Feeds:
Bài viết
Bình luận

Archive for Tháng Hai 11th, 2012

Lê Đức Vũ

Nhân tiện ngày giỗ má tôi,cả nhà tôi vợ chồng con cháu về quê đầy đủ,đặc biệt là dzới sự cho phép của bà Phó giám đốc,tôi sẽ nói nguyên nhân nào mà bỗng dưng nghĩ dạy rồi ra sản xuất loại bánh độc đáo này

Đầu tiên,phải nói trứơc ,do ở trong hẻo sâu nam bộ lâu ngày nên tôi nói chuyện kiểu “tưng tửng” như bác Ba Phi,chứ khôngcòn kiểu nói chuyện “chát bụp” như anh em nẫu mình thường nói. Phải nói trước như vậy để anh em mình không phàn nàn sao cha này cứ …cà rề,cà rà…

Hồi nhỏ tôi ham học đánh bi da,học đờn ca hơn học chữ nên mãi vẫn không qua được tú tài một;phứơc chủ may thầy nhà nước bỏ thi tú tài một,và tôi nghiễm nhiên đựơc lên lớp mười hai .Rồi lệnh đôn quân tôi được mang quai chảo (chuẩn uý) và đóng quân tại Bến tre. Sau nhiều lần di chuyển ,tôi được cho chốt cầu Bà em dưới cầu Chẹt sậy. Trung đội trưởng nắm mưòi lăm em giữ cầu Chẹt sậy còn tôi mang hai em qua chốt cầu Bà em, cách cầu Chẹt sậy gần hai cây số

Nghe đồn cầu này do ngừơi chủ đất ở bên kia cầu tự làm thay cho cầu khỉ, nhưng ở xứ này cầu mà xe đạp chạy qua được thì với ngừơi dân ở đây cho là hoành tráng lắm; khi mới về tôi có qua nhà ,trước là làm quen và sau là đánh tiếng xin mấy ổng đừng có đánh sập cầu. Các bạn có biết bà chủ đất nói sao không?-“tui sợ mấy ông phá thì có chứ ở đây có ai dám phá đâu”

Thế là như cá gặp nước ,tôi đóng quân cho tới ngày giải phóng,vẫn mang quai chảo luôn tù tì ba năm.

Trước ngày giải phóng, bà chủ đất có động viên tôi đừng làm gì và cũng đừng đi đâu; tôi có nói “má cứ yên tâm, gần ba năm , ba anh em chúng con ở đây đâu có thù oán gì với ai, và cũng chưa bắn phát súng nào”. Bà chỉ ừ rồi bỏ đi

Thống nhất đất nước, tôi được cải tạo tại chỗ, việc cũng lai rai, hết đào mương lại trồng dừa quanh xã Lương Quới . Ốc hết ngày này qua tháng nọ

Một hôm má tôi vào thăm và có cho mấy ràng bánh tráng nước dừa của xứ mình, phải nói là quá …đã vì xứ này có thứ này đâu

Thường gần cuối chiều anh em bao việc cho tôi; còn tôi thì đi kiếm mấy bặp dừa khô đốt lửa nấu ấm nước, nướng bánh tráng, khi nướng bao giờ tôi cũng chừa góc tư bánh nướng cho cháy, bỏ vào ấm nước thay trà

Trời xui đất khiến thế nào, hôm đang nướng bánh, ông trưởng trại đi kiểm tra ngang qua, ổng kêu

-“đứa nào nướng cái dzì mà thơm dzữ ta”,

tôi chưa kịp dọn dẹp thì ổng đã đứng sau lưng , tôi lúng túng chưa biết tính sao thì ổng nói luôn

-“dzụ này mới à nghen! thôi làm tiếp cho xong, chút nửa xong nhớ kêu tui tham gia dzới nghen”

Hú hồn…tưởng phen này tiêu đời, ai ngờ…

Khi anh em tụ tập ,ăn bánh uống nứơc “trà” tôi kể lại nguồn gốc bánh tráng dừa xứ nẫu , ổng chưng hửng vì Bến tre cũng xứ dừa mà hổng thấy món này, đặc biệt là món trà… bánh tráng dừa

Được vài hôm thì cô quản giáo cũng tham gia…” sinh hoạt cuối chiều”. Ban đầu thì chỉ ăn bánh uống trà, riết rồi bảo tôi bày cách nứơng bánh ,pha trà…bánh tráng dừa , thế là tôi phun toàn bộ…bí kiếp, và nhanh chóng gửi thư về nhà xin má tôi vài chục ràng bánh

