Vũ Thanh
ÉN LIỆNG TRUÔNG MÂY
Hồi thứ chín
Quán Cao lầu, Bạch y công chúa chuốc thảm bại
Sông Thu Bồn, Trương Văn Hiến đối cảnh đề thơ
Phố Hội An, một địa danh, một hải cảng sầm uất bậc nhất của đất Đàng Trong kể từ ngàn xưa, thời còn thuộc đế quốc Chiêm Thành. Ngày trước đất này là kinh đô Sinhapura hay “Kinh thành Sư Tử” của Vương quốc Champa từ khoảng thế kỉ 6 đến thế kỉ 7. Simhapura là kinh đô của tiểu quốc Avamarati, một trong 5 tiểu quốc của vương quốc Champa ở Trà Kiệu trên bờ nam thượng nguồn sông Thu Bồn, dùng cữa Đại Chiêm ở phố Hội An làm thủy lộ chính. Đến khi các đời chúa Nguyễn vào nam mở mang đất nước vào tới Hà Tiên thì Hội An trở thành cữa ngõ chính để mở rộng giao thương với các nước Á, Âu. Nhân dân trong nước dù đi đường thủy hay đường bộ đề đổ dồn về Hội An cho nên ở đây không thiếu món gì.
Hội An nằm ngay trên bờ bắc sông Thu Bồn dùng cửa biển Đại Chiêm thông ra biển Đông. Bờ phía nam của sông Thu Bồn lại có đầm Trà Nhiêu sâu và rộng dùng làm bến cảng cho thuyền buôn khắp nơi theo lối cữa biển Đại Chiêm vào đây buôn bán, trao đổi hàng hóa. Thuyền buôn tấp nập, tàu ghe đi lại như mắc cửi. Vào những ngày đầu mở cữa ở thế kỷ 17, người Nhật Bản đã có mối giao thương mạnh mẽ nhất với đàng trong ở phố Hội An. Dọc theo đường phố chính trên bờ bắc sông Thu Bồn, họ đã xây dựng khu phố Nhật Bản với hàng trăm thương hiệu. Họ góp công xây dựng đường sá và bắt những chiếc cầu hai tầng qua các rạch nhỏ trong khu vực với lối kiến trúc đặc biệt mang sắc thái Nhật. Những cư dân Việt gọi khu phố Nhật này là “Phố Cầu Nhật Bản”. Về sau, với chính sách bế quan tỏa cảng của Nhật dưới thời Mạc phủ Tokugawa, thêm vào đó với sự cấm đoán của các Chúa Nguyễn đối với những người Công giáo Nhật đã khiến cho khu phố Nhật giảm dần sự phồn thịnh nhường chỗ cho người Trung Hoa, đặc biệt là những người Minh Hương bị đàn áp bỡi Thanh triều. Người Trung Hoa vừa chí thú, vừa giỏi buôn bán nên Hội An ngày nay có bốn dãy phố chính dọc theo bờ sông với mái ngói liên tiếp dài hai ba dặm, thì đại đa số chủ hiệu là người Trung Quốc, sau đó đến người Việt. Người Hoa qui tụ với nhau lập thành bốn khu phố Quảng Đông, Phúc Kiến, Triều Châu và Hải Nam, nhưng phồn thịnh nhất là phố Phúc Kiến. Các thương thuyền Âu Châu trước tiên là Bồ Đào Nha, sau đó là Hòa Lan bắt đầu vào đây buôn bán và mở cữa hàng từ những năm cuối đời Chúa Tiên Nguyễn Hoàng 1614. Cuối đời Chúa Hiền Nguyễn Phúc Tần thì có người Anh Cát Lợi và người Pháp Lãng Sa vào buôn bán ở đây.
Với sự phát triển như thế, Hội An không chỉ là nơi tập trung những mặt hàng nội địa để bán cho nước ngoài, nó còn là nơi thu mua hàng hoá nước ngoài phân phối đi khắp nước. Và bên cạnh sự giao lưu thương mại, Hội An còn là nơi giao lưu giữa các nền văn hóa như Âu Châu, Trung Đông, Ấn Độ, Á Châu ..v.v.. và bản địa. Sự trỗn lẫn giữa các sắc da cùng sự giao thoa các nền văn hóa vì còn mới mẻ nên bộ mặt của Hội An còn rất nhiều sự khác biệt trong sinh hoạt tinh thần. Và trong qúa trình trộn lẫn đó không khỏi nảy sinh những xung đột về quyền lợi, có khi dẫn đến tinh thần tự ái dân tộc phải dùng đến vũ lực, đổ máu, chết chóc. Chưa kể đất lành thì chim đậu, chim hiền về đậu thì cú quạ cũng tụ tập theo. Thương khách nhiều thì đạo tặc cũng lắm. Tất cả những sự lộn xộn trên đã khiến chính quyền phủ Chúa điên đầu nhức óc trong việc giữ gìn trật tự trị an cho khu phố cảng.
Khi bọn Hồng Liệt, Văn Hiến và Bạch Mai vào đến Hội An, chàng tìm một tên ăn mày nhờ hắn đi gọi ba tên ăn mày hôm trước đến quán Cao lầu gặp chàng. Nhà hàng khá đông, đủ loại thực khách, tiếng nói chuyện râm ran khắp phòng ăn. Khi ba người bước lên, tiếng nói chuyện bỗng ngưng bặt, mọi con mắt trong phòng ăn đều hướng về Bạnh Mai rồi có tiếng bàn tán xầm xì:
– Đẹp qúa. Thật là một cô gái xinh đẹp.
Hồng Liệt liếc sang Bạch Mai nói nhỏ:
– Họ đang khen sư tỷ đấy.
Bạch Mai hai má hơi đỏ lên nguýt chàng một cái. Họ ngồi vào chiếc bàn trong góc cạnh cầu thang. Hồng Liệt hỏi:
– Sư tỷ ăn cao lầu nhé. Lại một món đặc sản của quê hương đệ nữa đấy.
Bạch Mai mỉm cười:
– Tất nhiên rồi. Không biết khi hai anh vào trong ấy thì tôi phải đãi món gì cho hợp lý đây nhỉ ?
Lúc đó tên ăn mày hôm trước ở Dinh Quảng Nam cùng hai tên khác có lẽ là người ở đây đã bước lên lầu. Hồng Liệt liền gọi chúng đến ngồi vào bàn rồi gọi cao lầu cho bọn chúng. Chàng hỏi:
– Tin tức thế nào ?
Tên lớn nhất trong bọn nói:
– Theo lời của những anh em ở đây thì ba tên này đã xuất hiện ở cửa hiệu Diệp Sanh Ký trong phố Phúc Kiến nhưng bảy hôm trước đã rời Hội An vào Gia Định trên một chuyến tàu buôn rồi.
Hồng Liệt nói:
– Giỏi lắm. Cảm ơn các em. Có gì lạ ở đây trong thời gian qua không ?
Tên ăn mày ở Hội An đáp:
– Dạ không. À, mà có đấy. Có một chiếc thuyền thật đẹp, thật sang trọng chở một nàng công chúa cũng hết sức xinh đẹp vừa cập bến hôm kia.
Hồng Liệt mỉm cười hỏi:
– Chú mày đang kể chuyện thần thoại đó à ?
Tên nọ nói:
– Bọn em nói thật đấy. Thuyền còn đậu ở ngoài bến, anh Cả không tin thì ra coi.
– Ta tin. Nhưng thế thì đã có gì là lạ.
– Dạ có chứ. Nàng Công chúa ấy chẳng những xinh đẹp, kiêu kỳ mà bọn cận vệ của nàng cũng hách dịch chẳng kém gì bọn Túc vệ quân của đương kim Quốc Chúa vậy. Hôm kia, khi họ rời thuyền đi ngựa từ bến cảng sang phố Phúc Kiến, lúc ngang qua cầu Nhật Bản, bọn em bu lại xem nàng Công chúa đã bị bọn cận vệ tóm cổ quăng xuống sông ba đứa. Chúng còn mắng bọn em là đám ăn mày này hãy cút xéo ngay đừng làm bẩn mắt Công chúa của bọn hắn.
Bạch Mai hỏi:
– Hống hách thế à ?
Tên thứ hai trong bọn nói:
– Vâng ạ. Bọn em tức lắm, cũng hay lúc ấy có một tên thủy thủ người Anh đứng gần đó thấy vậy liền xông ra nói xí xô xí xà gì đó rồi ra tay đánh tên cận vê, bị tên cận vệ đó đấm cho một quyền máu mồm máu mũi tuông ra lai láng. Hai bên xông vào đánh nhau thì có hai kiếm sĩ Nhật trong cửa hiệu Nhật Bản gần đó thấy vậy đã nhảy vào đánh bọn cận vệ. Thế là một trận đánh kinh hồn xảy ra. Tên thủy thủ người Anh đánh không lại bọn cận vệ bèn rút súng hỏa điêu ngắn ra bắn một tên cận vệ ngã ra tại chỗ, khi lực lượng phòng thủ khu phố kéo đến dàn xếp thì tên thủy thủ người Anh bị đâm một nhát rất sâu vào bụng bị thương nặng lắm, hai người Nhật một bị chặt đứt một tay trái, một bị đâm lòi ruột còn bọn cận vệ có ba tên bị thương rất nặng, tên bị bắn không biết có sống nổi không.
