Hắn là bạn thân của tôi từ thuở tóc còn để chởm đến bây giờ. Hắn có một cái tên rất ấn tượng: “ Trần Đại Hà”. Do vậy mà lũ bạn của Hắn và tôi hay gọi Hắn bằng cái tên trìu mến là “ thằng cầu Nại Hà” hay là người giữ cầu Nại Hà. Là bạn rất thân của Hắn, đôi khi thấy lũ bạn đùa giỡn quá trớn, tôi cũng cảm thấy tội nghiệp, xót xa, trong khi đó Hắn lúc nào cũng cười tỉnh bơ xem như không có việc gì xảy ra cả! Và, đôi khi, tôi còn có cảm giác Hắn lại tỏ ra thích cái tên đó nữa chứ. Nhiều lần bực mình – tôi gắt :
· Bộ cậu đông cứng lại rồi à? Sao cậu không phản ứng gì hết vậy? Đùa giỡn gì mà quái ác quá? Đọc tiếp »

Đưa nôi

THƠ GIAO HÒA TRẦN DZẠ LỮ-TƯƠNG GIANG-KHẢO MAI

Ảnh sưu tầm trên mạng

Ảnh sưu tầm trên mạng

THƠ TRẦN DZẠ LỮ

.
ĐƯA NÔI

.
Ngày xưa mẹ đưa nôi anh
Lời ru da diết rất vành vạnh đau…
Nước sông gạo chợ…qua cầu
Vì chồng gánh cả bể dâu vào lòng !

.
Nỗi Kiều dú mãi bên trong
Nhà tranh vách đất cứ mong mỏi người!
Hương ngâu hương bưởi chạm rồi
Mới thương mẹ đến rối bời con tim…

.
Bây giờ anh đưa nôi em
Bằng câu lục bát xẻ miền trầm tư…
Phong trần cũng biết chữ nhu
Chín mong mười đợi …trăng lu cũng tìm !

.
Đưa nôi…anh đưa liền liền
Ngủ ngoan em nhé ,đừng điên đảo buồn
Mùa này ngan ngát môi thơm
Ru em cáu cạnh thiên đường…lời yêu !

—–*———–*————————- ——-
THƠ TƯƠNG GIANG

.
RU TÌNH

.
Trước sau gì cũng vậy mà
Câu ru bát ngát, thật thà tao nôi
Mẹ đưa anh qua ngậm ngùi
Chòng chành mẹ gánh một trời bể dâu

.
Mẹ em nào khác gì đâu
Trường đời nghiêng ngả mưu cầu bình an
Đổi lấy màu tóc em xanh
Trái tim nóng hổi dỗ dành tình yêu.

.
Bây giờ nắng sớm mưa chiều
Câu ca dao chở hồn Kiều về ngang
Ru tình bằng điệu hò khoan
Vẫn không quên thủa mang mang ơi… hời…

.
Mi ngoan nhẹ khép, mỉm cười
Trong mơ có cả khoảng trời ấu thơ
Ấm nồng vầng trán thoảng qua
Vành môi lả lướt…nửa xa… nửa gần..
.
Tương Giang
—————————————————–
KHẢO MAI

.
MẪU TỬ

.
Mang con nặng nề chín tháng
Đưa nôi mười hai tháng vẫn chưa thôi
Chợ gần chợ xa mấy đỗi
Tiếng gà giục giã mẹ quày quả đi

.
Má hồng có độ có thì
Mẹ tôi hôm sớm phân bì gì ai
Chừng tôi biết chải tóc mai
Cũng chưa biết đỡ đần vai mẹ gầy

.
Tôi thành gia thất mới hay
Mưa từ trời xuống mà cay mắt mình
Bên đời bước trẻ bấp bênh
Che con bóng cả được nên chẳng rời

.
Nuôi con mới biết biển trời
Bao la người chả tính lời lỗ chi
Đêm dài nhớ mẹ từ khi
Hằng đêm biển thức rầm rì vỗ nôi.

.
Khảo Mai
Sg, 28-10-2015

Đọc tiếp »

Vũ Thị Song Nhạn

Vũ Thanh

Trích từ hồi thứ 30 tiểu thuyết lịch sử NHẤT THỐNG SƠN HÀ.

 

nhatthongsonha

……………

Đồn Khương Thượng nằm phía Tây Nam thành Thăng Long, gần Loa Sơn và làng Nhân Mục. Đại bản doanh của Sầm Nghi Đống đóng ngay trên Loa Sơn. Chung quanh Khương Thượng là hai đồn nhỏ, Yên Quyết phía Tây và Nam Đồng phía Bắc. Làng Nhân Mục gồm năm thôn Giáp Nhất, Chính Kinh, Cự Lộc, Quan Nhân và Phùng Khoang[1]. Từ khi quân Thanh đến lập đồn ở Khương Thượng, nhân dân làng Nhân Mục đã phải hứng chịu nhiều đau khổ và nhục nhã vì bị bọn lính Thanh vào làng cướp phá, bắt cóc đàn bà phụ nữ về trại hãm hiếp, giết chóc. Người dân trong làng rất thù ghét bọn lính Tàu nhưng vì bất lực nên đành câm nín ôm hận trong lòng.  Đọc tiếp »