Minh Đức
Trươc khi ra nghĩa trang , tôi hỏi thầy Ích có cần đem đồ cúng không. Thần nói chỉ mang trái cây, nhang đèn. Tôi nhận ra thầy Ích không yêu cầu vượt quá sự mê tín theo kiểu lên đồng. Đọc tiếp »
Minh Đức
Trươc khi ra nghĩa trang , tôi hỏi thầy Ích có cần đem đồ cúng không. Thần nói chỉ mang trái cây, nhang đèn. Tôi nhận ra thầy Ích không yêu cầu vượt quá sự mê tín theo kiểu lên đồng. Đọc tiếp »
Đăng trong Chuyện lạ, Văn xuôi | Thẻ Minh Đức | 6 Comments »
Đăng trong Âm nhạc, Thơ ca | Thẻ Chu Trầm Nguyên Minh, Phan Ni Tấn, Phan Thanh | 45 Comments »
Đăng trong Thơ ca, Văn xuôi | Thẻ Ngô Đình Hải, Đỗ Nghê | 77 Comments »
Nguyễn Lệ Uyên
Từ hô bài chòi với duy nhất một người hô, có nhiều người ngồi nghe, đã tiến dần đến có nhiều người hô theo lớp lang, tuồng tích cho đối tượng là khán giả vùng nông thôn sau một ngày lao động, ngày mùa hoặc ngày tết. Về điểm này, từ một câu bài chòi với một người hô chuyển sang câu bài chòi có hai nhân vật đối thoại. Tính mâu thuẫn trong những bài ca như vậy tuy chưa cao, chưa rõ nét, nhưng dáng dấp tiền kịch của bài chòi bắt đầu hình thành, là tiền đề cho sân khấu ca kịch bài chòi mang tính hiện đại sau này. Đọc tiếp »
Đăng trong Âm nhạc, Nghiên cứu và phê bình văn học, Xứ Nẫu, Người Nẫu | 3 Comments »
Phải tình yêu trong ngọt và nguyên chất như
mật ong vườn nhà
câu vọng cổ khàn giữa đêm tỷ tê lời ru Đọc tiếp »
Đăng trong Thơ ca | Thẻ Vũ Thiên Kiều | 30 Comments »
Phan Thanh Cương
.
Ham chơi tôi chậm lên đồi
Giận tôi em bỏ chỗ ngồi hai không *
Hai vòng cuồn cuộn ngóng trông
Đôi nắp vung ngửa tôi đong trời chiều
Đăng trong Thơ ca | Thẻ Phan Thanh Cương . | 40 Comments »
Minh Đức
Đọc rất nhiều chuyện tâm linh xung quanh những nhà ngoại cảm, thú thật tôi không tin chút nào. Gia đình tôi cũng được xếp vào hàng trí thức, hơi sức đâu mà tin vào chuyện có một thế giới bên kia cơ chứ. Đọc tiếp »
Đăng trong Uncategorized, Văn xuôi | Thẻ Minh Đức | 9 Comments »
nguyễn đăng trình
1.
sớm mai mặt biển đù đờ
cả vui ngó lại thấy bờ xa thêm
lỡ tay cạ chỗ mềm mềm
tôi quê muốn chết và em…
“tui dìa!”
Đăng trong Thơ ca | Thẻ Nguyễn Đăng Trình | 119 Comments »
Trần Ngọc Trác
Ta đã sống những ngày phung phí nhất
Quỹ thời gian eo hẹp cứ teo dần.
Ta đã sống những ngày tồi tệ nhất
Cuộc đời phiêu theo nhịp bàn chân… Đọc tiếp »
Đăng trong Thơ ca | Thẻ Trần Ngọc Trác | 37 Comments »
Huỳnh Ngọc Nga
(Thương kính tặng má và các bà mẹ)
Tôi gặp và quen bà Bellaforte vào một ngày cuối thu, trên đường từ siêu thị khu vực về nhà. Hôm ấy trời lất phất tuyết bay, những hạt tuyết li ti chưa đủ lớn để làm trắng đường phố, nhưng đủ để làm ướt những khách bộ hành không có dù che. Bà đi phía trước tôi, dáng dềnh dàng, tay gậy, tay xách một bịch nylon lớn nặng những vật phẩm lỉnh kỉnh, vai đeo một xắc tay đã sờn. Y phục bà toàn đen với váy dài, áo khoác bạc thếch được choàng bởi một chiếc khăn san. Tôi bắt kịp bà dễ dàng và nghiêng nửa dù che cho bà kèm theo một nụ cười thân thiện thay lời xin phép. Bà nhìn tôi đăm đăm với vẻ e dè, nghi ngại nhưng không nói tiếng nào hết. Trên hướng về nhà tôi bà vẫn cùng tôi chậm bước, tôi nghĩ có lẻ bà ở gần đâu đó trên quảng đường nầy. Khi còn cách nhà tôi một đoạn ngắn, ngang trước cổng một chung cư bà dừng lại và khẻ khàng nói với tôi : Đọc tiếp »
Đăng trong Văn xuôi | Thẻ Huỳnh Ngọc Nga | 85 Comments »