Nguyễn Như Tuấn
Cả đời trời vẫn cứ thu
Ta làm hạt cát vi vu theo nàng
Vui đi,buồn đứng bên đàng
Còn em tiếng hạc vỗ ngàn bay xa
Theo em chạm tới ngàn hoa
À ơi bước mộng cụng tà áo xuân
Chơi như lũ trẻ tưng bừng
Hoàng hôn sợi tóc,vô cùng gặp em
Tháng Ba 20, 2014 bởi xunauvn
Nguyễn Như Tuấn
Cả đời trời vẫn cứ thu
Ta làm hạt cát vi vu theo nàng
Vui đi,buồn đứng bên đàng
Còn em tiếng hạc vỗ ngàn bay xa
Theo em chạm tới ngàn hoa
À ơi bước mộng cụng tà áo xuân
Chơi như lũ trẻ tưng bừng
Hoàng hôn sợi tóc,vô cùng gặp em
Đăng trong Thơ ca | Thẻ NGUYỄN NHƯ TUẤN | 20 bình luận
| An trong Mong mưa | |
| Trương Hiếu trong Em trút áo rơi nửa hồn trần… | |
| Trương Hiếu trong Những mảnh rời của chiêm … | |
| Thi Thu trong Hạt mưa quen | |
| Tú Râu trong Thường Xuân | |
| Thanh Thanh trong Hạt mưa quen | |
| Thanh Thanh trong Em gửi câu thơ tình cho Phú Yê… | |
| An trong Một ý nghĩ vụt bay | |
| Trương Hiếu trong Hoa ngày thường | |
| Trương Hiếu trong Mênh mông | |
| Hien Nguyen Van trong Quên | |
| Sao Khuê trong Lời ngỏ về tập thơ Bài ca t… | |
| Trương Hiếu trong Bánh Tết trong gian bếp tuổi… | |
| HTQuang trong Kim Bông thần mã | |
| Lai Giang trong Kim Bông thần mã |

Chào Anh Nguyễn Như Tuấn!Hoàng Hôn sợi tóc tưng bừng..À..ơi…Bước mộng vô cùng gặp em..Vi vu hạt cát rong tìm…Áo bay…Cánh hạc vào miền khơi xa tận cùng….?
Cám ơn những phản hồi rất chân tình của bạn
viết hay anh Tuấn ơi
Lyly ơi cõi vô cùng ấy tồn tại trong tâm tưởng
Chạm tới vô cùng là chạm tới cái “mỹ ” ?
có lẽ vậy bạn ơi !
Mình vẫn thích những bài thơ rặt chất quê của anh Tuấn hơn
Vậy thì hôm nào mình gửi cho anh Sáu mấy bài rặt chất nhà quê nhé bạn
Chất thơ nằm trong ý thơ Nguyễn Như Tuấn .
Cám ơn anh Trần Bảo Định đã đồng cảm
Chạm tới vô cùng lãng mạn quá
Thơ Như Tuấn lãng đãng như mây ngàn
Bản thân thơ ca cũng đã ” lãng đãng ” rồi
bạn ơi !
Mình thích chữ “cụng ” trong bài thơ
Mình cũng ưng ý chữ cụng vì nó vừa dân dã vừa rất gợi đó bạn Dang Vu. Dang Vu co hay vào Quy Nhơn khộng ?
Cả đời trời vẫn cứ thu
Ta làm hạt cát vi vu theo nàng .
Hay quá.
Cảm ơn bạn Vũng Chua nghen
Nghĩ vô cùng thì đó chính là vô cùng.
Làm sao mà có thể chạm tới vô cùng ?
Câu hỏi khó trả lời quá lyly nhỉ !