Feeds:
Bài viết
Bình luận

Archive for Tháng Năm, 2026

Mơ hồ câu thơ cũ

.Nguyễn Liên Châu 

.

Chiều lững thững câu thơ tuổi trẻ

Cọng cỏ xanh nhằn giữa môi khô

Phố lơi hơi theo ngày đã nhẹ

Dốc co ro mù sương ấu thơ

.

Bất chợt trắng một bông cúc dại

Thềm rêu em lạ lẫm ân tình

Màu mây cũ ngẫu nhiên ghé lại

Nghe như ai vừa gọi tên mình

.

Xa lăn lắc âm ba nguồn cội

Dội chật lòng ẻo lả ly hương

Hồn khằn tiếng núi đồi già cỗi

Rót vàng phai chưng hững âm buồn

.

Tìm lại chút thân quen chẳng thấy

Lựng chựng chân lạc lõng quê nhà

Sót lụn vụn câu thơ mười bảy

Mịt chân dung mờ tít ngày xa

.

Mơ hồ ta câu thơ tuổi trẻ

Rớt rơi trong quá vãng vàng son

Quành tìm nhặt vần rưng lạnh lẻ

Chai đầy tay những vết sống mòn

Read Full Post »

Sương mai

Nguyễn Thị Liên Tâm

,

Em sương mai

Em nhành liễu

Mỏng manh tơ trời

Giăng hương nút áo

Giọt xuân sang

Em cài thêm trâm vàng

Em đeo thêm lục bảo

Đội thêm những sắc màu mũ mão

Xênh xang khuya sớm đa tình

Con đò em cứ lênh đênh

Trôi về mùa Xuân mơ ước

Một chút duyên lành là ân là phước

Trời đất nở hoa xanh mướt yên bình

Hoa hồng xanh! Ôi hoa hổng xinh

Ai đã trồng để tặng người mơ mộng

Hoa thơm trong tà áo rộng

Vườn thơm trong trái tim người

Mùa Xuân xanh lộng lẫy tiếng cười

Tháp nước neo mình đứng hát

Những cơn gió từ bãi sông thổi về tan đi cơn khát

Lăm tăm hạt ngọc tầm xuân.

P/S

Read Full Post »

Đặng Hoàng Thám

.

Một trưa hè nắng chói chang, tôi trở lại cái xóm ven bờ sông Hàm Luông ngày xưa… Tôi đi ngang qua ngôi trường cũ. Mấy cây phượng già trong sân hoa đỏ như lửa. Cổng trường khép kín, những phòng học cửa đóng im ỉm. Dãy hành lang vắng tênh…Đã vào hè. Ve sầu râm ran ngâm khúc nhạc buồn muôn thuở. Bỗng nghe man mác nhớ một thời thơ ấu xa xôi! Bạn bè giờ tứ tán. Nghe bác bảo vệ nói cô H đã nghỉ hưu, theo chồng về B.Đ mấy năm rồi! Hồi đó cô dạy văn. Cô thương mình lắm! Ngày ấy cô mới ra trường, vậy mà hơn ba mươi năm rồi! Thời gian như nước chảy qua cầu, như bóng câu qua cửa…Đôi lúc soi bóng trong gương hoặc nhìn tấm ảnh bạn chụp hình mình đưa lên facebook, bỗng bồi hồi, thảng thốt bởi sự tàn phá rất vô tình của thời gian! Nhiều người đã nói đến thời gian với những cảm nhận vui buồn khác nhau. Đúng là thời gian như con ngựa bất kham luôn, vẫn luôn phi nhanh về phía trước, bỏ lại phía sau cho ta mãi mãi là những kỉ niệm và ký ức…

