Feeds:
Bài viết
Bình luận

Posts Tagged ‘Đặng Phú Phong’

Giữ chút hương thầm

Đặng Phú Phong

.

Đói bạn. ba năm hoa vẫn đợi

Tách trà hâm nóng nghĩa hoa ngâu

Vắng bạn cafe sao nhàn nhạt

Vô thường nghĩ cũng một niềm đau

.

Phố vẫn đông mà ta đi vội

Tránh ánh nhìn quen một buổi nào

Không phải người kia thôi đứng đợi

Chỉ vì ta đã bước qua mau

.

Có lúc soi mình trong gương nước

Thấy tay buông sớm một nhành xuân

Chưa kịp gọi tên thành ly biệt

Đã nghe hiu hắt giữa phân vân

.

Thôi thì giữ lại phần chưa nói

Như giữ hương thầm đã nhạt phai

Không trách một ai, không tự hỏi

Chỉ buồn vừa đủ để còn ai

Read Full Post »

Từ giã mù sương.

Đặng Phú Phong

.

Cường gặp Quyên trong một buổi chiều muộn ở Đà Lạt, khi thành phố chìm trong lớp sương mỏng như một nhúm khói ai quên dập. Quyên đang ngồi một mình bên cửa sổ quán cà phê Tùng, tay vuốt nhẹ trang giấy nơi nàng vừa viết dở một bài thơ.

Nàng đội chiếc nón len màu tro, gương mặt đẹp kiểu đàn bà từng trải nhưng vẫn giữ nét thanh khiết như sương đêm. Ánh mắt nàng biết lắng lại, nhưng không bao giờ dừng — luôn như đang đi tìm một câu thơ vừa chạy mất.

Cường bị hút lấy từ khoảnh khắc ấy.

Anh hỏi, giọng đàng hoàng, không chút bởn cợt:

– Hình như cô đang làm thơ?

— Thơ viết tôi thì đúng hơn. — Quyên mỉm cười, hơi ngả đầu, giọng nhẹ như một thánh ca đứt quãng. Sự tự tin hiện rõ trên khuôn mặt lạnh.

Họ nói với nhau suốt hai giờ, như thể quen nhau rất lâu rồi. Cường không ngạc nhiên khi nghe nàng kể về cuộc đời cũ ở Sài Gòn:

Chủ một công ty quảng cáo thành công, những buổi họp dồn dập, những chiến dịch triệu đô… rồi một cuộc ly dị khiến tất cả như hóa khói.

— Em lên Đà Lạt vì mệt quá. — Quyên nhìn ra trời sương — Và vì em cần một nơi mà hạnh phúc không phải chứng minh.

— Còn hôn nhân?

— Em kết hôn vì thích cái không khí tịch mịch gần như… siêu hình của giáo đường. Vì anh ta có đạo. Tiếc là siêu hình thì đẹp, còn đời sống thì không phải thế.

Cường nhìn nàng, thấy một người đàn bà vừa mềm vừa thép — đẹp như ánh nến, nhưng cháy bằng thứ dầu của cô độc.

Chỉ một tháng sau, anh và nàng dọn về căn biệt thự nhỏ trên đường Hùng Vương — một ngôi nhà ngập thông, tường đá rêu phong, cửa sổ gỗ mở ra thung lũng.

Ban ngày, họ lang thang qua những quán cà phê có nhạc jazz cũ:

Tùng, Boho, Escape…

Quyên hay ngồi xoay muỗng cà phê và hỏi những câu tưởng đơn giản nhưng đâm rất sâu:

— Anh yêu phụ nữ hay yêu cái cảm giác được ở trong một cuộc tình?

— Cả hai. Em thì sao?

— Em yêu người nào chịu được bóng tối của em.

Cường cười, nhưng trong lòng hơi gai gai. Anh nhủ thầm – Bóng tối của em đặc quánh như hắc ín làm sao anh bước vào được.

Những tối Đà Lạt lạnh cắt, họ trở về biệt thự, đốt lò sưởi, đốt nến thơm mùi tuyết thông, nghe nhạc và uống rượu.

Họ nói chuyện văn học nghệ thuật

Anh lắng nghe nàng, đôi khi không hiểu hết, nhưng say mê chất lãng mạn lãng đãng của nàng.

— Hai đứa mình giống nhau ở điểm nguy hiểm nhất, — Quyên nói — ai cũng nghĩ mình hiểu đời và hiểu tình yêu hơn người còn lại.

