Trần Thị Cổ Tích

.
có thể nào ta từ bỏ đời nhau
khi đớn đau nhục nhằn đã hòa vào máu thịt
khi nước mắt ngày xưa còn thấm mặn môi
khi dòng sông luôn gập ghềnh hai nửa
đợi ta bên nhau sông mới chảy xuôi dòng Đọc tiếp »
Trần Thị Cổ Tích

.
có thể nào ta từ bỏ đời nhau
khi đớn đau nhục nhằn đã hòa vào máu thịt
khi nước mắt ngày xưa còn thấm mặn môi
khi dòng sông luôn gập ghềnh hai nửa
đợi ta bên nhau sông mới chảy xuôi dòng Đọc tiếp »
Đăng trong Uncategorized | Thẻ Trần Thị Cổ Tích | 37 Comments »
Tâm Nhiên

Từ thuở nọ, thi sỹ Giác Tâm mới vừa mở mắt chào đời đã nằm võng đong đưa giữa trùng điệp phù vân lãng đãng, ngút ngàn sương khói chung quanh, được hun đúc, tiếp cận với hồn thiêng sông núi uy linh, hùng vĩ nên tâm hồn thi sỹ tự nhiên hàm dưỡng trong bầu khí chất rất mực thuần khiết, nguyên sơ.
Thơ phát ra từ đó, nhẹ nhàng như hơi thở, vừa lâng lâng bay bổng vừa bồng bềnh, thênh thang… Tiếng thơ ngân dài, đồng vọng lên từ phương lòng trong trẻo đầy chim ca lảnh lót hòa lẫn suối khe róc rách reo vang. Ngàn hoa nắng trổ ngát hương trời vạn cổ dưới những vùng thung lũng mù xa, chập chùng bóng rừng sâu hun hút, hoang lạnh buốt mưa chiều. Thơ bay phiêu phất hồn trăng vạn đại, vụt hiện lóe ngời thời nguyên thủy, sơ khai… Thần thái mang mang, thi sỹ đi về ngơ ngác, ngạc nhiên trước sự huyền bí của cuộc sống muôn loài, vạn vật trên mặt đất, trần gian rồi hoát nhiên bừng thấy ra cả trời thơ đất mộng bồi hồi : Đọc tiếp »
Đăng trong Nghiên cứu và phê bình văn học | Thẻ Tâm Nhiên | 12 Comments »
Vũ Thế Thành

Độc giả từ Đức hỏi: Ăn măng tây (asparagus) thì cả nam lẫn nữ mọi người đều đi tiểu ra mùi rất nặng, khó chịu, và chỉ ăn măng tây mới thế. Vì sao? Có cách chi ăn xong mà nước tiểu không nặng mùi như thế không?(PT)
Chuyện tế nhị rắc rối
Trong măng tây có một chất hữu cơ chứa sulfur gọi là acid asparagusic, và chỉ măng tây mới có acid này. Các loại thực phẩm khác, thực vật hay động vật đều không có. Đọc tiếp »
Đăng trong Văn xuôi | Thẻ Vũ Thế Thành | 12 Comments »
.Nguyễn Hữu Khánh

Đăng trong Thơ ca | Thẻ NGUYỄN HỮU KHÁNH | 30 Comments »
La Mai Thi Gia

Biết Hà Nội khát mưa nên Sài Gòn đón em bằng cơn giông đầu hạ
Vỗ về em cho nguôi cơn nắng thủ đô
Anh vỗ về em bằng cái hẹn ban trưa
Đón em với nụ hôn mềm, mát ơi là mát Đọc tiếp »
Đăng trong Thơ ca | Thẻ La Mai Thi Gia | 26 Comments »
Cao Văn Tam

63 năm.
63 năm,…
ta nhìn lại đời mình :
Loanh quanh mãi bên sông buồn hiu hắt
Những cốc rượu suông chìm sâu đáy mắt
Ngày lại ngày như những kẻ trầm luân… Đọc tiếp »
Đăng trong Thơ ca | Thẻ Cao Văn Tam | 39 Comments »
Elena Pucillo Truong

Tôi rất thích được thức dậy trong đêm để chuẩn bị khởi hành cho một chuyến đi. Màn đêm có một sự quyến rũ đặc biệt và dường như khi thành phố ngủ yên có nắm giữ một bí mật nào đó và sự huyền bí chỉ bị khám phá lúc mặt trời sắp mọc. Trong sự tĩnh lặng tôi có thể nghe được tiếng động rất khẽ của những người đang tất bật để chuẩn bị hàng cà phê hay thức ăn sáng cho những vị khách thức dậy sớm đang đi bộ thể dục quanh khu nhà. Trong bóng đêm lờ mờ đó tôi thường bị thu hút bởi những ánh đèn hay bởi những mùi vị phát ra từ những quán phở, quán hủ tiếu hay bún bò Huế
Thời điểm ấy tôi không bị những tiếng ồn giao thông trên đường phố hay những tiếng còi inh ỏi làm phiền … và nhờ thế mà quên đi cái cảm giác khó chịu là đang sống trong một thành phố lớn và hiện đại. Đọc tiếp »
Đăng trong Văn xuôi | Thẻ Elena Pucillo Truong | 5 Comments »
Thơ Trần Lê Khánh
.
.
đừng mang em đến mùa xuân
.
đừng mang em đến mùa xuân
vì em đã biết mấy lần truân chuyên Đọc tiếp »
Đăng trong Thơ ca | Thẻ Trần Lê Khánh | 6 Comments »
Huỳnh Phương Linh
Thứ Tư
18:37
Thắng phải mất gần một phút mới tra được chìa khóa vô ổ để mở cửa xe. Biết mình chưa say, cảm thấy vẫn còn tỉnh táo lắm, Thắng lầm bầm rũa cái tay mắc dịch khốn nạn bữa nay sao run quá…. Đọc tiếp »
Đăng trong Uncategorized | 85 Comments »
Nguyễn Đặng Mừng

Để tưởng nhớ nhà thơ Hoàng Cầm
.
Đêm ba mươi gió thổi
Tôi lại nhớ con tôi
Vợ đói con cũng đói
Khóc lả lặng từng hồi
Mẹ thì nước mắt nhiều hơn sữa
Ngực lép con nhay đã rã rời (1)
Giọng hò lạ lùng lần đầu Bình nghe ấy là của chị Hòa, thiếu phụ người Bắc di cư, vợ lính Cọng Hòa. Chị thuê phòng trong nhà Bình để ở. Chồng chị đi hành quân liên miên, cả tháng mới có dịp về thăm vợ con. Cún Con, tên chị thường gọi đứa con gái bảy tuổi của chị cũng tên Bình. Chị bảo để nhớ một kỷ niệm, một mơ ước không bao giờ có được của mẹ con chị, và Thầy. Chị gọi cha là Thầy.
Đăng trong Văn xuôi | Thẻ Nguyễn Đặng Mừng | 23 Comments »