Feeds:
Bài viết
Bình luận

Con móng tay

image

Người ta thường bảo “nhỏ như cái móng tay”, nhưng con móng tay (tên gọi địa phương ở Long Sơn, Bà Rịa-Vũng Tàu) ở đây có thể dài đến 15cm và khi đó nó giống cái cán dao hơn (người Pháp gọi con này là couteau).

image
Loài nhuyễn thể này thường sống trong cát bùn ở các cửa biển, chủ yếu ăn phiêu sinh vật. Khi thuỷ triều lên, nó trồi ra khỏi hốc và nhanh chóng lủi sâu xuống cát mỗi khi có động nhờ vào cái chân thật mạnh. Thịt con móng tay giòn và ngọt, khó tìm thấy ở các nhà hàng. Món chế biến đơn giản ở địa phương là hấp hoặc xào.Lời người chép bài : Con này đem nấu cháo cũng ngọt lắm à . Bên ta hình như không có nhiều nhưng ở bờ biển nước Pháp phía Đại tây dương thì đầy .

==========

Con móng tay ở chợ bó từng bó thế này.. khi còn tươi con nào con nấy le lưỡi ra nung núc những thịt.

image
Con móng tay, có người bảo là con ốc trúc
image
Con móng tay xào satế.
Ốc móng tay xào cay
image
Thú thực là nhìn mấy con ốc móng tay này mình không thấy hoàn toàn được thoải mái cho lắm, lý do thì không tiện nói ra sợ có người nhìn lại tưởng tượng lung tung. Lần đầu tiên mình biết đến loại ốc này là trong dịp đến Nha Trang cuối năm ngoái, vào hàng ốc thấy có món ốc nghe lạ tai, vừa túi tiền, chủ quán cũng góp lời nói món ốc này ngon lắm, thế nên mình gọi ăn thử. Ăn thì đúng là không chê vào đâu được, rất ngon, rất ấn tượng, nhưng nhìn hình dạng thì mình hơi ớn.
Món ốc bày trên đĩa trông còn ngon lành, chứ khi mình nhìn đám ốc còn sống thì thôi rồi, không dám đụng vào luôn vì chạm vào là nó sẽ bắt đầu “uốn éo” cái đầu. Mình chỉ dám đụng khi nó đã ngoẻo thôi.
Ốc này chọn con tươi là khi đụng vào đầu nó nó sẽ “đong đưa lắc lư” cái đầu. Đem ốc về, ngâm trong nước lạnh để ốc nhà hết cát bên trong ra. Gọi là ốc theo thói quen gọi của người VN thôi, còn đúng ra nó thuộc về họ hàng nhà “sò”. Tiếng Anh loại sò này có tên gọi là Razor clams (tức là con sò có hình cái lưỡi dao cạo)
image
Về hương vị thì mình đảm bảo ai không quá kén ăn thì ăn một lần là sẽ thích ngay. Ốc móng tay có thể chế biến thành nhiều món ăn từ món xào đến món hấp. 1 loại rau thơm thường không thể thiếu trong các cách chế biến là rau răm. Không hiểu sao rau răm đi với thứ ốc này rất hợp nhé.
Nguyên liệu: (4 người)
image
– 500g ốc móng tay
– vài tép tỏi, băm nhỏ
– 1 quả ớt sừng, băm nhỏ
– 1 tbs nước mắm
– 2 tsp đường trắng
– 2 tsp tương ớt
– 1 tbs dầu ăn
– rau răm, thái nhỏ
Cách làm:
– Đun 1 ấm nước sôi, cho ốc vào nồi to rồi dội nước sôi vào, đảo qua đảo lại đến khi ốc mở hết nắp thì đổ ra cho ráo. Tách bỏ 1 bên vỏ, giữ lại 1 bên vỏ còn gắn với con ốc.
image
– Làm nóng dầu ăn trên chảo lớn, cho tỏi, ớt vào phi thơm. Cho nước mắm, đường, tương ớt vào, quấy đều. Sau đó cho ốc vào, đảo đều nhưng nhẹ tay để ốc không bị rơi ra khỏi vỏ.
image
– Xào ốc chừng 4-5 phút cho ốc ngấm và hỗn hợp sệt lại.
image
– Rắc rau răm rồi bắc ra khỏi bếp.
image
Bắt “móng tay” trên biển Đồng Châu
image
(DVT.vn) – Đường biển trải rộng tít tắp, nước chỉ xâm xấp đến mắt cá chân. Xa xa, lũ trẻ chăm chỉ bắt những con móng tay bé tí tẹo.
Bãi biển Đồng Châu nằm trong địa bàn huyện Tiền Hải – Thái Bình lâu nay không phải là bãi tắm lý tưởng. Địa hình đặc biệt của vành đai biển này với độ dốc thoai thoải trải dài và đất bùn, giúp ích cho việc nuôi trồng thủy sản. Lội ra xa đến vài trăm mét, nước biển cũng mới chỉ đến nửa ống chân.
Vào những lúc thủy triều lên, nước cũng chỉ cao đến ngang bụng người ra biển. Những cánh đồng Vạng mọc lên trên khắp bãi biển với những gác canh, vài chiếc thuyền thúng trong làn nước dập dờn.
image
Những cánh đồng Vạng mọc lên trên khắp bãi biển với những gác canh.
image
Lội ra xa đến vài trăm mét, nước biển cũng mới chỉ đến nửa ống chân.
Theo cách gọi địa phương, vạng là tên của con Ngao. Ở miền Trung có nơi gọi nó là con xìa. Bãi biển này là khu vực nuôi vạng, là nguồn thu nhập chính của người dân trong vùng. Những chòi canh vạng được bà con dựng lên như những ngôi nhà trên cọc để trông nom và chăm sóc mùa vạng.
Loài gao không đòi hỏi phải đầu tư lớn như nuôi tôm, nuôi cua, mỗi ha chỉ cần khoảng vài triệu đồng tiền lưới bảo vệ, trông nom và giống, không cần phải cho ăn thêm bởi ngao, ngán ăn phù du sẵn có trong bãi nuôi. Cả bãi biển chạy dài 5 km được dành cho nuôi ngao. Trong vài năm trở lại đây, con ngao đã trở thành nguồn làm giàu cho Tiền Hải nhờ xuất khẩu.
image
Với lợi thế của nghề nuôi ngao giúp cho nhiều hộ ngư dân giàu lên nhanh chóng.
