Khóc Nguyễn Tôn Nhan
Triệu Từ Truyền
Cánh cửa mùa xuân chưa kịp hé
Sao vội qua lỡ bước ngoặt đời
Lùi xa hẳn bốn chiều trần thế
Nhan lao vào chiều thứ mấy không gian?
Mắt thơ ngây lấm mịt mù gió bụi
Tóc xanh non quanh quẩn Gia Định Thành
Pha đam mê với chán chường buồn tủi
Viết bài thơ cao ngất đụng trời xanh
Với tình yêu cột chân chạm đất
Vượt bể dâu trụ vững kiếp người
Dắt tay con lên đường thành đạt
Nhan không quên bằng hữu sống cầm hơi…
Những pho sách chất cao, cao tầm vóc
Gửi lại mai sau viên gạch xây nền
Nhan ra đi không vì thôi mơ ước
Phiêu lãng nhiều chân trời cho trọn nghiệp thơ văn.
Gia Định, 1-02-2011 (29 THÁNG CHẠP- CANH DẦN)
Tiếc nhớ NGUYỄN TÔN NHAN
TRIỆU TỪ TRUYỀN
Nguyễn Tôn Nhan và tôi cùng sống ở Sài Gòn từ năm lên bảy, bố mẹ Nhan và ba má tôi đều là người Việt Nam lương thiện bị cuốn vào dòng chảy khắc nghiệt của chiến tranh, của vòng xoáy lịch sử với những lực đẩy ngoại lai từ nhiều phía trên hành tinh.
Sau năm 1954, đất nước bị chia cắt. Bố mẹ Nhan từ bình nguyên sông Hồng vào định cư tại Sài Gòn, ba má tôi từ miền sông nước Cửu long cũng lên sinh sống tại Sài Gòn. Chúng tôi may mắn được nuôi dạy trong một thành phố văn minh và xinh đẹp bậc nhất Đông Nam Á lúc bấy giờ.
Hơn nữa không khí văn nghệ ở Sài Gòn trong trẻo và hấp dẫn, người cầm bút khuynh hướng khác nhau đều được tự do sáng tác, và có đất để dụng võ. Những cây bút từ bưng biền kháng chiến, những cây bút vừa di cư vào Nam, kể cả nhiều người ở phương Tây về nước,… Theo tôi, trong thế kỷ 20 văn học Việt Nam ở đây là phong phú, kết nối tinh hoa của dân dộc và nhân loại hài hòa nhất. Phải chăng Sài Gòn không thua kém bất kỳ thành phố nàoở Châu Á về văn học và văn hóa kể cả nghiên cứu triết học? Điều đó khá dểhiểu, ở đâu bộ máy cầm quyền, (dù do dân của dân vì dân hay không, bù nhìn hay không, nhưng đừng vội can thiệp sâu vào văn nhệ, kinh tế chưa lệthuộc tuyệt đối vào hàng hóa – tiền tệ), nghĩa là ở đó văn học chưa bị quyền lực và đồng tiền dẫn dắt, thì sáng tác văn học thật sự tự do, tự do ngay lúc động não để hình thành câu chữ.
Sài Gòn với môi trường xanh biếc, hào phóng nêu trên sẽ tạo khí hậu tươi mát và vùng đất phì nhiêu cho những mầm non mang nghiệp văn chương.
Nguyễn Tôn Nhan viết về thuở ấy:
“Triệu Từ Truyền và tôi là bạn với nhau từ những năm của thập niên 60 thếkỷ trước, khi ấy chúng tôi còn là những thiếu niên 15, 16 tuổi vừa mới bị“trúng bùa” của văn chương thi ca.
