Mang Viên Long
Tôi mồ côi cha mẹ từ năm lên 8 tuổi, nên trong thời gian đầu ở Tiểu học, anh chị tôi phải gửi tôi đến ở nhờ nhà bác tôi ở thị trấn để tiếp tục được đi học. Vì vậy, tôi có dịp sống trong gia đình bác gần hai năm. Bác tôi làm hiệu trưởng một trường tiểu học. Vợ bác có một sạp hàng buôn vải và áo quần may sẵn ở chợ. Bác có cả thảy bốn người con – ba trai, một cô gái út.
Khi lên Trung học, tôi phải về thị xã trọ học; lúc này anh chị tôi đã có thể xoay xở, dành dụm, để lo cho tôi qua ngày được. Thời gian này, tôi ít có dịp gần gũi vợ chồng bác và các anh chị – ngoại trừ các ngày giỗ hay lễ Tết.
Sau này, lớn lên- được vào Saigon học; tôi càng ít có dịp đến thăm gia đình bác, nhưng qua tin tức của anh chị – tôi cũng được biết sơ lược những sinh hoạt, đổi thay trong gia đình bác: Người con trai trưởng tốt nghiệp đại học Nông lâm, đang công tác ở phòng Nông nghiệp huyện. Hai anh trai kề, cũng đều học xong đại học, đang làm việc ở Saigon. Cô con gái út thi hỏng đại học– gặp cảnh bác gái tôi mất – ở nhà thay mẹ trông coi sạp hàng ngoài chợ…
Về sau, anh chị tôi cũng đều sống xa quê – chị tôi thì vì tình duyên, còn anh tôi vì sinh kế. Hơn 10 năm sau tôi mới có dịp về lại quê nhà để thăm bác.
Theo lời chỉ dẫn của vợ người anh con trưởng – tôi tìm đến thăm bác tại một ngôi nhà nhỏ nằm sâu trong xóm lao động ngoại ô. Tôi tìm về thăm bác như để tìm lại chút hơi ấm của người thân, chút an ủi nghĩa tình của quê nhà, và cũng để tạ ơn bác đã nhận tôi về sống với gia đình lúc ba anh em tôi đang gặp cảnh khốn khó.
Gặp lại bác, tôi nhìn thấy bác đã thay đổi quá nhiều : Người gầy cao dỏng, râu tóc bạc, dáng điệu chậm chạp; tất cả toát lên vẻ vừa bơ phờ, vừa thanh thoát. Khi biết bác về sống trong ngôi nhà quạnh vắng này một mình – tôi đã quyết định ở lại thêm với bác một đêm nữa.
Chiều tối, bác bảo tôi mang chiếc bàn con đặt giữa sân – hai chiếc ghế dựa thấp. Bác mang hai ly cafe nhỏ, bộ bình trà, và cả gói Basto đỏ còn nguyên đặt lên bàn .
-Cháu ngồi xuống đây – bác ôn tồn nói, đêm nay bác cháu mình thức một đêm…
Tôi đáp nhỏ : “Dạ!”