image
Trong vài năm trở lại, du lịch biển tại địa phương này hoàn toàn nhờ vào nguồn thủy hải sản mà tìm đến.
Cách đó không xa, trên cánh đồng nuôi Vạng là bóng dáng của những bé trai bé gái đang tìm kiếm một loài thủy sản khác nằm rải rác trên khắp bãi biển và cũng phong phú không kém: những con ốc móng tay. Nằm sâu trong lớp đất bùn, ốc móng tay có dáng dấp giống với sá sùng, màu trắng sữa.
Chỉ cần một que thép nhỏ và làm cong một phần đầu dây là có thể sọc được một chú ốc móng tay nằm sâu trong cát. Đám trẻ rành nghề thoáng thấy sủi tăm bọt nước trên gợn bùn là nhanh chóng túm được ngay một con. Những con móng tay chỉ ở cách nhau vài cm, trong một nhoáng đã tìm được một rổ đầy.
Con móng tay bán với giá 20.000 đ/kg, được các nhà hàng phía trên chào đón mua cho khách. Một rổ mới được hơn một cân nên cũng nhiều khách mua ăn thử vì thấy không đắt lắm mà món cũng khá lạ. Đơn giản mà lại có tiền nên khá nhiều trẻ đang cặm cụi tìm bắt trên khắp bãi biển trải dài.
image
Những cô cậu bé hăng say làm việc từ sáng đến tối bắt móng tay.
image
Con móng tay bán với giá 20.000 đ/kg, được các nhà hàng phía trên chào đón mua cho khách.
“Em bắt con này được hơn 1 năm rồi, khách họ thích ăn lắm”. – Khanh, cậu bé đội mũ lưỡi trai nói với tôi – con này vào mùa đông nhiều hơn, mùa hè nắng và nóng chúng nấp sâu nên khó bắt lắm. Nếu không bán được cho nhà hàng trên kia mua thì em mang về cho mẹ em nấu canh ăn, cũng ngon lắm”.
Con móng tay không phải nuôi, sống rất nhiều trên bãi biển này. Cứ sau một đêm nước lên, quay lại là lại thấy móng tay nằm đầy dưới lớp cát. Nhưng bắt được nó cũng phải có kĩ thuật riêng, chứ không là không bắt được hoặc sẽ xiên ngang qua người nó.
Loài móng tay có cùng một hệ thức ăn giống với con ngao. Quanh vùng biển gần với các cửa sông lớn đều có loài phù du này nhưng nhiều nhất và dễ bắt nhất là bãi biển Đồng Châu. Những con móng tay nho nhỏ, một loài thủy sản ít người để ý tới cũng trở thành một nguồn thu nhập không nhỏ cho những đứa trẻ tại huyện Tiền Hải.
image
Những con móng tay trở thành một nguồn thu nhập không nhỏ cho những đứa trẻ tại huyện Tiền Hải.
image
Những cửa hàng mọc san sát nhau đua ra với biển tạo thành một tổ hợp liên hoàn.
Từ khi người đến du lịch Đồng Châu với cái thú thưởng thức hải sản là chính thì bãi biển này không lúc nào vắng những cô cậu bé hăng say làm việc từ sáng đến tối bắt móng tay. Ốc móng tay khi mang từ biển lên được ngâm trong khoảng 10 đến 15 phút cho sạch cát bên trong rồi mới đem luộc hoặc hấp. Khi ăn tách vỏ, thịt ngọt và thơm. Vỏ móng tay tách rất dễ và giòn tan, thịt trắng đục, dễ ăn.
Trên bãi biển lúc nào cũng có khoảng gần 20 em, tranh thủ lúc nghỉ học chạy ra biển bắt móng tay, kiếm chút tiền phụ giúp gia đình. Tầm gần trưa, một số em rời khỏi bãi biển đi học. Cho đến khi chúng tôi ăn xong bữa thì xuất hiện một tốp các em nhỏ khác bắt tay vào việc.
Biển Đồng Châu mấy năm nay nhờ vào con ngao mà phát triển. Những cửa hàng mọc san sát nhau đua ra với biển tạo thành một tổ hợp liên hoàn. Các chòi được xây cao hẳn với mặt biển bằng các cọc tre. Ngó từ đầu đến cuối dãy cũng khoảng 40 nhà hàng. Từ trên cao vươn tầm ra những bãi ngao trải dài là mặt biển và những chòi canh tạo nên vẻ đẹp riêng cho biển cả…
Vào những buổi bình minh, cả bãi biển long lanh một màu óng ả của trời và biển hòa quyện một màu đỏ thắm đầy cuốn hút.
image
Vỏ móng tay tách rất dễ và giòn tan, thịt trắng đục, dễ ăn.
image
Ốc móng tay khi mang từ biển lên được ngâm trong khoảng 10 đến 15 phút cho sạch cát bên trong rồi mới đem luộc hoặc hấp.
Muốn ghé qua đây tắm biển nên chạy thuyền ra đảo Cồn Vành, Cồn Thủ cách Đồng Châu khoảng 7km. Đảo Cồn Thủ thích hợp với một buổi picnic với một bãi tắm cát trắng và những rừng thông xanh. Đảo Cồn Vành lại là nơi dành cho khám phá với những rừng nước ngập mặn là nơi lưu trú của nhiều loài chim quý hiếm như cò thìa, bồ nông…thu hút nhiều khách ra tham quan.
Với lợi thế của nghề nuôi ngao giúp cho nhiều hộ ngư dân giàu lên nhanh chóng. Trong vài năm trở lại, du lịch biển tại địa phương này hoàn toàn nhờ vào nguồn thủy hải sản mà tìm đến.
Trên bãi biển, thấp thoáng bóng dáng của những ngư dân đang chăm cho bãi vạng của mình. Biển Đồng Châu một ngày mới với cuộc sống mưu sinh.
image
Với lợi thế của nghề nuôi ngao giúp cho nhiều hộ ngư dân giàu lên nhanh chóng.
image
Biển Đồng Châu một ngày mới với cuộc sống mưu sinh.