Cường cười, không phản đối

Khoảng một năm sau, sự mâu thuẫn giống như những trận sương dày của thành phố này, không phải đến vì bão, mà đến âm thầm và mãnh liệt.

Một tối, trong lúc chỉnh lại giá vẽ, Quyên nói:

— Anh lúc nào cũng muốn em theo nhịp của anh.

— Còn em?

— Em cũng muốn anh theo nhịp của em.

Họ nhìn nhau, cả hai cùng bật cười. Nhưng đó là nụ cười của người nhận ra trước mặt là vực sâu mà không biết làm sao lùi lại.

Những cuộc trò chuyện vốn đầy thi ca bắt đầu có những đường nứt không nhỏ:

— Tại sao anh hay lơ đãng?

— Em quá để tâm vào cảm xúc của mình mà quên mất anh đang hiện diện bên em.

— Còn anh thì trôi như mây, không chịu ở lâu với điều gì.

— Ở lâu thì dễ buồn.

— Buồn mới là chỗ thật của con người, Cường!

Đêm nọ, Quyên ném quyển sổ tay xuống bàn.

— Tình yêu với anh giống như một bản nhạc chỉ có đoạn mở đầu. Lúc nào cũng đẹp nhất ở những nốt đầu tiên.

Cường im lặng trước sự thông minh của nàng. Và anh chợt nhận ra những cá tính đặc biệt cũng như sự thông minh ấy như một cái thòng lọng ngày càng siết cổ anh.

Nàng tiếp, giọng run nhẹ:

— Em với anh giống nhau quá. Ai cũng nghĩ mình yêu nhiều hơn, hiểu hơn, nên không ai chịu buông cái tôi xuống. Hai người như tụi mình yêu nhau… là một giấc mơ vừa đẹp vừa sai.

Cường muốn ôm nàng, nhưng Quyên lùi một bước.

Giáng sinh năm đó, trời Đà Lạt lạnh bất thường. Những dải đèn vàng treo trước Nhà thờ Con Gà hắt xuống sương như những ngôi sao rơi bị kẹt nửa chừng.

Cường và Quyên đứng cạnh nhau, nhưng khoảng cách giữa họ dày hơn cả hơi lạnh.

Tiếng chuông nhà thờ vang lên. Quyên kéo chiếc khăn choàng lại, mắt không rời tháp chuông.

— Cường… mình dừng lại đi.

— Em nói chơi?

— Không. Chúng ta yêu nhau bằng cùng một sự kiêu hãnh. Và chính điều đó giết tình yêu.

Sương bay qua, làm tóc nàng ướt nhẹ.

Cường muốn nói “Anh yêu em”, nhưng cổ họng như bị gió siết lại.

— Anh sẽ nhớ em. — anh thì thầm.

— Em biết. Nhưng anh sẽ không nhớ nếu ở gần em. Chỉ khi xa, em mới là thơ trong mắt anh.

Một câu nói đẹp. Và tàn nhẫn.

Quyên quay đi.

Trước khi bước xuống bậc thềm nhà thờ, nàng ngoái lại:

— Em mong một ngày anh học được cách yêu mà không đứng soi mình trong tình yêu đó.

Nàng bước vào màn sương trắng mỏng. Ánh đèn đường nuốt lấy bóng nàng rất nhanh, như thể Đà Lạt biết che giấu những cuộc chia ly đẹp nhất.

Cường đứng lại rất lâu. Gió lạnh quất vào mặt anh. Chuông nhà thờ vẫn vang lên mà lòng anh thì rỗng toang như ngôi giáo đường đã gỡ hết tượng thánh.

Đêm đó, anh biết,

đây không phải là cuộc chia tay của hai người. Mà là cuộc chia tay giữa anh và cái ảo tưởng rằng anh biết yêu.

Read Full Post »

Giáng sinh tuyết.

Đặng Phú Phong

.

Milano có tuyết

Rơi hay không. ý trời

Nhưng môi em đẹp lắm

Như hoa tuyết đang rơi

.

Một tràng bia dữ dội

Ta khát tình bay lên

Nhạc tình ca em hát

Ta biết dành riêng ta

.

Mùa xoài chưa kịp tới

Mùi Hòa lộc đến nhanh

Ngọt thanh đôi môi đỏ

Đôi mắt thắp long lanh

.