-Cháu có đồng ý không ? Bác nhìn lên mặt tôi, ánh nhìn như chờ đợi một sự đồng tình. Tôi cảm thấy thương bác vô hạn. Tuổi già thường có nhiều tâm sự và cũng thèm muốn được chuyện trò
…
VỀ NGƯỜI VỢ ĐÃ MẤT: “Bác gái cháu mất, bác nghĩ đời bác còn lại thật nhạt nhẽo, thật vô nghĩa – dầu rằng bác đã từng thấm thía ý nghĩa sâu xa của hai tiếng “vô thường” từ khi ông bà nội cháu lần lượt qua đời… Trong cuộc đời bác, đã từng tiễn đưa bao người thân, bạn bè, bà con xóm giềng ra đi – nhưng chưa lần nào bác cảm thấy quá chua xót, quá đau đớn như đã tiễn đưa bác gái cháu ngày ấy! Bởi vì, bác biết được rằng, cũng từ ngày ấy – cuộc đời của bác sẽ đổi thay hoàn toàn… Người xưa, gọi nghĩa vợ chồng là cái “Đạo”. Đạo vợ chồng. Trong tuổi xế chiều, cái nghĩa tình sâu nặng ấy lại càng cần thiết cho đời người nhiều hơn nữa. Tuổi già là tuổi cần nương tựa, cần nhiều an ủi, chia sẻ, cảm thông để sống. Mà có ai trên đời này làm được việc ấy hơn chồng với vợ, vợ với chồng đâu? Bác cảm thấy bị hụt hẫng, như vừa từ trong một giấc mơ choàng tỉnh. Cả năm sau, hễ mỗi lần thắp hương trên bàn thờ bác gái cháu, bác không ngăn được nước mắt. Bác luôn cảm thấy một nỗi cô đơn trống vắng bao trùm, cho dầu sống giữa con cháu… Bác có được nỗi cảm thông sâu thẳm với người bạn già đã khóc vợ đến mù đôi mắt, và cũng hiểu ra tại sao bác Tâm Cảnh cũng đã ra đi đúng vào ngày chung thất của vợ bác ấy! Hơn bốn mươi năm chung sống, biết bao cay đắng ngọt bùi đều có nhau, đều nương tựa xẻ chia, nay còn ai? (Bác bỗng im lặng. Cúi xuuống bưng tách trà uống một ngụm nhỏ. Nhìn ngó mông lung ra phía vườn đã chập choạng bóng tối). Có lẽ cháu sẽ ngạc nhiên, tại sao bác chưa chết? Tại sao bác vẫn còn sống – sống một mình trong căn nhà bỏ hoang của một người bạn đã đi xa ?
Nhân ngày cúng thất tuần, cúng tròn 100 ngày và chung thất bác gái, bác có viết được ba bài thơ. Bác sao gởi cho mỗi đứa con một bản; nhưng không biết chúng có để mắt đọc đến hay không ? Bác đọc cháu nghe một bài mới viết – sau hai năm bà ấy mất:
Cầm kim tra nút áo
Nhớ vợ hiền năm xưa…
Đèn khuya mờ một bóng,
Dịu dàng mũi kim đưa !
Cầm kim – giọt lệ chảy…
Khóc đời mênh mang buồn !
Trăm năm là bao nhỉ?
Mà sầu giọt giọt tuôn!
CHUYỆN NGƯỜI CON TRAI TRƯỞNG: “Bác sống với vợ chồng thằng Nguyên đâu được gần hai năm. Vợ chồng nó có hai đứa con trai, một lên 8, một lên 6. Vợ chồng đi làm suốt ngày; thứ 7 chủ nhật đi học thêm Anh văn và Vi tính. Bác ở nhà với chị giúp việc, phụ bà ấy chăm sóc, dạy dỗ hai đứa nhỏ. Trông nom nhà cửa, chăm sóc nhang đèn các bàn thờ, còn thời gian thì đọc kinh sách, đôi khi cũng làm đôi ba bài thơ… Nhờ đọc kinh sách mà nỗi buồn thương bác gái nguôi ngoai dần, biết đời mở mắt hay nhắm mắt cũng đều là giấc mộng cả. Mượn thân giả để học Phật, tu hành – tuy với bác có hơi muộn. Nhưng Phật đã dạy sớm hay muộn chẳng có gì để lo, đều quan trọng là có vào được Đạo hay không? Có tinh tấn sống theo lời Phật dạy hay không…
Vì tay chân cũng đã yếu, mắt không còn lanh lợi, mỗi lần bước ra đường là phải ăn mặc, đàng hoàng, đều lo ngại xe cộ, nên thỉnh thoảng bác có nhờ thằng Nguyên trên đường đi làm ghé bỏ cho bác cái thư, hay mua cho bác tờ báo, quyển sách có khi nó nhớ. Nhiều lúc nó quên. Một hôm nó nhăn nhó, lớn tiếng với bác : “Ba già rồi, còn thư từ, sách báo làm gì nữa? Tuần nào ba cũng gửi hai ba cái thư để làm gì? “ Bác im lặng.
