Feeds:
Bài viết
Bình luận

Archive for Tháng Sáu, 2018

Lê Minh Hà

Gửi N. C

 

Bác như là bố tôi.

Hôm nay tôi làm giỗ bác. Ở Mỹ. Ở cái thành phố đại học bé nhỏ từng sôi sục với phong trào phản chiến từ giữa thập niên 60 đến tận 1973.

 

Bill giúp tôi làm cơm cúng. Bill dân sử. Mối quan tâm lớn nhất của Bill là Đông dương, là Việt Nam thời tôi và Bill sinh ra, lớn lên, nơi đặc sản lịch sử là chiến tranh – thứ ngẫu nhiên một cách đắng đót và may mắn đã đưa chúng tôi tới với nhau. Bill tường tận nguyên ủy làm nảy nòi cuộc chiến và hậu hoạn sau đó, tường tận về các phe phái, những tiếp xúc bí mật chỉ các phe biết với nhau và các cuộc hội đàm công khai khiến thế giới nín thở theo dõi. Có lần tôi đùa Bill là thiếu đất nước chúng ta và vài ba xứ nhỏ bé nghèo khó khác chưa chắc đất nước của Bill oai quyền đến vậy trong thế giới này. Đêm đêm chúng tôi nằm bên nhau và tôi đã biết, đã quen nhìn lịch sử của dân tộc mình bằng con mắt Bill. Nhưng đôi khi tôi vẫn tự hỏi Bill thật sự hiểu gì về dân tộc mình, về chúng ta, ví dụ như Bill có biết vì sao năm từng năm tôi làm giỗ bác ở đây, nước Mỹ?
Bill giúp tôi dọn bếp. Còn tôi bày đồ ăn lên bàn, sửa lại cành hoa hạnh nhân cắm trong bình, thắp một nén hương, khấn. Bao giờ tôi cũng khấn „bố với bác cùng về với con“.
Hoa hạnh nhân đẹp như đào phai xứ bắc chúng ta.

(more…)

Read Full Post »

Trạng thái

 Lê Khánh Mai

Trần Bích

.
bộ rễ dưới chân tôi đột ngột đứt lìa
tôi không thể đứng trên mặt đất
tôi treo lơ lửng giữa không trung
nhẹ bẫng như thoát xác
trôi… trôi… trôi…

tôi đang sống một đời sống khác
hay chỉ là giấc mơ?
xung quanh tôi vô vàn hạt bụi
bay tuyệt vời tự do
muôn điệu ca của gió
cất lên trong im lặng bầu trời

trôi…trôi…trôi
tôi nhỏ dần đi, mỏng dần đi, không còn tôi nữa
tôi quên tôi
vũ trụ bao la như tấm gương thấu thị
tôi soi xuống đáy sâu kia
chỗ bộ rễ của tôi bị đứt lìa
chỉ như cái ao tù nhỏ xíu

Read Full Post »

Hồng Thủy Tiên
Từ lâu
Khi anh biến mất khỏi thành phố này
Những đám mây trắng không còn trở lại, để nhắc nhở em về một buổi chiều im
lặng bên nhau
Từ lâu
Bất an về anh đã đeo đẳng từng cơn khát sống, khi vắt kiệt mình cho những trưa
nắng
Đốt thiêu từng nụ cười không kịp nở sau khẩu trang
Phấn son không giấu được vẻ mỏi mệt của đợi chờ

(more…)

Read Full Post »

Đặng Phú Phong
.
Kẻ ra đi sao cứ nghĩ đến quay về?
Nồi bánh tét thơm thơm mùi nếp mới
Củi trỗ hoa lửa đỏ nối thời gian
Bắt cầu nhớ đi thương về quá khứ
Trên sông dài biển rộng bóng mù tăm
.
Trời đông xưa tôi quay mặt cúi đầu
Bao niềm đau lắng tận cõi thâm. sâu
Đăm cái rét tàn hơi xô nếp rạ
Áo mẹ cha hong lửa đợi đường khâu
.
Đêm dài lắm tiếng đàn cò khó đợi
Đuốc không mong thắp sáng khoảng trời buồn
Tôi chờ em từ năm mươi năm trước
Giờ gặp nhau như nửa lạ nửa quen
.
Ngày sắp tết buồn vui không ranh giới
Em bềnh bồng bên cạnh những người thân
Tôi tự hỏi có phải mình còn sống!
Sao chung quanh sinh tử hiện ra gần?
.
Ngày quê nhà tôi tiêu nhanh cùng kiệt
Chân bước đi con mắt vẫn còn trông
Sớm tháng giêng hơi sương pha hơi lệ
Kẻ ra đi sao cứ nghĩ đến quay về?

(more…)

Read Full Post »

« Newer Posts