Thế là sau đó tôi đương nhiên làm “sư phụ”, việc nướng bánh pha trà đã có “đệ tử” lo liệu

Tôi còn một bài dạy cho “đệ tử” nữa là nằm ngữa trên nước, một việc mà ngoài mình hình như ai cũng làm được mà ở đây coi như một hiện tượng lạ

Chuyện gì đến sẽ phải đến…

Hơn tháng sau, ông trưởng trại kêu tôi lên văn phòng cho học một bài…giáo huấn; nào là quan điểm, nào là nguyên tắc, nào là…trời ơi nhiều quá làm tôi lùng bùng lỗ tai không nhớ nỗi…Cuối cùng ổng cho tôi nói một câu (và chỉ một câu thôi), tôi nhận hết nhưng chuyện của tôi với cô quản giáo thì tôi không đồng ý vì tôi có làm gì mà phải mang tiếng dụ dỗ…

“-Đúng là ông tên Dzụ thiệt mà, tên nào tính ấy”

( Má ơi! ông này đổi tên con rồi! )

-“Thưa , tôi tên Vụ là …con quay chứ không phải là dụ dỗ”

-“Tên gì mà nói muốn trẹo quai hàm, thôi thì trong nam này “vụ” hay “dzụ” cũng như nhau, mà nói nhỏ này, cuối tuần mang nải chuối, con gà dzới chai rượu qua nhà bà chủ đất xin đổi tên đi”

Tưởng ông này …kiếm chuyện , nhưng tôi vẫn răm rắp thi hành

Khi qua nhà bà chủ đất  tôi mới chưng hửng, các bạn có ngờ rằng ông trưởng trại là chồng và cô quản giáo là con của bà chủ đất ?

Thế là nải chuối, con gà và chai rượu được bày ra làm lễ sửa tên và cho phép tôi được dạy “đệ tử” thoải mái…

Cũng nên nói rõ hơn về “cô quản giáo” một tí để các bạn dể hình dung.

Ông trưỏng trại khi chuẩn bị rút vô sâu thì bà chủ đất đang có bầu, thế là ổng làm cây cầu trong vòng một tháng với sự giúp đỡ của anh em trong họ và bạn học, hai ngày sau khi cầu xây xong thì “cô quản giáo” ra đời

Nghe kể lại rằng , thiên hạ khi sinh ra ai cũng khóc, nhưng lạ là từ lúc sinh cho tới đầy tháng cô này chẳng khóc tiếng nào, khi nào đói thì ọ ẹ một tiếng bà chủ đất biết ý mà cho …bú…

Lớn hơn một tí thì toàn chơi với con trai , toàn những trò bạo lực làm nhiều khi bà chủ đất chịu không thấu vì bị hàng xóm sang mắng vốn (sau này cổ chỉ chơi với những ai đồng ý giao ứơc “có chơi-có chịu”)

Mười hai tuổi, cổ nói với bà chủ đất cho đi với tía, bà chủ đất nói kiểu nào cũng không đựoc, đuối lý bà hỏi môt câu

-Dzậy chớ mầy đi rồi tao lấy cớ gì nói dzới thiên hạ đây?

– Thì …má cứ nói con theo… trai rồi, mà chiều nay má ra đầu cầu la lớn dzí thiên hạ là con mới ti tuổi đầu mà đã …yêu đương rồi má hén! (trời đất…đúng là gan lỳ tướng quân…)

Sau bửa làm lể “sửa tên” của tôi xong, cổ có giao ứơc rằng thương cổ rồi thì cấm , chớ léng phéng, cổ mà biết đựoc là…thiến. Cô nào mà xớ rớ là cho ăn dao ngay, tù cũng chịu…

Có một chuyện là hồi tôi đang dạy ở trường cấp 1, có một cô phụ huynh đến năn nỉ tôi cho roi cho vọt với thằng con ngổ ngáo, ba nó đã chết và không ai dạy được, nó chỉ phục ông thầy mà nó cho là… thần tượng …ấy là tôi. Nói thế nào cũng không được , đến khi tôi tiễn cô ấy về thì bỗng dưng cô ấy nắm tay tôi … năn nỉ tiếp…ngờ đâu bên kia cổng trường…cô quản giáo nhìn thấy được …thế là một pha náo loạn trước hiên…trường…tôi kéo tay cô phụ huynh chạy trước, cô quản giáo cầm dao rượt theo sau, thầy hiệu trưởng và học sinh chạy sau rốt hò reo vang cả một góc trời…(và sau đó gia đình tôi nổi tiếng khắp tỉnh, nghe nói chuyện còn được đăng báo…nhưng tôi nào mà còn tâm trí để đọc)