Mấy cái quán gần trường buổi trưa vắng vẻ. Những trái trứng cá chín rụng đầy sân. Màu sắc của trái trứng cá là sự chuyển hóa độc đáo và hoàn hảo của tự nhiên. Ban đầu trái xanh lét, vài hôm sau chuyển sang màu xanh bóng, vàng ẻo, hườm hườm (hường nhạt), hường sậm, hồng cánh sen, đỏ nhạt, cuối cùng là đỏ, rồi đỏ ối, đụng nhẹ cũng sứt cuốn, lộ phần thịt mỡn mà, thơm thơm, nhè nhẹ chút mùi đường mía vừa chín tới, khó cưỡng! Vòm cây trứng cá, hình như vẫn còn đâu đó trong tôi tuổi thơ! Các bạn gái thì chơi nhảy dây, đánh đũa, nhảy lò cò. Các bạn trai thì thích đá cầu, cút bắt, thảy đáo, đá banh…Nhưng bây giờ không còn nữa, và sẽ chẳng bao giờ còn nữa, bởi ấy chỉ là những kỷ niệm đẹp, hồn nhiên của tuổi học trò trong những năm tháng sau chiến tranh…Trẻ em, học sinh bây giờ thích trò chơi điện tử, hay “chat”, tám, trên máy vi tính hoặc điện thoại thông minh!

Ngày xưa đường về xã, lên huyện ở quê tôi chưa có cầu như bây giờ. Muốn qua sông phải đi đò ngang. Bến sông ấy có hai cha con người lái đò sống dưới một mái lá tuềnh tàng. Người cha là thương binh thời chống Mỹ, cụt một cánh tay tới khủy. Tôi nhớ hoài cái bóng mảnh khảnh của ông ấy đứng sau lái ghe điều khiển chiếc đò ngang chở mười mấy người rất khéo dù chỉ một tay, một chèo. Ống tay kia phất phơ bay trong gió. Dòng sông đôi bờ lá xanh ngun ngút, dài xa tít tắp. Lục bình chậm rãi trôi tới, trôi lui theo con nước lớn ròng…Chừng mười lăm năm sau hòa bình, Nhà nước bắc cầu qua con sông ấy. Tôi có đôi lần về thăm quê, khi qua cầu, tôi dừng lại cố tìm dấu vết của cái bến đò xưa…Nhưng chẳng thấy gì ngoài đám lá um tùm, âm âm, mù mịt. Sau này, nghe người ta nói: cha con người lái đò ấy không còn ở đó nữa. Có một điều lạ là không ai biết được vợ ông ấy là ai?!…Bây giờ, chắc cô bé chừng sáu, bảy tuổi, đôi mắt to đen, vầng trán ngây thơ, đội cái mũ tai bèo cũ kỹ, hay ngồi vọc nước với cái gáo dừa sau khoang lái, đã có chồng con đùm đề. Tôi cũng đôi lần có ý nghĩ, mong cho cha con người lái đò kia được khá giả, gặp nhiều may mắn, hạnh phúc…Tôi bỗng chợt liên tưởng miên man về những chuyến đò ngang trên sông nước:

…Miền Tây quê tôi với sông rạch chằng chịt như mạng nhện là một nét đặc trưng, độc đáo của đất phương Nam. Điều kiện ấy thật lý tưởng cho giao thông thủy. Nhưng đối với giao thông bộ, đây là một trở ngại, khó khăn kể từ thời cha ông ta khai mở đất.

Ai là người chẳng từng qua một chuyến đò ngang nào đó, trên một khúc sông quê! Đò ngang đưa mẹ và chị đi chợ, đưa trẻ đến trường, đưa người xuôi ngược mưu sinh. Và thuở chiến tranh, cách đây hơn nửa thế kỷ, đò ngang đã từng làm một nhiệm vụ rất vẻ vang là đưa những cán bộ, chiến sĩ Cách mạng đi công tác và ra chiến trường. Hồi ấy, theo lời kể của những cán bộ lão thành còn sống, thì những bến đò ngang thường được các cô giao liên đãm trách. Đã có rất nhiều câu chuyện tình lãng mạn thời chiến xảy ra trên những chuyến đò ngang giữa người chiến sĩ giải phóng quân và cô gái đưa đò!

