Feeds:
Bài viết
Bình luận

Archive for Tháng Chín 14th, 2016

Trời Đã Vào Thu

Trần Vấn Lệ

anh-la-vang-mua-thu-1

Trời Đã Vào Thu

Em ạ, hôm nay trời đổi mùa

Sáng, anh thức dậy đã gần trưa

Hết Hè, ừ nhỉ Thu đang tới

Trời ủ ê buồn như sắp mưa!

Trời ủ ê buồn, chi cũng buồn

Nhìn qua hàng xóm nhớ và thương

Ai đi đâu mất, xe đâu mất

Thấy rớt đầy sân, vàng, lá vàng…

Trời đã vào Thu, có nghĩa là

Chúng ta đang ở tuổi…đang già!

Lạ ghê, Non Nước hoài non nước

Có trách móc người ở rất xa?

Nhiều kẻ đi xa có trở về

Thấy gì?  Đẹp nhất vẫn là Quê?

Thấy gì?  Cao ngất, nhà cao ngất

Trên phố, ăn mày vẫn bước lê…

Anh bước xuống giường, anh ra sân

Ném cơm cho quạ, chúng chờ ăn

Em đâu không ném về yêu quý

Biển Bắc hay là đang biển Nam?

Mình giống như chim, đã lạc bầy

Cái gì nắm chặt ở trong tay?

Tuổi Xuân, tuổi Hạ, chừ Thu nữa

Hồn sẽ lìa thôi, chiếc lá bay…

Hồn sẽ lìa, ta sẽ tự do

Thương ơi, lúc đó những bài thơ

Anh làm, em đọc và em khóc

Trời đã vào Thu…Ánh Nguyệt mờ!

 

.

Một Bài Thơ Tự Do

cuộc đời này có nghĩa

dẫu đó là

chỉ một chút thời gian…

Em nhìn kia

cây đã nhuốm vàng

mùa Thu tới

đời có gì đâu mới?

Người ta đi tu với lòng mong đợi

không phải để gặp được một người đúng nghĩa tri âm

mà một đời sau xa xăm

không chắc gì người xưa hiện hữu!

Người ta sống rất cần tha thứ

bởi vì người ta có tội…làm người!

Em cứ đến trễ

Và em chịu mở lời:

“Xin tha thứ cho tôi

Bởi vì đường đi trắc trở”

Không ai nỡ giận em đâu

Kinh Vô Tự là cuốn sách không có

Lời Mở Đầu

Cũng không có chữ nào nơi trang cuối!

Hãy coi như con chim hạc vàng đã bay đi khỏi bầu trời này,

nó về đâu, đừng hỏi

Hoàng Hạc Nhất Khứ Bất Phục Phản

Mây trắng thì…ngàn năm cứ bay!

Người xưa nhớ Quê Hương, tìm đường về quê, không thấy

Chỉ thấy chiều chiều khói sóng mênh mông!

Em của anh ơi, yêu quý vô cùng

Em cứ đến trễ để anh tu tới chết!

Không có gì tự sinh, không có gì tự diệt

Cái còn đây là Tình Yêu, thôi em!

 

.

Một Bài Thơ Tân Hình Thức

Đêm nay, em ạ, trăng là Nguyệt

Rằm, Tết Trung Thu, Nguyệt của Rằm

Nếu Mạ đừng sinh con gái nhỉ

Thì đời đâu có Nguyệt Giai Nhân!

Đêm nay, em ạ, em duy nhất

Ngự trị bầu trời một trái tim

Anh hỏi tại sao trời đất rộng

Mà lòng anh chỉ hướng về em?

Đêm nay thì cũng đêm năm ngoái

Năm ngoái, bài thơ Nguyệt diễm kiều

Em sáng rực trên đèo Ngoạn Mục

Muôn đời anh chỉ một người yêu!

Đêm nay, con dốc Bà Trưng đó

Những trụ đèn, em ạ, đang nghiêng

Nhớ em mười sáu trăng như nụ

Mười bảy Trời ơi…anh mất em!

Đêm nay, nghĩ tới đêm mười sáu

Trăng vẫn tròn trong chiếc nón thơ

Em ở vườn cau sau bước Ngoại

Rồi sau, sau mãi bóng con đò…

Đêm nay, nghĩ tới đêm mười bảy

Em lấy chồng rồi, tiếc lắm sao!

Cây bưởi, cây bòng hoa tím rịm

Vườn cà anh dạo nát ca dao!

 

Hỡi Diễm Lệ em, Kiều diễm lệ

Hỡi người con gái của Đơn Dương

Vườn cau Nam Phổ mùa Thu mới

Ai nhỉ ai chờ ai héo hon?

Tôi làm bài thơ tạo cái hình

Từ vầng trăng sáng giữa mông mênh

Biết mình hư ảo đời hư ảo

Ai cấm lòng tôi thương nhớ Em?

 

Trần Vấn Lệ

Advertisements

Read Full Post »