Một tháng hai lần, bác đều đến chùa G.H để thọ bát quan trai. Nghe quý thầy giảng pháp. Gặp lại bạn đạo, bạn thơ – hàn huyên tâm sự – coi như một nguồn an ủi quý báu của tuổi già. Có lần vừa ở chùa về – vợ thằng Nguyên trông thấy đã lên tiếng : “Ba có mấy ông bạn ở T.P đến thăm – ba già rồi còn bạn bè chi nhiều cho mệt? Lại sinh chuyện đi chùa cả ngày để làm gì? “ . Bác lặng thinh. Bác ở trong nhà thấp thoáng như một cái bóng.
VỚI NGƯỜI CON GÁI ÚT: “Con Thảo có chồng là kỹ sư làm việc ở nhà máy cơ khí Q.T, có một đứa con trai lên ba. Nó ở luôn ngoài chợ. Chồng một tuần về nhà một lần vào chiều thứ bảy. Việc nhà có nhờ một con bé khoảng 17 tuổi giúp. Nó lên nhà Nguyên gặp bác, gọi bác về ở với vợ chồng nó, vì giao con và nhà cửa cho một con bé xa lạ nó không yên tâm.
Bác về sống chung với gia đình con Thảo chưa hết tháng, nghe nó than thở việc buôn bán ế ẩm, chi phí cho con nhiều, chồng đi làm khổ mà lương hướng không có bao nhiêu, lại thêm tiền cho con bé giúp việc; bác có hứa hằng tháng sẽ chia tiền lương hưu của bác cho nó một nửa – gọi là để chia sớt gánh nặng cho vợ chồng nó.
Thằng nhỏ con Thảo rất mến bác, suốt ngày cứ đeo theo ông ngoại, đòi bày đủ thứ trò chơi, kể đủ thứ chuyện. Bác thay vợ chồng Thảo chăm sóc nó, từ miếng ăn, giấc ngủ – nhất là lúc ốm đau. Một hôm nó biếng ăn, có triệu chứng ói – bác phải chạy qua sạp bán đồ chơi trẻ em, mua cho nó cây đờn nhựa điện tử như đã hứa từ trước. Nó vui vẻ vừa chơi đờn, vừa ăn… Tối về, biết chuyện – Thảo đã nói với bác : “Có mấy đồng tiền hưu rủng rẻng lại bày đặt! Sao ba không mua cho nó hộp sữa, ba có nuôi nó được bữa nào không?”. Trong bữa cơm tối, có chồng nó về, bác có khuyên chúng mấy ý về sự cần thiết của đồ chơi cho trẻ con. Ăn mặc rất cần, nhưng đồ chơi cũng rất cần cho chúng. Lời hứa với trẻ là rất quan trọng. Không nên quá nuông chìu cũng không nên khắc khe với chúng… Chồng của Thảo vụt nói : “Ba nói lung tung quá, nhiều chuyện quá!” – Vội bỏ đũa đứng dậy! Bác điếng lặng.
Thỉnh thoảng có vài tờ báo đăng thơ của bác – bác đọc lại, cảm thấy rất sung sướng – cầm tờ báo đưa cho vợ chồng nó đọc – cả hai đứa đều ngó lơ. Thảo chỉ liếc mắt lên bài thơ – cười nhạt : “Được bao nhiêu đồng?”. Chồng nó nói : “Mấy ông bạn thơ của ba rầy rà quá!”. Chúng đã không dành chút thời gian nào cho bác cả, thì bạn bè là nguồn an ủi duy nhất còn lại cho đời bác chứ?