Đò ngang ở quê thường là những chiếc ghe nhỏ, đôi khi là xuồng ba lá chòng chành, lắc lư. Người lái đò dùng chèo chiếc (miệt Bến Tre, Tiền Giang), chèo đôi (miệt Cần Thơ, Hậu Giang ), hoặc có thể dùng dầm để bơi đối với đò ngang nhỏ, chở ít người. Đó là ở những khúc sông nhỏ chừng một hai, trăm mét hay dăm ba chục mét trở lại. Ở những khúc sông lớn của sông Tiền, sông Hậu và những nhánh sông khác trong hệ thống sông Mekong, đò ngang đã được con người phát triển nâng cao, thay đổi hình thức, hình thành những chuyến phà hiện đại có trọng tải hàng trăm tấn. Những chuyến đò ngang khổng lồ ấy ngày đêm cần mẫn, đưa biết bao nhiêu con người, hàng hoá, phương tiện qua sông. Đã có biết bao cuộc đời sang, hèn, sướng, khổ…từng có một lần nào đó, vội vã chen chúc, bước nhanh chân cho kịp chuyến đò ngang! Có lẽ trong chúng ta, có rất nhiều người đã từng qua những chuyến đò như thế! …Thỉnh thoảng tôi có gặp một vài người bạn cũ thời thanh niên. Chào nhau có khi rất chân tình, có khi như vội vã! Có khi mời nhau ly cà phê. Cũng có lúc là bữa tiệc hoành tráng với món đờn ca tài tử cây nhà lá vườn. Tiếng đàn của mấy người bạn cũ của tôi giờ rất điêu luyện, mùi mẫn, chỉ tiếc những giọng ca mượt mà thuở ấy, ngày nay đã hơi khàn đục, buồn buồn như cuộc sống vốn đa đoan với gánh nặng cơm áo, gạo tiền! Mùa hè…Rồi một mùa hè nữa sẽ đi qua. Hoa phượng cuối tháng năm nở đỏ rực bên trời, gợi cho ta nhớ man mác về quê hương, chốn cũ, ngày xưa và những chuyến đò ngang trong ký ức!

Read Full Post »

Mộc Miên

.

Hôm qua gặp lại anh trong mưa

Phố như trôi hết những ngày xưa

Bạn bè vẫn nói cười vui vẻ

Mà lòng nghe ướt một dư thừa

.

Anh đưa tay vuốt tóc rất êm

Mà như chạm phải giấc xa thêm

Sợi buồn rơi xuống không níu giữ

Tan vào khoảng lặng giữa hai bên

.

Anh nắm bàn tay trong men say

Tim tôi chệch nhịp… nghe chua xót

Mà sao vẫn thấy trong tay đó

Một khoảng trống dài gió nổi lên

.

Ta ngồi rất sát mà rất xa

Nghe nhau hơi thở hóa nhạt nhòa

Anh cười như thể chưa từng biết

Có một thời mưa ướt chúng ta

Read Full Post »

Từ Nguyên Thạch

.

Giấc ngủ trưa chập chờn bị đánh thức bởi tiếng gõ cửa khe khẽ. Nhìn qua cửa kính. Lộp độp, lộp độp… Ồ, mưa ! Mưa đầu mùa!

Vùng ngồi dậy mở cửa sổ. Gió hất tung mái tóc, mang theo mùi đất ẩm vào phòng, ngai ngái và thân quen. Chợt nghe lòng rưng rưng vì một điều gì rất khó nói. Như thể gặp lại người thân.