Hồng Liệt hỏi:
– Rồi sao nữa ?
Tên ăn mày nói tiếp:
– Chỉ thấy nàng Công chúa ấy ngồi trên mình ngựa xem trận đấu mà nét mặt tĩnh bơ và lạnh như tiền. Lúc trận đánh đã được giàn xếp xong, nàng mắng bọn thuộc hạ “Vô dụng” khiến mấy tên cận vệ còn lại sợ hãi cúi đầu nói” xin công chúa thứ tội”. Rồi bọn họ kéo nhau về Khách sạn Tuyền Châu gần hội quán Phúc Kiến ở đàng kia.
Hắn nói xong đưa tay chỉ về hướng cuối phố. Hồng Liệt gật gù:
– Như thế càng hay. Sự xung đột của bọn Nhật và bọn Tàu lại càng sâu sắc hơn. Sẽ còn nhiều chuyện vui nữa trong thời gian tới.
Tên ăn mày nói:
– Anh Cả muốn có chuyện vui thì ngày mai là có ngay rồi.
Văn Hiến hỏi:
– Ngày mai có gì mà vui ?
– Mai là lễ hội Long Chu. Cả phố Hội An sẽ rất nhộn nhịp.
Bạch Mai hỏi:
– Long Chu là lễ hội gì ?
Hồng Liệt đáp:
– Long Chu là lễ hội tống khứ ôn thần, dịch bệnh của người dân xứ Quảng, đặc biệt là người dân ở Hội An này. Long Chu là thuyền rồng được làm bằng tre, lợp giấy màu có chở hình nộm âm binh thiên tướng trên đó. Hàng năm cứ đến rằm tháng giêng (thượng nguyên), và rằng tháng bảy (trung nguyên), thì người dân ở đây làm thuyền rồng và rước đi khắp nơi để bà con trong vùng gởi những hình tượng họ tin là của ôn thần, dịch bệnh lên thuyền rồi cùng nhau rước ra sông đốt xong thả trôi ra biển. Làm như thế họ tin là đã tống khứ các loại ôn dịch ra khỏi nhà và khu phố họ đang sống.
Tên ăn mày chen vào:
– Nhưng bọn em nghĩ là ngày mai thế nào cũng có đánh nhau giữa người Hoa và người Nhật nữa cho mà xem.
Văn Hiến hỏi:
– Em chỉ đoán thôi hay là có tín hiệu gì báo trước có đánh nhau.
Hắn đáp:
– Dạ có tín hiệu ạ. Sau trận đánh, bọn em có nghe ngóng thì biết cả hai bên đều có ý muốn trả thù. Em tin là ngày mai, trong lúc mọi người rước Long Chu quanh phố thế nào cũng có chuyện lớn xảy ra.
Văn Hiến nói:
– Giữa bọn của nàng công chúa đó và Diệp Sanh Ký có liên quan gì nhau không ?
– Dạ chắc là có. Bọn em thấy ông chủ Diệp Sanh Ký hôm đó có ghé sang khách sạn Tuyền Châu, và chiều hôm qua đám vệ sĩ có hộ tống nàng công chúa sang cữa hiệu Diệp Sanh Ký một lần.
Bạch Mai nói:
– Thế lực bọn Diệp Sanh Ký ở Cù Lao Phố rất lớn. Chúng còn có ý định giết chết dần các thương hiệu khác để độc chiếm thị trường. Chúng tôi cũng gặp không ít khó khăn với chúng.
Hồng Liệt hỏi:
– Thế à ? Đã đến mức xung đột bằng võ lực chưa ?
Bạch Mai mím môi:
– Đại ca và một số các thương hiệu khác biết họ mạnh vốn, mạnh người cho nên chủ trương hòa hoãn và có ý nhờ đến chính quyền của Trấn Biên can thiệp khi cần, bỡi vậy giữa chúng tôi cũng chưa xảy ra xung đột vũ lực.
Văn Hiến hỏi:
– Kim Cương Môn là của họ à ?
– Vâng. Đó lực lượng nồng cốt của Diệp Sanh Ký. Họ có nhiều cao thủ lắm.
– Tôi nghe nói Cẩn thành hầu Nguyễn Cư Cẩn là người võ nghệ cao cường, ông cai trị vùng Trấn Biên thế nào?
– Cẩn thành hầu tuy võ nghệ cao cường nhưng lại nhân từ qúa cho nên trong việc cai trị có chút lỏng lẻo. Cũng vì thế mà bọn Diệp Sanh Ký và Kim Cương Môn mới lộng hành đến như thế.
Văn Hiến chợt quay sang nói với Hồng Liệt:
– Không chừng nàng công chúa này có liên hệ đến tên Lý đại vương gì đó cũng nên. Và họ có thể là thủ lĩnh của Diệp Sanh Ký và Kim Cương Môn cũng không chừng.
Hồng Liệt nói:
– Ta cũng nghĩ như vậy.
Văn Hiến hỏi mấy tên ăn mày:
– Bọn em có biết chiếc thuyền chở nàng công chúa đến từ đâu không ?
– Dạ, hình như từ ở Phúc Kiến bên Tàu qua. Nghe nói họ chỉ dừng lại đây vài hôm để công chúa nghỉ mệt rồi đi tiếp vào Gia Định.
Lúc ấy nhà hàng đã đem thức ăn và một bình Mai Quế Lộ ra. Hồng Liệt nói:
– Các em giỏi lắm. Nào ăn đi. Sư tỷ ăn thử món cao lầu này xem hương vị thế nào.
Chàng đưa tay rót rượu cho mọi người. Bọn ăn mày đói lắm nhưng ngồi trên nhà hàng, trước mặt vị sư tỷ đẹp như tiên của anh Cả nên bọn chúng cố ăn từ từ cho phải phép. Bạch Mai ăn thử hai miếng, nàng nói:
– Ngon thật. Trông thì giống mì tàu, mì quảng nhưng hương vị lại khác xa. Thú vị thật.
Bọn ăn mày ăn xong liền đứng lên chào mọi người:
– Anh Cả có dặn dò gì bọn em nữa không ?
Hồng Liệt nói:
– Anh sẽ đi xa khỏi đây một thời gian, ở nhà lưu ý bọn Diệp Sanh Ký cho anh. Thôi bọn em đi đi, khi nào cần anh liên lạc.
Ba tên “dạ” một tiếng rồi bước lại chỗ cầu thang định xuống lầu nhưng bọn chúng đã giật mình lùi lại vì lúc ấy dưới cầu thang đang có hai tên mặc đồ vệ sĩ người Hoa mà bọn chúng đã thấy hôm trước đang bước nhanh lên lầu. Một tên áo đen bước về phía quầy bán miệng la lớn:
– Chủ quán đâu, mau dọn ngay một bàn lớn nơi cửa sổ cho ta. Trải khăn trắng lên tất cả bàn ghế. Nhanh lên.
Tên còn lại vừa nhìn thấy mấy tên ăn mày liền nói lớn, giọng tức giận:
– Lại gặp bọn bẩn thỉu các ngươi ở đây nữa à ? Các ngươi có chịu nhảy xuống lầu hay đợi ta ném xuống ?
Tên ăn mày lớn tuổi nhất thấy có anh Cả mình ở đây nên yên tâm, hắn hỏi lại:
– Tại sao ta phải nhảy xuống lầu. Quán này đâu có để bảng cấm ăn mày lên ăn đâu ?
Tên vệ sĩ nghe hỏi nổi nóng liền đưa tay tát vào mặt tên ăn mày hỗn láo, nhưng tay hắn vừa đánh đến nửa chừng thì từ trong góc phòng một vật nhỏ bay nhanh đến chạm đúng ngay huyệt khúc trì nơi khủy tay của hắn. Cánh tay của hắn đang đà đi rất mạnh đã phải dừng lại giữa chừng rồi buông thỏng xuống đồng thời một chiếc đũa tre rơi xuống theo. Ba tên ăn mày vội chạy ra sau lưng Văn Hiến đứng. Tên vệ sĩ bị đánh lén kinh ngạc đưa mắt nhìn về bên phải thấy nơi chiếc bàn trong góc phòng có hai người thanh niên và một thiếu nữ đẹp như hoa đang ngồi thản nhiên nói chuyện. Cánh tay phải của hắn chỉ sau một phút tê điếng đã hoạt động trở lại được vì chiếc đũa lúc nãy chỉ chạm vào huyệt đạo với một lực vừa đủ để cản cú tát của hắn mà thôi. Hắn không hiểu rằng đó là việc hết sức khó làm mà lại nghĩ rằng người đánh lén mình chỉ là một kẻ tấm thường. Hắn bước đến gần chiếc bàn hất hàm hỏi:
– Bọn ngươi, ai đã đánh lén ta?
