Feeds:
Bài viết
Bình luận

Archive for the ‘Thơ ca’ Category

Vĩnh Biệt Du Tử Lê

Trần Vấn Lệ

.

Con ngựa tự dưng mà mọc cánh
bay qua biển lớn về quê nhà
ta rơi nước mắt, thôi chào biệt
cũng kịp gửi chàng một đóa hoa!

Du Tử Lê là con ngựa tía
trời sinh ra để chở thơ thôi
thơ tình…rồi những bài thơ tận
lòng tận tình rồi mây trắng trôi!

Ta gửi cho chàng hoa tương tư
nửa cho Thánh Nữ ở trong thơ
nửa cho Chinh Chiến ngoài biên ải
nguyện vẹn nha chàng – Một Giấc Mơ!

Ta nhớ chàng sao! Nhớ nụ cười
hình như chưa thấy tắt trên môi?
hình như bia mộ không hề có
và chẳng bao giờ ngựa có đôi!

 

Read Full Post »

Một cõi

Trần Hoàng Phố

Một cõi nắng, một cõi gió
Một cõi mơ và một cõi bồng bềnh
Đi hết những chân trời xa tít
Nếm trải cõi nhân gian xao xuyến khôn cùng
Bỗng gặp con mắt em trong veo hồ thuỷ
Chợt thấy lòng mình bỗng chạm tới cõi bâng khuâng

Một cõi mơ và cõi nào hư thật
Cõi hoan ca và một cõi đắng cay
Một cõi khóc cười nhân thế
Đứng bên này bờ sông thơ dại
Ngóng vầng trăng hy vọng phía chân trời
Khuôn mặt em ngời lên ánh trăng đằng thắm
Gió như đôi môi tôi chạm tới
Cõi hạnh phúc mơ màng

Một cõi riêng và một cõi với mọi người
Một cõi như sóng cồn cào vọng tưởng
Một cõi như sân vườn cô đơn buổi sớm tinh sương
Rụng vàng mơ những bông hoa chè tàu chi chít
Như mặt đất lòng anh mơ tới
Ngàn sao khuya riu rít mắt em

Một cõi làm chi gặp gỡ
Để tâm hồn rung động đến trăm năm.
(more…)

Read Full Post »

Có khi…

Kiều Maily

Có khi con gió mùa tình cờ thổi qua bụi ớt
Rồi trôi về đâu, không biết
Có khi bóng ai như bóng cha vừa đi qua
Vào giấc loài dế mun mất nhà gáy buồn từ kẹt cửa

Có khi em chợt quên bẵng khuôn mặt anh

Như loài hoa hồng héo rụng mẹ quét vào chiều
Cuống khô còn lưa nước mắt
Không cách nào ghì níu lại
Như cái Út đánh rơi viên bi tuổi thơ
Vào quên lãng

Em có thể lục album ảnh cũ để nhận mặt anh
Nhưng em đã không
Như em không muốn phone để được nghe giọng cha trầm và ấm
Dù không cách nào đánh thức
Kí ức đã rất xa

Có khi bất chợt em quên rất nhiều khuôn mặt. (more…)

Read Full Post »

Trần Thoại Nguyên
Trung thu năm nay tôi về quê cũ, nông thôn bây giờ cũng đường nhựa, bê tông, đèn điện sáng trưng nhưng mới 10 giờ đêm mà nhà nhà đóng cửa im ngủ. Tôi lặng lẽ mở cửa cổng đi thơ thẩn ra bờ sông, ngồi ngắm trăng trung thu tròn vành vạnh thật bình yên thanh tịnh.

