Đỗ Hồng Ngọc
Saigon, 4.1.14
Năm hãy còn Mới nên xin chúc bạn “Thân tâm thường An lạc”! Mới được đọc bài thơ của bạn, nghe hơi hướm… thiền lắm rồi đó! Mô Phật!
Posted in Âm nhạc, Nghiên cứu và phê bình văn học, tagged ca sĩ Hà Thanh, Đỗ Hồng Ngọc on Tháng Một 7, 2014| 10 Comments »
Đỗ Hồng Ngọc
Saigon, 4.1.14
Năm hãy còn Mới nên xin chúc bạn “Thân tâm thường An lạc”! Mới được đọc bài thơ của bạn, nghe hơi hướm… thiền lắm rồi đó! Mô Phật!
Posted in Nghiên cứu và phê bình văn học, tagged Vũ Thiên Kiều on Tháng Một 3, 2014| 22 Comments »
Bí mật trong căn buồng của người đẹp đất Kiên Giang đã giành giải Nhất cuộc thi về đề tài nhạy cảm này
1. Vừa qua, Trung tâm Csaga, phối hợp với đại sứ quán Thụy Điển đã trao giải cuộc thi truyện ngắn về đề tài LGBT (đồng tính, song tính và chuyển giới) với tên gọi Cầu vồng sáu sắc. Người đẹp Vũ Thiên Kiều, đến từ quê hương chị Sứ (Kiên Giang) đã đoạt giải nhất với tác phẩm Bí mật trong căn buồng với đánh giá ngắn gọn của ban chung khảo: “Câu chuyện chỉ có một trang giấy nhưng súc tích như một tập phim. Các tình huống thắt mở liên tục, kịch tính và làm cho người đọc phân vân, hồi hộp, trôi trong bất ngờ này đến bất ngờ khác”. (more…)
Posted in Nghiên cứu và phê bình văn học, Thơ ca, tagged Triệu Từ Truyền on Tháng Một 1, 2014| 61 Comments »
Triệu Từ Truyền
. dòng nước không giam mình nơi tù hãmtừng thăm hỏi nơi nào (more…) |
Posted in Nghiên cứu và phê bình văn học on Tháng Mười Hai 31, 2013| 26 Comments »
Bên cạnh hai gương mặt lão làng của văn học Việt Nam là nhà văn Ma Văn Kháng và nhà thơ Mã Giang Lân, Giải thưởng Hội Nhà văn Việt Nam năm 2013 đã vinh danh một cây bút hoàn toàn mới. Đó là tác giả Nguyễn Trí với tập truyện ngắn “Bãi vàng, đá quý, trầm hương”. (more…)
Posted in Nghiên cứu và phê bình văn học, tagged Trần Thiện Hiệp, Đỗ Hồng Ngọc, Đinh Cường on Tháng Mười Hai 22, 2013| 18 Comments »
Đỗ Hồng Ngọc
Xin lỗi bạn. Lâu quá chẳng “tường trình” gì như đã hứa khiến bạn phải nhắc. Nhiều chuyện quá, chẳng biết nên bắt đầu từ đâu nữa! Noel sắp tới rồi và nghe bạn than tuyết dày đặc quanh nhà. Ở Việt Nam, năm nay cũng lạ. Tuyết tràn ở Sapa, Lào Cai… Người giàu từ Hà nội, các tỉnh ùn ùn đi ngắm tuyết. Người nghèo chết điếng vì hoa màu hư hỏng, gia súc run lập cập. Ngay tại Saigon cũng nghe lạnh. Nhưng lạnh thì lạnh, các cô gái Saigon vẫn rất phong phanh. Phố phường thì giăng cây cảnh trắng xóa, giả làm tuyết. Đám cưới thì ào ạt để bớt lạnh.