Mưa rơi tí tách trên mái nhà. Những chồi cây lấm láp bụi giờ như mới được lau sáng màu xanh làm lây niềm vui sang con người. Tôi ngắm nhìn. Tôi lắng nghe. Mưa gõ cửa ký ức đánh thức những kỷ niệm ngủ quên bao tháng ngày trong tôi. Mở cửa, rón rén bước ra hiên. Chợt thấy trong tôi có thằng bé chạy ào ra sân tắm mưa, uống vào lòng những giọt nước mát, mẹ kêu mãi không về. Mưa của ngày hôm qua đây mà! Ôi, mưa không có tuổi! Vâng, mưa vẫn là đứa trẻ của ngày xửa ngày xưa. Còn thằng bé ngày xưa bây giờ trở thành người đàn ông tuổi lục tuần, tóc đã bạc, trán đã hằn những nếp gấp của thời gian, giấc ngủ khi chập chờn khi mê mệt. Nhưng hình ảnh thằng bé ngày xưa cười toe toét dưới mưa thì còn mãi trong lòng.

Mưa có gì bên trong mà lưu giữ bóng người không phai?

Mà đâu chỉ một hình bóng cũ, mưa còn lưu giữ cả một phận người. Lớn lên đi học xa nhà, có những chiều mưa bay qua cầu Bình Triệu gió rít nghe lòng lạnh cóng nỗi nhớ nhà da diết. Nhớ nồi sắn luộc nóng hổi mạ nấu chiều đông. Ra trường đi dạy. Những cơn mưa rừng miền Đông Nam Bộ làm tối cả một góc trời. Nhớ bạn bè trùm mền đánh tú lơ khơ cho qua cơn đói. Nhớ những hôm thầy trò ngồi trong lớp nhìn mưa giăng ngang trời, phòng học không cửa nẻo, gió thốc vào lạnh thêm nỗi nhà.

Và với thành phố này, ta có biết bao kỷ niệm với những con người ta yêu. Để thêm yêu từng mái hiên, góc phố, hàng me những lần trú mưa hò hẹn…

Bây giờ bạn bè đã xa, người còn người mất. Chỉ còn mưa vẫn về mỗi cuối mùa năm học. Mới hay mưa là tri kỷ. Trong mưa chiều nay xui ai đầy tâm sự. Trải hết lòng ra cho nhẹ cõi lòng. Vì vẫn có người lắng nghe, chia sẻ, võ về, an ủi. Đời đi qua với bao niềm vui nhưng sao cũng lắm nỗi buồn. Đời một lần đến rồi đi như làn gió nhưng sao tình đời cứ nặng lòng ta? Vì mưa dạy ta hãy sống hết lòng với thời khắc hiện tại. Mới thấy cuộc đời có quá nhiều điều tốt đẹp mưa muốn kể cho ta. Mưa dạy ta sống chân tình, chung thuỷ. Vì trước mưa ta không giấu được điều gì. Mưa dạy ta sống hết lòng cho nhau vì không có cuộc đời thứ hai để đến.

Chiều nay, lấy ra cái áo mưa cũ xếp lại phẳng phiu đón một mùa mưa nữa lại về. Tôi lại xuống phố, song hành với mùa mưa đang đến.

Read Full Post »

Nguyên Hạ Lê Nguyễn

.( Nhân ngày lễ MẸ …Tôi gởi lên đây một bài viết với tất cả nỗi lòng của MỘT NGƯỜI MẸ VIỆT NAM …Xin tặng tất cả những ai còn có MẸ)

.

MẸ….. .MOMMY………MAMA……MÁ……MOTHER……MAMAN

Tất cà những chữ viết thân thương, những từ ngữ phát ra từ môi mỗi người bắt đầu bằng chữ M.

Nhưng chữ ” Mẹ ” phát ra từ môi của nhũng người Việt Nam vẫn nghe ấm nồng và thân thương nhất vì tôi là người Việt Nam

, Tôi được người Mẹ Việt Nam sinh ra tôi và tôi thừa hưởng di sản quí báu ấy của người và tôi cũng đã làm công việc thiêng liêng ấy giống như người…

Tôi cũng đang làm mẹ với bốn đứa con…

Chúng ta là những người Mẹ Việt Nam.

