Feeds:
Bài viết
Bình luận

Posts Tagged ‘Trần Minh Nguyệt’

Trăng khóc.

Trần Minh Nguyệt

images

KHÓC HẾT NHÂN GIAN
Buồn khóc nhân gian một chữ tình
Nhà ai chiều thắp khói ba sinh (more…)

Read Full Post »

Với biển đêm nay

Trần Minh Nguyệt

30926329
Sóng mênh mang, rì rầm hát bài ca của gió
Trăng dạo bước rong chơi, ánh sáng huyền hoặc (more…)

Read Full Post »

 

VÀI CẢM NGHĨ KHI ĐỌC TIỂU THUYẾT THẦY GOTAMA VÀ 8000 ĐỆ TỬ CỦA TRẦN NHƯ LUẬN

 Thay gotama va 8000 de tu - khong nen

Bài viết của TRẦN MINH NGUYỆT

 

Tôi có duyên lành đọc tác phẩm Thầy Gotama và 8000 đệ tử của nhà văn Trần Như Luận do nhà xuất bản Hội nhà văn phát hành.               Đây vừa là một tiểu thuyết lịch sử, vừa là một tiểu thuyết luận đề. Với lối viết phi tuyến tính xen lẫn với tuyến tính, những tình tiết cô đọng, sâu lắng, nhà văn đã dẫn tôi vào một không gian bàng bạc sương mù. Đó là sự mù mịt của một Ấn Độ cổ, nơi mà con người quá tin và quá dựa dẫm vào thần linh. Thầy Gotama đã ra đời trong bối cảnh đó. Thầy đã dẫn dắt chúng sinh vượt qua cuộc biến thiên vô tận của cuộc đời đầy ngã chấp và sự u mê ám chướng. (more…)

Read Full Post »

Bước ra từ cõi ảo

Truyện Ngắn

TRẦN MINH NGUYỆT

 

80d90c15-cab5-400e-b08f-ba8be9f415c7

 

Đêm dần khuya!

Ngoài trời tiếng những con chim ăn đêm nghe buồn ảo não. Tiếng dế nỉ non như khóc như than. Cảnh vật của đêm dường như cùng chia sẻ nỗi buồn cô liêu quạnh quẽ của một người đàn bà đang từng ngày chống lại cuộc đời, chống lại số phận… (more…)

Read Full Post »

Còn lại bên đời

 Trần Minh Nguyệt

em-van-mai-co-don-400203

Ngôi mộ mới nằm trơ vơ bên đường. Cây cỏ xung quanh đã bị châu chấu ăn trơ trụi, và được phủ lên một lớp bụi mù bỡi những cơn gió trái mùa làm thốc lên đất cát trên mặt đường khô. Trời đã về chiều, ánh nắng vàng bàng bạc của mùa thu trên miền quê Lộc Thượng hẻo lánh này càng làm cho Trâm thấy lòng mình nặng trĩu, trống trải cô độc hơn lúc nào hết. (more…)

Read Full Post »

Gía như ngày ấy

 

Trần Minh Nguyệt

 Nguyễn Đồng với tác phẩm “Ánh Lửa Trong Nhà”


Nguyễn Đồng với tác phẩm “Ánh Lửa Trong Nhà”

Ông Sơn ngồi lặng bên ban cổng của căn biệt thự ngắm nhìn người qua lại tấp nập trên đường. Họ hối hả đi lại cũng như ông đã từng hối hả ngược xuôi trước đây. Một thời huy hoàng đã trôi qua , tuổi già đã lấy đi của ông tất cả niềm tin, sự hảnh tiến và thay vào đó là cuộc sống cô độc, khép kín trong ngôi nhà lớn này đây? Ông thèm được nghe tiếng chuyện trò của người thân, thèm nghe tiếng gọi “ ba ơi “ của lũ trẻ, thậm chí thèm được ai đó bước chân vào ngôi nhà ông dù là để hỏi thăm bâng quơ vài câu. Giá như ngày đó quay trở lại ?- Nhưng tất cả chỉ còn là ánh nắng vàng nhợt nhạt hắt hiu của buổi chiều Đông giá lạnh đang tràn về… (more…)

Read Full Post »

Truyện Ngắn

TRẦN MINH NGUYỆT

1337783978586603072_574_0

           Thời gian ngắn hay dài là do bởi quan niệm của con người. Châu nhận thức được điều này không phải là dể dàng. Cô mất hơn nửa đời người mới ý thức được ra điều đó. Thật ra trước đây cô không nhận ra “vó ngựa của thời gian qua cửa sổ” như nhiều người đã cảm nhận. Cô thấy thời gian cứ nhẩn nha từng bước, lặng lẽ trôi, đều đều, dần dần và cứ lập đi lập lại một cách nhàm chán. (more…)

Read Full Post »

Giấc mơ cổ tích

Truyện Ngắn

TRẦN MINH NGUYỆT

 

 images (2)

 

Lan cảm thấy nhớ anh, nhớ da diết, nhớ buốt tận từng ngóc ngách của cơ thể. Cô không còn cảm nhận được ngoại cảnh xung quanh mình nữa, nhìn đâu cô cũng thấy bóng hình anh chập chờn ẩn hiện, thực hư, quyến rũ… khiến cô đê mê trong hạnh phúc ngọt ngào mà Lan cả đời kiếm tìm. Nhưng hạnh phúc với cô vốn dĩ như một thứ ảo ảnh, luôn xa vời, luôn vượt khỏi tầm tay của cô. Những gì mà cô có được trong tay chỉ là nỗi cô độc, sự sầu vương trong tâm hồn mà thôi. Trái tim Lan đã ngủ yên bao năm, tưởng đã chết lim trong sâu thẳm của cõi vô vọng muộn phiền, giờ lại rung lên bần bật, đắm say – cô như thấy trước mặt mình là một đồng cỏ xanh tươi mượt mà sóng gợn, có nhiều người vui đùa, ca hát và khiêu vũ cùng nhau những vũ khúc tuyệt đẹp,  mê mẩn lòng người. (more…)

Read Full Post »

NỖI BUỒN CỦA BA TÔI .

Truyện Ngắn

        Trần Minh Nguyệt

 

 

Con Vàng đã chết – nó chết sau một tuần không đụng đến thức ăn, dù ba tôi vỗ về như thế nào đi nữa. Đêm cuối cùng, nó  lấy hết  tàn hơi tru lên từng hồi, nghe thật thảm thiết. Chiều hôm đó, ba tôi đã ôm nó vào lòng vuốt ve, thì thầm với nó như đang nói chuyện với một người thân. Nghe vậy, có lẽ những người ngoài cuộc sẽ nghĩ ba tôi đã làm một chuyện thật ngớ ngẩn, nhưng cả nhà tôi ai cũng nước mắt lưng tròng, thậm chí con Nga – em gái tôi, còn khóc thành tiếng nữa. (more…)

Read Full Post »

« Newer Posts