Đón thu tiễn hạ

  Cao Đình Thục  (TUTHUC) .


Thu ướm về đây lá chớm vàng

Nhạc ve luyến Hạ vẫn còn vang

Bâng khuâng tống cựu, mây hờ hững

Hiu hắt  nghinh tân, gió ngỡ ngàng

Cung Quảng quay sang tình chú Cuội

Cầu Ô gác lại  chuyện chàng Lang

Thi nhân ai hỡi, người thông cảm

Đáp lại đôi dòng , tiếp Thu sang.



(VTC News) – Bộ tộc Dani ở thung lũng Baliem, trên hòn đảo West Papua New Guinea thuộc Indonesia là một trong những bộ tộc hoang dã nhất hành tinh.Bộ tộc này được người Hà Lan phát hiện ra từ năm 1938. Tuy nhiên, dù thế giới phát triển không ngừng nghỉ, bộ tộc này vẫn sống theo kiểu hồng hoang, giữ gìn nguyên vẹn bản sắc dân tộc mình. Họ vẫn ở trong những ngôi nhà tranh, trần truồng và săn bắn kiếm sống.

Chế độ mẫu hệ vẫn tồn tại ở bộ tộc này. Người phụ nữ làm mọi việc từ trồng trọt, hái lượm, chế biến thức ăn, đến chăm sóc con cái. Đàn ông chỉ có mỗi việc đi săn và kiếm thức ăn.

Xưa kia, người Dani có tập tục săn đầu người. Họ chiến đấu với các bộ tộc khác và cắt đầu kẻ thù về trưng bày như chiến công. Tuy nhiên, chính quyền Indonesia đã gây áp lực nên tập tục này đã không còn nữa.

Kính mời độc giả chiêm ngưỡng những hình ảnh sống động về bộ tộc hoang dã nhất thế giới này:

Bí ẩn bộ tộc ở trần hoang dã nhất hành tinh
Một góc thung lũng Baliem, nơi người Dani sinh sống.
Bí ẩn bộ tộc ở trần hoang dã nhất hành tinh
Người Dani sống trong những ngôi nhà tròn.
Bí ẩn bộ tộc ở trần hoang dã nhất hành tinh
Bí ẩn bộ tộc ở trần hoang dã nhất hành tinh
Đường sá đã vào đến thung lũng Baliem, song người Dani vẫn giữ nguyên vẹn bản sắc dân tộc mình.
Bí ẩn bộ tộc ở trần hoang dã nhất hành tinh
Khi tộc trưởng chết đi, họ ướp xác bằng cách bó xác kiểu ngồi, rồi đặt lên gác bếp sấy khô. Nhờ đó, hàng trăm năm, xác không phân hủy.
Bí ẩn bộ tộc ở trần hoang dã nhất hành tinh
Bí ẩn bộ tộc ở trần hoang dã nhất hành tinh
Hàng năm, cứ vào tháng 8, tại thung lũng Baliem lại diễn ra các lễ hội của thổ dân. Lễ hội tái hiện lại cuộc sống săn bắn hái lượm, các cuộc chiến đẫm máu, các cuộc săn đầu người, những điệu nhảy của thiếu nữ ngực trần mô tả cảnh sinh hoạt, ái ân…
Bí ẩn bộ tộc ở trần hoang dã nhất hành tinh
Bí ẩn bộ tộc ở trần hoang dã nhất hành tinh
Hấp dẫn nhất có lẽ là các trận chiến săn đầu người được phục dựng lại trong lễ hội. Các chiến binh đã chiến đấu thực sự bằng vũ khí. Máu đã đổ trong những trận chiến này.
Bí ẩn bộ tộc ở trần hoang dã nhất hành tinh
Trang phục của đàn ông Dani có lẽ độc đáo nhất thế giới. Họ chỉ có quả bầu khô, dùng để đựng dương vật. Mỗi người có một sở thích, người đựng bằng quả bầu nhỏ xíu, người dùng quả bầu dài ngoẵng, người dùng quả bầu to tướng, có thể đựng được cả dương vật lẫn con gà, hoặc con thú săn được.
Bí ẩn bộ tộc ở trần hoang dã nhất hành tinh
Phụ nữ Dani chỉ mặc chiếc váy cỏ. Cứ 4 tuổi họ lại mặc 1 lớp váy. Phụ nữ nào mặc 4 lớp, nghĩa là 16 tuổi, thì đến tuổi lấy chồng. Phụ nữ Dani có thú xăm ngực. Họ sẵn sàng chịu đau để có được những bộ ngực đẹp, khoe với thiên hạ.
Bí ẩn bộ tộc ở trần hoang dã nhất hành tinh
Người Dani đã biết kiếm sống bằng cách cho du khách chụp ảnh kỷ niệm. Để có được tấm hình cùng họ, du khách phải bỏ ra khoản tiền nhỏ.

Trần Bình Thủy (tổng hợp)

Điều em hỏi

Trần Ngọc Luyện

Tôi với em đã làm Adam và Eva ăn trái cấm

Tôi với em đã làm người nguyên thủy trong không gian kín thời hiện đại.