Tôi không phải là một nhà văn lỗi lạc , một nhà thơ giỏi giang …Không thể dùng hết những từ ngữ, chữ viết hay nhất để diễn tả hết những tinh hoa, những con chữ sâu lắng hay hùng hồn nhất để trang trọng nói lên những niềm vui, nỗi lòng ngưỡng mộ viết hết tâm tư mình khi nhắc đến hai chữ “NGƯỜI MẸ” và nhất là người Mẹ Việt Nam trên trang viết này nhân ngày lễ mà tôi sắp trình bày.

Ngày lễ “MOTHER!S DAY”

Chỉ còn hơn 10 ngày nữa …Năm nay ngày lễ Mother!s day rơi vào chủ nhật ngày 10 của tháng Năm …

Ở Việt Nam chúng ta thường vinh danh người Mẹ vào ngày lễ ” Vu lan. hay còn gọi là mùa báo hiếu” , vào ngày này ….

Tại các chùa chiền hay tổ chức những buổi thuyết trình hay ca hát, ngâm thơ, tất cả những bài hát về Mẹ…

Trong ngày này các hội đoàn sẽ tổ chức những buổi vinh danh các bà Mẹ.

Họ gắn lên ve áo các bà Mẹ những bông hoa hồng cho những người đã làm Mẹ:

Hoa màu đỏ cho những ai còn có Mẹ.

Hoa màu trắng cho những ai không còn Mẹ

Những bông hoa từ tay ai gắn lên ve áo của các bà Mẹ thật bình thường như một việc làm tự nhiên và không chút xúc cảm về màu sắc..

.Nhưng đến một ngày nào đó….Cũng trên ve áo mình nhận bông hoa màu trắng ấy…

.Nỗi hụt hẩng của đứa con mất Mẹ, nỗi trống vắng tâm hồn về một tình thương bao la đã vụt bay xa, tâm tư của người con mất Mẹ sẽ cho ta nỗi thống khổ ngút trời…

Một cuộc tình đã ra đi…chúng ta sẽ tìm thấy một cuộc tình kế tiếp, cuộc sống và tiền bạc có ra đi khỏi tay ta …

Chúng ta sẽ tìm lại được bằng chính đôi tay mình…

Nhưng khi đã mất đi Cha Mẹ…

Ngàn đời ta vẫn là kẻ mồ côi.

Trong văn chương Việt nam của chúng ta có câu:

Mẹ già như chuối ba hương

Như xôi nếp ngọt như đường mía lau

Những người Mẹ Việt Nam của ngày xưa qua bao thời đại vẫn là tấm gương sáng ngời, chịu thương chịu khó, thắt lưng buộc bụng lo toan cho đàn con không quản ngại nắng mưa, những người Mẹ quê không biết dành cho mình miếng ăn ngon, không bao giờ nghĩ cho thân mình

Tác phẩm Bông hồng cài áo của Thiền sư Thích Nhất Hạnh luôn nhắc nhở chúng sinh phải biết phận sự của con cái với cha mẹ đã luôn đi vào lòng người như một bài học cho mỗi đứa con.

Hay những bài Trường ca Mẹ cũng là những ngôn ngữ của văn chương nhắc ta nhớ về những công khó và tấm lòng của Mẹ cho con, những người mẹ Việt Nam chân chính

Mẹ Việt Nam không son không phấn

Mẹ Việt Nam chân lấm tay bùn.

Những người Mẹ quê của ngày xưa và cả ngày nay cũng được nhạc sĩ y vân viết lên bài ca Lòng Mẹ, bài ca này đã đi vào lòng tất cả những người Việt nam, cho dù ở bất kỳ nơi nào trên trái đất, những người dân Việt khi nghe bài hát này đều thấy lòng rưng rưng và nỗi xúc cảm dâng trào …

Lòng Mẹ bao la như biển Thái bình dạt dào..

.