Thời trẻ dại ấy ở miền Nam Việt nam (hay có lẽ ở bất cứ một miền cõi nào có bụi cát trên thế giới loài người) đẹp một cách kỳ lạ. Tôi vừa nhắc đến chữ “bụi cát”. Vâng, chính bụi cát của những chuyến xe buýt về muộn dọc đường Sài Gòn – Gia Định đã làm dấy lên biết bao tư duy ngôn ngữ không có thật (hoặc có thật cũng chẳng sao) của vũ trụ Lão Trang, Khổng, Phật trong những tấm thân non nớt đang sẵn sàng run lên lẩy bẩy dưới mấy tàn cây keo, hay một loại cây gì đó mọc bên đường Nguyễn Văn Học (nay là NơTrang Long) và Chi Lăng (Phan Đăng Lưu). Ồ, nhựa loài cây ấy thơm quá, hình như nó có ẩn cả mùi thi ca của các lãng tử thi nhân như Rimbaud, A.M.Rilke ở trời Tây phương mắt xanh nào đó. Tôi và cả Triệu Từ Truyền rung lên bần bật. Đâu còn con đường nào nữa, chúng tôi làm thơ. …(Đoạn ngắn về thời gian Đêm lên cơn dài- Ngu Cốc cuối tháng một, năm Sửu 2009 )”
Lúc ấy tôi ký bút danh Triệu Cung Tinh, bạn tôi còn dùng tên Trần Hồng Nhan với tâm thức tự mình hấp thu hết bao truân chuyên, bi đát của “thuởtrời đất nổi cơn gió bụi”, song đánh dấu bước trưởng thành Nhan đã lấy lại họ thật của mình và bút danh được viết lại Nguyễn Tôn Nhan ngay sau đó ít lâu. (hơn 30 năm sau má tôi trên giường bệnh vẫn còn hỏi tôi “Nhan đâu sao không ghé chơi?”). Có lẽ vì mang bùa văn học như Nhan đã viết nên tình bạn của chúng tôi không bị ô nhiễm thái độ chính trị hoặc tín ngưỡng.
Nhiều năm, ngày nào chúng tôi cũng gặp nhau, thậm chí sáng uống cà phêở La Pagode quận I Sài Gòn, chiều về Bà Chiểu Gia Định dùng cơm ở nhà mẹ hay nhà má. Luôn bàn chuyện thơ văn, đôi khi trộn vào triết học. Nhan ngày ấy ít nói hơn các bạn khác, thường thường tôi và ai đó nói nhiều hơn. Các bạn cầm bút của tôi chưa bao giờ có một lời cản ngăn tôi tham gia cách mạng. Chúng tôi thân nhau đúng vào thời kỳ đầy xáo trộn, nội các liên tiếp lên xuống, biểu tình liên miên, hai tôn giáo lớn có lúc đối đầu bằng gậy gộc, quân đội Mỹ đổ bộ, quân giải phóng bám sát ven đô… Không hiểu sao trong tôi chưa bao giờ xung khắc giữa đam mê văn học và hoạt động cách mạng. Sáng, bàn với Nhan và các bạn khác về việc in tập thơ, trưa và chiều tôi cầm đầu xuống đường đụng độ ác liệt với cảnh sát dã chiến.
Tôi còn nhớ rất rõ, 1965 dù tên tôi bị đọc trên đài phát thanh theo lệnh truy nã của nội các chiến tranh vì tôi ký tên đề nghị Nhà cầm quyền Sài gòn thương lượng với Mặt trận dân tộc giải phóng, Nhan vẫn tìm gặp tôi ở một thiền viện vùng Cây Quéo, Gò Vấp (Quận Bình Thạnh) ngày ấy vùng này còn vườn cây um tùm, rậm rạp như cánh rừng thưa. Chúng tôi trao đổi về xuất bản tập thơ Đêm lên cơn dài của Triệu Cung Tinh và tuyên ngôn của Bộ Lạc Mới, do tôi dự thảo trước để vài tháng sau sẽ in trên báo văn học Bộ Lạc Mới, với dòng chữ ngay dưới tên báo: văn học của vùng người xanh biếc – số đắp nền.
Đối với Nhan có lẽ nhân tính của con người bộc lộ trong văn chương, chứkhông phải qua hành vi chính trị hay nghi lễ tôn giáo, nên Nhan không quan tâm hoạt động khác của tôi. Xin phép Nhan, buộc lòng mình phải kểviệc này để đọc
giả hiểu ra thái độ trung dung ấy của người bạn mà không ai bù đắp nổi cho tôi, nếu phải vĩnh viễn xa nhau. Có lần Nhan kể với mình bố theo đạo Phật (thuộc dòng dõi Nho gia nổi tiếng ở Hải Dương, ông nội và bác ruột đều đỗ đạt dưới triều Nguyễn). Mẹ là con chiên của đạo Thiên Chúa, tần tảo nuôi các con, một người mẹ rất mẫu mực. Nhiều lần mẹ thuê nhà chỗ khác để được thờ kính Chúa trang trọng nhất, vì ở ngôi nhà của cảgia đình, bàn thờ đã có Đức Phật do bố thờ cúng. Phải chăng Nhan đồng thuận với R.Tagore, thơ là tôn giáo của tôi?
