Feeds:
Bài viết
Bình luận

Archive for Tháng Hai 5th, 2012

Đỗ Hồng Ngọc

Nhà văn Võ Hồng ở Nha Trang là  một người đặc biệt hóm hỉnh. Cách đây mươi năm, vào tuổi 80, ông kể tôi nghe chuyện người ta tổ chức một buổi lễ mừng thọ tuổi bảy mươi của ông rất trang trọng, ai cũng nhắc câu “thất thập cổ lai hy”… Khi đứng lên đáp từ,  ông làm bộ đưa tay sờ vào cổ mình và kêu lên đúng là thất thập “cổ” lai hy, rồi ông lần tay xuống ngực: lục thập “ngực” lai hy, ngũ thập… “bụng” lai hy, và … tứ thập… Mọi người phát hoảng rồi cười ầm lên sảng khoái!
Tưởng đùa mà thật! Tuổi 60 dễ có những vấn đề tim mạch, tuổi 50 thì gặp những vấn đề  về tiêu hóa, còn tuổi 40, rõ ràng đã nghe những trục trặc lôi thôi của gió heo may đã về…
Khi tôi gởi ông tập bản thảo “Già ơi… Chào bạn!”, ông cười bảo sau già ơi chào bạn anh sẽ viết tiếp cái gì đây? Tôi biết ông đang tủm tỉm cười: “Chết ơi… chào em!” chăng?
Nhưng ông lầm. Sau cái già ơi, người ta chỉ già thêm chút nữa! Sau già thêm chút nữa  người ta lại già thêm chút nữa… nữa, rồi lại già thêm chút nữa nữa nữa… Cứ thế. Như bác sĩ  Dương Cẩm Chương trả lời tôi năm ngoái:  “Chú cảm thấy thế nào trong buổi mừng đại thọ 100 tuổi của chú hôm nay?”. Ông đáp gọn lỏn “Thấy già thêm chút nữa.” Rồi tủm tỉm cười, hơi móm mém một chút so với mấy năm trước. Đã lâu tôi chưa có dịp đến thăm ông. Nay ông đã 101 tuổi rồi. Già thêm chút nữa rồi! Mấy tháng trước, bác sĩ Thân Trọng Minh, cháu ông, phone tôi báo ông bệnh, đã rơi vào hôn mê, bệnh viện ghi “agonisant” (hấp hối) cho về.  Khi đưa ông về, người nhà mời thầy đến tụng kinh. Ông bỗng ngồi dây quát hỏi đứa nào bày đặt tụng kinh, muốn cho tao chết sớm hả? Mọi người một phen hoảng vía. Nay thì ông đã tỉnh hẳn, chỉ già thêm chút nữa, vẫn ngồi tiếp Phạm Văn Hạng đến nói chuyện về hội họa…  Mới đây thôi, ông gởi giấy mời dự đám giỗ thân phụ ông, nhà yêu nước Dương Bá Trạc, và tuần này ông lại mời đến dự sinh nhật 102 tuổi của ông tại nhà riêng.
Ủa, còn cái “Chết ơi… chào em!” thì sao? Làm gì có cái chết! Cái chết là của người khác. Làm gì có cái chết riêng mình. Cái chết của ta nếu có thì cũng người khác biết chứ ta đâu có biết? Nói khác đi, ta chẳng chết bao giờ. Không có chuyện chết với ta! Thực ra, ta đã và đang chết từ lúc sinh ra, chết mỗi phút giây, rồi phục sinh, rồi chết, để cuối cùng là  “Như Lai thọ lượng”, nghĩa là vô lượng thọ, “Tathagata”!
Này nhé, cứ mỗi giây, có hằng trăm triệu hồng cầu tự hủy diệt đi để tạo ra hằng trăm triệu hồng cầu mới; cứ mỗi tuần có hàng tỷ tế bào nhung mao ở ruột được thay thế bởi hàng tỷ tế bào nhung mao mới… Không có lúc nào ngừng nghỉ cái sự thay đổi liên tục đó cả, ngay trong cơ thể ta, trong mỗi sát-na. Còn cái không khí ta hít thở chẳng qua là tự động chạy vào chạy ra trong cơ thể mình, vẫn cứ y nguyên như thế hằng triệu triệu năm qua, chẳng cần biết có ta, chẳng là ta, chẳng của ta. Nó cứ lạnh lùng vào ra như thế hết đời này đến đời khác.  Nó chẳng quan tâm ta đang đau khổ hay hạnh  phúc, ta đang được yêu thương hay đang… thất tình. Còn cái khối “tứ đại” đất nước gió lửa (C,H,O,N) tạo ra các proteine với 60 nguyên tố đồng chì sắt kẽm mangan, ma-nhê, phospho, vôi vữa… kia trong thân thể ta cứ mãi còn đó, cứ nhào nặn triền miên mãi mãi vậy. Lá cứ rụng và lá cứ xanh. Hoa cứ nở rồi hoa cứ tàn. Trăng cứ tròn rồi trăng cứ khuyết…
Cho nên, chỉ có già thêm chút nữa, rồi già thêm chút nữa… nữa. Thế thôi./.