Cô quản giáo của tôi cũng không đến nỗi nào, so với hoa hậu chắc cũng…kẻ tám lạng người nửa…phân, nhưng với tôi là…nhất hạng. Nói vậy chứ chưa thấy ai chắc dạ, môt…một….hai…hai như cổ, chuyện gì mà thấy nằm ngoài khuôn phép là chúng tôi đều xin phép nhau trước; cứ ừ với nhau một tiếng trước rồi hãy làm. Tôi dám khẳng định rằng ở đây không ai sướng bằng tôi, cơm nước, rượu chè, bè bạn, giổ quảy đều một tay cổ lo liệu, tôi đi làm về chỉ lo dạy dỗ hai thằng con, chăm sóc mảnh vườn cho đàng hoàng là đủ. Ừ thì cũng kể thêm một chuyện nửa để các bạn biết rõ về cổ

Năm rồi,mấy đứa bạn hồi còn học phổ thông, kiếm cớ để anh em gặp nhau chương trình đó có tên là “Cường Để Qui nhơn 1234567…” , hổng tin mấy bạn cứ dzô google gõ là thấy liền, các cô là bạn bè chung lớp còn mấy tay kia đa phần là lớp dưới , tôi xin phép cổ đồng ý rồi, mấy hôm sau thì có thiệp đám cưới của đứa cháu ở trên Pleiku cũng cận ngày, thế là tôi năn nỉ cổ thế nào cũng không chịu đi, viện cớ là “ không có tui , đám cưới cũng không mất dzui, chứ họp mặt mấy bạn của ông mà có tui thì…rách …dziệc…”;  bửa đó sau khi lo liệu xe cộ, áo quần tiền bạc , quà cáp…khi tiễn tôi lên đường cổ còn cười tươi làm tôi muốn kéo cổ lên xe đi luôn, đến khi cổ liết mắt một cái làm tôi nổi cả dza gà…mới chịu dzọt ga…

Đó, hai thằng con của tôi đó , hồi nhỏ cũng chơi đùa phá phách uýnh lộn u đầu sứt trán, máu me tơi bời ban đầu còn về mét mẹ, bị phán cho một câu “có sức chơi, có sức chịu đứa nào mét là bị đòn à nghen!”, đến giờ thành đạt ,vợ con đầy đủ, ra đường nói thiên hạ nghe răm rắp nhưng về đây vẫn vòng tay thưa tía thưa má nghiêm chỉnh

Mà tôi cũng chưa thấy ai thông minh, siêng năng mà ham học như cổ: hồi mới giải phóng cổ chưa xong lớp bốn mà tôi làm “sư phụ” có một năm, cổ thi đậu luôn trung học cơ sở, (và cũng bắt tôi học rồi tốt nghiệp phổ thông năm đó), rồi vác bụng bầu lên thành phố học ở trường Bổ túc Công nông tận Thủ đức; thằng Lán ruồi mới đầy tháng ,gửi nhờ bà ngoại trông chừng để lên thành phố ,thi đậu luôn phổ thông .Sau đó hai vợ chồng đùm túm nhau lên thành phố tôi vào học ở Đại học Sư phạm còn cổ học bên Học viện Hành chánh; nào chồng nào con mà học hành ngon ơ

Còn đây mới là cái hay nè! Khi tôi tốt nghiệp xong, trong thời gian chờ chuyển trường mới cho đúng bằng cấp , cổ rủ tôi – “thôi anh trả xong nợ rồi bây giờ anh dẫn tui dzí thằng Lán ruồi dzìa báo cáo dzới xứ …Nậu”. (Trời !!!  có thằng chồng nào mà không đồng ý?)