Tôi và em đã quên đi thời gian

Và cả cái không gian bao la ở bên ngoài

Tôi và em cùng thỏ thẻ bên tai về nỗi buồn nhân thế

Và về hạnh phúc trần gian

Nhiều câu hỏi xoay vòng xoắn ốc

Em hỏi: Tại sao người ta cứ mãi đày đọa nhau hả anh?

Một câu trả lời buồn.

Em hỏi: Tại sao người ta lại chúc nhau hạnh phúc hả anh?

Một câu trả lời vui

Em hỏi: Người ta đày đọa nhau rồi chúc nhau hạnh phúc làm gì hả anh?

Một câu khó trả lời

Trài đất vẫn quay…

Ngày 5/9/2011, tại Viện Vật lý (Viện KH&CN Việt Nam), GS.TS Trần Thanh Vân đã có buổi nói chuyện với một số nhà khoa học về việc xây dựng Trung tâm gặp gỡ Quốc tế khoa học và giáo dục tại bờ biển thành phố Quy Nhơn, tỉnh Bình Định.

Cách trung tâm thành phố Quy Nhơn khoảng 5km về phía Nam, Trung tâm gặp gỡ Quốc tế khoa học và giáo dục có tổng diện tích khoảng 20ha.Trong đó, khoảng 2000m2 để xây dựng khu hội nghị bao gồm 1 hội trường 350 chỗ ngồi, 1 phòng hội thảo 120 chỗ, 2 phòng làm việc nhóm từ 30-50 chỗ và nhiều phòng làm việc cá nhân; khoảng 30.000-50.000m2 để xây dựng 1 khách sạn 4 sao với 100 phòng cùng bể bơi, tiệm cà-phê, quầy bar, khu liên hợp thể thao, nhà thiên văn, trường kỹ sư…

Quy hoạch tổng thể TT gặp gỡ quốc tế khoa học và giáo dục

GS.TS Trần Thanh Vân cho biết, tiêu chí của trung tâm là các chuyên gia, các nhà khoa học, nhà nghiên cứu đến với trung tâm sẽ vừa có chỗ làm việc hiệu quả, vừa có chỗ yên tĩnh để nghỉ ngơi, thư giãn. Ở đây sẽ không có những dịch vụ thương mại ngoài hoạt động chất xám.

Hiện trung tâm đang được triển khai xây dựng. Dự kiến, khu hội nghị sẽ hoàn thành và bắt đầu hoạt động từ năm 2012 và chậm nhất đến năm 2015 sẽ hoàn thành tất cả các hạng mục công trình còn lại khác. Mỗi năm sẽ có từ 70-150 hội nghị, hội thảo trong nước và từ 5-8 hội nghị quốc tế lớn được tổ chức tại trung tâm.

Phát biểu tại buổi nói chuyện, GS.TSKH Nguyễn Ái Việt, Chủ tịch Hội Vật lý lý thuyết cho rằng, sự ra đời của Trung tâm gặp gỡ khoa học và giáo dục chính là chiếc cầu nối cho các nhà khoa học Việt Nam có dịp giao lưu, học tập kinh nghiệm từ các nhà khoa học hàng đầu thế giới thông qua các cuộc tiếp xúc, hội nghị, hội thảo quốc tế được tổ chức tại trung tâm này.

GS-TS Trần Thanh Vân tên đầy đủ là Jean Trần Thanh Vân, 77 tuổi, giáo sư – tiến sĩ Vật lý nguyên tử người Pháp gốc Việt. Ông là Nghiên cứu viên Cao cấp Danh dự Trung tâm Quốc gia Nghiên cứu khoa học Pháp. Ông đã có trên 300 công trình nghiên cứu và gần 120 đầu sách. Ông được nhà nước Pháp tặng Huân chương Quốc gia công trạng Pháp năm 1993 và Huân chương Bắc Đẩu Bội Tinh năm 1999.
GS Trần Thanh Vân còn được biết đến bởi những sáng kiến tập nhằm hợp các nhà khoa học Vật lý hàng đầu thế giới, trong đó có cả những người đạt giải thưởng Nobel như hội nghị Rencontres de Moriond (1966), hội nghị Rencontres de Blois (1989) và đặc biệt là sự ra đời của tổ chức khoa học Gặp gỡ Việt Nam Rencontres du Viet Nam từ năm 1993 đến nay…

Tin, ảnh: Minh Cường

Ngọc trong sách

Nguyễn Quang Quân

Nguyên Sinh người đất Tình, lớn lên trong cảnh mẹ góa con côi nơi ngôi nhà rách nát bên dòng sông Tình đẹp như một dải lụa. Mẹ lam lũ bòn đất, làm mướn, chịu khổ cực trăm bề cố nuôi con khôn lớn. Lúc nhỏ, Sinh tuy có vẻ đen đúa còi cọc, nhưng sáng láng, thông minh, học đâu nhớ đó, thường được thầy giáo ngợi khen. Học hết trường làng, Sinh lên tỉnh học. Ở đây, phố xá đông vui, nhiều nhà giàu có, con gái ăn mặc trang sức lộng lẫy, tuy có lạ, nhưng cũng chỉ là cái đẹp của son phấn. Lúc này Sinh đã trổ mã, nước da như bớt đen, thân hình dong dỏng cao, khỏe mạnh. Nhưng là thân học trò nhà quê mặc áo vá đi học, bữa no bữa đói, gặp con gái đẹp Sinh thường xấu hổ không dám nhìn thẳng mặt. Sinh chỉ biết cố công học tập, miệt mài đọc sách, mong có ngày bảng hổ đề danh, không phụ lòng mong ước của mẹ. Một hôm, đọc sách thấy câu “ Thư trung hữu ngọc”, rồi “ Thư trung hữu nữ nhan như ngọc”, Sinh thích lắm. Trong lòng phơi phới, Sinh xếp sách ngẫm ngợi. Ngọc ở trong sách, người con gái đẹp có trong sách. Tất cả ước mơ, thành tựu một đời là đây! Từ đó, Sinh càng chăm đọc sách. Tứ thư ngũ kinh, gần như thuộc làu. Đọc Tứ thư, Sinh học được cách cư xử ở đời, để lớn lên  gánh vác việc nước. Đạo quân tử, trước hết phải sửa cái đức của mình cho sáng, sao cho đến chỗ chí thiện. Sinh học được cái đạo trung dung, cách giữ cho ý nghĩ và việc làm luôn luôn ở mức trung hòa, và phải cố gắng ở đời theo nhân, nghĩa, lễ, trí, tín. Ngũ Kinh (Thi, Thư, Lễ, Dịch, Xuân Thu) cũng là sự bàn rộng, đào sâu những tư tưởng trên. Nghiền ngẫm sách, Sinh thấy được những lý tưởng cao siêu. Đó là sự học coi trọng  luân thường đạo lý, chủ trương biến hóa tùy thời, sự vụ thực tế, không bàn đến những cái viễn vông ngoài sinh hoạt của con người nơi trần thế.