VỀ HAI ANH CON TRAI Ở SAIGON: “Cả năm trời, hai đứa chẳng viết về cho bác một lá thư nào. Năm kia, bác gởi thư vào, nhờ chúng đến tòa soạn để đăng ký cho bác hai tờ báo dài hạn – chúng đều im lặng. Điện thoại hỏi, chúng bảo đã quên . Rõ ràng là chúng đã quên bác thật rồi. Hình như chúng không còn biết có bác trên cõi đời này nữa ! Người xưa có nói “trẻ cậy cha, già cậy con” – nhưng có mấy người già cậy nhờ được con? Có mấy đứa con để mắt đến cha mẹ? Nuôi con, bác không hề mong sẽ được nhờ con về chuyện tiền nong, về đời sống vật chất – bác chỉ mong được an ủi chia sẻ mọi nỗi buồn vui, được cảm thông, gần gũi khi tuổi gìa, lúc ốm đau, cô độc… Ca dao xưa có nhiều câu hát thật chí lý : “Cha mẹ nuôi con biển hồ lai láng / con nuôi cha mẹ tính tháng tính ngày”! Chẳng lẽ mãi mãi đều quay theo cái vòng đau buồn oan khiên ấy? (Trời đã về khuya. Gió cuối đông vẫn còn cái lạnh tê tái. Tôi rót thêm cho bác một tách trà. Đốt cho mình thêm một điếu thuốc.). Lâu lâu gửi cho cha mẹ một ít tiền là đủ rồi sao? Là xong rồi sao? Cũng may là bác còn mấy đồng lương hưu để sống – nếu không, thì cũng chẳng biết sẽ như thế nào? Có nhiều vị thầy trụ trì ở các chùa bác quen thân, đều hoan hỉ kêu bác đến sống – bác còn đang suy nghĩ. Biết rằng “trẻ vui nhà, gìa vui chùa” – nhưng “vui” phải được lợi mình, lợi người. Lợi mình không thôi thì có ích kỷ quá không cháu? Ngày đêm bác đều niệm Phật A Di Đà chỉ nguyện ra đi cho nhanh chóng, nhẹ nhàng, không làm phiền khổ đến con cháu. Được vậy, kiếp này bác đã mãn nguyện rồi. Nghĩ lại, suốt đời đi dạy học, sống thanh bần, lương thiện, học Phật tu hành – bác nghĩ tin là bác sẽ được như thế. Việc nhỏ hằng ngày chúng không hề quan tâm chia sẻ, thì hỏi việc lớn chúng có thể vui vẻ tự nguyện để làm hay không? Đời bác, không hề muốn việc làm trong sự ép buộc – cho dù đó là tình yêu, một nụ cười… Thư bác viết vào cho con là cả tâm tình, nước mắt đọng lại mà chúng đâu có thèm đọc. Có lần lại nói : “Ba viết thư nhiều chi cho tốn công, chúng con đâu có thời gian để đọc?” Công việc gì cấp thiết quan trọng hơn tình nghĩa cha con hả cháu?
Bác quyết định dời đến ở tạm ngôi nhà này là do yêu cầu của một người bạn có hoàn cảnh phải đi xa ; đúng lúc bác nhận thấy sự có mặt của bác trong gia đình con Thảo là “thừa thãi”. Vợ chồng nó đã gởi con cho nhà trẻ, con bé giúp việc nghỉ, chúng bắt đầu xem bác như một sự “vướng bận” hay là một gánh nặng. Bác phải quyết định ra đi trước; để chúng khỏi áy náy, lo nghĩ. Nhân dịp một buổi sáng, bác xách cà mèn đi mua về một tô phở. Nghe mùi thơm thằng cháu đòi ăn. Nghĩ bát phở ngon, bác cho nó ăn vài ba muỗng cho nó vui – con Thảo thấy được la lêân, cấm thằng nhỏ ăn. Nó nói : “Ba muốn ăn gì thì mua về ăn, đừng cho nó ăn đồ không hợp vệ sinh nữa!”. Bác nghẹn ngào, không muốn ăn tô phở nữa. Tuy tuổi đã 70 nhưng bác vẫn khỏe, không có bệnh tật gì, còn đi xe đạp lên phố bỏ thư, mua sách báo, thăm bạn bè được– có gì ảnh hưởng đến con cháu đâu? Nếu có bệnh gì, bác phải biết tự lo trước chứ? Trước mặt người bạn và cả vợ chồng nó – bác ngỏ ý dời đi, chúng đều im lặng. Thảo nói : “Chuyện đó tùy ba thôi!”.