Thăm xứ …Nậu về thì cổ sắm  luôn lu, vại, chảo lớn rồi bắt tôi nghâm gạo, nạo dừa…còn cổ làm bánh tráng …Dzừa; thì ra về xứ Nẫu có năm hôm mà cổ đã ra tận Tam quan ăn cắp bí truyền làm bánh tráng dừa

Và cũng nhờ nghề tay trái này mà mấy năm bao cấp, nhà tôi có của ăn, của để…

Hì…hì… thì để từ từ tôi nói rõ…thời đó còn ngăn sông cấm chợ nên gạo xứ này cũng dư…ăn, mà bánh phồng thì làm bằng nếp chứ có ai làm bằng gạo đâu; cho nên làm bánh tráng dừa không đụng…hàng, làm xong, gửi xe đò mang lên thành phố cho mấy chú sinh viên bán, sướng cái là mang gạo thì coi chừng bị mấy ông quản lý thị trường tịch thu, chứ bánh tráng thì…dzô tư đi…Các bạn thấy cổ tính tài không? Lâu lâu cổ gửi mấy bánh cho hàng xóm, rồi cho bạn bè nói là đặc sản của má chồng gửi dzô ăn lấy… thảo…Ai mà biết được; có ai ngờ bánh tráng dừa Tam quan được …sản xuất ở Bến tre đâu. Mỗi lần có ai muốn có hàng …độc thì chạy tới năn nỉ cổ để lại, có bao giờ cổ tính tiền đâu, bạn bè của nhà tôi mỗi lần đến thăm hay nhậu nhẹt , đầu tiên phải ăn miếng bánh tráng dừa nướng, uống ngụm “trà” bánh tráng dừa, phải nói là “dzô địch thiên hạ” không đâu ở xứ này có…

Còn hai thằng con của tôi nữa; hồi có bầu đứa lớn, ai cũng bảo là con gái, nên cả nhà đều nhất trí là đặt tên Lan như tên cổ, hôm gần sinh hai vợ chồng rủ qua lán thăm “ông trưởng trại” , ngồi chưa nóng chỗ thì cổ la mắc đẻ…may mà lúc ấy có cô mụ gần bên chứ gặp lúc nước ròng, ghe mà chở lên được đến bệnh viện tỉnh gần mười cây số thì …toi; lúc sinh ra không biết ruồi ở đâu mà bu dữ quá , thế là ổng phán luôn: – “tưởng mày là con gái thì đặt tên Lan , chứ mày là con trai, lại sinh nhằm trong lán của tao, sinh ra lại có ruồi đến chúc mừng, thôi thì tao phán luôn, mày tên là Lán, biệt danh là …Lán ruồi…Hà…hà…tên này độc à nghen!!!”

Thằng thứ hai thì đã có tên Biển, trai gái gì cũng không sợ đổi tên, vậy mà khi ổng tới thăm, ruồi ở đâu tới bu vào mặt thằng nhỏ, -“bệnh viện mà cũng có ruồi thì khỏi nói, tao cho mày cái tên Ruồi biển luôn…”

Hai thằng nhỏ nghịch như quỷ, không sợ ai- ngoài má nó với “ông trưởng trại”- nhưng lại thích chơi với ông ngoại hơn vì ổng cho chúng thoải mái, một bửa chơi thế nào mà ổng kêu thằng Lán lại ,bắt đứng nghiêm rồi hỏi:

-“Mày kêu tao là gì mà tao nói mày không nghe , hả!!!”

Thằng nhỏ đứng nghiêm, mếu máo trả lời:

-“Dạ…ông…Kẹ…”

Trời đất…ổng cưòi như chưa bao giờ được cưòi, và từ đó cả nhà tôi kêu ông trưỏng trại là…ông Kẹ

Thôi, bây giờ dzô chuyện chính đi…

Năm kia , cô quản giáo nghỉ hưu, mới chân ướt chân ráo thôi việc ở chính quyền chưa được mấy ngày; cổ bàn với tôi mở công ty sản xuất… bánh tráng dừa xuất khẩu. Tôi hết hồn vì bánh tráng dừa mà xuất khẩu thì xưa nay chưa có ai làm, xứ mình ai có bà con ở nước ngoài gửi cho người ta ràng bánh đã là khó khăn, chưa nói tới việc tiêu thụ như thế nào, sản xuất kiểu thủ công như ngoài mình mà đòi xuất khẩu thì có mà ăn…cám

Các bạn biết cổ giải thích làm sao không?