* Sáng chủ nhật 15.12. 2013 được một cú phone từ Thủ Đức của nhà thơ Trần Thiện Hiệp, niên trưởng nổi tiếng của bọn mình ở trường Phan Bội Châu Phan Thiết ngày xưa. Anh TTH nay đã 79, giọng vẫn sang sảng, đọc thơ tuyệt vời, làm thơ không biết… mệt mỏi! Vợ anh, chị Lệ Hiền thì hát hay, ngâm thơ giỏi và nấu ăn càng giỏi, nên anh thường tụ họp bạn bè tới nhà riêng hát hò ngâm vịnh. Anh phone mời mình đi “nhậu” cuối năm với anh em ở một cái quán nào đó ở Saigon vào sáng thứ hai, do nhạc sĩ Nguyễn Phú Yên… “đầu mối”. Mình “OK” ngay dù không biết nhậu, cũng chẳng ưa quán xá. Anh kêu nhớ gọi Đoàn Thuận và Thiếu Khanh nữa nha. Thế mà sáng sớm thứ hai, Nguyễn Phú Yên phone cho hay Trần Thiện Hiệp đưa đi cấp cứu ở BV 115 hồi 3 giờ khuya! Chị Lệ Hiền cho biết đêm anh té mấy lần trong nhà vệ sinh, tay chân cứng ngắc, nghĩ anh bị stroke. May quá, không phải. Nhưng vẫn phải nằm bệnh viện theo dõi. Khi mình vào thăm, anh đã tỉnh táo, vui vẻ, tuy có hốc hác và gầy ốm. Mình gởi gấm anh nhờ mấy bạn đồng nghiệp đàn em, học trò chăm nom giùm nhà thơ…
* Họa sĩ Đinh Cường về lần này khá lâu vì có đợt triển lãm tranh ở Huế và Đà Lạt cùng các họa sĩ Phan Ngọc Minh, Thân Trọng Minh. Mình có dịp cùng ngồi café Bean – trước nhà thờ Đức Bà- với Đinh Cường, Nguyễn Đình Thuần, Nguyễn Quốc Thái, Sâm Thương… rôm rả mấy hôm. Nhớ nhất bữa cơm đạm bạc ở chuồng cu “tòa soạn” Quán Văn nhà Nguyên Minh có khá đông anh em: Lữ Quỳnh, Lê Ký Thương, Lữ Kiều, Chu Trầm Nguyên Minh, Trương Văn Dân-Elena, Đỗ Hồng Ngọc… Hôm đó anh ĐC “làm” luôn mấy chén cơm vun ăn với mắm chưng một cách ngon lành. Có lẽ suốt mấy tuần tiệc lớn tiệc nhỏ ở Huế, Đà Lạt chán quá rồi! Nguyên Minh thì “biểu diễn” máy in mới, in tranh Đinh Cường tại chỗ làm Đinh Cường ký tặng mỏi tay. Trương Văn Dân nói tranh giả mà chữ ký thiệt nên cũng có giá lắm!
Sau đó ĐC và mình về, trên đường ghé ăn… đậu hủ ở Ru. ĐC chê cái muỗng không đúng điệu. Phải là cái muỗng nhôm, dẹt mới đúng. Đậu hủ phải múc bằng cái “chan xỉ” (?) ăn mới ngon. Rưới nước đường tán nâu sậm lên mấy lát gừng mỏng, rồi nước cốt dừa béo chan vào thứ đậu hủ mềm trắng toát nóng bỏng tạo nên một bức tranh… đầy màu sắc sinh động! Nhà mình có cả lô “chan xỉ” nên gởi tặng ĐC vài cái kỷ niệm. Còn anh gởi mình cây viết để ký tặng sách cùng cái áo pull xanh… Mình đã dùng cây viết này “ký họa” cho anh một chân dung với nhà thờ Đức Bà nơi anh và bạn bè thường ngồi café nghe gió sông Saigon và ngửi mùi khói xe nhộn nhịp cuối năm. Về đến Mỹ, ĐC gởi ngay bài thơ có mấy câu thật dễ thương:
(……)
sáng chủ nhật có Đỗ Hồng Ngọc ghé Coffee Bean
không uống gì. chỉ ăn khúc bánh mì thịt ngon
Thái mua cho tôi vì biết tôi thích
rồi đi cho kịp buổi nói chuyện ở Chùa
đừng quên chuyện cây trâm nghe Ngọc
cây trâm đã bay qua mấy tầng mây
về nằm im trong mùa băng giá nhất
tháng cuối năm những giọt tuyết đọng
nặng trĩu làm gãy mấy cành cây
…………..
(Đinh Cường)
* Hôm qua mình lại vừa ghé Bệnh viện An Bình thăm nhà thơ Kiên Giang Hà Huy Hà. Bạn nhớ anh Kiên Giang hoa trắng thôi cài trên áo tím chứ? Năm nay anh đã 86, bị té gãy xương đùi, xương chậu. Các bác sĩ ở Bệnh viện Chấn thương Chỉnh hình đã tích cực chữa trị cho anh và nay đã khá nhiều, hy vọng vài tháng nữa có thể đi lại được.
