Nguyễn Ngọc Thơ
Mới sáng tinh mơ _ Mở cổng chùa!
Hồ sen trước ngõ gió xuân đưa
Cánh trắng nõn nà hương đọng nắng
Lòng nghe rạo rực giữa muôn hoa
Chú tiểu say sưa ngắm ngất ngây
Trong sân đàn bướm nhởn nhơ đầy
Mấy chậu mai vàng khoe chút mộng
Giò lan thơm phức động xuân lay…
Chợt thoáng bụi trần hong khóe mắt
Mới hay niệm khởi vút tầng mây
Giật mình tiếng chuông ngân bừng tỉnh
Nắng rọi Tổ Đình sương khói bay …
Trước cửa Từ Bi quỳ sám hối!
ÁoThiền vẩn đục sắc màu lam
Xin Người chứng cho lòng đệ tử
_ Đời con nghiệp ái vẫn chưa tan?

Rồi! Mùa Xuân đã về trong lòng người thanh thản, cho dù ở trong hay ngoài khuôn viên nhà chùa, có phải không Ngọc Thơ? Mừng cho ai ai cũng có được những phút giây thực thiệt thà… khi đối diện với chính mình. Mà, như thế thì cũng có lúc sang bên kia bờ giác, khi biết ” Tôi là Ai mà Yêu quá Cuộc Đời này?” ( TCS ), có phải không?
@ Kính anh Cao Quảng Văn!
Đầu xuân Ngọ, được anh ghé “chùa” với những lời khích lệ rất nhẹ nhàng và từ ái, làm “chú tiểu” cảm động lắm lắm!
Chỉ bởi “niệm khởi”dẫn dắt, lạc… động hương “hoa”, say túy lúy trong mắt, nên phải tự thú rời chùa, anh Văn ơi!
Cảm ơn anh rất nhiều đã cảm thông cho chú tiểu…
_Năm mới, em chúc anh chị luôn sức khỏe-hạnh phúc và vui đầy như…”Mùa Xuân” nhé!
Xin chào Xuân mới Giáp Ngọ và chú tiểu Ngọc Thơ! Chú yêu đến say sưa, rạo rực, ngất ngây vì cái Đẹp, trước Mai, Lan… thì cũng đâu có tội tình gì! Rồi trước sau gì chú cũng yêu thêm cái Chân và cái Thiện thôi mà! Huống chi đây chú còn yêu Thơ ( và cả làm Thơ)… nữa?
Năm mới vẫn còn đang mới, chưa đến nỗi cũ, thì mình cũng tranh thủ mà chúc chú tiểu Thơ có Thơ và thơ hay… dài dài nghe!
@ Chào Hiếu Thảo!
Cảm ơn HT đã thấy “nét riêng” của chú tiểu”rời chùa”…
Chúc Thảo Xuân này, Mã đáo…tràn xuân vui!
anh ơi ơi bài thơ anh đọc có nét riêng cuả anh chân thành lắm
chúc vui
@CaoHoàng ơi,Em hãy “mở cửa trái tim” là có… chàng ràng liền, như anh “Mở cổng chùa”…, anh tin là “tình lụy” ngay, “thấm một lần”, ái tái tê, nhớ cả đời luôn!(Đùa tí cho ấm xuân vui, đừng giận nghen!)
_Đang chờ đọc bài mới của Hoàng đây!(Kỳ này viết về con hay về…người?)(cừ)
@Chào anh ngodinhhai!
“Chú tiểu… Thơ” hổng dám “say hoa” ở Bà Rịa đâu? (bị còng kẹt sát nút) Với lại lỡ “say” một lần phải “bỏ chùa”, trần thân một đời chưa dứt nợ đây! ( sợ lắm)
Cảm ơn anh com chia sẻ thật vui, thấm đẫm… “Giọt xuân”Năm Ngọ!Hihi…
Chúc anh Năm mới, xuân luôn tươi phơi phới nha!
ước chi em cũng ” lụy tình ! ” để thấm một lần ” nghiệp ái vẫn chưa tan
Chúc anh xuân như ý 1
@ Chị Kim Loan ơi!