Sinh đọc miết, chờ đợi hoài cũng chẳng thấy “ngọc”, “nữ nhan như ngọc” đâu. Thơ Kinh Thi có nhiều bài nói về tình yêu. Có những bài tả tình yêu trong sáng , hồn nhiên, chân thật. Có những bài dí dỏm nghịch ngợm, nhưng nhiều hơn vẫn là lời than thở của những mối tình éo le, đầy nước mắt. Sinh đọc, mơ tưởng cũng đâu thấy gì!

Hết Thư, Kinh, Sinh lại tìm trong sách truyện. Thủy Hử, rồi Kim Bình Mai. Ở lúa tuổi thanh niên, Sinh đọc truyện cũng thấy thích, nhưng đó chỉ là cuộc sống hưởng lạc, chuyện ăn chơi đồi trụy. Có nhiều người đẹp đó (Phan Kim Liên, Lý Bình NhiBàng Xuân Mai…), nhưng chỉ là những người lẳng lơ, mong chi chuyện họ từ trang sách bước ra cuộc đời với Sinh! Hồng lâu mộng rất hay, đó là sự thể hiện tinh thần dân chủ, đòi tự do yêu đương và mưu cầu hạnh phúc, khao khát tự do bình đẳng…. Tây sương kí, Mẫu đơn đình, Liêu trai chí dị,… là những tác phẩm miêu tả tình yêu, những số phận, những buồn vui cá nhân… Có lẽ thích nhất là Liêu trai chí dị. Đọc nhiều truyện trong đó, Sinh thích thú với những cuộc găp gỡ giữa những chàng trai thư sinh trạc tuổi Sinh và những cô gái đẹp là ma, hồ. Chuyện tình của họ khá bất ngờ và kỳ dị.

Đọc truyện Liên Tỏa, Sinh cảm khái với mối tình của nàng với Dương Vu Úy. Hôm ấy, đêm đã khuya, Sinh ngồi đọc sách, mệt quá gục đầu ngủ trên án thư, bỗng nghe có tiếng ngâm thơ và một người con gái đẹp hiện ra. “Thiếp là Liên Tỏa đây, chàng có yêu thiếp không?” Đọc xong Hương Ngọc, Sinh thẩn thờ bước ra vườn ngắm hoa trong canh tàn trăng lạnh, mơ màng trông thấy hai cô gái, một áo trắng, một xiêm hồng thấp thoáng trong bụi hoa, tới gần thì họ biến mất. Đó phải chăng là Hương Ngọc và Giáng Tuyết, những thần hoa trong truyện mà chàng mơ tưởng? Vài lần như vậy! Có khi chàng đi vào những giấc mơ ký thú. Những cô gái đẹp tuyệt trần đến với chàng, cùng chàng âu yếm, ái ân. Tỉnh dậy, mới biết mình đọc Liêu Trai, mơ tưởng quá, tạo ra những giấc mơ quái lạ vậy thôi. Đã là truyện, tất phải có hư cấu. Các ông viết truyện, là để nói chuyện đời đó thôi! Chuyện đời trước mắt, sao Sinh không nhìn đi, nghĩ đi! Người đẹp có thực vẫn đi lại và Sinh thường thấy hằng ngày sao không ngắm đi, tìm cách có họ, mà lại tơ tưởng không đâu, để rồi mộng mị thế này! Ngẫm nghĩ kỹ, Sinh thấy cứ thế này thì hại cho xác phàm quá. Những người đẹp dù là người, hay ma, hồ đi vào giấc mơ tình ái của chàng chỉ là điều huyễn hoặc. Xác định thế, Sinh cố đè nén dục tình, dứt bỏ mơ mộng, chăm chỉ học tập, cố công dùi mài kinh sử. Từ đó, chàng trở thành một thư sinh văn hay chữ tốt nức tiếng gần xa. Những nhà hào phú trong vùng ngấp nghé muốn gả con gái cho chàng, vì tin rằng chàng trai đó chắc chắn sẽ công thành danh toại và con gái mình sẽ có chỗ dựa vững chắc trong mai hậu.

Mùa xuân năm ấy, có kỳ thi hương, Sinh đậu cử nhân. Lúc này, chàng vừa hai mươi. Có vài nơi đánh tiếng gả con cho chàng, nhưng chàng chẳng chịu ai. Vả lại mấy cô con gái nhà giàu, cô thì đỏng đảnh, cô thì kiêu bạc, nhan sắc tầm thường. Lúc này mẹ yếu rồi, cũng muốn con mình có nơi có chốn, cho vui một đời lam lũ. Nhưng Sinh chưa chịu lập gia đình, chàng vẫn nghĩ đến một người con gái “nhan như ngọc”, mà chàng bao lần bắt gặp trong sách. Chàng quyết tâm tiếp tục học hành, chuẩn bị cho kỳ thi hội sắp tới. Và để đỡ đần cho mẹ, chàng tạm thời làm thầy đồ, kèm cặp cho các trẻ trong làng, cũng có lương ăn. Chuyện nam nữ, tuy cũng có vài cô nhòm ngó, nhưng Sinh vẫn dốc lòng đọc sách, chuẩn bị cho kỳ thi. Dù cố công học hành, văn tài nổi tiếng, nhưng vận số khó lường, kỳ thi hội năm ấy, Sinh hỏng tuột!