(more…)

Read Full Post »

Nhật Chiêu

Hoa thủy tiên tàn

nàng Echo im lặng

hoa làm sao dư vang

thánh ca thầm gởi hoa tàn

gió trên mặt nước còn lan sóng tình

mà sao lấy bóng bỏ hình.[1]

 

Đọc Biến Thể (Metamorphoses) của Ovid sau hơn hai nghìn năm, ta vẫn còn cảm thấy cái tươi tắn mới mẻ lạ thường của nó như thể nó viết cho ngày hôm nay hay nó viết cho bất kỳ ngày nào khi con người vẫn còn là con người, chứ chưa phải là cái máy, khi con người còn sống trong dòng biến dịch luân lưu vô tận như tư tưởng biến thể của Ovid. (more…)

Read Full Post »

 

Chu Vương Miện

tôi với Bác vốn là cố cựu

bác trên 8 bó

tôi gần 8 bó

sáng trưa chiều tối lúc nào cũng mệt

nghiền ngẫm hoài cái sự đời

sinh lão bệnh chết

hỡi ôi ? (more…)

Read Full Post »

Chương cuối

Trần Hoàng Phố

Trong chương cuối của năm
Bạn nghe thấy tiếng vọng
Trên đỉnh núi thinh lặng
Sự xôn xao mọi vui buồn cõi người
Bên đoàn diễu hành các diễn văn
Bên sự tự sướng hay nỗi thất vọng
Một năm sẽ bay qua
Như một chiếc lá vàng khô
Trong nghĩa địa gió

Chiếc ô vuông bỏ trống
Nơi giao điểm cuối cùng
Những bài trắc nghiệm cho niềm tin
hay sự phá vỡ các huyền thoại
Pho tượng bị đổ
Bên rìa thời gian
Hay một pho tượng mới được tạo dựng
Trong lò thiêu lịch sử

Những kẻ hở đường biên
Những hạt linh hồn cơ bản sự sống bám
Trong chiếc nồi hơi thời gian
Khuôn mặt nhàu nát tối tăm lịch sử

Chương cuối
Trên cái thây ma thiên đường
bị bóng tối dày vò
ánh vành hào quang phản chiếu
bóng của chiếc thập tự hy vọng
và vòng gai nhọn hư không kiếp người
tiếng khóc bơ vơ đóa hoa mộng
trong đám cháy rừng rực
các hoàng hôn ngẫu tượng

Chương cuối
Giấc mơ phục sinh từ tro tàn
chiếc bóng bình minh
xanh tái nhợt nhạt như bàn tay lịch sử sang trang

 

Read Full Post »