Thời gian này tôi thường dùng cơm với gia đình bố mẹ Nhan, Nhan hay nhắc mẹ cho vài lát chanh, vì Nhan biêt tôi trong bữa ăn rất thích vị chua. Ba mươi năm sau, Nhan cũng nhắc chị Quỳnh Hương (phu nhân Nguyễn Tôn Nhan) như thế.
Vào khoảng năm 1990, Mịch La Phong có lần nói với tôi: “Nhan rất thương Truyền, nó dặn tôi khi gặp Truyền nói năng phải nhẹ nhàng vì Truyền bạn chí thân của tôi nhạy cảm, tâm hồn mịn màng, tế nhị, không nên bạo quá!”. Nhan đã xử sự với người bạn như vậy, mà người bạn ấy đã có lúc sống chết với một học thuyết chính trị mà Nhan nhận thấy còn nhiều khiếm khuyết.
Năm 1991, Nhan viết đầy ưu ái: “Triệu Cung Tinh sớm có những hoạt động cách mạng từ những ngày còn học Trung học. Anh luôn băn khoăn về sốphận của đất nước lúc ấy đầy tràn những bóng lính Mỹ. Có lẽ từ lòng yêu thơ, yêu cái đẹp mà càng ngày Triệu Cung Tinh càng tiến đến gần cách mạng giải phóng dân tộc chăng? (chút kỷ niệm thơ với Triệu Cung Tinh – Sài gòn 7/1991).
Vì nhớ và thương bạn mà Nhan đã bất chấp nguy hiểm, giấu tờ tuần báo Nghệ Thuật (chủ bút Mai Thảo – thư ký tòa soạn Viên Linh) vào giỏ tiếp tếthức ăn của gia đình gửi vào khám Chí Hòa cho tôi, tôi mở báo đọc lướt thật sung sướng thấy dòng chữ viết tay của Nhan “Bộ Lạc Mới số dựng lều sẽ in, Thánh Ca đã xuất bản”, đấy là món quà vô giá của tôi ở tuổi 20 (1967), lúc đang bị tù với tội danh phá rối cuộc trị an.
Tháng 5 năm 1969, tôi được các bên ở Hội Đàm Paris can thiệp để trả tự do vì bị bại liệt ở chuồng cọp Côn Đảo. Về lại khu vực Thành Gia Định, Nhan đến thăm tôi thường xuyên ở nhiều nơi khác nhau, vì tôi vẫn hoạt động bí mật. Vào một buổi học sáng, Nhan chở tôi bằng Honda đến Hội Việt Mỹ(trường học tiếng Anh) ở đường Mạc Đĩnh Chi để “coi mắt” một cô gái Huế, cô gái xinh đẹp, đài các ấy sau này chính là phu nhân của Nguyễn Tôn Than.
Những ký ức không phai của chúng tôi không thể nào kể hết được. Thương quý nhau vì tâm huyết với văn chương, cảm thông nhau vì cùng một lứa gian nan trong chinh chiến, hơn nữa trong sâu thẳm tâm thức của chúng tôi biết rằng mình thuộc về tâm hồn Việt Nam, tính linh Việt Nam nên dù có bao nhiêu tác động ngọai lai, mê hoặc đến đâu, khoa học đến đâu, duy lý đến đâu cũng không phá vỡ nổi tâm thức Việt Nam, trở thành bản năng gốc trong chúng tôi.