Vài năm đi qua, nhìn mẹ mỗi ngày một già yếu, nhìn mình với gia cảnh quẫn bách, Sinh bắt đầu thấy nản với mộng công danh. Hôm ấy, nhân tiết thanh minh, Sinh đi viếng mộ cha. Cũng chỉ là một ngôi mộ đất thấp lè tè, cây cỏ hoang dại mọc tràn xung quanh. Vừa thắp hương cho mộ cha xong, Sinh bần thần đứng nhìn những ngôi mộ lớn xa xa trong trời chiều mát dịu, rồi ngồi bệt xuống mở sách mang theo để đọc. Bỗng có tiếng nói thoảng đưa trong gió:

– Có người ngồi trên mộ đọc sách hay quá ta!

Chàng giật mình ngó lên và sửng sốt nhìn ra một cô gái đẹp rực rỡ đang đi tới. Cô ăn mặc giản dị, nhưng thân hình mảnh mai, cao ráo, khuôn mặt trái xoan rạng rỡ dưới chiếc nón che nghiêng. Đến bên chàng, cô gái e lệ cúi chào và nói:

– Xin lỗi đã vô ý, làm kinh động tới chàng!

Chàng lúng túng đáp lời:

– Không sao! Cô ở đâu tới vậy?

Nàng mỉm cười tinh nghịch:

– Em vừa từ trang sách của chàng bước ra đấy!

Sinh giật mình! Trang sách chàng đang đọc, đúng là đang nói về chuyện tình một cô gái đẹp. Chả lẽ cũng như những lần mộng mị khác đã làm khổ chàng bao đêm?

Nhìn dáng bối rối của chàng, cô gái nhẹ nhàng nói tiếp:

– Đùa chút vậy thôi, em đi thăm mộ mẹ đây!

Cũng vẫn nụ cười đấy, cô gái bước đến ngôi mộ không xa trước mặt. Đó là một ngôi mộ đã xây dựng khá kiên cố, vẻ bề thế hơn hẳn nhưng ngôi mộ ở đây. Cô thắp hương khấn vái và cũng săm soi quét dọn. Chàng thẫn thờ nhìn ngắm, tự nhiên trong lòng dâng lên một nỗi niềm cảm xúc khôn nguôi.

Hôm ấy, khi cô gái ra về, chàng âm thầm đi theo, và sau đó dò hỏi về gia cảnh của nàng. Té ra, nàng là con quan phủ về hưu ở làng bên, nức tiếng xinh đẹp và giỏi giang, cả về chữ nghĩa thi phú và quán xuyến việc nhà. Mẹ mất sớm, ông phủ nhớ vợ thương con cũng không tục huyền, nàng thay mẹ chăm sóc cha già và đứa em trai đang độ tuổi mười lăm. Cũng có vài lần hai người gặp nhau sau đó, nhưng cả hai đều giữ phép, có chăng là cái gật đầu nhẹ chào nhau. Lòng chàng từ đấy luôn nghĩ nhớ cô gái. Mấy tháng sau, Sinh thưa với mẹ nhờ mai mối đến hỏi nàng làm vợ. Cả ông phủ và nàng đều biết tiếng danh sĩ của chàng, nên đồng ý ngay. Đó là một giai sự nổi tiếng cả vùng.

Một năm sau, Sinh được bổ dụng làm giáo thụ ở ngay huyện nhà. Sinh thỏa lòng với cuộc sống êm đẹp nhỏ nhoi của mình.

Một đêm chàng đọc sách và ngâm nga câu thơ cũ: “Thư trung hữu ngọc”, “Thư trung hữu nữ nhan như ngọc”, rồi hỏi vợ:

– Em cũng là người biết chữ, vậy có hiểu câu này không?

Nàng mỉm cười âu yếm:

– Chữ  thì dễ hiểu, nhưng ý nghĩa thì có người phải chiêm nghiệm cả đời mới hiểu được đấy!

Chàng hồ hởi phụ họa:

– Đúng vậy! Đến giờ anh mới hiểu hết cái nghĩa thâm thúy của câu thơ! Nhờ học hành, đọc sách mà anh có được những thứ quý báu như ngọc: từ nhận thức, đến hành vi, cách sống ở đời. Nhờ học hành, mà anh có được cuộc sống êm đẹp hôm nay. Nhờ đọc sách mà anh có được cô vợ xinh đẹp và hiền thục như em. Đó là chất ngọc chiết ra từ sách chứ đâu!

Trận đại thủy chiến ở đầm Thị Nại giữa quân Tây Sơn và chúa Nguyễn vào năm 1801 có rất nhiều điểm tương đồng với một trận thủy chiến nổi tiếng khác diễn ra trước đó 16 thế kỷ.
Xét trên quy mô và tính chất quyết định, trận đánh diễn ra ngày 27/2/1801 ở đầm Thị Nại giữa quân Tây Sơn và chúa Nguyễn xứng đáng được ghi nhận như trận thủy chiến lớn nhất trong lịch sử các cuộc nội chiến ở Việt Nam.Bức tranh vĩ đại của trận đánh lịch sử Năm 1800, thế trận giữa nhà Tây Sơn và chúa Nguyễn rơi vào thế giằng co. Vào thời điểm này, thành Quy Nhơn – một địa điểm tối quan trọng về chiến lược do chúa Nguyễn kiểm soát đang bị quân Tây Sơn uy hiếp mạnh mẽ. Quân Nguyễn tại đây phải cố thủ trong tình cảnh ngặt nghèo. Quân tiếp viện cho thành không thể đến bằng đường thủy do phía Tây Sơn bố trí một đội thủy quân cực mạnh để bảo vệ cửa biển Thị Nại.