.Lòng Mẹ tha thiết như làn gió lùa rì rào…

+++

Những người Mẹ trên biển Đông cũng đã đi vào truyền thuyết, những người Mẹ đã từng cắt tay mình chảy máu cho con thơ được no lòng qua cơn đói khát, những người Mẹ xả thân bảo vệ con mình trước nanh vuốt của bọn khát máu hung tàn trên biển Đông không quản ngại thân mình qua những lời kể lại của các thuyền nhân hay nhũng gương hy sinh trên khắp cùng trái đất…

Những gương sáng và những tấm lòng hy sinh cho con trẻ của các bà Mẹ Việt nam, cũng được nhắc nhở qua bao giấy mực, nhưng thực tế những đứa con của Mẹ, những con người bằng xương bằng thịt do Mẹ tạo ra cũng chưa mấy ai làm nổi cho Mẹ một nụ cười trọn vẹn…

Câu nói nào vẫn còn vẳng bên tai ta :”Nước mắt không bao giờ chảy ngược”.

Cũng để nhắc nhở mọi người nhìn lại mình trong cuộc sống xử thế cho phải đạo chứ không phải là sự bất biến của cuộc đời, trong những kinh nghiệm và triết lý sống của bản thân con người …

Trong cuộc đời thường của người dân Việt, theo nếp sống của những con người Á Đông, cha Mẹ và con cái có thể chung nhau một mái nhà, những ngôi nhà cổ hay những gia đình Việt nam vẫn sống chung ba bốn thế hệ hay thậm chí năm hay sáu thế hệ chung một mái nhà…

Thường gọi theo từ Hán Việt là tam , tứ, ngũ…

Tứ đại đồng đường hay Ngũ đại đồng đường..

.Là một phúc đức cho họ tộc đó, vì ông bà cha mẹ , con cháu, chắt…Sống chung với nhau trong một mái nhà.

+++

Những chuyện ở bên ta không mấy khi xảy ra ở các nước Âu Tây, khi đời sống văn minh và thích cuộc sống riêng tư và những điều kiện vật chất dư thừa, mỗi con người muốn hưởng trọn những lạc thú riêng mình, mặc dù cha mẹ cũng dưỡng nuôi con cái cho tới ngày thành đạt hay cũng có những cha mẹ chỉ lo cho con trẻ đến tuổi 18 là cho chúng ra góp mặt với đời, tự do bương chải, tự do quyết định cuộc sống của mỗi người.

Những con người chúng ta, nhũng ai bất hiếu với đấng sinh thành thì cũng chỉ là những con người không làm nên công trạng gì cho bản thân và xã hội,

Những con người đáng phỉ báng và không đáng làm người

.Đó là chuyện của ngày xưa…

Vì thế chuyện nói về cha mẹ và tấm lòng hiếu thảo với cha mẹ là chuyện hiếm thấy trong xã hội tự do bình đẳng của các nước phương Tây.

Khi con cái đã trưởng thành, mỗi người tự tìm một chỗ ở của riêng cá nhân đó, tự quyết định lấy cuộc đời của mỗi người, tự do tìm bạn và tự do kết hôn và tự do ly hôn khi không còn thấy thích hợp với người bạn tình mà họ cảm thấy không thích hợp nữa.

Chuyện của kẻ phương Tây khi tìm đến nhau cũng một mục đích cuối cùng là tìm nhau với cảm giác lạ và điểm cuối ” vẫn là cái giường ” là mục đích cuối .

Khi những cha mẹ Việt Nam phân tích sự việc này cho con trẻ thì bị con cái cho là ” những người già tụt hậu và cho là đấng sinh thành phạm một lỗi la762m to lớn đối với xã hội phương tây ngày nay???

+++

Riêng phần cha mẹ dù già hay trẻ cũng tự giải quyết lấy cuộc sống của họ, nếu chẳng may một người đã sớm ra đi hay không sống được với nhau đến phút cuối cuộc đời thì cũng tự đảm đang lấy những sinh hoạt của mình ..