Những bài Ballad buồn

Điệu Jazz , Soul sâu lắng

Em gửi lòng cho đêm

Tự dưng ta môi đắng

.

Ta gửi tình theo tuyết

Giáng sinh nhấp nháy đêm

Hẹn hò bao nhiêu bận

Tuyết rơi trắng bên thềm.

Read Full Post »

Phân vân đôi ngả

Đặng Phú Phong

.

Nhớ người tìm mãi trong túi áo

Ngộ sót cánh hoa hái trộm nhà

Chợt mảnh ngọc lan khô quắt héo

Hương thoảng buồn riêng một kiếp xa

.

Soi rọi nỗi niềm tìm khoảng trống

Chỗ nào còn đó một niềm tin

Chơi vơi tầng cổ pha chút nắng

Nắng có vàng không trên tóc xinh

.

Có lúc đem tình phơi bờ dậu

Gió như giông nhưng áo chẳng bay

Tình vẫn pha men ngày mới lớn

Vẫn đau thương. ngọt lịm từng ngày

.

Tình hào phóng sẻ chia nhiều bận

Để đêm đêm thao thức với cô đơn

Từng cuộc tình, từng xước dòng máu đỏ

Diễu cợt chơi nên cứ cười dòn

.

Lỡ mất niềm tin nhưng không bỏ cuộc

Vì cuộc đời đâu thể dễ bình yên

Nắng tháng tám làm sao rơi tháng chạp

Ta nhập chơi cùng thế sự đảo điên

.

Nắng hạ cũng liêu xiêu bóng đổ

Gả cuồng say không biết nơi về

Trăng độ lượng ôm sâu người ngồi khóc

Tìm đâu tôi. người đã mất linh hồn

.

Tôi nén thời gian thành viên lóng lánh

Dành tặng ai nhan sắc sắp tàn phai

Tôi nén không gian thành viên kẹo ngọt

Tặng cho ai đã quên mất hình hài

.

Tôi nén cơn mưa thành giọt giọt

Khóc cho người tri kỷ chết ngày qua

Tình ngó đàng sau tình mới trọn

Thời gian đi tất cả sẽ nhạt nhòa

.

Gối mãi tâm linh đầu cũng choáng

Úp mặt lên tay nghe tủi hờn

Phân vân đôi ngả yên và động

Động cả sơn hà. yên vắt vai

Read Full Post »

Cái chết dịu dàng

Đặng Phú Phong

Ta sẽ chết nhẹ nhàng như lá cỏ

Mọc bên đường sớm nắng chiều mưa

Đông lạnh buốt. ngậm sương rơi. hóa đá

Hạ nắng bừng. tàn tạ một thân cô

.

Ta sẽ chết dịu dàng tựa rong rêu

Nằm im hơi trên triền đất ngậm ngùi

Bờ sinh tử không còn biên độ sáng

Em có về xin hãy còn ngoan

Đừng chới với để ta yên tấc dạ

Về bên kia không chút bàng hoàng

.

Ta sẽ bay về khung trời thơ mộng

Bàn tay vui bấm nhẹ tiếng dương cầm

Không gian hồng và chẳng có hoài mong

Đời thật nhẹ. tuổi thơ ngây mãi mãi

.

Ta sẽ chết. ngọt ngào. êm ái

Em hãy về cùng cuộc sống bình minh

Chân có mỏi, tay có buồn gõ nhịp

Cũng vui thôi và sống thật an bình

Read Full Post »

Qui Nhơn mưa rất khẽ.

Đặng Phú Phong

.

Qui Nhơn những chiều mưa rất khẽ

Rất an yên và đậm nét từ tâm

Em xuống phố áo xanh bay nửa vạt

Thật hồn nhiên dưới những giọt mưa thầm

.

Đường Nguyễn Huệ nép dài theo bãi cát

Sóng vỗ cao hoà khúc hát thiên thần

Ghềnh Ráng cong ôm nỗi buồn của núi

Trải thiên thu chưa trả hết nợ nần

.

Đôi tháp thâm u ngậm nỗi buồn vong quốc

Vẫn còn vang tiếng hát ru hời

Hồn người thiêng in hình viên gạch đỏ

Trống Chăm pa không dấu nổi buồn rơi

.