Read Full Post »

Tuyên ngôn thi

BÙI CHÍ VINH

 

(Tuyên ngôn thi vừa là tựa bài thơ vừa là tham luận do chính tác giả Bùi Chí Vinh đọc tại Đại Hội Các Nhà Văn Trẻ Toàn Quốc năm 1994 tại Hà Nội)

Bằng sáng tác của mình

Tôi đánh tan những điều nghi hoặc

Tôi trồng cỏ khắp nơi trên mặt đất

Chuẩn bị cho cổ tích loài bò

Tôi nắm tay Whitman, tôi quàng cổ Rousseau

Đem cỏ bao vây triều đình và nhà ngục

Đem cỏ tấn công bọn vua quan phàm tục

Làm rêu mọc đầy râu, làm hoang phế mọi lâu đài

Tôi sẽ dùng cỏ trong thơ đeo lủng lẳng ở vành tai

Thay các trang sức, các huân chương hèn mọn

Tôi sẽ tròng vào khuôn mặt háo danh một sợi dây thòng lọng

Được tết bằng cỏ mọc ở nơi mất vệ sinh nhất trên đời

Còn loài cỏ đẹp mà tôi hằng chúc tụng

Chính là vòng nguyệt quế dân tôi

@

Bằng sáng tác của mình

Tôi thực sự ăn mày phép lạ

Tôi thương Rimbaud, tôi mê Remarque quá

Các bạn đi bộ khắp Châu Âu không có một mái nhà

Tôi cũng đã mỏi giò trên lộ Nguyễn Du

Đầu gối qụy xuống đường Cao Bá Quát

Tôi đạp lên xương sườn hai nhà thơ Việt Nam có cuộc đời bất trắc

Nghe nhói đau ở phía dạ dày

Thế kỷ trước tôi: ở Tiên Điền ở Quốc Oai, những người đồng nghiệp

Tôi chắc cũng đã từng tê buốt chỗ này đây

@

Bằng sáng tác của mình

Tôi tăng tuổi thọ cho người sắp chết

Tôi giúp đỡ những ai thất nghiệp

Phát chẩn thi ca để ứng thí việc làm

Với trẻ nhi đồng, tôi cẩn thận hỏi han

Xin được tháp tùng lên bầu trời mà Jêsu, Thích Ca dành cho con nít

Với đàn bà, tôi tỏ ra ưa thích

Xin được phiêu lưu xuống hỏa ngục nàng dành

Tôi đã cạo đầu và dài tóc rất nhanh

Đã khiếm nhã và cực kỳ lễ phép

Tôi đỏ tôi đen vô cùng khắc nghiệt

Cách ăn mặc trong thơ như y phục cắc kè

Nếu có lần nào áo quần đứt cúc

Đó là lần tôi tập si mê

@

Bằng sáng tác của mình

Tôi xuất bản không cần trang bị

Sách vở cung đình đang chờ cân ký

Tôi cân kí lô cái lưỡi của mình

Dù vua chúa triều thần tiểu tiện lên các phát minh

Dặn tôi uốn lưỡi bảy lần thì cho nói

Uốn một lần coi như tốt nghiệp nghề múa rối

Uốn lần thứ hai được bằng cấp hát tuồng

Uốn lần thứ ba chuẩn bị phong quan

Lần bốn, lần năm thì tha hồ chức tước

Uốn đến lần cuối cùng hẳn quyền uy trấn quốc

Vì cái lưỡi bẩm sinh đã bị bảy lũy thừa

Cũng may mà tôi không biết dạ biết thưa

Nên cái lưỡi vẫn còn nguyên mùi vị

Mỗi lần lưỡi cong là nhảy ra thằng thi sĩ

@

Bằng sáng tác của mình

Tôi nhổ nước bọt vào những điều lừa mị

Tôi hôn thiết tha người con gái nghèo làm đĩ

Và bạt tai đứa công chúa hợm mình

Tôi cho Lệnh Hồ Xung nói tục với Doanh Doanh

Và Trương Vô Kỵ gọi Triệu Minh bằng ả

Tôi theo phò người giang hồ quân tử

Và tẩy chay đám quyền quý nịnh thần

Tôi sẵn sàng đạp xích lô đến chỗ hẹn với tình nhân

Và mặc quần rách dìu nàng đi ăn phở

Tôi sẽ trò chuyện với nàng bằng ngôn ngữ dân đen mạt lộ

Và đối thoại với chung quanh bằng ngôn ngữ thiên tài

Tôi sẽ làm cho các nhà bác học

Thấy mình còn cận thị trước tương lai

@

Bằng sáng tác của mình

Tôi bắt tay bè bạn anh em

Bắt tay các tiệc tùng giai cấp

Cám ơn chút rượu về khuya cho tôi cảm giác

Cám ơn bữa ăn mẹ cha rau mắm dưa cà

Cám ơn những bài thơ sinh đôi sinh ba

Đẻ khó nhọc như từng lon gạo chợ

Cám ơn những người tôi yêu không thành chồng thành vợ

Và hỡi kẻ thù tôi nữa, cám ơn!

BCV

Read Full Post »

Lại mùa trăng Nguyên Tiêu

 

 Minh Nguyệt

Trăng khuya – chênh chếch bên sườn núi,

Chiếc bóng thời gian lặng lẽ tàn…

Sương gió cuộc đời sao trỉu nặng?

Chữ tình vương vấn, vẫn đeo mang!

 

Trăng sáng đêm nay lạnh hơi Người…

Thì thầm khát vọng với trăng rơi,

Người ơi năm tháng trôi trôi mãi,

Có cuốn tình em cõi chơi vơi?

 

Em gởi tình em theo ánh trăng,

Mênh mang một dãi sáng sông Hằng…

Nguyên Tiêu anh mãi phương trời ấy,

Có thấy tình em ngan ngát xanh?

 

Gởi đến phương anh trái tim buồn…

Dìu em bước trọn quảng đường khuya!

Cho em hơi ấm tình yêu muộn,

Sưởi trái tim côi bớt lạnh lùng!

 

 

Read Full Post »