Quyết cứu thành Quy Nhơn, chúa Nguyễn Ánh đưa hạm đội hùng hậu chưa từng có tiến ra phá vòng vây của Tây Sơn ở đầm Thị Nại. Đầm nước này trở thành chìa khóa quyết định cục diện quân sự trong tương lai của cả hai bên.

Theo một số nguồn sử liệu, chúa Nguyễn đã huy động trên dưới 1.000 chiến hạm lớn nhỏ cho trận Thị Nại. Trong số đó có 5 chiếc mang được 46 khẩu đại bác, 18 chiếc khác mang được từ 20 đến 26 khẩu.

Quân Tây Sơn cho án ngữ ở cửa biển Thị Nại 3 chiến hạm khổng lồ Định Quốc – loại chiến hạm “khủng khiếp” nhất của người Việt thời cận đại với trang bị hơn 60 hải pháo mỗi chiếc. Phía sau 3 chiến hạm Định Quốc là hạm đội đông đảo gồm gần 2.000 chiến thuyền lớn nhỏ, tập hợp gần như tất cả sức mạnh thủy binh của quân Tây Sơn. Lực lượng phỏng thủ được hỗ trợ bởi rất nhiều đại pháo đặt trên hai pháo đài Gành Ráng và Phương Mai ở cửa ngõ vào Thị Nại.

Đầm Thị Nại là một đầm nước mặn thuộc địa phận thành phố Quy Nhơn, huyện Tuy Phước và huyện Phù Cát, tỉnh Bình Định ngày nay. Đầm có diện tích khoảng 5.000 ha, chạy dài hơn 10 cây số, bề rộng khoảng 4 cây số. Nước đầm thông với biển bằng một cửa hẹp có tên cửa Giã, còn gọi là cửa Thị Nại. (Trong hình minh họa trên, màu vàng thể hiện những địa điểm tập trung lực lượng của chúa Nguyễn, màu đỏ là quân Tây Sơn).

Trong những cuộc giao chiến đầu tiên, thủy quân tiên phong của Nguyễn Ánh luôn bị nghiền nát ngay tại cửa đầm bởi hỏa lực phòng thủ khủng khiếp của Tây Sơn. Thành Quy Nhơn ngày càng nguy ngập. Chúa Nguyễn quyết định thu quân về để họp bàn các tướng bàn kế tiêu diệt hạm đội Tây Sơn. Nhận định mùa gió đang thuận lợi, họ thống nhất sẽ dùng hỏa công.Đêm rằm tháng Giêng năm Tân Dậu 1801, 1.200 quân nhà Nguyễn bí mật đổ bộ lên bờ, đánh úp các pháo đài của Tây Sơn nhằm hóa giải các cỗ đại pháo.Trước đó, nhánh quân tiên phong của chúa Nguyễn đã bắt được thuyền tuần tra Tây Sơn và và thai thác để lấy mật lệnh. Một đội chiến thuyền cái trang thành thuyền Tây Sơn dùng mật lệnh vượt qua cửa phòng thủ tiến sâu vào bên trong bắn phá.

Hai cánh đột kích trên đã trở thành chìa khóa để nhà Nguyễn xoay chuyển cục diện trận chiến. Trước sự bối rối cuả quân Tây Sơn, toàn bộ hạm đội của nhà Nguyễn được lệnh tổng tấn công.

Sự yểm hộ của các cỗ đại pháo hai bên bờ giảm sút, 3 chiến hạm Định Quốc của Tây Sơn bị trên 60 chiếc thuyền thuộc tiền đội thủy quân Nguyễn bao vây và đánh chìm. Toàn bộ hạm đội Nguyễn tràn vào dùng hỏa công đánh phá cạnh mẽ. Nhờ thuận hướng gió nên sức mạnh công phát huy tối đa, hạm đội Tây Sơn cháy phần phật từ chiếc này sang chiếc khác. Đêm ấy, một bức tranh khủng khiếp bao phủ lên toàn bộ đầm Thị Nại với lửa khói ngút trời.

Trận Thị Nại đã kết thúc với chiến thắng thuộc về nhà Nguyễn. Quân Nguyễn mất hơn 4.000 cho cuộc chiến. Về phía Tây Sơn, thiệt hại nặng nề hơn nhiều lần. Toàn bộ hạm đội ở Thị Nại – xương sống của hải quân Tây Sơn bị tiêu diệt hoàn toàn. Theo thống kê, Tây Sơn mất hơn 20.000 quân, 1.800 chiến thuyền, hơn 600 đại pháo…

Thị Nại – Xích Bích của người Việt

Trận thủy chiến Thị Nại có rất nhiều điểm tương đồng với một trận thủy chiến nổi tiếng khác diễn ra trước đó 16 thế kỷ. Đó là trận Xích Bích ở cuối thời Đông Hán bên Trung Quốc.

Xét về tính chất, cả hai trận đánh đều diễn ra trong các cuộc nội chiến giành quyền làm chủ đất nước. Nếu trận Xích Bích diễn ra là cuộc đối đầu giữa thế lực của Tào tháo nhân danh nghĩa triều đình và liên quân tôn quyền – Lưu Bị trong bối cảnh Trung Quốc đang bị chia rẽ bởi tình trạng cát cứ của các chư hầu thì trận Thị Nại là cuộc đọ sức giữa triều đại Tây Sơn và chúa Nguyễn, hai thế lực hùng mạnh còn tồn tại sau hàng thế kỷ nội chiến ở nước Việt.

