Từ Quốc Hoài
MÙA XUÂN
.
Mùa Xuân
nhẹ bước qua đường
nắng vương sương khói
ngày
dường nhẹ tênh
chân mình lạc
giữa mông mênh
này người, này phố, này bềnh bồng xe…
câu chào
vội chẳng kịp nghe
nụ môi tươi rói theo về
thoảng hương
.
THÁNG GIÊNG
.
Vòng tay sóng nõn nà
lặn vào da thịt cát
hương của trời của đất
chợt dậy trong nụ hoa
và cát mịn màng da
và sóng mềm mại sóng
bên cánh buồm mơ mộng
dùng dằng bước Hằng Nga
người đi dày trần gian
bước ngược xuôi trăm ngã
ngạc nhiên dấu chân mình
in lòng vòng Cõi Nhớ !
biết tìm đâu… ngày xưa ?
tay chạm vào mây khói
cái nhìn em tươi rói
lên tơ non Cây Đời
trẻ trung bờ cát gọi
vòng tay sóng buông lời
nụ hôn ai đằm thắm
gửi vầng trăng bên trời
.
LẠ THAY CON TIM
.
Một ngày không vui không buồn
tôi đọc thơ em
nghe con tim ngột ngạt sau trang giấy
mùa xuân dường đã khuất xa rồi !
dòng sông vẫn không ngừng chảy
cuốn theo bầu trời đầy cỏ hoa
cả khi dòng nước đã lặn vào cát
sông vẫn không ngừng trôi
ngày tháng đã đổi thay gương mặt
trong lao xao cây lá hai bờ
lạ thay cuộc hành trình của con tim
vẫn ẩn hiện đâu đó.

Thơ Từ Quốc Hoài lúc nào cũng nhẹ nhàng chứa nhiều tình cảm.
Xin chúc mừng.
MÙA thương mùa nhớ gọi tên
XUÂN phong thu cúc nỗi niềm càng đau
NHẸ tênh xuân mộng qua mau
BƯỚC chân lữ thứ chuốc sầu lãng du
QUA sông bến đợi mịt mù
ĐƯỜNG tình heo hắt âm u lạnh lùng
NẮNG còn u uẩn hư không
VƯƠNG mang tình ái sầu đông mõi mòn
SƯƠNG mù lạnh buốt núi non
KHÓI nhà ai phủ, chiều buông mơ màng
NGÀY xưa ở cõi nhân gian
DƯỜNG như đời mộng với chàng Tiêu Tương
NHẸ lay giấc mộng Tiên Nương
TÊNH hênh mở cửa yêu đương lạc loài
CHÂN tình dấu ái không phai
MÌNH mang mộng tưởng để hoài nhớ thương
LẠC chân bước, cõi vô thường
GIỮA đời lạc lõng nhắm tương tư sầu
MÔNG lung người cũ, người đâu
MÊNH mang trắc ẩn cơ cầu với ai
NÀY thương, này nhớ những ngày
NGƯỜI –TA còn đó đong đầy yêu thương
NÀY dấu chân, này con đường
PHỐ ghi dấu mộng, tình tương tư tình
NÀY mơ, này mộng chúng mình
BỀNH bồng xúc cảm dậy tình mơ say
BỒNG trôi như gió đùa mây
XE…sang nhà đẹp người nay hút rồi
CÂU thơ lặng lẽ bùi ngùi
CHÀO mi thương nhớ với người còn đâu….
VỘI vàng chẳng tạ từ nhau
CHẲNG còn lưu chút …biết đâu tình đời…
KỊP ôi…thuyền đã xa khơi…
NGHE lòng buốt nhói rã rời mộng yêu
NỤ tình say đắm đã nhiều
MÔI hồng da diết những chiều yêu thương
TƯƠI ngon nụ ái lạ thường
RÓI lòng ai mãi thiên đường mơ yêu
THEO mơ lập mộng cũng nhiều
VỀ đâu người hỡi chân phiêu lãng tình
THOẢNG đâu u uẩn bóng hình
HƯƠNG đưa mùi nhớ cho mình mơ hoang
” Từ Quốc Hoài thứ thiệt dân xứ Nẫu”…, thơ Từ thi sĩ cũng là thứ thiệt thơ người xứ Nẫu. Chúc mừng Anh, ba bài thơ bài nào cũng hay cả.. Đọc thơ Anh rồi, tâm hồn ai cũng … trở thành tâm hồn thi sĩ cả. Và cuộc đời này như càng thi vị thêm lên?