Văn Hiến ngồi bên ngoài, gần chỗ tên vệ sĩ, nghe hỏi thì ngẩng mặt lên:
– Đây là quán ăn, ai có tiền thì lên ăn. Bạn lấy quyền gì mà đuổi mấy em bé ăn mày này, lại còn bắt chúng nhảy qua cữa sổ chứ không cho đi xuống cầu thang ? Bạn có thấy là mình qúa đáng không ?
Tên vệ sĩ hất mặt về phía cầu thang:
– Công Chúa của ta sắp đi lên, để bọn ăn mày dơ dáy này đi xuống sẽ làm hôi thối cầu thang và bẩn mắt của người, đó là lý do bọn chúng phải nhảy qua cữa sổ mà cút xéo, ngươi rõ chưa.
Văn Hiến cười lớn:
– Ngay cả Đại Công Chúa Ngọc Huyên của Võ Vương khi đi vào dân gian cũng chưa bao giờ dở giọng phách lối đến như thế, Công chúa của bạn là ai mà có hành động coi thường thiên hạ đến thế ?
Tên vệ sĩ định lên tiếng trả lời thì ngay lúc đó nơi cầu thang xuất hiện một chàng công tử ăn mặc hết sức sang trọng và sặc sỡ bước lên, tuổi hắn chừng hai hai, hăm ba, khuôn mặt trắng trẻo trông rất bảnh trai tuy có hơi gian xảo và âm hiểm. Hắn bước lên lầu xong vội nghiêng mình ôm quyền đứng nép sang bên đợi. Lát sau đã thấy một cô gái tuổi trạc hai mươi xinh đẹp tuyệt trần, y phục trên người toàn một màu trắng tinh khiết bước lên lầu. Trên đầu nàng, mái tóc đen như nhung được bới cao và cài bỡi ba chiếc trâm vàng có khảm những viên ngọc bích to lấp lánh càng làm tăng vẻ qúi phái và kiêu kỳ. Nàng vừa bước lên đã có một mùi hương thoang thoảng tỏa ra khắp gian lầu. Tất cả thực khách đang yên lặng theo dõi câu chuyện giữa chàng thư sinh áo xanh và tên vệ sĩ bỗng “ồ!” lên một tiếng kinh ngạc trước sắc đẹp của cô gái bạch y. Nàng đẹp lắm, nét đẹp hết sức lộng lẫy kiêu kỳ, vừa quyến rủ, vừa lạnh lùng. Nếu đem nàng so sánh với những bức danh họa Tứ Đại Mỹ Nhân Trung Quốc thì chẳng thua kém chút nào mà còn có phần hơn. Người xưa thường ví nét đẹp của Tây Thi khiến chim nhạn đang bay phải rơi xuống (Tây Thi lạc nhạn), nét đẹp của Chiêu Quân thì cá đang bơi dưới hồ phải lặn sâu (Chiêu Quân trầm ngư), của Điêu Thuyền thì trăng phải lu (Điêu Thuyền bế nguyệt) và của Dương Qúy Phi làm cho hoa phải xấu hổ (Dương Qúy Phi tu hoa), còn vẻ đẹp của thiếu nữ bạch y này phải là tập hợp của cả bốn người đó, tức là phải dùng cả chim sa, cá lặn, nguyệt thẹn, hoa nhường mới đủ để diễn tả nàng. Nhưng có lẽ vì tổng hợp hết tất cả nét đẹp của thế gian lại một nơi cho nên quanh nàng như bao phủ một màn sương lạnh, vẻ lạnh lùng của kiêu kỳ tột mức khiến cho kẻ đối diện phải cúi đầu khiếp phục. Thực khách trên lầu sau tiếng ồ kinh ngạc bỗng im phăng phắc không ai dám thở mạnh vì sợ kinh động đến nàng. Trong thâm tâm họ đều cho rằng bọn vệ sĩ không cho ba tên ăn mày kia xuất hiện chung quanh nàng cũng có cái lý lẽ của nó. Cái lý lẽ của sự tôn sùng vẻ đẹp, một vẻ đẹp tuyệt đích của tạo hóa đã ban tặng riêng cho một mỹ nhân. Họ kín đáo liếc nhìn cả hai cô gái áo trắng như để so sánh xem hai nàng, ai đẹp hơn ai.
Chàng thanh niên ăn mặc bảnh bao sau khi đón nàng bước lên lầu vội khúm núm mời nàng đến chiếc bàn đã được phủ khăn trắng tinh, hắn ta đưa tay sửa lại chiếc khăn trắng phủ lên chiếc ghế rồi đứng sang bên:
– Mời Công chúa.
Thái độ chìu chuộng và phục tùng của hắn trông thật lố bịch. Nàng công chúa vẫn giữ nét lạnh lùng, lặng lẽ ngồi xuống, mặt vô tình hướng về phía góc phòng nơi có chiếc bàn của bọn Văn Hiến. Hai tên vệ sĩ đi theo sau nàng cùng tên đầu tiên đứng ngay ngắn sau lưng ghế của nàng như ba pho tượng không có một cử động nhỏ. Tên vệ sĩ đang tranh luận với Văn Hiến nãy giờ đứng yên cúi đầu đón Công chúa, giờ hắn thấy công chúa ngồi hướng mắt về phía mình nên hoảng sợ vô cùng, hắn vội vàng quay lại ba tên ăn mày lúc này đã đứng cả sau chiếc bàn của bọn Văn Hiến nói nhanh, giọng giận giữ:
– Bọn chúng bay có xéo ngay lập tức hay không?
Vừa nói hắn vừa chồm người tới dơ tay phải định tóm cổ tên ăn mày gần nhất. Văn Hiến ngồi im lặng, chàng cầm chiếc đũa trong tay trái đưa lên, động tác hết sức thong thả mà đầu đũa lại nhắm đúng ngay vào huyệt lao cung giữa lòng bàn tay tên vệ sĩ. Hắn giật mình vội xoay bàn tay, biến cú chụp thành cương đao chặt chéo vào cổ tay Văn Hiến. Chàng xoay ngoặt cổ tay nửa vòng, đầu đũa trên tay lại nhắm đúng vào huyệt nội quan nơi cổ tay tên vệ sĩ. Chàng cố tình trêu chọc tên này cho bỏ ghét nên không điểm trúng vào tay địch thủ mà chỉ xoay đầu đũa chờ sẵn bàn tay của tên vệ sĩ đánh tới. Nếu hắn không dừng tay hoặc biến thế thì huyệt đạo trên tay của hắn sẽ bị điểm trúng. Tên vệ sĩ lại một phen giật mình, hắn vội vàng trầm cánh tay xuống một tấc, bàn tay vẫn giữ thế cương đao xỉa thật nhanh lên mặt của Văn Hiến, trong khi tay trái của hắn nhanh như chớp chặt mạnh vào huyệt thái dương bên phải của chàng. Đòn đánh của hắn ở cả hai tay đều rất nhanh và ác độc, trong một cự ly gần như thế mọi người đều nghĩ chắc là chàng thư sinh mảnh khảnh này không thế nào tránh né được, trừ phi chàng ta phải nhanh chóng ngã ngửa người ra phía sau. Nhưng còn nhanh hơn cả ý nghĩ của mọi người, chỉ thấy Văn Hiến vẫn ngồi yên, xoay tay thật lẹ, không biết chàng xuất chiêu thế nào mà cả hai tay của tên vệ sĩ đang đà đánh thật nhanh bỗng nhiên dừng lại giữa chừng rồi rơi xuống. Thì ra chàng thấy tên vệ sĩ xuất đòn thâm độc nên đã nhanh chóng dùng hai đầu đũa điểm thật nhanh vào hai huyệt ngũ lý bên trong khủy tay của hắn. Tất cả diễn biến đó đều không thoát khỏi ánh mắt lạnh lùng của nàng bạch y công chúa, chỉ thấy nàng khẽ cau mày không nói gì. Tên công tử bảnh bao nãy giờ cũng theo dõi trận đánh giữa tên cận vệ và chàng thư sinh, hắn quay lại nhìn Công chúa, thấy nét cau may của nàng hắn vội đứng thẳng người lên, bước tới chỗ tên vệ sĩ đưa tay tát cho hắn một cú như trời giáng, giọng hách dịch:
– Tránh ra. Ngươi định bêu xấu Công chúa lần nữa hã ?