Em rất khẽ cũng như ta rất khẽ

Bước chân trần chạm nhẹ bụi thời gian

Người dân đen đến ngôi cao hoàng đế

Hạt bụi này là dấu vết hồng hoang

Read Full Post »

Đặng Phú Phong

.

Người đàn bà cầm cái chén trắng

Chờ hứng giọt yêu từ trời

Chẳng may giọt yêu đã thành mưa nặng hạt

Rơi thật xa biền biệt giữa rừng già

.

Người đàn bà nhắc lại chuyện xưa

Uống một ly cafe đậm đặc

Nhìn sao rơi trong cốc

Chợt thấy mình chẳng khác giọt sương khuya

.

Tiếng thủy tinh leng keng cụng ly

chứa sương khuya

Người đàn bà rên siết

Người đàn bà ước gì bi thương có cánh

Bay vút bay đến tận thiên đường

.

Tôi vốn hàm chứa ẩn tàng điều gì không thực

Xin cùng bay

Để quên ánh mặt trời

Thèm ánh sáng mặt trời hai

Để người đàn bà giơ tay lên lóng lánh từ bi

Mùa xanh nào nhiệm mầu tỏa sáng

Read Full Post »

Đặng Phú Phong

.

Hạt đau thương gieo vào tôi từ nhỏ

Mỗi xuân về đâm lộc nở hoa

Hoa đau khổ cơ hồ đa sắc

Màu trộn màu đâu giữ nét ban sơ

.

Chàm pha đỏ cho thân hình lở loét

Nâu trộn vàng đất cát bám đầy tay

Mùa hạ trắng sao vấy màu bùn sét

Để hoa hồng cúi mặt lắt lay

.

Thánh giá đâu cho tôi xin thứ tội

Tay run run học lần hạt Mân côi

Vườn địa đàng có còn bỏ ngõ

Hạt giống tôi mang. gửi lại cho trời

.

Tòa sen đâu tôi ngẩng đầu. thành kính

Từng cánh sen cong vút đóa vô thường

Mùi sen ngát. chín tầng. xin gửi gắm

Giữ đi thôi, này hạt đau thương

Read Full Post »

Tôi sẽ đi về phía khác

.

Đặng Phú Phong

đêm mật. treo. tưởng chừng là gỗ đắng tận rừng sâu
muốn con chữ nhảy múa, sinh động. nhưng nó đã chết
đễ lại tôi những hoang mang xúc cảm
vạch. tìm sự thay thế
oằn oại tôi. như con cá mắc câu
con tim từ đâu
trí óc từ đâu
chúng biến tôi thành con khỉ nhỏ
trong lòng bàn tay có đôi mắt
đôi mắt trừng trừng nhìn vào khoảng trống
đôi mắt đăm đăm mong một sự nhiệm mầu
tiếng chim hót chỉ nặng lòng
lời ca đó thêm xốn xang dạ trống
đóng vai người bị đuổi tận rừng sâu trong tay không tấc sắt
tôi chỉ biết kêu trời. mặt đỏ màu cháy lửa
sau lưng là núi chống
trước mặt là núi che
hai bên là núi phủ
tôi nhai lá rừng sâu
làm gả người rừng ốm o như con nai hết cỏ
khi đời là những ô vuông đen đỏ
lớn nhỏ không chừng
sẽ không ai vượt thoát
những nét vẽ bên trong dù trắng toát. dù đen kịt. dù đỏ xúc xích, chỉ gợi lên xúc cảm điên khùng
màu biển, màu trời không hề tiếp giáp bỡi ánh sáng vàng hơ lạnh lẽo. xa. gần. khiến con chữ lập loè như ánh đuốc
nhưng tôi từ chối bóng tối cả ánh sáng để tìm cái khác
tôi không thể hình dung rõ ràng cái khác
nhưng tôi có thể nói cho bạn nghe sự nhiệm mầu khi tôi từ bỏ âm dương, đi về phía khác
con khỉ nhảy múa trong ô vuông
ông tổng thống loay hoay trong ô vuông
những người yêu nhau trong ô vuông
thế giới cũng quay cuồng trong ô vuông
nhưng tôi. tôi sẽ đi về phía khác
(more…)

Read Full Post »

Tình yêu trốn vào đêm

Đặng Phú Phong

chiều rơi một bóng chim
dã quỳ giơ tay hứng
ôm hình tướng vô thường
bên kia bờ đá dựng
mặt trời trốn vào đêm
(more…)

Read Full Post »

Older Posts »