-“Anh không để ý, để tứ gì hết. Đây là trăn trở của anh trên bàn…nhậu; em thấy anh có lý nên mới tìm tòi nghiên cứu, kinh nghiệm làm bánh nướng thì mình có rồi, kinh nghiệm làm bánh phồng thì Bến tre ai cũng làm được, em có nhờ mấy bạn làm sao cho nó mềm để dể chuyên chở và bảo quản thì cũng được luôn, rồi quy cách đóng gói như anh muốn, trứơc mắt mình sản xuất hai loại bánh, cứng và mềm quy cách như bánh qui Kinh Đô hoặc mấy loại sẵn có, trên bao bì mình in giới thiệu luôn kiểu bánh truyền thống nhưng nhỏ hơn để ngưòi ta tìm hiểu vì xứ người ta đâu dễ tìm lò nướng nên phải nướng trên lò vi sóng, để ai muốn thì mình sản xuất, em có nói chuyện với tía má, ổng bả ủng hộ cho mình lấy lán làm xưởng lấy nhà làm văn phòng, hùn vốn làm ăn, còn chuyện quảng bá thương hiệu thì hôm trước anh Hai làm tham tán bên Mỹ về chơi, em đem chuyện ra bàn , ảnh ủng hộ hết mình hứa sẽ hổ trợ ở Mỹ rồi nhờ mấy người bạn bên Anh giới thiệu vào món trà trưa…,Ảnh còn dẫn lên tỉnh uỷ giới thiệu, ai cũng ủng hộ cả. Trứơc mắt, vốn mình còn ít thì chỉ sản xuất qua Mỹ thôi, khi nào đủ sức thì làm lớn kể cả sản xuất trong nứơc cạnh tranh với bánh Tam quan ; hai thằng Lán với Biển cũng đồng ý nghĩ việc để về cùng làm ăn. Bây giờ chỉ còn anh ,gật đầu là em tiến hành liền. Anh tính sao?”

Trời đất!!! tôi quá sức sửng sốt vì chuyện lớn như vậy mà bấy lâu cổ âm thầm làm một mình, bây giờ gần như hoàn hảo mới nói một mạch rồi cho tôi …quyền quyết định. Mà còn sững sốt hơn vì gần bốn mươi năm chung sống, đây là lần đầu tiên cổ anh…anh…em…em…với tôi ngọt x…ớ…t…

-“Em là nhất hạng , em tính hay quá rồi! anh không thấy chỗ nào thiếu, thôi thì em cho anh nghĩ hưu sớm rồi cho anh tham gia cái dzụ này dzới nghen!!!”

Cổ ôm hun tôi cái chụt thật kêu rồi tựa đầu vào ngực tôi và gật đầu

Thế là tôi tổ chức đại hội cổ đông…gia đình, rồi lập luôn công ty như ngày nay…

Thằng Lán thằng Biển đâu!!! Má bây chắc là mắc cở rồi; thôi thì hai đứa lấy bánh ra đãi quý Chú quý Bác đi mấy con!!!

 

 

Read Full Post »

Nắng quái

phiêu thạch ba

                                            Một hôm nắng xế qua đồi

                                                      Biết không còn kịp nữa rồi giấc mơ.

                                                                              Thanh Nguyên

 

Nắng đã quái rồi ư?

Sao không gian vàng vọt.

Đêm qua ta còn toan bẻ nạng[1]

Mà bây giờ

              nắng đã quái rồi ư?

.

Hy Hoàng. Hy Hoàng[2]

Dừng roi chờ một nhịp

Lá ngưng vàng

                ta sẽ kịp lao thân.

Thỏa nguyền nguyện trước hóa công

Nhân gian thôi hận thuyền không theo người

.

Hy Hoàng. Hy Hoàng

Đừng trách ta thuở trước

Giục thời gian cho mơ ước tuôn trào

Vợi trông nghĩa cử tầng cao

Nghe như thiên mệnh xôn xao đổ về

.

Hy Hoàng. Hy Hoàng

Sao càng giục giã

Sao càng vội vã

Sóng xô trời sau từng giải mây đen.

Sao bôn ba

Gieo ưu phiền

Gập ghềnh tôn giả

Gió nghiền thư hoa

.

Chiều xám

Trời xám

Hơi lạnh hắt khô môi

Trơ trơ mắt xé đỉnh đồi.

Hy Hoàng khuất bóng

Thôi rồi giấc mơ.

    


[1]  Nửa thành ngữ Bẻ Nạng Chống Trời

[2]  Theo truyền thuyết trong Ly Tao của Khuất Nguyên, Tôn Giả Hy Hoàng là người đánh xe cho thần mặt trời

Read Full Post »