Thái độ lúc nãy trước mặt nàng Công chúa khúm núm bao nhiêu thì bây giờ với tên vệ sĩ hắn trở nên hách dịch bấy nhiêu. Tên vệ sĩ bị cú tát mồm tuông máu, hắn ôm má:
– Dạ, công tử.
Rồi hắn thối lui ra sau cúi đầu đứng im, vẻ sợ hãi hiện rõ trên nét mặt. Tên công tử nhìn Văn Hiến hất hàm:
– Ngươi là ai lại dám ra tay đánh người của Công chúa?
Văn Hiến nhìn hắn mỉm cười:
– Ta có đánh hắn đâu. Là tự hắn đưa tay vào đầu đũa của ta đấy chứ.
Hắn trừng mắt:
– Ngươi lại dám đùa bỡn cả với bản công tử ư ?
Chưa dứt câu nói, bàn tay phải của hắn biến thành cương trảo vươn ra như móng chim ưng chộp vào vai Văn Hiến. Nhìn thấy bàn tay địch thủ, Văn Hiến nhận ra ngay hắn đang sử dụng Ưng trảo công, một môn võ rất hiểm độc của nền võ thuật Trung Hoa nên chàng không dám xem thường. Chàng ngưng trọng thần sắc, chiếc đũa đang cầm trên tay trái nhanh chóng điểm vào lòng bàn tay địch thủ. Tên công tử đã đoán trước cú điểm của Văn Hiến, thủ trảo của hắn chưa đến nơi, cổ tay đã xoay ngang, năm ngón tay như vuốt chim ưng chụp nhanh vào bàn tay cầm đũa của đối phương. Văn Hiến vội trầm cánh tay xuống rồi đưa đầu đũa đâm tà tà xéo lên mu bàn tay của địch, tên công tử hạ nhanh tay xuống rồi xoay ngược ưng trảo chụp vào cổ tay đối phương. Động tác của hắn tuy nhanh nhưng đầu đũa trên tay của Văn Hiến còn nhanh hơn một bậc, bất kể ưng trảo của địch thủ xoay chuyển thế nào đầu đũa của chàng cũng chuyển thế thật nhanh và tìm đúng hai huyệt nội quan và ngoại quan nơi cổ tay của địch điểm vào. Tên công tử ngay từ lúc đầu đã muốn ra đòn độc hạ ngay địch thủ trước mặt nàng Công chúa để lấy điểm với nàng nhưng đã qua hơn mười chiêu mà ưng trảo công, môn võ đắc ý nhất của hắn, vẫn chưa đụng được đến chéo áo, sợi lông của địch thủ khiến hắn vừa thẹn vừa giận. Hắn thét lên một tiếng rồi cả hai tay xuất chiêu cùng một lúc, mười ngón tay như mười vuốt chim ưng chộp lia lịa vào khắp các bộ vị thượng bàn của địch thủ. Tay phải Văn Hiến bốc nhanh chiếc đũa khác và cũng giống như tay trái, chàng nhanh chóng điểm đầu đũa vào cổ tay đối phương. Hai người một đứng một ngồi trên ghế, kẻ chộp người điểm đã trao đổi hơn bốn mươi chiêu mà chưa bên nào hạ được bên nào. Thực khách lúc này nín thở theo dõi trận đấu nên cả gian lầu im phăng phắc chỉ còn nghe tiếng gió vù vù phát ra từ những cú chộp của tên công tử. Mặt hắn lúc đầu đỏ lên vì giận, sau một lúc giao đấu đẵ từ từ chuyển sang màu tím biểu hiện sự tức tối đến cực độ, trong khi Văn Hiến vẫn bình thản, hai tay như phiêu hốt, nhẹ nhàng nhưng nhanh chóng và chính xác ngăn chận các thế công của địch thủ. Bỗng tên công tử hét to một tiếng, hai tay chộp nhanh vào hông Văn Hiến đồng thời chân hắn tung một cú đá thật mạnh vào chiếc ghế chàng đang ngồi. Văn Hiến liền nhún mũi bàn chân một cái, chiếc ghế đã lui nhanh ra sau một chút vừa đủ thoát khỏi cú đá của tên công tử. Hắn gầm lên một tiếng thứ hai, chân bước tới, tay phải rút thanh đoản kiếm đeo ngang hông ra đâm nhanh vào ngực Văn Hiến, ưng trảo nơi tay trái chộp vào mặt cố ý hạ sát đối phương cho bằng được. Văn Hiến không ngờ tên công tử lại ra sát chiêu cố giết mình như thế, chàng ngã ngửa người về phía sau thật nhanh để mũi kiếm lướt sát qua ngực áo cứa một đường dài. Trong tư thế nằm ngửa đó, tay chàng từ bên dưới xỉa thẳng vào cổ tay cầm kiếm của đối phương, thuận đà dùng chân phải đá thốc lên hạ bàn của tên công tử. Cú đá ở một cự ly qúa gần chàng tin chắc tên công tử thế nào cũng trúng đòn nhưng hắn cũng không phải tay vừa, trong lúc nguy cấp hắn vội rút nhanh tay về, cùng lúc co chân trái lên đưa đầu gối ra chịu cú đá của Văn Hiến rồi mượn đà tung mình về phía sau. Chịu cú đá đó, đầu gối trái của hắn đã chấn thương nên khi đáp xuống hắn phải đứng bằng chân phải. Bị cú phảm công đó hắn càng thêm tức giận vì thẹn, chân vừa chạm đất tay hắn đã phóng vút thanh đoản kiếm vào bụng địch thủ, Văn Hiến giật mình vội né người ra khỏi chiếc ghế tránh được mũi kiếm trong đường tơ kẽ tóc. Phập một tiếng, mũi kiếm cắm sâu đến cán vào mặt chiếc ghế trong tiếng ồ kinh hoàng của vài thực khách. Văn Hiến trong khi né mình thoát khỏi mũi kiếm, tay chàng phóng thật nhanh chiếc đũa về phía tên địch. Tên công tử sau khhi phóng vội thanh đoản kiếm, hắn chưa kịp định thần thì nghe “vút” một tiếng, chiếc đũa trong tay phải của Văn Hiến đã bay đến trúng ngay vào huyệt đản trung giữa hai đầu vú của hắn khiến nội lực trong người của hắn bị tản mác, cả thân người run run. Văn Hiến bật nhanh người dậy bước đến tát vào mặt hắn hai cú như trời giáng. Chàng gằn giọng:
– Ta với ngươi không thù không oán sao ngươi lại cố ý giết ta. Ngươi ác tâm qúa lớn, lại coi mạng người như cỏ rác nếu còn để ngươi sống chắc sẽ còn giết hại nhiều người vô tội nhưng ta niệm đức hiếu sinh tha mạng sống cho ngươi.
Nói đến đây tay chàng nhẹ nhàng phất vào huyệt đản trung của tên công tử lần nữa. Lần này chàng vận công đẩy một luồng nhu lực vào người hắn. Tên công tử bị trúng cú đánh này hắn thấy toàn thân như có một luồng hơi nóng từ ngực tản mác ra khắp châu thân, cả người rã rượi không còn một chút khíc lực nào. Văn Hiến nhìn hắn nói:
– Ta phế vỏ công của ngươi để từ nay ngươi không còn giết người vô tội nữa, và có thể nhờ vậy mà ngươi có thể sống lâu hơn.
Nói xong chàng quay lưng bước về chỗ ngồi. Thân hình tên công tử run lên bần bật, hắn hét to một tiếng như thú dữ bị trúng thương sắp chết, mắt trợn trừng đến rách cả mí, máu chảy thành dòng xuống hai má, cả người hắn từ từ sụm xuống. Tên vệ sĩ đứng gần đó vội chạy lại đỡ lấy hắn rồi dìu lại gần chiếc bàn của nàng Bạch y công chúa. Ba tên vệ sĩ đứng sau lưng nàng đồng loạt rút kiếm định xông ra tấn công Văn Hiến, bỗng thấy nàng công chúa đưa bàn tay như ngọc ra và quát nhỏ:
– Đũa.
Ba tên cận vệ vội chạy đến các bàn khác vơ lấy các hộc đũa mang lại cung kính để trước mặt nàng rồi lui ra, trong khi đó mọi người lại nghe nàng quát lên lần nữa, giọng lạnh băng hướng về phía Văn Hiến đang trở gót về bàn của mình:
– Quay lại.