“Nghiệp ái vẫn chưa tan”, cũng có thể là của “Chú tiểu”, mà cũng có thể là của… nnt đó chị, hông suy diễn đâu, hổng tin chị hỏi bác…Sáu Nẫu coi? (chuyện ngày xưa xửa ấy mà)
Chúc chị xuân này an vui, lòng thật đầy xuân nghen!
@Chào chị aitrinhngoctran!
Rất vui được chị đồng cảm sâu sắc cùng “Chú tiểu”… phải rời chùa, thật ấm lòng!Tri kỷ, tri kỷ…(Nhưng đừng rủa thầm… chú tiểu nghen chị?)
Chúc chị xuân Ngọ này, “Mã đáo” luôn đầy.. xuân nha!
@caothihoang:
“Chiều mồng 3 tết, em đọc thơ anh cũng đã say hoa_ mà không, say bướm mới phải lẽ_ như chú tiểu!
Thơ gì đâu dễ thương hết biết.
Đành rời chùa thôi!(chứ đừng “rồi chùa” nha!)”
_ Đọc nhận xét của Hoàng, anh phải “rùng mình”…hahaha, thật là lém lỉnh, như soi thấu cả các chú tiểu ở chùa!
Vâng, chú đã “rời chùa” chứ không “rồi chùa” Hoàng ơi! Vậy là không đáng trách lắm?…
Chúc Hoàng Năm mới luôn tươi rói như nụ hoa vàng trước nắng xuân Ngọ nha!
@ Chào chị Ngọc Bút!
Có lẽ Chú tiểu không đạt được “quả” như Phật dạy, vì cái “nhân” gieo xưa trả chưa dứt nợ chị ơi!
Cảm ơn chị Năm mới luôn sức khỏe, hạnh phúc và an vui!
@ Chào chị Bích Thủy!
“Bài thơ thật dễ thương…làm cho mình một cảm giác lâng lâng khi dạo chùa ngắm hoa và chú tiểu”
Cảm ơn chị đã đồng cảm và thấu tận lòng Chú tiểu say…”hoa”!Chúc chị lòng luôn tươi như nụ hoa ngày xuân nghen!
Chào youme!Vâng, có lẽ sư “Tiểu” vướng lụy rồi!Cảm ơn youme đã chia sẻ, chúc một mùa xuân như ý nhé!
A ha! Chú tiểu Thơ say hoa ở Bà Rịa đã về rồi! Mau ra gặp anh em mà tạ lỗi đi thôi, chứ…”sám hối” không thì chưa đặng đâu!…Năm mới vui vẻ.
Xin Người chứng cho lòng đệ tử
_ Đời con nghiệp ái vẫn chưa tan(NNT)
Ngiệp ái vẫn chưa tan là là của chú tiểu hay của NNT đây? hay là NNT suy diễn cho chú tiểu nghi quóa !!! Bài thơ thật dễ thương ! Chúc năm mới nhiều niềm vui mới nhe NNT!
@Chào Thi Ca!
Nếu “bụi trần” trong ngày xuân chỉ có “hoa sen, hoa mai, hoa lan, bướm và té… thơ”, thì tâm”Chú tiểu” đã hồn nhiên, tĩnh lặng,”tâm- cảnh nhất như” thì…ngộ rồi?(cừ)
_Có lẽ “Chú tiểu” này, “tâm còn vọng động-khởi niệm tà kiến” bởi …”hoa-bướm”, lạc xa Bát Chánh Đạo, lâm vào “nghiệp cảm”… ái- dục, nên chú mới “sám hối” trước cửa Thiền môn tự thú chăng?Mong rằng từ ấy, chú định lòng, toàn tâm tu, về sau sẽ thấu suốt lẽ nhân-quả tự nhiên,nằm trong lý…”chân không diệu hữu”(Vì chú chỉ là một chú tiểu, đâu đáng trách?!)
_”Xuân lai hoa điệp thiện tri thì,
Hoa điệp ưng tu tiện ứng kỳ
Hoa điệp bản lai giai thị huyễn
Mạc tu hoa điệp vấn tâm tri?”(Thiền sư khuyết danh)
(Xuân sang hoa bướm khéo quen thì,
Bướm liệng hoa cười vẫn đúng kỳ
Nếu biết hoa bướm đều huyễn cả
Mặc hoa, kệ bướm, để lòng chi?)
