Trần Minh Nguyệt

Gió lạnh về, em mơ giấc mơ xuân êm đềm, phác thảo nụ cười, lòng ấm lại.
Ca khúc” Một cõi đi về” buồn man mác gieo vào lòng ai xót thương vô bờ
Gió mang tình anh thì thầm bao lời nhung nhớ Đọc tiếp »
Trần Minh Nguyệt

Gió lạnh về, em mơ giấc mơ xuân êm đềm, phác thảo nụ cười, lòng ấm lại.
Ca khúc” Một cõi đi về” buồn man mác gieo vào lòng ai xót thương vô bờ
Gió mang tình anh thì thầm bao lời nhung nhớ Đọc tiếp »
Đăng trong Thơ ca | Thẻ Trần Minh Nguyệt | 12 Comments »
Nguyễn Huỳnh

Đêm giao thừa, tặng các bạn một bài thơ viết vội thay cho lời chúc tết.
.
Trên cánh đồng muối
biển cả dâng vị mặn
mùa xuân lắc đầu :
Ta đâu chỉ cái lưỡi.
Đăng trong Uncategorized | 21 Comments »
.

mùa xuân đã đến
quanh đây bao giờ
mà lòng thờ ơ
tim đau nỗi nhớ
hồn đầy dại mê
lạnh lùng tuyết rơi
ngậm ngùi sương rơi
quê hương xa vời
bao năm bao năm
ngục tù gông xiềng
tuồi trẻ đi hoang
tương lai hoang tàn
dân tôi bần cùng
đã mấy trăm lần, nhìn hoa cúc nở
đã mấy trăm lần, lòng vắng như đêm
đã mấy trăm lần, rượu say, nằm ngủ
tỉnh dậy lại buồn, uống nữa cho quên
đã mấy trăm lần, hứa lòng không khóc
đã mấy trăm lần, nước mắt cứ trôi
xuân đến xuân đi, đời còn mấy bước ?
ai khóc ai cười, nhìn cánh mai rơi
non nước xa vời, giòng lệ trong tôi
KhêKinhKha
Đăng trong Thơ ca | Thẻ Khê Kinh Kha | 19 Comments »

Đăng trong Thơ ca | Thẻ Trần Thi Ca | 24 Comments »
Huỳnh Ngọc Nga

Mới sáng tưng hững, như thuờng ngày thiếm Ba Lính mở cửa ra sân quét hoa lá rụng đầy qua đêm. Vừa với tay cầm cây chổi ở góc sân vừa đảo mắt nhìn quanh bên kia nhà Tư Bắc kỳ, thiếm bỗng trợn mắt dừng lại ở hàng rào chung ngăn đôi giữa hai gia đình. Hàng rào làm bằng cây mới hôm qua còn ngay ngắn là ranh giới cho bên nầy với bên kia, vậy mà bây giờ ngả nghiêng ngả ngữa, nửa bên Ba Lính, nửa bên Bắc Kỳ. . Chưa hết, con Cún quỷ quái của nhàTư Bắc Kỳ đang ụt ịt “sản xuất” một bãi “sản phẩm phế thải” ngay dưới gốc mận nhà thiếm nữa chứ. Thủ phạm làm hư đường biên giới là “nó” đây chứ không ai khác. Thiếm Ba Lính tức tối cầm cây chổi đi mau đến bên con Cún đập lấy đập để vào con vật vô tư, bị đánh đau con Cún kêu la en ét và lũi nhanh về khoảng trống của độ nghiêng hàng rào, chiến tích mà nó đã hì hục đào, ủi suốt buổi tối hôm qua để “nhập cảnh” sân nhà Ba Lính, nhưng như cái quặng nước, chùi vào thì dễ, tìm ra thì khó vì những chân hàng rào cây chỉa ngược qua bên nầy khiến con Cún cứ lăng xăng mà chẳng làm cách nào chui về sân nhà chủ. Trong lúc con Cún còn en ét tìm đường thoát thân thì thiếm Ba Lính bỏ cây chổi xuống đất, chạy nhanh vô nhà đem ra một sợi dây thừng vừa đúng lúc cửa nhà bên kia cũng mở toang cùng gương mặt vợ Tư Bắc Kỳ hiện ra với vẻ như còn đang ngái ngủ. Thiếm Ba Lính tỉnh bơ chận con Cún lại rồi lấy dây thừng cột vòng tròng vào cổ nó, con Cún chỉ mới một hai tháng tuổi nên còn nhỏ vừa sức cho thiếm ra tay, xong xuôi thiếm kéo con Cún lại dưới cây mận hồng đào cột đầu kia của sợi dây thừng vào gốc cây. Vợ Tư Bắc Kỳ nhìn thấy sự việc, giọng hốt hoảng chị kêu lớn:
Đọc tiếp »
Đăng trong Văn xuôi | Thẻ Huỳnh Ngọc Nga | 59 Comments »
Trương Văn Dân

1-Mênh mông và cô độc!
Đó là cảm giác đầu tiên ngay khi vừa đặt chân lên đất Mỹ.Vẫn là những căn nhà xinh xắn, khang trang, sân trước vườn sau, nhưng khoảng cách từ nhà này đến nhà kia trông giống như những dòng kênh mà vắng bóng chiếc cầu, chia cắt. Đọc tiếp »
Đăng trong Văn xuôi | Thẻ Trương Văn Dân | 7 Comments »

Đăng trong Thơ ca | Thẻ Cao Văn Tam | 10 Comments »

Đăng trong Thơ ca | Thẻ Trần Dza Lữ | 10 Comments »

Đăng trong Thơ ca | Thẻ Ngô Đình Hải | 17 Comments »

Đăng trong Thơ ca | Thẻ NGUYỄN AN ĐÌNH | 7 Comments »