Văn Hiến nghe tiếng quát liền dừng bước, từ từ quay lại. Bạch y công chúa nét mặt vẫn lạnh như tiền, chỉ thấy tay phải của nàng vung ra, hai chiếc đũa từ trong tay nàng lao vút về phía Văn Hiến rồi chia ra một trên một dưới nhắm thẳng vào mặt và bụng của chàng. Thủ pháp của nàng trông thật nhẹ nhàng nhưng hai chiếc đũa khi lao đi lại nhanh như hai mũi tên bắn tạo ra tiếng gió rít nghe “véo” một tiếng đến lạnh người. Khoảng cách giữa hai người tuy khá xa nhưng lực đi của các chiếc đũa rất nhanh bỡi vậy chỉ nghe “véo” thì đã đến nơi. Văn Hiến đưa cả hai tay một trên, một dưới nhẹ nhàng bắt gọn hai chiếc đũa. Chàng vừa bắt xong hai chiếc đũa đầu tiên thì hai chiếc kế tiếp đã xé gió đến nơi, chàng chuyển hai cánh tay dùng đầu chiếc đũa điểm thật chính xác vào đầu hai chiếc đũa đang bay tới. Với lực bay nhanh như thế, lẽ ra khi bị điểm trúng hai chiếc đũa đang bay tới phải bật ngược lại hay bay lệch sang bên, nhưng đàng này chúng vừa bị điểm trúng thì lại rơi nhẹ nhàng ngay xuống đất trước mặt chàng. Thì ra chúng đã bị chàng dùng một lực âm nhu truyền vào đầu đũa của mình hóa giải lực bay tới của hai chiếc đũa của nàng công chúa khiến chúng đụng vào như đụng phải miếng vải mềm, lực bay bị hóa giải và rơi ngay xuống đất. Trong khi đó bàn tay nàng công chúa không ngớt vung lên, những chiếc đũa liên tiếp xé gió lao về khắp các bộ vị trên người Văn Hiến. Thủ pháp phóng ám khí của nàng thật tinh kỳ, cùng một cú phóng mà những chiếc đũa lại bay đi nhiều hướng khác nhau, tiếc rằng hôm nay nàng gặp phải Văn Hiến là danh gia về môn phóng ám khí cho nên tha hồ nàng phóng cách nào, phóng bao nhiêu chiếc đũa, chúng đều bị chàng điểm trúng và rơi xuống. Trong khi ba tên vệ sĩ tiếp tục đi các bàn thu gom đũa đem lãi cho nàng công chúa thì Đinh Hồng Liệt đang ngồi phía sau mỉm cười lên tiếng:
– Tên đồ gàn, hôm nay ngươi gặp đối thủ rồi đấy.
Văn Hiến hai tay vừa điểm các chiếc đũa đang bay tới, miệng ung dung cười đáp:
– Đúng vậy. Ta thật thấy hứng thú với trò chơi này.
Bạch y công chúa phóng hơn ba mươi chiếc đũa mà không trúng đích được chiếc nào lại thấy đối phương cười nói tự nhiên thì trong lòng vừa kinh ngạc vừa tức giận. Hai má nàng đã ửng đỏ, có lẽ vì giận mà cũng có lẽ vì dùng nhiều sức. Nàng đổi thủ pháp dùng cả hai tay phóng một lúc đến sáu chiếc đũa nhắm vào cả thượng bàn và hạ bàn của Văn Hiến. Hai tay Văn Hiến di động nhanh hơn trước nhưng bây giờ chàng không điểm rớt những chiếc đũa nữa mà lại hất chúng về phía sau nhắm hướng Đinh Hồng Liệt bắn tới, miệng la lớn:
– Tên trộm. Bắt lấy.
Đinh Hồng Liệt ngồi nơi bàn thản nhiên đưa hai tay chộp lia lịa vào những chiếc đũa Văn Hiến hất lại, miệng cười lớn:
– Hay lắm, ngươi không bắt được hết thì cứ hất lại đây ta giữ cho để trả lại người ta. Người ta sắp hết đũa rồi kìa.
Nói xong chàng một tay bắt đũa, tay kia phóng nguyên nắm đũa đã bắt được sang cho ba tên hộ vệ đang đứng cạnh công chúa. Thủ pháp của chàng thật đẹp, cả bó đũa cùng nhau bay tà tà về phía địch như chúng đã được cột chặt lại với nhau vậy. Một tên hộ vệ vội đưa tay ra bắt lấy rồi đặt trở lại trên bàn cho nàng công chúa. Thực khách trên lầu nãy giỡ nín thở để xem trận đấu đột nhiên tất cả đều vỗ tay táng thưởng. Có tiếng nói vang lên ở một góc phòng:
– Thật là một trận đấu cổ kim hiếm thấy. Cả ba người đều xứng đáng là danh thủ về môn ném ám khí, thiên hạ khó có người sánh kịp.
Bạch y công chúa sắc mặt đỏ bừng lên vì giận, trông nàng càng kiều diễm hơn nữa, nhưng là nét kiều diễm chết người. Nàng đột nhiên hốt cả nắm đũa trên bàn, dùng thế mãn thiên hoa vũ tung nguyên nắm đũa hơn ba mươi chiếc về phía Văn Hiến. Bó đũa bay ra khỏi tay nàng bỗng tách ra làm hai, một nửa tấn công Văn Hiến, nửa kia tấn công Đinh Hồng Liệt. Tuyệt hơn nữa là mỗi phần đũa sau khi tách ra làm hai lại chia ra nhiều hướng nhắm các bộ vị của cả hai người bay véo đến. Văn Hiến la lên:
– Tên trộm coi chừng. Ngươi chọc giận người ta rồi đó.
Miệng nói, hai tay chàng xoay nhanh thành những vòng tròn, dùng nhu lực đón những chiếc đũa rồi thu gọn chúng vào lòng bàn tay. Trong khi đó Hồng Liệt sẵn số đũa vừa bắt được trong tay, chàng tung về phía những chiếc đũa của bạch y công chúa phóng đến. Từng chiếc một đụng nhau tung bật lên cao rồi rơi xuống sàn phòng, số đũa còn lại phóng đến, chàng đưa hai tay bắt gọn. Văn Hiến rút ba chiếc đũa cầm nơi tay phải rồi la lớn:
– Trả lại cho cô nương ba chiếc đây.
La xong chàng vung mạnh tay một cái, ba chiếc đũa rời khỏi tay bay vút về phía Bạch y công chúa. Ba chiếc đũa bay ra cùng một lúc với một tốc độ kinh người nhưng đến gần nàng công chúa chúng đột ngột tách ra, hai chiếc hướng vào hai bàn tay nàng công chúa lao đến, trong khi đó chiếc thứ ba bay cong lên trên nhắm đúng vào cạnh ba chiếc trâm trên đầu nàng công chúa ghim vào đó như chính tay nàng cài vào vậy. Bạch y công chúa vì phải chú ý đến hai chiếc đũa đang bay rất nhanh đến hai tay mình, vì khoảng cách còn qúa ngắn nên nàng phải lo ngưng thần đón bắt chúng. Tuy nàng bắt được hai chiếc đũa đó, nhưng chiếc thứ ba nàng đành để nó ghim lên mái tóc của mình. Nàng ngồi sững sờ, nét mặt từ đỏ bừng biến ra trắng bệch. Cả gian lầu đột ngột vang lên một tiếng “Ồ!” thật lớn. Có mấy tiếng nói lớn vang lên:
– Tuyệt kỷ. Diệu Thủ Thần Châm. Diệu Thủ Thư Sinh.
Bạch y công chúa vừa giận vừa thẹn, nàng đứng lên quát:
– Về!
Quát xong nàng đưa tay rút chiếc đũa trên đầu ném xuống sàn rồi lạnh lùng bước đến cầu thang để xuống dưới lầu. Trước khi bước xuống nàng quay lại nhìn Văn Hiến giọng lạnh băng:
– Giỏi lắm. Nhưng ngươi phải lo giữ cái mạng của mình.
Và nàng quay lưng bước xuống lầu. Bốn tên vệ sĩ vội vàng bước theo sau, một tên vác tên công tử áo hoa trên vai. Bọn chúng không quên đưa tám con mắt như tóe lửa nhìn Văn Hiến và Đinh Hồng Liệt, ánh nhìn chứa đựng bao sự thù hận như muốn phanh thây hai người ra muôn mảnh ngay lập tức. Đợi bọn chúng đi xuống dưới lầu xong, mọi người trong quán thở phào ra nhẹ nhỏm, tiếng xì xào bàn tán về trận đánh vừa rồi vang lên khắp nơi. Chủ quán là một người Việt vội chạy lại bàn của bọn Văn Hiến, giọng run run:
– Hiệp sĩ gây nên họa lớn rồi. Người mà hiệp sĩ vừa đánh đó là tên đại công tử của hãng Diệp Sanh Ký ở đây. Thế lực của bọn chúng rất lớn, từ lâu chúng coi Hội An này như đất riêng của chúng vậy, hoành hoành tác phúc chẳng ai dám động đến. Tên công tử đó lại càng giống như một hung thần. Hắn về Trung Quốc theo thầy học võ từ lúc mười ba tuổi, hắn mới trở lại Hội An hai năm nay mà đã có không biết bao nhiêu người bị hắn giết chết. Hà! Hiệp sĩ ra tay như thế thì thật là phúc cho cư dân ở đây nhưng tôi e rằng từ nay hiệp sĩ sẽ gặp nguy hiểm vô cùng.