“Một hôm tôi đang ngồi trong tòa soạn tờ Diễn Đàn ở đường Nguyễn An Ninh với Đặng Tấn Tới thì Triệu Cung Tinh lù lù lên thang lầu. Người anh gầy hơn khi còn ở Sài Gòn, anh rủ tôi ra La Pagode uống càphê. Lúc ấy tôi đang trong tình trạng bất hợp lệ quân dịch và cũng biết rất rõ anh vừa ở“trong Bưng ra” nhưng vì tình bạn, tôi vui vẻ theo anh lang thang trên các nẻo phố Sài Gòn. Chúng tôi bàn với nhau về văn chương, về cả viễn ảnh hòa bình tương lai của đất nước (là điều tôi chỉ có một ý niệm rất mơ hồ). Năm ấy đặc san mùa xuân “Sinh Viên” (của Tổng Hội Sinh Viên Sài Gòn) có nhờ tôi lấy bài giúp và tôi đề nghị luôn anh viết truyện ngắn. Cái truyện ấy tôi đã đăng và đến bây giờ tôi còn nhớ tựa của nó “Nhánh tay xanh” (Chút kỷ niệm thơ với Triệu Cung Tinh -1991)
Không phải chỉ có thế, Nhan giữ nhiều bài thơ của tôi trước khi tôi bị lưu đày, và lần lượt cho đăng trên các tờ báo văn nghệ trong suốt những năm tôi bị giam cầm. Phải chăng chúng tôi xứng đáng được gọi là bạn chí thân, tâm giao, tri âm, tri kỷ của nhau?
Từ năm 1971 đến 1975, chúng tôi lại phải xa nhau, vì tôi bị lưu đày Côn Đảo lần thứ hai. Nhan viết: “Tôi vẫn tiếc sao anh không ở lại Sài Gòn để cùng làm văn nghệ với chúng tôi, mặc dù có thể lý tưởng giải phóng đất nước của anh là chính đáng. Sau đó là thời gian liên tiếp anh bị giải từ nhà tù này đến nhà tù khác, tôi chỉ còn biết thỉnh thoảng ghé thăm người mẹ già của anh (khi anh ở tù thân phụ anh đã qua đời) và an ủi bà những câu có lẽcũng trở thành vô nghĩa. Chúng tôi xa nhau đến ngày 30.4.1975. Trung ơi, chúng ta đã có với nhau quá nhiều kỷ nịệm. Từ thuở 20, đến nay đứa nào cũng trên 40 cả rồi nhưng sao tôi thấy tôi vẫn trẻ dại như ngày nào, và những mộng ước thơ ca của tôi vẫn còn tươi rói. Nó sẽ còn tươi rói đến bao giờ? (như trên).
Đúng như Nhan nói, ngày đầu tháng 5/1975 từ bưng biền tôi về thăm má và các em rồi đi ngay qua nhà Nhan, vừa nhớ bạn vừa lo bạn gặp rắc rối vì những ngày ấy, tôi lại gặp Nguyễn Đức Sơn đang đọc sách và ăn cơm ở đó. Trước và sau 1975, từ Đất Đứng (1965), Bộ Lạc Mới (1966) cho đến Bông Trang (1990) và Gieo & Mở (1995),… Nhan luôn là người sát cánh cùng tôi để thực hiện những tờ báo văn chương ấy. Cho đến nay đã tập họp trên 200 bài thơ lục bát ba câu của Nguyễn Tôn Nhan, một thể cách súc tích, cô đọng nhất của thơ. Tôi còn nhớ trước hai tập thơ Thánh ca (1967) và Lục bát ba câu, Nhan có in chung với một người khác (con trai của một chủ Nhà Sách) trong một tập thơ, rất tiếc tôi không nhớ tên người đồng tác giả với Trần Hồng Nhan và cả tên tập thơ. Cùng với những bài thơ trước đó, Nguyễn Tôn Nhan trước hết và đích thực là một thi sĩ. Đồng thời, Nhan đã nghiên cứu có hệ thống nền văn học chữ Hán cổ, vì đó cũng là một nhánh suối bắt nguồn của dòng sông văn hiến Việt Nam, trên 60 đầu sách được được xuất bản đã minh chứng sức làm việc của Nhan, cật lực và bền bỉ, vừa vì lợi ích trong lãnh vực văn hóa, vừa có thu nhâp để bảo bọc gia đình, giúp con học hành đến nơi đến chốn, làm tròn bổn phận làm cha.