Về sống ở đây, bác có ba thời công phu đều đặn mỗi ngày. Chăm sóc vườn rau xanh để tự túc. Trồng thêm giàn bầu giàn bí, chậu hoa cho vui. Bác dành nhiều thời gian để đọc và viết. Có bạn bè lui thời thường xuyên, học hỏi chuyện Đạo, đàm luận chuyện thơ… Bác lại có tâm nguyện chép tay bộ kinh Pháp Hoa cho thật đẹp, để lại cho con cháu kỷ niệm… Công việc đã làm cho bác có nhiều niềm vui, nguồn an ủi – có một nhà văn nào đó đã nói, sống lâu hay chết yểu điều đó không quan trọng, cái quan trọng nhất là phải sống như thế nào ?
(Có tiếng gà đâu đó trong xóm bỗng cất vang tiếng gáy. Tôi vén tay áo xem lại giờ – và nói : “Cháu hiểu bác. Bây giờ ,bác cháu ta nên đi nằm nghỉ một lát …”).

Chào Huỳnh Ngọc Nga! Cám ơn Ngọc Nga đã đọc & chia sẻ cảm nhận – rất sâu sắc! Anh cũng đồng ý với NN :”Hảy chấp nhận như xuôi giòng nước chảy dù đó là con nước đục hay trong, như vậy ta sẽ nghe đở khổ hơn vì có chống đối cho lắm cũng không thoát ra khỏi quy luật của cuôc đời”.. Chúc NN ngày đầu tuần an lành!
Đời Anh cũng buồn mả, em!
Chào Savi! Buồn & vui mà! Đây chỉ là một “trường hợp” buồn thôi! Nhưng có lẽ – cuộc đời buôn nhiều hơn vui!?
Chào Vung Chua! Chúc ngày đầu tuần an vu!
Cuoc doi la sinh lao benh tu,co ai thoat khoi canh kho dau dau ?
Cuộc đời sao thấy khổ quá anh Long ơi !
Chỉ một đêm mà chứng kiến biết bao nhiêu là chuyện buồn vui huống hồ chi…nhiều đêm. Cuộc đời này hóa ra buồn nhiều hơn vui
Cầm kim tra nút áo
Nhớ vợ hiền năm xưa…
Đèn khuya mờ một bóng,
Dịu dàng mũi kim đưa !
Cầm kim – giọt lệ chảy…
Khóc đời mênh mang buồn !
Trăm năm là bao nhỉ?
Mà sầu giọt giọt tuôn!
_________
Nhà văn xuôi nhưng cũng có thiên khiếu làm nhà thơ
Anh Long ơi, computer của tôi chắc nó cũng “lão” rồi hay sao ấy mà viết xong mail đầu tiên tự dưng nó biến mất nên tôi phải viết lại thư thứ hai gần như điệp khúc của thư đầu. Anh đọc 2 lần đừng phiền những lá thư “cà lăm” của tôi nghen.
Sinh, Lão, Bịnh, Tử là tứ khổ của cuộc đờì mà “Lão khổ” quả ư là “khốn khổ” nhất. Đọc bài của anh Long lại càng thấy rõ nét khổ vì tuổi già hơn.
Tôi, chúng ta cứ nương theo nước mà trôi dù nước trong hay đục, chấp nhận cái khổ cũng là tự giải khổ hén anh Long?
Chúc anh nhiều sức khoẻ và mong được đọc nhiều bài nói về ý nghĩa cuộc sống của anh.
Sinh, Lão, Bịnh, Tử là Tứ khổ của cuộc đời mà Bịnh và Lão là hai cái khổ đáng sợ nhất. Bịnh đô khi gặp được thầy hay, thuốc tốt còn có cơ chạy trốn “nó” được chứ Lão thì khi đến hồi, đến buổi ôi thôi nó khổ trăm điều. Đọc chuyện của anh Long lại càng thấy rõ hơn.