Văn Hiến mỉm cười:
– Cảm ơn chú chủ quán. Nếu đó là phúc cho cư dân ở đây thì tôi có bị nguy hiểm một chút cũng chẳng sao.
Nói xong chàng ra dấu cho Hồng Liệt và Bạch Mai rồi móc tiền ra định thanh toán. Chủ quán vội xua tay:
– Không cần đâu. Không cần đâu. Ba vị hãy rời khỏi Hội An ngay bây giờ đi để tránh phiền phức cho ba vị mà cho cả chúng tôi nữa.
Văn Hiến quay sang đưa tiền cho ba tên ăn mày:
– Các em phải lập tức rời khỏi Hội An ngay. Bảo tất cả anh em trong nhóm cũng phải rời khỏi nơi đây một thời gian để tránh bị chúng trả thù.
Chàng quay sang chủ quán:
– Cảm ơn bữa ăn của chú.
Hồng Liệt và Bạch Mai đã đứng lên, cả bọn thong thả bước xuống lầu. Có tiếng nói khẽ phía sau:
– Trông chàng ta mảnh khảnh như thư sinh thế mà võ nghệ thật không tưởng tượng nổi. Hà, chớ nên coi mặt mà bắt hình dong. Thật là một trận đánh hi hữu và ngoạn mục khiến cho tôi mở rộng tầm mắt. Chúng ta cũng nên rời khỏi nơi đây ngay để tránh phiền phức.
Thực khách nghe người nọ nói, tất cả đều lần lượt rời khỏi qúan. Ra đến đường phố ba tên ăn mày vội chạy biến vào trong các ngõ hẻm. Ba người đến nơi cột ngựa tung mình lên ra roi chạy về phía ngược lại với hướng cữa hiệu Diệp Sanh Ký. Mai là lễ hội Long Chu nên giờ này các đường phố Hội An người qua lại tấp nập. Ba người khó khăn lắm mới ra khỏi khu phố, họ đồng thanh hét lớn “Đi”, ba con ngựa hí vang rồi lao vút đi để lại phía sau một đám bụi mờ. Văn Hiến nói lớn trong gió:
– Chúng ta nên rời khỏi Hội An để tránh phiền phức cho cư dân ở đây như lời ông chủ quán. Ha.ha.. Chuyến này vào Cù Lao Phố chắc sẽ còn nhiều chuyện vui hơn nữa đấy.
Giọng của Bạch Mai có chút lo lắng:
– Vui thì có vui nhưng chết người như chơi đó, huynh đừng xem thường.
Hồng Liệt cười lớn:
– Sư tỷ đừng lo. Tên đồ gàn biết xem tướng. Hắn nói tướng của hắn phải sống hơn bảy mươi tuổi nên hắn không chịu chết non đâu.
Ba con thiên lý mã tiếp tục phóng như bay trên đường quan lộ rời Hội An theo hướng tây trở lại bến Thu Bồn. Vầng trăng mười bốn đã từ từ nhô lên nền trời xam xám phía đông, cả ba xuống chuyến đò cuối cùng qua sông lớn. Con đò vắng tanh chỉ có ba người bọn họ và ba con ngựa. Đò ra giữa dòng sông, Bạch Mai nhìn ánh trăng lung linh trên sóng nước buộc miệng khen:
– Trăng đẹp qúa.
Hồng Liệt nói nhỏ:
– Vâng trăng đẹp thật. Đồ gàn, ngươi trổ tài xuất khẩu thành thi tặng sư tỷ một bài đi.
Bạch Mai vỗ tay reo lên:
– Đúng đó, đúng đó. Tôi cũng muốn biết tài thất bộ đề thi của huynh xem có hơn Tào Thực và Chu Bột ngày xưa không.
Văn Hiến cười:
– Tên trộm này có ý làm khó tôi mà thôi. Tôi làm gì có tài xuất khẩu hay thất bộ đề thi. Bạch tiểu thơ đừng tin lời hắn.
Bạch Mai chu đôi môi xinh xắn lên lắc đầu:
– Tin. Muội tin lời nói của Đinh huynh. Huynh đừng tìm cách thoái thoát nữa. Thôi muội cho huynh thời gian từ đây đến khi con đò cập bến. Như vậy là dễ dàng cho huynh rồi đó.
Văn Hiến vò đầu nói:
– Tên ăn trộm chết tiệt kia, ngươi không làm khó ta chắc là ăn cơm không ngon phải không ?
Tuy nói thế nhưng mắt chàng đã hướng về vầng trăng tròn treo lơ lửng trên nền trời trong vắt của đêm rằm tháng bảy. Bóng trăng lồng trong dòng nước lấp lánh trên sông Thu Bồn phản chiếu lên khuôn mặt sáng ngời của Bạch Mai, trông nàng càng xinh đẹp tuyệt trần. Sau một chốc im lặng xuất thần, chàng cất tiếng ngâm nga:
Kim dạ thanh thiên mãn nguyệt luân
Thu Bồn giang thượng hữu giai nhân
Mai khôi ngọc diện năng bế nguyệt
Nhất tiếu ngư trầm thủy lưu vân
Huyền mấn như ti kim khánh thanh
Yểu điệu tư phong hàm đan tâm
Vạn lý cô trình tầm gia phụ
Nữ trung chi thượng thế lưu danh.
Dịch nghĩa:
Đêm nay một vầng trăng đầy treo trên nền trời trong
Trên sông Thu Bồn có một mỹ nhân
Mặt như ngọc sáng làm vầng trăng phải lu mờ
Nàng cười khiến cho cá phải lặn sâu mặt nước gợn lăn tăn
Tóc đem mượt như tơ tiếng nói trong như khánh vàng
Phong thái yểu điệu ẩn chứa một trái tim son
Cô độc một mình vượt ngàn dặm đi tìm Cha
Xếp trên hơn hết trong hàng nữ lưu để tiếng với đời.
Tiếng ngâm dứt, Bạch Mai đứng lặng người với một nỗi lòng nao nao khó tả. Nàng chưa bao giờ có được cảm giác vừa sung sướng, vừa hạnh phúc lại vừa kiêu hãnh như thế trong đời. Thâm tâm nàng hết sức cảm mến và kính phục chàng thư sinh mảnh khảnh nhưng rất mực tài hoa mới quen này. Đinh Hồng Liệt khi nghe xong bài thơ liền vỗ tay khen:
– Tuyệt! Thật tuyệt!! Cái gì “Mai khôi ngọc diện năng bế nguyệt, nhất tiếu ngư trầm thủy lưu vân”. Hay qúa. Ha..ha.. như vậy là Bạch Mai sư tỷ đáng được liệt vào Đại Việt Ngũ Đại Mỹ Nhân rồi. Nhưng ta thích nhất hai câu: “Yểu điệu tư phong hàm đan tâm, vạn lý cô trình tầm gia phụ”. Hai câu này mới nói lên được một cách trọn vẹn con người của sư tỷ. Đệ xin chúc mừng sư tỷ được tặng một bài thơ mô tả thật chính xác về mình. Ta cũng có lời khen tặng tên đồ gàn. E rằng tài của ngươi còn hơn cả Tào Thực và Vương Bột năm xưa.
Văn Hiến mỉm cười:
– Ngươi đừng qúa khen. Ta chỉ là mượn chữ của cổ nhân ghép lại mà thôi chứ chẳng có tài cán gì đâu.
Hồng Liệt phản đối:
– Ngôn ngữ là của chung thiên hạ chứ nào phải riêng ai. Những ai biết sắp xếp sao cho ngôn từ đạt ý, đạt lý, lại thâm viễn là những kẻ có tài. Hơn nữa ngươi đối cảnh sinh tình mà viết ra chứ cổ nhân nào đã biết sư tỷ đẹp đến mức nào mà đề ra được bài thơ tuyệt tác như thế.
Văn Hiến chắp tay vái:
– Thôi được ta thua ngươi, nhưng điều quan trọng là vì cảnh đẹp mà người cũng đẹp cho nên ta mới có thể đối cảnh mà sinh ra được lắm tình như thế chứ. Ngươi có đồng ý không?
Hồng Liệt cười lớn:
– Đồng ý, nhất định là đồng ý rồi.