Vì thế cái cảnh một người sống trong một căn nhà và chỉ mỗi một người trong căn nhà của mình, ra vào cũng chỉ một mình, ốm đau thì cũng chỉ một mình vào bệnh viện hay tự động tìm cho mình một chốn yên thân, gởi mình vào các viện dưỡng lão để xung quanh có những người cùng cảnh ngộ với nhau cho khỏi tủi lòng ….Và từng ngày:

Hái sao đang chớp trên trời

Trăng soi bóng nước, cỏ mời dấu chân

Bước đi những bước âm thầm

Gió lay bóng lá, cõi người… cõi ta….

+++

Trong một năm cũng có hai ngày lễ để tưởng nhớ đến Cha Mẹ, đó là ngày lễ :

“Mother!s day” và ngày lễ ” Father!s day “

Ngày lễ dành cho Mẹ rơi vào ngày 10 tháng năm năm nay , khi đến ngày này các con cái thường mua một tấm thiệp chúc mừng Mẹ :”HAPPY MOTHER!S DAY” và một món quà gởi về cho Mẹ,:”’

Có thể là một túm hương thơm, một bó hoa , một túi xách hay một bộ quần áo hoặc một cái gilft card , có thể mua bất cứ lúc nào mẹ thích và vật gì mẹ thích….

Và với người cha cũng vậy…

Sự biểu lộ tình cảm của con cái nơi chốn văn minh này cũng thể hiện qua từng ấy sự việc…sau ngày lễ những bậc làm cha mẹ cũng chỉ ngậm ngùi mân mê những gì mà con cái ban tặng cho mình..

.Đôi khi bận rộn với công việc chúng quên mất cái ngày “Báo hiếu ” này thì những bậc làm cha mẹ cũng chỉ ngậm ngùi “thông cảm” cho đám con mình.và vui lòng dấu tiếng thở dài vì không thấy bóng con về .

Tấm lòng của những bậc làm cha mẹ thì muôn đời vẫn rộng mở và lúc nào cũng ki cóp vun quén cho các con, dành hết mọi sự tốt đẹp cho con trẻ, nhất là những bậc làm cha mẹ là người Việt Nam, suốt đời cặm cụi, hy sinh tất cả cho đàn con, mong cho các con thành đạt và có cuộc sống và chỗ ngồi vững vàng trong xã hội văn minh..

.Sau khi chúng đủ lông đủ cánh thì xin trả chúng về cho nước Mỹ và những đứa con mang dòng máu da vàng mũi tẹt, nhưng bây giờ chúng đã dùng phương pháp giải phẩu tiến bộ nâng mũi lên thật cao ..Sửa sang tất cả những chỗ cần vun đắp cho giống người phương Tây nên cũng sinh hoạt giống kẻ phương Tây chăng???

+++

Những bậc cha Mẹ Việt Nam vẫn biết trước những oái oăm của cuộc đời nên đa phần cũng muốn lui vào bóng tối, nhường ánh sáng văn minh cho con trẻ trong sự cam chịu và hảnh diện vì đã có những đứa con giỏi giang do mình sinh ra, vẫn vui vẻ trong cam chịu và không tiếng thở than, và vẫn hòa niềm vui khi mỗi lần nhắc đến những đứa con…

Mà một đời Mẹ đã dưỡng nuôi cho đến ngày thành đạt.

Mẹ vẫn biết :

Con sông nhỏ không trở về nguồn

Nước vẫn chảy về lòng biển lớn

Mỗi đứa con …Dòng sông của Mẹ

Hòa biển đời… Lòng Mẹ bao la.

Những tấm lòng của các bậc làm cha mẹ không bao giờ muốn lụy phiền cho con cái, chính là những đức tính mà chúng ta đã học tập từ cha mẹ chúng ta của ngày xưa, những cha Mẹ Việt Nam của những ngày xưa xa lắc xa lơ..

.Những cha mẹ quê của chúng ta ngày cũ mang bản chất chân quê, suốt đời bên bờ tranh ngõ cụt , một nắng hai sương, chạy bữa ăn cho chúng ta mỗi ngày, kiếm miếng cơm bằng mồ hôi nước mắt..