Cám ơn nhà thơ Cao Quảng Văn. Từ Quốc Hoài hay tới chơi nhà Tiến sĩ Nguyễn Nhã, hay bắt gặp tên Anh, hay nghe A. Nhã nhắc tới Anh. Một dịp nào đó mình sẽ gặp nhau.
Chúc mừng anh Từ Quốc Hoài.
trẻ trung bờ cát gọi
vòng tay sóng buông lời
nụ hôn ai đằm thắm
gửi vầng trăng bên trời
Chúc mừng anh Từ Quốc Hòai.
Cảm ơn anh 3 bài thơ hay quá,
Lời thơ tình tứ ngọt ngào, hay nhất là bài Tháng Giêng.
Chúc anh mùa xuân mới an vui & hạnh phúc nhé.
Chúc Mừng nhà thơ Từ Quốc Hoài được lãnh giải..khi nào dzìa nhớ khao anh em xứ nẫu một chầu nha…
Những câu thơ rất đơn giản nhưng chứa đựng bên trong một thi pháp mới, một giọng điệu mới, rất hay.
Tứ Quốc Hoài thứ thiệt dân Xứ Nẩu. Được Người Xứ Nẩu qúi mến, chia
xẻ thấy vui và cảm động lắm. Chúc các bạn năm Rồng dồi dào sức khỏe, thành đạt và Hạnh phúc
Ngày hôm nay tại Hà Nội ,Từ Quốc Hoài lên bục lãnh giải thưởng thơ 2011 của Hội nhà văn Việt Nam. Xin chúc mừng nhà thơ. Nhưng nhớ dẫn anh em đi cafe nhé. Quên là không được đâu !
Trích câu,để…đùa vui với anh Từ Quốc Hoài trong “ngày Nguyên tiêu”_đừng giận,nhé,anh chai?
“………
câu chào
vội chẳng kịp nghe
nụ môi tươi rói theo về
thoảng hương”
@ Có “nụ môi tươi rói theo về” mà còn quan tâm được những đường phố, người đi đường, xe cộ, câu chào….mới là lạ?Còn sống mà “về” được là quí lắm rồi?
“………..
nụ hôn ai đằm thắm
gửi vầng trăng bên trời”
@ “Ai” mờ….đã dzậy anh?mà, sẽ còn “đã” hơn níu như “hôn trực típ”(không gửi cho trăng)phải không,anh chai?
“………..
mùa xuân dường đã khuất xa rồi !
dòng sông vẫn không ngừng chảy
cuốn theo bầu trời đầy cỏ hoa
cả khi dòng nước đã lặn vào cát”
@ Mùa xuân đâu đã xa,
“Nó”,vẫn đây thôi mà?
Qua “Sông Trăng” làm…vài xị
Nhằm, đêm Tết Nguyên tiêu
Thấy bóng hồng lả lướt
Để thấy đời…..còn Xuân!
Anh chai,nhé?
Những câu thơ mênh mang hạnh phúc , nhẹ nhàng mà sâu lắng .
“ngạc nhiên dấu chân mình
in lòng vòng Cõi Nhớ !
biết tìm đâu… ngày xưa ?
tay chạm vào mây khói
cái nhìn em tươi rói
lên tơ non Cây Đời
trẻ trung bờ cát gọi
vòng tay sóng buông lời
nụ hôn ai đằm thắm
gửi vầng trăng bên trời ”
YD chúc anh vui !
Happy new year Từ Quốc Hoài !!!!!!!!!!
NHUNG DONG THO NHE NHANG NHUNG SAU SAC
EM CHUC ANH TU QUOC HOAI NAM MOI AN KHANG HANH PHUC NHE
BA BAI THO BAI NAO CUNG HAY
Rất nhẹ nhàng , hạnh phúc từ những điều đơn giản.
Một ngày không vui không buồn
Tôi đọc thơ em
Nghe con tim ngột ngạt sau trang giấy
Ý tưởng hay ! thơ nhẹ nhàng ,lãng mạn & rất hay!
và cát mịn màng da
và sóng mềm mại sóng
___
Thơ nhẹ nhàng và gợi tình lắm nhà thơ ơi !