Đến thăm, anh vui lắm. Nói chuyện thôi là nói chuyện! Mình có “duyên” với anh từ… nửa thế kỷ trước. Lúc đó mình vừa đăng bài thơ “Em còn sống mãi” viết về Quách Thị Trang (năm 1963) trên báo Tình Thương của Sinh viên y khoa Saigon thì anh xin đăng lại trên báo Điện Tín, rồi sau đó anh còn đăng trên mấy tờ khác nữa. Nói chuyện với anh thật cảm động. Anh ấp ủ in tập thơ có tựa là: “Lối mòn xe trâu” về người Mẹ mình. Anh nhắc đến cây bần, lục bình, mội nước… ở quê Long Xuyên. Anh nói lục bình nó lạ lắm, vừa trôi vừa nở hoa, như mình vừa trôi trong đời vừa sáng tác vậy… Chỉ cần nhắc một chút về “hoa trắng thôi cài trên áo tím” thì anh tuôn kể mênh mang. Hai bạn học cùng trường. Nàng giỏi toán. Anh giỏi văn. Anh giúp nàng làm văn. Nàng cho anh “cọp dê” toán. Anh nói hồi đó anh thường làm “rédaction” mướn cho mấy bạn dân Bạc Liêu, mỗi bài hai cắc! Hai cắc lớn lắm. Ăn nửa tháng mới hết! Bạc Liêu con nhà giàu… làm biếng. Còn với nàng, anh… miễn phí! Anh còn viết bích-báo (báo tường) giùm nàng, cho nàng ký tên! Chuyện tình đẹp, chân thật, vì chưa có nắm tay, chưa có hun hít lần nào! Anh nói. Nàng công giáo kỹ lưỡng lắm. Anh thì nghèo không dám bước tới. Khi anh dẫn đoàn ca vũ kịch Thúy Nga về Cần Thơ, mời vợ chồng nàng hai vé VIP, đêm đó không thấy đi chắc chồng ghen. Ông chồng còn trùng tên với anh nữa chứ! Anh thì “ghen nguội”, sửa đoạn cuối bài thơ cho “bả chết”: Lạy Chúa con là người ngoại đạo…
Thư đã dài, hẹn hồi sau… phân giải.
Thân mến,
(ĐHN)
Posted in Nghiên cứu và phê bình văn học, tagged Triệu Từ Truyền on Tháng Mười Hai 11, 2013| 74 Comments »
Posted in Nghiên cứu và phê bình văn học, tagged Chế Diễm Trâm, Hữu Loan on Tháng Mười Hai 7, 2013| 8 Comments »
CHẾ DIỄM TRÂM
Giở những trang thơ thời kỳ đầu kháng chiến, có một “tam tuyệt thi” cứ lừng lững trong tâm trí bạn đọc: Nhớ máu của Trần Mai Ninh, Hải Phòng 19/11/1946 của Trần Huyền Trân, Đèo Cả của Hữu Loan. Ba bài thơ được sáng tác cùng một năm (1946), cùng tập trung khắc chạm hình tượng đất nước, con người Việt Nam trong cuộc binh lửa gian khổ, thiếu thốn, hy sinh nhưng lãng mạn, hào hoa, anh dũng qua một lối thơ tự do đến bung tỏa, bạo liệt… (more…)
Posted in Nghiên cứu và phê bình văn học, Văn xuôi, tagged Daniel Klein, HIẾU TÂN, Thomas Cathcast on Tháng Mười Hai 6, 2013| 69 Comments »
HIẾU TÂN
MẤY MẨU CHUYỆN CƯỜI
(GIÚP VUI BẠN ĐỌC XỨ NẪU
QUAN TÂM ĐẾN TRIẾT)
Theo cuốn Plato và con thú mỏ vịt bước vào quán bar
(Tiết Hùng Thái dịch)
Hai tác giả cuốn Plato và con thú mỏ vịt bước vào quán bar[1], Thomas Cathcast và Daniel Klein, có một sáng kiến đem những chuyện vui cười đến cho người học triết, khiến triết học không còn quá khô khan và “nghiêm trọng”; và cho chúng ta thấy những chuyện cười, tất nhiên là rất cần trí tuệ, đôi khi cũng minh triết lắm chứ. (more…)
Posted in Nghiên cứu và phê bình văn học, Thơ ca, tagged CAO THOẠI CHÂU, Nguyễn Thái Dương on Tháng Mười Hai 5, 2013| 14 Comments »
CAO THOẠI CHÂU
Thân nhau theo kiểu giao du tái đi tái lại nhiều lần như tập võ thì không. Nhưng đó không phải do Nguyễn Thái Dương là người khó tiếp cận, mà là… chả cần đến giao du mới thân! Tôi vẫn nghĩ về mối quan hệ giữa chúng tôi như vậy, và tôi tin rằng mình không sai. Ấn tượng của tôi ngay vài lần tiếp xúc cách nay hơn 20 năm là con người bạn ấy – thơ bạn ấy rất giống nhau, có thể nói kiểu bây giờ là “2 trong 1”. Phong cách nho nhã, thơ cũng dịu dàng mà sâu lắng nói giùm người đọc những gì họ đang cần mà không có hay chưa có đủ. (more…)
Posted in Nghiên cứu và phê bình văn học, tagged Elena Pucillo Truong, Tôn Nữ Hỷ Khương on Tháng Mười Một 27, 2013| 13 Comments »
Elena Pucillo Truong
( Nguyên tác : Đại Tỷ Hỹ Khương)
Bản dịch của Trương Văn Dân
Trong cuộc đời cầm bút, có những nhà văn, nhà thơ viết rất nhiều nhưng phần lớn những trang viết đó không hề phản ảnh cuộc đời của họ. (more…)