Vì thế … những người làm cha mẹ thế hệ chúng ta vẫn hằng tưởng nhớ cha mẹ mình và trong tâm luôn nhớ về công ơn khó khổ ấy :

Mẹ tôi đó :

Chẳng ngại nắng mưa luôn ngửa mặt

Nhọc nhằn trĩu nặng cả đôi vai

Ví như con đổi thời gian ngược:

Đổi cả nhân gian : Tiếng Mẹ cười

Ngày xưa con không biết có ngày lễ Mother!s day để dâng lên Mẹ những bông hoa Sen tinh khiết, những đóa Hồng ngát hương.

Bây giờ con chỉ biết gởi lên bàn thờ Mẹ, những bó hoa mà các con của con gởi về biếu Mẹ chúng :

LÀ CON CỦA MẸ

Bây giờ con xin mượn ngày này dâng lên Mẹ những hương hoa thế tục gởi Mẹ :

NỖI LÒNG CỦA NGƯỜI MẸ VIỆT

NAM

Bây giờ cuộc sống của những người mẹ già ” lưu vong”:

Là sự đợi chờ mỏi mắt khi các con ban cho mẹ già một ân huệ: ” Là cho các cháu về thăm mẹ mỗi tuần hay mỗi tháng trong năm???

Đôi lúc các con muốn mượn một lỗi lầm nhỏ nhặt của mẹ để được làm ngơ …không chút quan tâm khi cha mẹ già yếu, trái nết đôi lần…

Được làm ngơ hay ” Lơ đẹp” cho khỏi phiền hà khi nghe ai nhắc đến…rằng ta cũng còn có ” đấng sinh thành”…

Thật tội nghiệp cho những bậc làm cha mẹ lưu lạc xứ người( Tôi không dám lạm bàn về những đứa con còn trong quê hương Việt Nam )

Những bà cụ già nơi xứ xa …Luôn mỏi mắt chờ mong con cháu ghé thăm..

.Một ân huệ mà trời còn ban cho họ…

Thân phận của người già còn có chỗ để chờ mong???

Nhân ngày lễ MẸ …Tôi chỉ muốn nói lên nỗi hoài mong của một người mẹ Xứ xa.

.Những ai còn có mẹ hãy nhớ rằng : ” Mai này ta cũng sẽ già…Và ta cũng sẽ giống người mẹ già hôm nay là Tôi…”

Atlanta April 29th 2026

Nguyên hạ_ Lê Nguyễn

Read Full Post »

Giấc mơ làng

Nguyễn Ngọc Hưng

.

Loằng ngoằng tay cỏ xanh
Ôm ấp đất nâu lỗ chỗ
Mộng mị dấu chân mơ ngược phố
Rưng rưng về trước cổng làng
Cùng chiếc lá vàng chơi ván đáo dở dang
Mở rộng rào tre vốn đã lưa thưa khép hờ năm tháng
Sờ sẫm vách đá ong tìm vết mưa nắng rạn
Nhặt hòn bi ve vật vạ bên đường…

Gió hoang lung chợt sững lại góc vườn
Núm ruột ngày xưa đã mọc lên thành đụn mối
Xao xác rơi từ những tầng mây nổi
Mảnh hồn ai
U uất gọi chiều

Đâu rồi bóng dáng thương yêu
Ráng như máu đỏ ra từ tiếng cuốc
Dải tang trắng
Cành cây xanh rút ruột
Đắng mắt người rin rín giọt hoàng hôn

Chẳng ai dại khờ đem kỷ niệm đi chôn
Chỉ vô ý bụi thời gian vùi lấp
Lập loè ký ức ma trơi
Nguồn sáng vỡ đâu dễ gì huân tập
Dế giun nào bốc mộ thời gian?

Làm sao gỡ nổi giấc mơ làng
Đêm mười ngón gai tre cào nát ngực
Văng vẳng mơ hồ tiếng chuông hư thực
Có rồi không
Tia chớp loé ngang trời…

Read Full Post »