Bạch Mai bây giờ mới ra khỏi cơn mơ hạnh phúc, nàng nghe hai người tán qua tán lại vẻ đẹp của mình trong lòng vui lắm nhưng làm bộ phụng phịu, cử chỉ thật đáng yêu:
– Thôi cho muội xin đi. Hai người đừng làm bộ kẻ tung người hứng để tìm cách nhạo người ta nữa. Cái gì là “bế nguyệt, trầm ngư” lại còn Đại Việt Ngũ Đại Mỹ Nhân nữa chứ. Chỉ là những sáo ngữ hão huyền. Mà này, họ là những ai vậy ?
Hồng Liệt cười nói:
– Một là nàng Công chúa Mỵ Châu con Vua An Dương Vương, người con gái Việt có một tâm hồn hết sức trong sáng và một trái tim yêu rất mực chung tình. Hai là Nguyên phi Ỷ Lan, người thôn nữ làng Siêu Loại đẹp nết, đẹp người lại đa tài, đã giúp Vua Lý Thánh Tông trị quốc bình thiên hạ trong gần nửa thế kỷ. Ba là An Tư công chúa con vua Trần Thánh tông, người đã hy sinh đời công chúa cành vàng lá ngọc của mình để gả cho Thoát Hoan, khiến cho tên tướng nhà Nguyên mê mẩn, giúp nhà Trần chiến thắng quân Mông Cổ. Bốn là Huyền Trân Công Chúa, cháu của Công chúa An Tư, người được xem là đệ nhất mỹ nhân với nét đẹp cao qúy và thanh khiết như đóa sen trắng, đã khiến cho vua Chiêm Chế Mân chỉ nghe tiếng thôi đã đem dâng hai châu Ô, Rí để làm sính lễ cầu hôn. Nay thêm sư tỷ nữa là năm người. Là Đại Việt Ngũ Đại Mỹ Nhân đó.
Bạch Mai làm bộ dỗi, nàng nguýt Hồng Liệt:
– Láo, huynh chỉ bịa ra để chọc người ta thôi. Làm gì có Đại Việt Ngũ Đại Mỹ Nhân. Trương huynh, huynh nói đi. Chuyện bịa cả phải không ?
Văn Hiến mỉm cười nhưng giọng nói hết sức nghiêm nghị:
– Là thật đấy. Những người phụ nữ Đại Việt mà tên trộm vừa kể đều là những tuyệt đại mỹ nhân của Đại Việt. Họ không những rất đẹp, mà sự đóng góp và hy sinh của họ đối với dân tộc ta thật lớn lao vô cùng.
Hồng Liệt làm mặt nghiêm chỉnh, giọng tĩnh khô như thật:
– Thấy chưa. Tỷ giờ là đệ ngũ mỹ nhân rồi đó. Về nhân phẩm thì đồ gàn đã tặng cho bốn chữ “nữ trung chi thượng” rồi như thế cũng tạm đủ. Nhưng mà sau này sư tỷ chịu sang lấy vua Cao Miên để đổi lấy thêm đất hai châu của Miên quốc nữa thì càng tuyệt hơn.
Bạch Mai đưa tay đấm vào ngực Hồng Liệt hai cú thật mạnh:
– Huynh ác vừa chứ. Ta trả cái danh hiệu đệ ngũ, đệ lục mỹ nhân gì gì lại cho huynh đó. Ta nhất định không chịu sang Cao Miên làm hoàng hậu đâu.
Hồng Liệt giả bộ ôm ngực la bai bải:
– Trời ơi chết tôi rồi. Yêu điệu thục nữ gì mà đấm mạnh đến bể phổi của đệ rồi.
Bộ tịch của chàng khiến cả ba người cùng phá lên cười. Cùng lúc đó con đò đã cập bến. Họ rời đò lên bờ và tiếp tục phi ngựa đi dưới trăng. Hồng Liệt nói:
– Đêm nay chúng ta nghỉ tại nhà trạm Long Phúc nhé (năm Minh Mệnh thứ 3 đổi tên trạm lại là Nam Phúc), ở đó quán ăn nhà nghỉ đủ cả.
Văn Hiến nói:
– Tốt đấy. Để cho Bạch tiểu thơ nghỉ ngơi nữa.
Bạch Mai nói:
– Trương huynh bỏ hai tiếng tiểu thơ cho muội có được không ? Sao mà nghe khách sáo và xa lạ quá, muội không thích chút nào.
Văn Hiến vội vàng nói:
– Xin lỗi, tôi quen miệng rồi. Thôi được, từ giờ gọi là Bạch muội nhé.
Bách Mai gật đầu:
– Như thế có thân mật hơn không. Cả Đinh huynh nữa. Bỏ cái tiếng sư tỷ đi. Muội cho huynh làm sư huynh đó. Người ta nhỏ tuổi hơn nhiều mà, bắt làm chị để vòi vĩnh hã ?
Thấy nàng vui vẻ tự nhiên như thế, Hồng Liệt nhìn sang Văn Hiến gật đầu làm dấu. Cả hai đồng thanh gọi:
– Bạch muội.
Bạch Mai cười khúc khích:
– Có muội đây, hai đại ca muối sai muội việc chi.
Cả ba lại phá lên cười. Gió mát trăng thanh, ba con ngựa phóng nhanh, câu chuyện lại vui nên hành trình thu ngắn lại. Đầu giờ hợi ba người đã đến trạm Long Phúc. Họ vào quán ăn tối, trong khi ăn Văn Hiến hỏi:
– Bạch muội lúc trước từ Gia Định ra đây bằng phương tiện gì ?
– Muội theo thuyền buôn của nhà họ Cao ở đầm Hải Hạc ra Quy Nhơn, sau đó lại theo thuyền của họ ra Phú Xuân. Khi ra đến Phú Xuân muội mới biết ngài Hình bộ thượng thư vừa đi kinh lý Phù Ly nên vội vã vào tìm. Họ Cao ở Quy Nhơn là khách hàng quen thuộc của Thần quyền môn nhà muội.
– Như vậy chúng ta sẽ theo thuyền họ Cao để vào lại Cù Lao Phố ?
– Muội định như vậy.
– Khi nào thì họ khởi hành ?
– Đầu tháng tám thuyền của họ sẽ chở hàng vào Cù Lao Phố. Họ có mời muội cuối tháng này vào dự lễ thôi nôi của tiểu thư Cao Đại Hồng nhà họ. Có lẽ chúng ta nên có mặt ở Quy Nhơn trước ngày đó.
Hồng Liệt mỉm cười hỏi:
– Nghe nói họ Cao ở đầm Hải Hạc là tay giàu có lớn. Không biết tên trộm như ta vào nhà họ có sợ không?
Bạch Mai đáp:
– Có muội bảo lãnh, họ còn sợ gì nữa.
Họ lại được dịp cười xòa.
*****

Vũ Thanh quả thật gớm ghê
Lão tả người đẹp tui mê mẩn hồn
Phi tiêu chẳng khác lời đồn
Anh hùng hào kiệt vượt môn giúp đời
Đọc thấy “Đã”, càm ơn bạn già”. Mến.
Đúng là tay hảo ngọt từ xưa đến giờ vẫn còn quen thói. Đụng đến nàng Bạch y công chúa là toi mạng đấy ông Thiên Bồng ạ. Đỡ nổi phi tiêu của nàng không ?
Du sao tac pham nay cung da the hien mot tam long doi voi que huong
Cảm ơn Thanh Huy. Xa quê hương nên nhớ mà viết đó thôi. Được gì không VT vẫn chưa biết. Chúc vui vẻ.
Đọc đoạn văn miêu tả về “Diệu thủ thần châm” kỳ này của anh VT , mình tâm đắc lắm !Rất ấn tượng ,đã triển khai sắc nét “thủ châm pháp”, cứ lướt thẳng vào các bí huyệt trên người là tuyệt kỹ “ám khí” thời đó …
Có lẽ sau này, được Nguyễn Huệ(vua Quang Trung) và các tướng lãnh chỉ huy thời Tây Sơn ứng dụng , hợp nhất thành “nhu công pháp” ẩn hiện trong các môn binh khí “thương, đao, côn , kiếm…” xuyên sâu vào võ học Tây Sơn_BĐ và cũng chính nó là nền tảng để vua Quang Trung cùng các tướng của mình“bách chiến bách thắng” thu giang san về một mối …
Rất đồng cảm với tấm lòng nhiệt huyết của anh VT về quê hương thấm đẫm trong Hồi 9 ELTM này, chúc Anh luôn vui !
Anh Thơ ơi, nhân vật Văn Hiến ở đây chính là Giáo Hiến thời trẻ đó. VT muốn xây dựng một Giaó Hiến văn võ song toàn để xứng đáng là thấy dạy của Nguyễn Huệ và Nguyễn Lữ sau này. Nàng Bạch y công chúa chính là con gái của Giản Phố Đại Vương Lý Văn Quang, một người Phúc Kiến đã nổi loạn chiếm cứ Cù Lao Phố, giết chết Cẩn Thành hầu Nguyễn Cư Cẩn vào đầu năm 1747. Văn Hiến và một số bạn hữu giang hồ trong đó có Ngô Mãnh (sau này là thầy của Võ Văn Dũng và Bùi thị Xuân) cùng cha của chàng Lía là Võ Trụ có tham gia trong việc tiêu diệt tên Lý Đại Vương này.