Đó là con đường mà kiếp nhân sinh ai cũng phải một lần bước đến. Biết nói gì hơn ngoài lời nhủ cùng ta với người “Hảy chấp nhận như xuôi giòng nước chảy dù đó là con nước đục hay trong, như vậy ta sẽ nghe đở khổ hơn vì có chống đối cho lắm cũng không thoát ra khỏi quy luật của cuôc đời”.
Chúc anh nhiều sức khỏe và mong được đọc nhiều bài đầy ý nghĩa sống của anh.
Anh viết buồn quá!
Những cảnh đời sao buồn quá anh Long nhĩ !
Chào anh.
Chào Đình Vũ! Viết xong chuyện nầy – tôi cũng chỉ biết…thở dài!
Chào Tóc Rôi! Bộ tóc của Em nhiều lắm ( mà làm biếng chải) hay sao mà…rối hoài vậy? Cái nick rất ngộ! Lời comment cũng vậy! 100 năm – là giới cao nhất của một đời người ( cũng có kẻ trên số ấy) – nhưng ngoảnh lại – cũng chỉ là giấc mông! Cám ơn TR đã đồng cảm! Chúc TR…là ” Tóc Suông” !
Chào Yến Du! Anh đồng ý với chia sẻ của em! Nếu “vòng quay”nầy tốt đẹp – cần thiết chơ đởi sống an lạc – thì chúng ta xiển dương! Nếu ngược lại – sao chúng ta không…”có ý kiến” nhir? Truyện nầy là một ý kiến thôi! Anh vẫn luôn ao ước có được như lời chúc của Em! Chúc YD mãi tươi trẻ & vui vẻ!
Đọc xong câu chuyện chỉ biết thở dài
Cào Tú Gàn! Đã biết “nước chảy xuôi” từ bao đời – nhưng đó không phải là điều tốt đẹp cần phải tôn trọng! Còn chuyện “nhân quả” – hà tất phải nói? ( Đâu phải kẻ hiền trước mắt phải…gặp lành ngay?). Nếu am tường lý “nhân – quả” thì dọc xong câu chuyện – tức khắc cũng nhận ra thôi! ( không chóng thì muộn). Cám ơn TG đã đọc kỹ – và chia sẻ cảm nhận! Lại cám ơn về lời chúc lành đầu năm! Xin gởi TG lời chúc An Vui đều đều…
Thăm Nguyễn Ngọc Thơ! Cám ơn sự chia sẻ rất sâu và rất chí tình của Cậu nhé! Viết truyện nầy – tôi cũng có ý muốn “tâm sự” đôi diều với những người trẻ! Tôi nhìn thấy chung quanh – da số những bậc ông bà cha mẹ, đang sống cô đọc & buồn! Muốn “nói hộ” họ một chút – may ra…! Mong Thơ & gia đình an lành! Thơ gắng vui với niềm vui đã chọn như thế nhé! Hẹn gặp!
Trăm năm là bao nhỉ?
Mà sầu giọt giọt tuôn!
_________
Bài thơ đã buồn mà câu chuyện cũng quá buồn
Người ta nói ” nước mắt chảy xuôi …” và cái vòng quay này mãi mãi là như thế . Nói như vậy không có nghĩa là trong cuộc đời này không có những người con hiếu thảo .
Nhưng truyện ngắn của anh MVL là một thực tế buồn , đọc mà cảm thấy lòng đau xót .
Em chúc anh luôn mạnh khỏe và có nhiều niềm vui.
Không hề thấy bóng dáng gì của hai chữ “nhân – quả” trong câu chuyện rất buồn này của anh MVL. Điều gì đã tạo ra sự vô cảm trong cả 4 người con của ông giáo, hơn nữa là cả dâu lẫn rể nữa? Hay đó là lẽ “vô thường”, hả anh ? Thôi thì nghĩ như anh NXC cũng đúng… Phải biết “sống chung với lũ” thôi.
