NGỌC BÚT
Má thứ hai hiền như má thứ nhất
Má thứ hai nặng gánh con chồng
Má thứ nhât ra đi không trăng trối
Để ba buồn gà trống nuôi con
NGỌC BÚT
Má thứ hai hiền như má thứ nhất
Má thứ hai nặng gánh con chồng
Má thứ nhât ra đi không trăng trối
Để ba buồn gà trống nuôi con
Đăng trong Uncategorized | Thẻ Ngọc Bút | 56 Comments »
TRƯƠNG TẤT THỌ
Những người yêu nhạc cổ điển chắc sẽ không thể nào quên được tiếng dương cầm réo rắt làm say đắm lòng người với nhạc phẩm “Lettre à Elise” hay “Sonata quasi una Fantasia” (dạo khúc ánh trăng) của Beethoven. Ông là đại nhạc sư của nền âm nhạc thế giới, nhưng mấy ai biết được, ông cũng là người nghệ sĩ mang trong mình nhiều bệnh trong đó có cả bị điếc và không nghe được những âm thanh do mình sáng tạo nên cho nhân loại?
Đăng trong Âm nhạc, Văn xuôi | Thẻ Beethoven., Trương Tất Thọ | 35 Comments »
Lê Anh Dũng
Thung thăng dạo với Giêng -Hai
Lòng xôn xang nắng gót hài cỏ xanh
Mơ hồ bảng lảng yến oanh
Vàng tơ hong sợi nắng hanh cuối trời
Đăng trong Thơ ca | Thẻ Lê Anh Dũng | 11 Comments »
Lê Hoàng Hựu (Sáu Quỷnh)
Sài Gòn có hai mùa, mưa – nắng.
Mùa nắng thì không…có mưa. Không kể đôi khi ông Trời “trở chứng” hồ biến, đổi thay cái khí hậu, en-ní-nồ (El Niño), la-nì-ná (La Niña) gì gì đó nên mùa nắng có vài cơn mưa, thường là nho nhỏ “ướt ngọn cỏ, ướt tóc ai”. Hôm đưa cái tạp…nham bút này cho thằng bạn nhà thơ coi thử, nó phán hổng thua gì thằng “trào lộng… ngôn học” – “Mày nói chuyện huề trớt, nắng nắng mưa mưa, mưa mưa nắng nắng, nói chuyện thằng con nít cũng biết, bỏ đi, uống vài ve với tao, cho mát dây thần kinh chớ không hổng những quỷnh mà sẽ mang thêm cái bệnh …khùng”. Đọc tiếp »
Đăng trong Văn xuôi | Thẻ Lê Hoàng Hựu | 25 Comments »
Đăng trong Thơ ca | Thẻ Lê Kim Phượng | 68 Comments »
Trúc Lập
Cô Ba Viên về quê. Cô về bất thình lình. Lấy chồng mười mấy năm nay cô chưa bao giờ về quê thăm mẹ, giòng họ, xóm làng. Lấy cớ có chồng xa, bận nhiều công việc. Những ngày giỗ chạp, tết nhất cô cũng không về. Thậm chí bà con có công việc gì trong hiếu, hỷ, tang ma cô chỉ gởi tiền về để mẹ và em trang trải. Hình như cô muốn quên đi dĩ vãng, những ngày vàng son, nổi đình nổi đám mà cô đã tạo ra nơi vùng quê bình dị, yên ổn, Đọc tiếp »
Đăng trong Văn xuôi | Thẻ Trúc Lập | 42 Comments »
Đăng trong Thơ ca | Thẻ Trần Thi Ca | 32 Comments »
Nguyễn Lệ Uyên
II. SỰ PHÁT TRIỂN CỦA BÀI CHÒI
Trong bài chòi thì có hô bài chòi và đánh bài chòi. Tuy nhiên hô hay đánh bài chòi, cái nào có trước, cái nào có sau? Vấn đề này cũng có nhiều ý kiến trái ngược nhau và cũng từng gây nhiều tranh luận. Đọc tiếp »
Đăng trong Nghiên cứu và phê bình văn học, Xứ Nẫu, Người Nẫu | Thẻ Nguyễn Lệ Uyên | 5 Comments »
Cảnh Cửu
Hắn chết được vài ba hôm thì có một bức thư gửi cho hắn. Thật là một sự muộn màng đáng tiếc. Phải chi sớm hơn chừng ba hôm thì hắn có thể đọc vào giờ hấp hối. Thật ra sự đọc trong cái khoảng giao thời sống chết đó không giúp hắn hiểu gì. Nhưng dù sao cũng có hắn đọc. Thế còn đỡ hơn. Đằng này thư không ghi địa chỉ người gửi, chỉ đóng dấu Tuy Hòa nên cũng không biết ai mà gửi trả lại. Bức thư thành ra cứ bỏ nằm đó mãi hăm mốt ngày sau mới được xé ra.
Đăng trong Văn xuôi | Thẻ Cảnh Cửu | 5 Comments »
Đăng trong Thơ ca | Thẻ Hoang_Vu | 15 Comments »