Hoa Tím

Trần Vấn Lệ
Hoa Tím
.
Hoa tím nhà em tim tím ngắt
tôi cầm mà tím cả bàn tay…
thấy hình thôi cũng là thương nhớ
đừng nói chi nhìn hoa gió bay…
.
Hoa tím nhà em tím thuở nào
không chừng hoa đó thuở chiêm bao
áo dài em tím mà nên nỗi
đừng gặp thì đừng thương nhớ sao?
.
Nghĩ thiệt ngộ ghê lần thứ nhất
chưa hò hẹn đã rất tương tư
vườn ai dù có hoa màu tím
chỉ nhớ vườn em tím ngẩn ngơ!
.
Em đã làm tôi hiểu chữ buồn
khi em rời bến xuống đò ngang
bao nhiêu sóng dội lòng tôi nát
trong đạn bom buồn thêm xốn xang…
.
Mười bảy ngày xưa tím rịm lòng
nhất là màu tím ở bên sông
người ta qua đó không về lại
nắng tím hoàng hôn nắng nhớ nhung…
.
Mười bảy ngày xưa em lớn rồi
Trời ơi màu nắng tím trên đồi
Trời ơi hoa tím trong vườn tím
Em nỡ lòng nào để nắng rơi?
.
Chuyện Thời Nay
.
Bạn khoe mình:  Mới đi chơi về / nước người ta chỗ nào cũng đẹp ghê!  Bạn xuýt xoa từng bịch kẹo nhỏ, bạn bày ra từng hộp bánh rất thơm.  Bạn nói:  nước người ta như một Thiên Đường, tất cả mọi người đều tuân theo pháp luật, người Cảnh Sát như cây đứng nép / ở bên đường nhìn kẻ ngược người xuôi – cái dễ thương của người cảnh Sát:  Nụ Cười, cái dễ ghét của con người là…không có ai ăn xin để mình bố thí!
.
Bạn đi chơi bên Pháp, bên Bỉ…đi xa hơn bên Mỹ, Canada.  Ấn tượng là những cánh đồng hoa, những cánh rừng bao la vô tận…những thác nước như nhả hương nhả phấn / tỏa cho đời những nỗi luyến lưu…Bạn đi chơi không lâu, chỉ hai tuần thôi, lương hai năm dành dụm.  Bạn cao giọng:  sống một đời đáng sống / là đi chơi cho thỏa mộng giang hồ…Bạn rút ra cái khăn mouchoir / lau giọt mồ hôi vừa lăn trên trán…
.
Bạn bày tỏ:  Việt Nam thật chán:  bay trên trời, ngó xuống, ngổn ngang, thành phố như những cái xóm cái làng, người chen chúc, áo quần lộn xộn; một đất nước hình như không lớn…chỉ phình to những cái bụng đầy bia!  Bạn khen những ai bỏ Quê Hương không về, bạn tiêng tiếc “mình đi chơi, xong rồi…thì trở lại!”.
.
Bạn cứ nói, mình nghe không cãi
Mình làm bài thơ để bạn vào thơ
Thơ gói những giấc mơ…
Mình không tin bạn có ngày sẽ tỉnh.
.
.
Thêm Một Khu Rừng Thông Lâm Đồng Đang Chết
.
Thêm một khu rửng thông nữa héo tàn
người ta tiêm thuốc cho thông chết!
Chân lý đời:  không có gì bất diệt
chỉ lòng tham là mãi mãi còn!
.
Chuông không có miệng vẫn kêu boong boong
chuông không gọi con người luơng thiện
chuông ngân nga để ai quyến luyến
một chút buồn quấn quyện, vậy thôi…
.
Khi trồng cây:  Ngày Hội Vui Cười
Tin tưởng có một đời sau yêu dấu
Tin tưởng thấy chim bay về đậu
Tin tưởng người có bóng mát nghỉ chân…
.
Tỉnh Lâm Đồng, thông chết dần dần…
Ai thủ phạm thì dân chưa biết
Không ai rảnh dư công rỗi việc
Mình đã tham gia trồng cây, hết việc thì thôi!
.
…Và cứ thế Lâm Đồng trụi lũi!
Những con nai ngơ ngác xuống Đồng Nai
Có thể qua Cambodia, qua Thailand, phơi thây
Chắc chắn có một ngày bầy gà rừng tan tác…
.
Ba mươi mốt năm tôi sống trên Đà Lạt
Ba mươi năm tôi trôi nổi quê người
Mở báo trong nước nhìn giọt lệ tôi rơi
trên biết bao cánh rừng thông mặt trời héo hắt!
.
Tội nghiệp con gà nóc Nhà Thờ Đà Lạt
bây giờ nhìn nó giống con gà con
nó đi nhặt những tiếng chuông
đó, đây, cuối ngày Chúa Nhật…
.
Tôi muốn nói đôi lời với Phật
Tiếng vi vu…ngào nghẹn cõi hư vô…
Trần Vấn Lệ

Read Full Post »

Yêu, khi còn có thể 

Phạm Thị Cúc Vàng

Tranh Đinh Cường

Yêu em đi

khi còn có thể

nỗi rạo rực đầy

môi thêm mùi lạ (more…)

Read Full Post »

Một giấc nhàu mi

 Dung Thị Vân
.
Trần gian.
Một giấc nhàu mi
Mới hay giọt lệ phân ly lỡ nhầm
Em giờ gảy khúc trăm năm
Em xưa.
Lời cũ thì thầm hóa vôi
.
Tìm em.
Khuyết một chỗ ngồi
Nhớ em mắt biếc bên tôi quái tà
Thì thôi em cứ lụa là
Nghiêng trời gió bụi chiều ra.
Rạ chiều
.
Em về.
Đường cũ .
Kênh kiêu
Tôi đi.
Tím tái những điều thế nhân
Vo câu hẹn ước.
Khoanh lần
Vắng em.
Lời cũ rũ tàn cõi hoang

(more…)

Read Full Post »

« Newer Posts - Older Posts »