Bỡi muốn xây dựng nhân vật Giáo Hiến như thế nên sau trận đấu võ lý thú, VT đã để Giáo Hiến tức cảnh đề thơ trên sông Thu Bồn.
Hà..hà.. không tài như thế thì làm sao có thể đào tạo ra một vị anh hùng như Quang Trung Nguyễn Huệ được phải không?
Cảm ơn lời khích lệ của anh. VT sẽ cố gắng để không phụ lòng các bạn.
Anh Vũ Thanh ơi !
Hình như mình nhớ không lầm thì “An Tư công chúa là con gái vua Trần Thái Tông _Là em gái út Trần Thánh Tông lúc ấy là Thái Thượng Hoàng còn vua là Trần Nhân Tông”(Theo Đại Việt Sử Ký Toàn Thư_Ngô Sĩ Liên)
Chứ không phải như trong đoạn cuối Hồi thứ 9“…Ba là An Tư công chúa con gái vua Trần Thánh Tông,người đã hy sinh đời công chúa cành vàng lá ngọc của mình (để lấy) Thoát Hoan…” đâu !Mong Anh xem lại chi tiết này nhé !
Cảm ơn nguyen ngoc tho. Anh nói đúng, VT sẽ sửa lại chỗ này. Chúc anh vui.
Nhung sai sot mang tinh chat lich su nhu the nay neu khong phat hien kiep thoi, den khi xuat ban thi se kho sua chua Vu Thanh oi
Đúng vậy Hùng ơi. Đây chỉ là sơ thảo mà thôi, sự góp ý của các bạn giúp mình rất nhiều cho việc hoàn chỉnh sau này.
Vu Thanh chac phai dam me lam chuyen lich su nen moi viet noi mot chuyen dai nhieu giai doan nhu vay. The loai van nay ngay xua mình hay doc tren cac bao Tieng Chuong, Trang Den….lam. Doc va ghien nua do.
Chuc Vu Thanh luon co nhieu hung thu de viet tiep dài dài loai tieu thuyet nay.
Cảm ơn sự khích lệ của NGOC NGA, VT sẽ cố gắng. Chúc vui.
Và bên cạnh sự giao lưu thương mại, Hội An còn là nơi giao lưu giữa các nền văn hóa như Âu Châu, Trung Đông, Ấn Độ, Á Châu
_________
Những cái tên địa danh này hình như chỉ mới có sau này !
Tui cũng có cảm giác này
Cảm ơn sự nhắc nhở của Ghềnh Ráng và Champa. Thật ra vấn đề xuất xứ của những tên gọi có mặt trong ngôn ngữ Việt từ lúc nào thật khó xáx định. Tôi đọc hai bộ sách củ lê Qúy Đôn thì thấy ông vẫn dùng các danh từ để gọi tên các nước châu Âu giống như bây giờ chúng ta đang gọi như Hòa lan, Anh, Pháp lãng sa…. Sự phân chia các lục địa Á, Âu, sau đến Mỹ Châu và Úc châu và các tên gọi có lẽ đã có từ lâu lắm rồi. Theo tôi, chúng ta nên chấp nhận nó như chuyện thường tình, trường hợp hai bạn có tư liệu chính xác nào nói rằng thời đó chưa có các tên gọi này xin cung cấp để VT sửa chữa và cũng để các bạn đọc khác có thêm kiến thức. Chúc hai bạn vui..
Chàng Lía chỉ là một sự kiện mang tính địa phương. Mở rộng không gian cho câu chuyện mang tính chất vùng với tầm hoạt động rộng lớn có phù hợp chăng ?
Từ Phú Phong ,An Nhơn,các nhân vật trong truyện chàng Lía di chuyển đến An Lão quê tui thì hợp lý hơn ….ra tận Hội An..
An Lão ơi, đây mới là giai đoạn mở đầu, lúc này Lía mới có 5 tuổi thôi. Sau này hai mẹ con Lía mới chạy về Phú Lạc, tuổi thơ của Lía lớn lên ở đó, sau về lại Kim Sơn, An Lão xây dựng Truông Mây. Quê hương An Lão của bạn sẽ được nói đến rất nhiều trong cuốn 2 của bộ truyện này. Đón đọc nhé.
Chào Savi. Chàng Lía là một vị anh hùng trong lịch sử đất Bình Định nói riêng, và của Việt Nam nói chung. Đó là một nhân vật thật, vì bất bình với chế độ bấy giờ đã nổi lên cùng với nhân dân đấu tranh. Tiếc rằng, được làm Vua, thua làm giặc, không may kẻ được là ông Vua nhà nguyện Gia Long lại qúa sức nhỏ nhen thực hiện những cuộc trả thù vô tiền khoáng hậu, bỡi vậy tên tuổi của chàng Lía chỉ còn trong lòng người dân qua những câu ca dao, bài vè thầm lén truyền tụng nhau. VT sở dĩ mở rộng tầm câu chuyện, ngoài mục đích tạo thêm tính hấp dẫn, còn để giới thiệu đến người đọc bối cảnh xã hội của một giai đoạn lịch sử nước nhà, giai đoạn đó đã là nguyên nhân xuất hiện của một nhân vật vĩ đại nhất trong lịch sử Việt Nam cũng như Thế giới: Quang Trung Đại Đế.
Đến giờ này thì mọi người đều công nhận rằng cuộc khởi nghĩa không thành của Lía Truông Mây là cái động cơ, là ngòi nổ cho cuộc cách mạng Tây Sơn bùng lên chỉ vài năm sau đó. VT có chủ ý viết liền 3 bộ truyện trải dài suốt giai đoạn lịch sử từ 1738 (ngày chúa Võ Nguyễn Phúc Khoát lên ngôi đến 1802 ngày Vua Gia Long lên ngôi), thứ nhất là: Én Liệng Truông Mây,
2. Tây Sơn Tam Kiệt, 3. Gia Định Tam Hùng.
Cho nên nếu mình không dàn trải câu chuyện rộng ra thì người đọc sẽ không rõ vì đâu mà thời đó có nhiều anh hùng và nhiều cuộc nổi dây chống nhà đương quyền như thế.
Hy vọng giải đáp được thắc mắc của bạn. Chúc vui.
Viết về chủ đề lịch sử những thế kỷ trước quả thật là điều không dễ dàng
Xin đồng ý với Nguyen !
Doc cung thu vi
Cảm ơn hai bạn Dang Vu và Nguyen. Qủa thật là không dễ nhưng VT sẽ ráng để, dù dưới hình thức võ hiệp nhưng lịch sử vẫn là lịch sử. Chúc hai bạn vui.
Dung tu huynh huynh,muoi muoi giong nhu trong phim kiem hiep qua,nguoi VN minh dau co su dung cach xung ho nay anh Vu Thanh oi. Anh dung gian nhe. Chuc anh co nhieu tac pham hay
Chẵng sao! Huynh Muội..Truyện mà!?/Tựa như kiếm hiệp xông pha trường đời…/Anh hùng thường múa kiếm chơi!?/Đằng này…Bằng đũa tuyệt vời chẵng chơi?/Đọc//Mắc cười mãi..Thật vui!/”Đũa bay…Đũa lạc…Đũa thời thành trâm!/Cài lên búi tóc yên nằm…/Mỹ nhân vất lại..Trả trâm đây nè….[Cười]
Lời còm dí dzỏm thật hay và thật vui. Cảm ơn sự đồng tình của bạn aitrinhngoctram nhiều. Chúc bạn vui.
Kim ơi, VT không bao giờ giận bạn đọc khi họ viết những comments có tính phản biện. VT cảm ơn không hết có đâu mà giận. Cô gái Bạch Mai đó chính gốc là người Hoa, cháu của Trần Thượng Xuyên, một người Minh Hương đã chạy trốn nhà Mãn Thanh sang nước ta được Chúa Nguyễn cho định cư vùng Cù Lao Phố, Gia Định. Ông ta chính là người xây dựng nên Cù Lao Phố – Biên Hòa. Cũng vì thế mà VT dùng từ huynh muội để diễn đạt lời nói của cô nàng. Chúng ta cũng nên nhớ là ELTM xảy ra cách đây gần 300 năm trước, thời bấy giờ ngôn ngữ khác hẳn hôm nay.
Kim oi, danh tu huynh muoi cung la tu rat thong dung cua nguoi Viet minh trong xa hoi thap nien 30-40 cua cac bac cha me minh do Kim. Luc lai cac thu tu cua cua cac van nha, thi si doi truoc ho cung hay dung lam.