Feeds:
Bài viết
Bình luận

TÂM SỰ CỦA TÁC GIẢ TRIỆU LAM CHÂU


Tôi được sinh ra và lớn lên ở bản Nà Pẳng, xã Đức Long, huyện Hoà An, tỉnh Cao Bằng. Tháng 8 năm 1970 tôi xa nhà, đi học đại học ở Liên bang Nga. Năm 1976 về nước công tác ở Tổng cục địa chất, rồi vào công tác ở Phú Yên xa xăm từ năm 1980 đến nay, rất ít khi có dịp về thăm cố hương xưa. Đọc tiếp »

Nam Mô A Di Đà Phật

 Trần Vấn Lệ

Sáng mùa Thu trời đẹp.  Lá vàng lác đác rơi.

Nhà Sư huơ chổi quét.  Thỉnh thoảng dừng tay, cười:  “Trăm năm một kiếp người, một năm một kiếp lá.  Xanh tươi và tàn tạ, bắt đầu – kết thúc, thôi!”

  Đọc tiếp »

Cai tình

Trần Dzạ Lữ

Tôi tự hứa tôi sẽ cai tình

Như là cai xì-ke vậy đó

Không thòm thèm bờ môi em đỏ

Không liếc nhìn đôi mắt em đen…

. Đọc tiếp »

Phượng Xưa

Vũ Thanh.

Mời thưởng thức nhạc phẩm Phượng Vĩ

Nhạc: Vũ Thanh

Hòa âm: Quốc Khanh

Ca sĩ: Hồ Hoàng Yến

Đọc tiếp »

Mẹ bây giờ

Đào Thị Thanh Tuyền
1. Mẹ gần tám mươi bước chân ngày càng ngắn và chậm lại, bán kính di chuyển (đi bộ) hai cây số đã thấy mừng. Con đường mẹ đi buổi sáng từ nhà em tôi, ra chợ và quay về ngôi nhà vốn bỏ không từ mấy năm nay, bán thì tiếc mà sửa lại không ai ở, mở cửa mỗi ngày cho có hơi người không cảm giác nhà hoang. Mẹ về quét cái sân, tưới mấy chậu kiểng, ngồi đọc tờ báo, loanh quanh vài nhà trong xóm rồi khóa cửa. Đọc tiếp »

KS. PHAN DUY KHA

    :QuangTrung Qua Net Ve Cua Hoa Si Trung Quoc

Quang Trung Nguyễn Huệ là vị anh hùng lập nên những chiến công hiển hách trong lịch sử dân tộc: đánh tan 5 vạn quân xâm lược Xiêm trong trận Rạch Gầm – Xoài Mút (1785); đánh đổ hai tập đoàn phong kiến Trịnh – Nguyễn chia cắt đất nước ta suốt hơn hai thế kỷ, đưa non sông quy về một mối (1785 – 1786); tiêu diệt 29 vạn quân xâm lược Mãn Thanh, giải phóng đất nước thoát khỏi nạn ngoại xâm (1789) Đọc tiếp »

Bông hoa trái mùa

Cao Văn Tam

Tranh Thái Tuấn

CẢM NHẬN MÙA THU

.

Những chiếc lá già nua

hất ngược
vào không gian vàng royal kiều diễm. Đọc tiếp »

NỖI BUỒN CỦA BA TÔI .

Truyện Ngắn

        Trần Minh Nguyệt

 

 

Con Vàng đã chết – nó chết sau một tuần không đụng đến thức ăn, dù ba tôi vỗ về như thế nào đi nữa. Đêm cuối cùng, nó  lấy hết  tàn hơi tru lên từng hồi, nghe thật thảm thiết. Chiều hôm đó, ba tôi đã ôm nó vào lòng vuốt ve, thì thầm với nó như đang nói chuyện với một người thân. Nghe vậy, có lẽ những người ngoài cuộc sẽ nghĩ ba tôi đã làm một chuyện thật ngớ ngẩn, nhưng cả nhà tôi ai cũng nước mắt lưng tròng, thậm chí con Nga – em gái tôi, còn khóc thành tiếng nữa. Đọc tiếp »

 Trương Văn Dân

Giữa khu vườn thơ văn bề bộn, hoa và lá đua chen, hai quyển sách của Huỳnh Kim Bửu xuất hiện với một phong cách đặc thù, một giọng nói riêng đã vẽ lên một tâm cảnh rất khác. Đọc tiếp »

TÌNH BUỒN

Thiên Bồng

                                                                                                                         Tặng Tuyết

Ba mươi năm thân phận một người
Ba mươi năm chưa tắt nụ cười
Mà nụ cười mặn đắng trên môi
Nửa cuộc đời cay bạc như vôi
* Đọc tiếp »