Nhan ơi, chúng ta bất chấp một thứ lịch sử do những kẻ mạnh áp đặt, làm đau khổ triền miên dân tộc và gia đình chúng ta từ hai thế kỷ qua (với chúng tôi lịch sử cũng có nhiều khả năng của xác suất như cơ học lượng tửđã lý giải). Những chủ nghĩa, học thuyết núp sau súng đạn lần lượt đổ bộvào quê hương thân yêu của chúng ta, làm gãy đổ biết bao mộng ước lành mạnh của con người Việt Nam thuần khiết. Chúng ta đã sống đầm ấm với nhau, nương tựa nhau, kiên trì bên nhau góp phần làm phong phú văn học và văn hóa Việt Nam, mà không thế lực đen tối nào phủ nhận nổi. Chúng ta không quá tự tôn để nói với con cháu rằng Nguyễn Tôn Nhan tự hào đã đi theo con đường của Huỳnh Tịnh Của, Trương Vĩnh Ký, Nguyễn Văn Vĩnh,… trong điều kiện khác theo yêu cầu của văn hóa.
Nhan ơi! Mỗi lần găp lại sau một thời gian nào đó mình phải xa nhau Nhan nói “tôi nhớ Trung quá…”. Bây giờ tôi biết nói gì hơn: “tôi thương nhớ Nhan vô cùng!”.
Gia Định thành, tháng giêng, Tân Mẹo – 2011 (10/02/2011)

Bài tiểu luận thật hay
cám ơn Giang rất nhiều.
Kính chào anh Triệu Từ Truyền,
CT. chúc mừng anh đã có được một tình bạn quá cao cả, quá đẹp!
Bài viết không chỉ giới thiệu cho mọi người tính cách đặc biệt và tài năng của ông Nguyễn Tôn Nhan mà còn cho bạn đọc nhìn thấy một đoạn đời sống và tính cách Triệu Cung Tinh thuở đó.Trong hoàn cảnh mỗi người có một lý tưởng riêng như thế có lẽ các anh không tránh khỏi những cuộc tranh luận “bốc lửa” với nhau?
tranthicotich nghĩ kỷ xem có ” bốc lửa” không? Em Dâu mến, ngay thời khấc ấy Nguyễn tôn Nhan làm thơ tặng Triệu cung Tinh có câu: “xe lên bốn cõi thiên tài/ chờ nhau chuyến muộn mưa hoài hủy mưa”(1965)
Xúc động vì một tình bạn tuyệt vời
cám ơn youme.
Biết thêm được một người tâm huyết với quê hương
Chào Quế Hương, cám ơn đã đồng cảm!
Một tình bạn cao đẹp và vượt thời gian .
Tôi thực sự xúc động !
Anh Trần Bảo Định thân, cám ơn nhận đinh sáng suốt và bao dung của anh.Trong chiến tranh, tình ban và tình yêu đôi khi bị ngộ nhân. Anh còn nhớ chuyện ở Củ Chi cách đây hơn nửa thế kỷ, một chị xã đội trưởng (đep nức tiếng ) suýt bị tử hình (tội danh nội gián) vì được một trung úy VNCH tỏ tình qua thư (2 người là bạn học hồi tiểu học) ,may sao Bà Nguyễn thị Định đi qua nghe cớ sự, hủy án tử hình và cho chị Xã đôi Trưởng làm cận vệ của bà,(lúc ấy bà Định là thiếu tướng phó tư lệnh quân giải phóng.) Kể cho anh vui, yêu đời để sống lâu hơn!
Nhan không quên bạn hữu sống cầm hơi,bản thân cử chỉ ấy đã là thơ,rất thơ
cám ơn Hoa đã chia sẻ,
Một thời và mãi mãi phải không anh Truyền ?
Đúng vậy, cám ơn anhuy!
Thơ và bài viết của anh về Nguyễn Tôn Nhan thật cảm động.
trandzalu ơi, Tết về thiếu Nguyễn Tôn Nhan quá buồn! Hồi anh em mình ở Quận 4, Nhan thường đưa TTT tới thư viện gặp Lữ,cho đỡ chán đời! ( lúc ấy tụi mình ở tuổi ngoài 30 hỉ?)
Viết cho Nhan nhưng có lẽ cũng là viết từ chính nỗi lòng của mình nện đọc rất xúc động
Chút Chít nhận định chính xác nhất, cám ơn nhiều!
Anh Truyền ,
Đọc Khóc và Tiếc nhớ Nguyễn Tôn Nhan , em càng thương và trân quý anh .
