Feeds:
Bài viết
Bình luận

NGÀN NON XANH KHUẤT

Nguyễn Kim Anh

Giữa mênh mông mây trời, tôi đặt chân đến nơi cách đây hơn bảy trăm năm Đức Trần Nhân Tông đã chọn quy y lúc mới bước qua độ tuổi bốn mươi. Tôi đã đi như trốn chạy những cơn mưa vừa bắt đầu trút đổ trong thành phố. Không ai biết tôi đã mong mưa như thế nào sau những tháng nắng khô hạn nồng gắt. Vậy mà, khi mưa đến tôi tự nhủ phải đi đâu đó để thoát ra khỏi nó. Thoát ra khỏi sự trĩu nặng, oằn oải bám siết trái tim tưởng không còn có thể thở được.

Đọc tiếp »

SỐNG ẢO

Hoàng Trọng Qúy
SỐNG ẢO
.
  Mặt trời rong chơi rơi vào đáy giếng

Nhà thông thái buồn nhìn nét chữ uốn cong Đọc tiếp »

NGUYỄN HỮU KHÁNH

Em rung lá như mùa thu mướt

Mắt chợt vàng hoe phiến đá hoa

Cứ ngỡ đời vui như khói thuốc

Đời buồn như những nụ hôn xa

Li Thiên

(Giai Phẩm Xuân HNC – 1973)

Buổi sáng, tôi là người khách đầu tiên đặt chân vào quán. Tôi thường đến sớm. Nhưng hôm nay, lại là người đến sớm nhất, mặc dù đêm qua tôi đã ngủ muộn. Đọc tiếp »

Những câu thơ bên sóng

Hoàng Thanh Hương

Bãi cát phù du-Danny Vu

này sóng, đừng vỗ nữa vào em ào ạt

biển đã đủ rộng – dài cho em thấy lẻ loi Đọc tiếp »

Em bây giờ !

Lâm Cẩm Ái
.
Khi em bước ra khỏi giấc mơ của anh
Xin hãy giữ đêm say hương nồng ấm
Xin hãy giữ mãnh trăng non mộng mị
In núi đồi và in bóng hai ta

KRONGBONG NGÀY TRỞ LẠI

Huỳnh Mai Hoa

Từ ngày bước chân vô nghiệp làm tiền đến giờ, tôi luôn phải di chuyển và luôn chuẩn bị để thích ứng với những chuyến đi ấy. Có thể có người rất thích những chuyến đi, có những người thì thích ở trong góc nhà quen thuộc và ấm áp của mình, dù sao thì đối với tôi , cuộc đời là những chuyến đi. Thôi thì tự an ủi , xem những chuyến đi như những trải nghiệm với cuộc sống, những chuyến đi với những miền đất vừa quen vừa lạ, với những con người gắn chặt với những vùng đất ấy. Đọc tiếp »

Ở Một Nơi Không Có Lối Vào

Hư Vô

Ở một nơi tôi chưa lần bước tới
Dù biển có xanh và trời đất ngông nghênh
Đêm lạ chỗ thở dài cơn hấp hối
Em chưa về cho tôi kịp hồi sinh. Đọc tiếp »

“ NGỰA CHỨNG” TRIỂN LÃM TRANH

 

 

Bút lực đáng nể của Bùi Chí Vinh thể hiện không những chỉ trong văn chương thơ phú mà nay còn lấn sang hội họa. Không nể sao được khi gã thi sĩ họ Bùi phi nước đại vào mảng nghệ thuật màu sắc hoàn toàn mới mẻ đối với gã với lời bộc bạch rất…chứng : “ Ai cũng có thể là một con ngựa chứng như tác giả nếu dám sáng tạo, dám hành động, dám công khai sòng phẳng tư tưởng trước đám đông, dám sống cho chính mình và dám chết cho đất nước.” Đọc tiếp »

Chiều!

Băng Sơn
                                                             Xin tặng các tiền bối xứ Nẫu.
Chiều! Trên bãi dài Phù Cát…
Có hai ông bà “thất thập cổ lai hy”
Tay trong tay như thuở xuân thì
Đi chầm chậm ngắm nhìn ra biển !

Chạm vào mùa thu

Trương Tuyết Nhung

Hương mùa chạm khẽ bàn tay

Ngu ngơ xếp lại chuỗi ngày đã qua Đọc tiếp »