Cầu mong sức khỏe & đam mê văn chương luôn tồn tại trong anh mọi ngày, anh MVL à!
“MỘT ĐÊM Ở QUÊ NHÀ” của anh MVL đọng lại tấm lòng sâu lắng của các bậc cha mẹ lúc …“bóng đã về chiều” thật cảm động !Trong khi con cháu vì mãi chạy theo cuộc sống hối hả đầy lo toan nên ít gần gũi, chia sẻ, cảm thông , không thấu hiểu “nổi lòng”người già dễ làm họ tủi thân, hụt hẫng , sống trong ray rứt , cô đơn…
Truyện ngắn như một “bài học” luận về cái Đạo làm người, về chữ “hiếu” ở đời như xả “bầu tâm sự” của thế hệ già _rót vào lòng thế hệ trẻ… thấm say mà tự chiêm nghiệm chính mình !
Cảm ơn anh MVL , chúc Anh tâm luôn an lạc và nhớ giữ gìn sức khỏe Anh nhé !
Chào Lạc An! Đâu phải ai cũng như “người Bác” của tôi? Nhiều người có “đoạn cuối” rất HP, êm đềm! Tôi chỉ “kể chuyện” về một trường hợp bên đời sống mà thôi! Chúc Lạc An an vui!
Chào Lê Mộng Thắng! Cậu là bạn thân của NAD – vậy thì gọi tôi là ANH nhé! Gọi “Bác” tôi không chịu đâu! ( nghe gì quá mà! Ha ha…). Thật ra, thì bao năm qua – tôi chưa hề đẻ ý đến tuổi đời của chính mình ( chứ dừng nói chi đến ai) – ngày SN cũng chẳng nhớ! Cứ sống. Và sống cho Hiện Tại! Vậy thôi! Cám ơn câu Kinh Cậu gởi tặng! Chúc LMT & Gia đình & bằng hữu mọi điều an vui nghen!
Đọc và hiểu thêm phận đời lẻ bóng ở cuối con đường.
Chào bác Mang,
Đọc chuyện bác viết buồn quá. Nhưng nó là sự thực mình phải đối diện.
Cha mẹ,anh em, vợ chồng, con cháu, bằng hữu hẵng vì nhân duyên mà tụ và cũng vì nhân duyên mà tán phải không bác? Nhân duyên có thuận mà cũng
có nghịch. Dọn mình ra đi trong thanh thản là sống tích cực nhất (?).
Xin chép tặng huynh :
” Hạnh phúc thay cho ai tìm thấy sự yên tĩnh của tâm hồn.
Hạnh phúc thay cho ai sống trong sự bừng sáng của trí tuệ ”
(Kinh ĐẠI BÁT NIẾT BÀN )
Chao Anh! Với anh, thì đâu cần phải lo…đến vậy! Dạo nầy nghe nói anh….có nhiều niềm vui mà? Hãy cứ vui nhé! Nhưng, nhớ đừng…vui quá, mà HA tăng, là tốt! Chúc ngày CN an vui!
Chào anh.
Tôi cũng già, đọc bài của anh thấy mủi lòng quá. Thôi thì lo dọn mình cho gọn để sống yên và khi nào chui khỏi vướn.
Chào anh”Mang Viên Long”!…Chúc anh vui khoẻ!..[Đọc …Khóc…nao lòng…Buồn lắm!/Tâm tư đàn ông còn đẫm u sầu!Hỏi sao phụ nữ không đau!?/Buồn hơn!? .Cái cảnh nhà sau một mình!?/Gìa thời chỉ thích tâm tình!/Chuyện mưa …Chuyện nắng,,,Chuyện Mình,…Chuyện Ta!/Muốn đâu phải dễ…Phận nhà !?/Phận đời chìm nổi…Thôi!……Thà….chịu đau!!!]Bài viết Buồn!….”Uyên ương hạnh phúc khi liền cánh!Nếu mất..còn lại 1 con..Cuộc sống chim… đó.tệ hơn trước…Cả tuổi thọ cũng theo đó giảm.dần….Vì …Buồn!?