Tình bạn giữa anh và chú Nhan – xin phép anh – cho em nói , rất hiếm trong
cuộc đời hôm nay !
Em vắng đến XN.ORG vì em ăn ở rẫy để giao hàng và mở không được XN .
Chắc anh trông lắm .
Chúc anh buổi sáng vui thật vui .
Vui ư? Có từ nào cao và mạnh hơn không Hoàng? Mừng như điên vậy, em biết anh trông ngóng suốt mà! Thôi, em an lành và bận lao động là được rồi. Anh suy đoán có lẽ em bận đi đám (đám giỗ; đám cưới xa nhà…), có người ghẹo anh : “chỉ đám cưới của mình mới vắng lâu vậy”. Chúc em luôn mãn nguyện mọi việc.Anh chờ đợi gì thì em biết rồi, HNTK ơi!
Anh Truyền ,
Đã là tri kỷ , im lặng và dù ngàn dặm xa xôi ấy , vẫn hiểu nhau , trông ngóng
nhau . Năm nào cũng vậy ,vào những ngày nầy cả gia đình tập trung trong rẫy , vừa ăn , vừa giao hàng . Cực mà vui .
Không khí tất bật , khẩn trương lắm . Nếu có anh , nhất định anh sẽ làm
thơ chia sẽ bạn nghèo .
Vắng lâu , vì thời gian qua em vào XN.ORG không được .
Anh vui khỏe , em mừng lắm !
Anh viết tặng em bài thơ thương nhớ đi .
Chúc anh đêm an lành và ngủ ngon giấc .
Em đi đếm hàng để khuya giao thương lái chuyển lên Saigon .
Hoàng chờ đọc thơ TTT, anh gửi hai bài thơ đến XuNau lúc vắng em. Có lẽ BBT hơi lo CTH đọc xong sẽ buồn đứt ruột.
Anh Truyền ơi ,
Em rung động mỗi lần đọc thơ anh .Và giá như , có ” buồn đứt ruột ”
thì đó cũng là buồn mang cái đẹp ” tín hiệu ” của tình yêu cao thượng
phải không anh ?
Lúc nầy hơn lúc nào hết , em muốn gậm nhấm nỗi buồn đứt ruột anh ơi !
Một tình bạn thật cảm động !
cám ơn LÊ TUẤN đã chia sẻ.
Tình bạn cảm động
chỉ có tình bạn trong văn học mới đạt đỉnh thôi, vì danh lợi không cám dỗ. Phải không Hoangvannam?
Một nhân vật độc đáo như vậy mà mình ít có dịp đọc ,tiếp cận
Thanh Hoa ơi, sách của Nguyễn Tôn Nhan, luôn có ở các nhà sách.(tái bản)
Thơ hay,bài viết cảm động
Cám ơn Mộc Miên.
Cháo Anh Triệu Từ Truyền! Tình bạn của Anh thật đáng trân trọng!Anh Nguyễn Tôn Nhan nếu nghe được những lời tâm huyết của Anh.Chắc sẽ phải cảm dộng lắm đây?Chỉ là điều rất tiếc…”Theo gió bụi Người đi nào trở lại?Mịt mù xa Người mang cả nắng mai..Mang hồn thơ mong ước nặng hoài.”.Nền văn học văn hóa thi ca.Sẽ mãi mãi nâng tâm hồn Người thanh thoát..”Nghe Anh kể..đã nghe đời muôn sắc..Mắt tâm hồn liên tường thơ Tôn Nhan…
aitrinhngoctran biết không, có lần Nhan bị bắt lính, mặc luôn quân phục tới khám Chí hòa nằng nặc đòi vào thăm tú chính trị, ấy là Triệu từ Truyền. Dĩ nhiên, không ai cho Nhan làm thế.( lúc ấy Nhan làm việc với một chuẩn tướng tư lệnh sư đoàn, Nhan lại là con rễ của một trung tá VNCH), có lẽ vì tôi mà Nhan đào ngủ và luôn trốn lính.
Rất cám ơn Xunau đã bỗ sung kịp thời đoạn còn thiếu bài viết của TTT. Thật cảm động khi Chủ biên quan tâm đề nghị của mình. Chúc quý bạn cuối năm thành tựu mọi việc!