Chúc Thi Ca về quê ăn Tết thật đầm ấm cùng gia đình, an vui thỏa lòng nhớ thương nhé!
@Kính anh Trần Bảo Định!
“Ái là nghiệp vốn có của con người-Đặc biệt là người làm thơ, nghiệp ái cao ngất trời-Đã là nghiệp thì phải trả…Gắng trả đi nnt ơi!…”
Dạ, em phải trả cho hết anh à!Đọc nhận xét của anh, em thấy ấm và thấm tận lòng vui…ra Giêng luôn!
_”Hỏi hoa, xin mượn mùi hương
Hỏi trăng, xin mượn gương vàng thử soi
Hỏi non, xin mượn đá ngồi,
Hỏi sông, mượn nước tắm chơi sạch mình”(Mai Sơn-Nguyễn Thượng Hiền)
_”Hỏi trăng, trăng chẳng đáp lời
Hỏi hoa, hoa chỉ mỉm cười làm ngơ
Hỏi sông, sông lặng như tờ,
Hỏi non, non cứ trơ trơ với mình”(Thiền sư Viên Thành)
*Năm mới, em chúc anh BĐ thanh thản,an vui, sức khỏe luôn ổn định, vui cùng anh em anh nhé!
@Anh Dang Vu!
“Nghiệp ái chưa tan…đâu phải chỉ riêng nguyenngoctho!”
Hahaha…Chí lý, chí lý!Vậy là anh Dang Vu nhìn… thấu cả tâm can nẫu và chúng sinh rồi!
Cảm ơn anh, chúc xuân như ý!
Chào anh Huỳnh Hùng!
Vâng, chắc là “lụy tình” rồi anh ơi!Ủa, mà “cái này” là… Chú tiểu, chứ đâu phải nguyenngoctho anh?(cừ)
Chúc xuân vui!
@Kính chào các ACE xunau.org!
Mấy ngày xuân năm nay,em về Bà Rịa ăn Tết cùng gia đình người anh ở đó, vừa mới về lại SG, nên chậm recom đáp lễ, thành thật xin lỗi, xin quý ACE lượng thứ!
_Năm mới, em xin chúc đại gia đình XN gần xa luôn sức khỏe-an vui-mọi sự như ý!
Chào Anh Nguyễn Ngọc Thơ!”Chú tiểu say hoa”Chú tiểu buồn!Xuân còn trong mắt đọng mùi hương..Hương trần ai thoát cảnh lụy vương?!Nghiệp ái mong tan thân đừng thương!…Thơ về Chú tiểu rất hay mong đọc tiếp tục dài dài…Chúc Anh trẻ hoài như chú tiểu say hoa..
Anh Nguyễn Ngọc Thơ ,
Chiều mồng 3 tết , em đọc thơ anh cũng đã say hoa – mà không ,
say bướm mới phải lẽ – như chú tiểu !
Thơ gì đâu dễ thương hết biết .
Đành rời chùa thôi ! ( chứ chưa phải ” rồi chùa ” nha ! )
Nguyễn Ngọc Thơ ơi, tu vậy sao thành chánh quả đây?
Bài thơ thật dễ thương. Cảm ơn tác giả đã làm cho mình một cảm giác lâng lâng khi dạo vào chùa ngắm hoa và chú tiểu.
Vậy là nhà sư vướng lụy rồi
“Chợt thoáng bụi trần hong khóe mắt
Mới hay niệm khởi vút tầng mây”
(Nguyễn Ngọc Thơ)
bụi trần trong ngày xuân chỉ có hoa sen, hoa mai, hoa lan và thơ?
cảm ơn tác giả.
Ái là nghiệp vốn có của con người – Đặc biệt con người làm thơ , nghiệp
ái cao ngất trời – đã là nghiệp thì phải trả . Gắng trả đi nguyễn ngọc thơ ơi !
Chúc nguyễn ngọc thơ cùng quý quyến vạn sự như ý !
NGHIỆP ÁI CHƯA TAN…ĐÂU PHẢI CHỈ RIÊNG CỦA NGUYENNGOCTHO !
Cái này là nguyenngoctho lụy tình rồi