Feeds:
Bài viết
Bình luận

Phạm Nga

Đã chán chê, mệt mỏi vì khói bụi thành phố, mấy bạn Việt kiều đòi thay đổi không khí bằng một chuyến đi chơi xa nên chúng tôi tìm ra miền biển. Ngồi trên xe đi trên quốc lộ 51, đến ngã ba quẹo vào đảo Long Sơn (còn cách Vũng Tàu 33km), người ta đã cảm thấy cái vị mặn của gió biển. Từ những ô ruộng muối và những vạt rừng đước ở hai bên đường, đâu đó thoang thoảng mùi nước mắm, mùi gỗ mục, mùi xác cá ủ làm phân… Đọc tiếp »

Tiếng biển gọi

Âu Thị Phục An

Tôi tưởng là tôi đã quên anh sau hơn bảy tháng anh nhắn cái tin “Anh lạy em, tha cho anh đi, chuyện mình rồi cũng chẳng tới đâu.”

Tôi đau và tự ái im lặng, chấp nhận bỏ cuộc, dù thật sự tôi biết mình khó mà quên. Đọc tiếp »

Tưởng niệm guồng xa nước

Vũ Ngọc Anh

Ai về Quảng Ngãi quê tôi

Có còn nhìn thấy guồng xa Sông Trà ? Đọc tiếp »

Lời tháng giêng

Phạm Văn Phương

Lòng ta từ độ tháng giêng

Thương em lá cỏ hồn nhiên trên đòi Đọc tiếp »

Truông Mây Tửu Luận

(Trích Hồi thứ 20 của trường thiên tiểu thuyết ÉN LIỆNG TRUÔNG MÂY)

    Vũ Thanh

 

…..Chiều hôm đó là một bữa tiệc chiêu đãi đoàn người từ miền nam chở gạo ra cứu trợ. Lía cho người bày cuộc rượu trên đỉnh Kim Sơn để mọi người có dịp vừa uống rượu vừa thưởng thức cảnh hoàng hôn trên thượng nguồn sông Lại Dương. Gió chiều lồng lộng, trời cao trong vắt, bầu không khí thật thanh sảng thích hợp với cuộc uống rượu của những tay giang hồ hiệp sĩ. Đọc tiếp »

Thương về Xứ Nẫu

    Nguyễn Khôi
    (Tặng : Phạm Ngọc Hiền)
               ———
Thương nhớ lắm vọng trông về Xứ Nẫu
“Con mắt Phú Yên” thắc thỏm trong tim (1) Đọc tiếp »

Của gia bảo

LÊ ĐỨC VŨ
    Xin là một nén nhang, tưởng nhớ mẹ
 
Ông đang lau chùi cái máy hát cổ lỗ xĩ, lau kỹ từng góc cạnh, từng khe ngách cho đến khi nó thực sự bóng ánh lên; xong việc, mới ngồi xuống tràng kỷ, bên khay trà mà vợ ông vừa dọn ra.
Vừa nhâm nhi trà, tay ông cầm remote điều khiển cho dàn máy khác lên tiếng hát, những bản nhạc thời nay không còn nghe trên thị trường, hoạ hoằng mới nghe giới thiệu trong chương trình những tác phẩm vượt thời gian… vừa ngắm nghía kiệt tác mà hằng ngày ông phải vã mồ hôi để lau chùi nó Đọc tiếp »

Cá Bống Cát Sông Trà

Từ Quốc Hoài

1.

Chú bống cát không nhỉnh hơn đầu đũa
Mấy ngàn năm tiến hóa cũng thế thôi!
Bạn gửi chút vị quê về thành phố
Cả một vùng sông nước… dậy bên môi.
Đọc tiếp »

Chuyện kể ngày Nhà giáo

Đỗ Hồng Ngọc

Buổi sáng hôm đó cả bọn bốn người đàn ông trung niên kéo ghế ngồi quây quần bên tách cà phê cạnh bờ hồ hiếm hoi giữa lòng thành phố. Người trẻ tuổi nhất trong bọn họ cũng đã 50, một nhà giáo, trắng trẻo, nghiêm nghị; người thứ hai là nhà nghiên cứu văn học, chuyên cổ văn, tóc điểm sương, khắc khổ; người thứ ba là một nhà thơ, từng là giáo viên dạy văn cấp ba, đã về hưu và người thứ tư là… tôi.

Đọc tiếp »

Thơ Quế Sơn

VÔ ĐỀ
.
Thương ai còn tuổi má hồng
Ngày vui qua có còn không tiếng cười
Tôi đi qua mấy phương trời
Vẫn thương tiếng thở ngậm ngùi của ai.
.