Bài thơ viết bằng cả tấm lòng,nên đọc dù không hề quen biết với anh NTN nhưng vẫn thấy xúc động
Cám ơn Minh Huy, trong một bài viết cuối của Nhan có nói như trối ” Triệu Từ Truyền và Nguyễn Tôn nhan dù ở phương trời nào cũng luôn trông ngóng về nhau”
Đây là bài văn xuôi của anh Triệu Từ Truyền mà NB thích nhất. Và thích nhất đoạn này:
“Nhan ơi, chúng ta bất chấp một thứ lịch sử do những kẻ mạnh áp đặt, làm đau khổ triền miên dân tộc và gia đình chúng ta từ hai thế kỷ qua (với chúng tôi lịch sử cũng có nhiều khả năng của xác suất như cơ học lượng tửđã lý giải). Những chủ nghĩa, học thuyết núp sau súng đạn lần lượt đổ bộvào quê hương thân yêu của chúng ta, làm gãy đổ biết bao mộng ước lành mạnh của con người Việt Nam thuần khiết. Chúng ta đã sống đầm ấm với nhau, nương tựa nhau, kiên trì bên nhau góp phần làm phong phú văn học và văn hóa Việt Nam, mà không thế lực đen tối nào phủ nhận nổi.” (TTT)
Cám ơn Ngọc Bút, TTT vì bạn cố tri mà tâm tình với bạn, không viết cho những suy diễn khác đâu.
NB thích là thích. Không thích là không thích. Không suy diễn gì cả. Một bài được viết ra cho cả thiên hạ đọc, người đọc có quyền đọc theo cách của riêng mình.
Cảm ơn bài viết chí tình chí nghĩa, thời tuổi trẻ của các anh thật đẹp.
Quả là một nhân vật đặc biệt anh Truyền ơi !
Viết hay quá,rất mong được đọc những bài lục bát ba câu của ông !
cám ơn Nguyễn Phước Vĩnh Thanh.
Cám ơn quý bạn đọc về Nguyễn Tôn Nhan, người bạn nối khố của Triệu Từ Truyền. Rất tiếc, bài viết không biết do lỗi kỹ thuật từ đâu ( người gửi hay người post) mà thiếu đoan cuối khá dài. BBT Xunau vui lòng kiểm ta lại giúp. Rất chia sẻ với Xunau trong giai đoan củng cố đường truyền và kỹ thuật khác. Chúc hanh thông và luôn đi lên!
May hom nay minh vao xunau rat kho anh Truyen oi,bai tho anh viet ve Nguyen Ton Nhan cam dong qua
Posted by 115.78.192.77 via http://webwarper.net
This is added while posting a message to avoid misusing the service
cám hơn himlam, hiểu tình bạn đặc biệt trong một bối cảnh lịch sử ký lạ.
Bài viết cảm động ,viết ngắn mà tình dài
TTT vĩnh biệt Nguyễn Tôn Nhan là mất mát không gì bù đắp được.
Mình biết đến anh Nguyễn Tôn Nhan qua những công trình nghiên cứu Hán Nôm rất đặc sắc
Posted by 14.161.78.85 via http://webwarper.net
This is added while posting a message to avoid misusing the service
Cám ơn VHoc.
Mới đó mà đã ba năm ! Cám ơn anh TTT đã nhắc nhở
Thời gian trôi qua mau, nhưng thời gian không quên tên tuổi bao giờ.
TÔI CHƯA ĐỌC NHIỀU TÁC PHẨM CỦA ANH TÔN NHAN NHƯNG QUA BÀI VIẾT CÔNG PHU CỦA ANH TRIỆU TỪ TRUYỀN VÀ NHIỀU NHÀ NGHIÊN CỨU KHÁC THÌ TÔI THẤY ANH TÔN NHAN LÀ MỘT NHÀ VĂN HÓA TÀI NĂNG VÀ TÂM HUYẾT
Đúng vậy Minh Mẫn, Nguyễn Tôn nhan làm việc cần cù, tập trung cao. Nhan luôn phủ nhận giá trị của mình, nên ai cũng tưởng rằng Nhan không làm việc hết mình. Quan niệm của Nhan sống không cần lưu danh, có phong thái của đạo sĩ.
Một cách sống của kẻ sĩ chân chính