Hàng triệu người Việt Nam biết đến trận Xích Bích qua tác phẩm văn học kinh điển Tam Quốc chí.

Cả hai trận đánh đều diễn ra trên sông nước với quy mô rất lớn, quy tụ hầu như toàn bộ lực lượng của thủy quân của các bên tham chiến. Đây đều là những trận  quyết chiến chiến lược mà bên nào thua sẽ mất hoàn toàn quyền kiếm soát mặt trận đường thủy về lâu dài, kéo theo sự thay đổi toàn diện cuộc chiến.Ở trận Xích Bích, sau trận thua thảm khốc trước liên quân Tôn Quyền – Lưu Bị, Tào Tháo không còn bao giờ khôi phục được sức mạnh thủy binh để đánh bại đối thủ của mình. Kết quả của trận Xích Bích đã định hình cho thế chân vạc thời Tam Quốc của ba nước Tào Ngụy – Thục Hán – Đông Ngô. Đây là một trận đánh có ý nghĩa lớn trong lịch sử Trung Quốc.Với thật bại ở trận Thị Nại, thủy quân Tây Sơn hầu như đã sụp đổ hoàn toàn. Kể từ đó nhà Nguyễn nắm giữ quyền kiểm soát vùng biển, gần như tất cả tàu có thể tự do đi lại mà không chịu sự đe dọa của quân Tây Sơn. Trận Thị Nại đã làm xoay chuyển cục diện chiến sự, giúp cho việc kết thúc chiến tranh nhanh hơn. Sau trận đánh này, Nguyễn Ánh liên tiếp giành chiến thắng và nắm quyền kiểm soát toàn bộ đất nước.

Điều đặc biệt khiến cuộc chiến ở đầm Thị Nại giống trận Xích Bích là ở chiến thuật mà nhà Nguyễn đã sử dụng để giành chiến thắng. Đó chính là chiến thuật hỏa công dựa vào hướng gió được hiện với lối đánh tập kích thọc sâu bất ngờ làm đối phương không kịp trở tay.

Trong trận Xích Bích, phe liên quân đã dùng kế trá hàng để dẫn một đội thuyền chất đầy vật liệu dễ cháy cùng cùng ngòi nổ đột nhập sâu vào căn cứ quân địch. Khi đội “hàng binh” đến giữa sông thì các con thuyền được châm lửa và theo gió lao thẳng vào hạm đội của Tào Tháo. Do gió lớn và bị xích vào nhau, hạm đội khổng lồ này nhanh chóng bị thiêu ra tro.

Trong trận Thị Nại, đoàn thuyền ngụy trang của quân Nguyễn đã luồn sâu vào đội hình hạm đội Tây Sơn khiến hoạt động của hạm đội này bị rối loạn. Khi dính đòn hỏa công từ hạm đội chủ lực của chúa Nguyễn, các chiến thuyền Tây Sơn chỉ còn biết chống cự trong tuyệt vọng. Cũng như trận xích Bích, những làn gió “trời cho” đóng vai then chốt trong chiến thắng của chúa Nguyễn.

Quốc Lê

Đúng vào dịp kỷ niệm 90 năm thành lập trường Quốc Học -Cường Để, chúng tôi nhận được tin trang weblog cuongdequynhon news do một nhóm bạn cựu học sinh Cường Để niên khóa 68/75 phụ trách vừa khai trương sáng nay .Thay mặt xunau.org chúng tôi xin giới thiệu bài viết ra mắt của cuongdequynhon news.Mong bạn đọc xunau.org ủng hộ trang web mới toanh này trên địạ chỉ cuongdevietnam.wordpress.com

Các bạn đang có trong tay trang thông tin Cuongdequynhon News. Trang weblog này ra đời đúng vào dịp kỷ niệm 90 năm thành lập trường Cường Để-Quốc Học (1921-2011)  .Sự có mặt của trang web chủ yếu làm cầu nối giữa những người anh em cuongdequynhon niên khóa 68/75.

Lý do ra đời giản dị như vậy cho nên ngôi nhà của chúng ta cũng sẽ hết sức giản dị. Không có nhiều bài phê bình bình luận văn chương,cũng không có những bài bàn về các vấn đề chính trị,triết học thời thượng, cuongdequynhon news chủ yếu đăng tãi các tin tức, sáng tác của nhóm bạn  cuongdequynhon 68/75 và các thân hữu. Do tính chất giao lưu là mục đích chính của trang weblog này cho nên cuongdequynhon news  ưu tiên sữ dụng những bài viết có nội dung giải trí thư giãn . Chuyên mục Chuyện tào lao ,Chuyện Đông chuyện Tây,Khi vợ vắng nhà,ra đời là để hướng đến mục tiêu ấy. Chuyên mục Bình Định mến yêu  là nội dung quan trọng trong bố cục của trang web này.Bỡi vì dù sao đi nữa..”quê hương mỗi người chỉ một….”,xứ nẫu,người nẫu cũng đã là một phần máu thịt của mỗi chúng ta. Tám nữa đi có lẽ trang mà chúng tôi kỳ vọng là vui và sôi động. Đây sẽ là trang mà các bạn vào để xả xì trét,giao lưu một cách hồn nhiên và vui .Tuy nhiên là một trang weblog mang danh nghĩa tập thể,nhưng chịu trách nhiệm chính là những cá nhân cụ thể,cho nên khi còm các bạn nhớ tình thường mến thương với chúng tớ với nhé

Là trang web mới toanh do những người không am tường về văn chương, báo chí lại lơ tơ mơ về vi tính.Nhưng với nhiệt tình và ước ao là nơi nối kết bạn bè,cuongdequynhon news rất mong rất mong đón các bạn vào xem và ủng hộ bằng cách còm nhiều nhiều,gửi bài vở nhiều thật nhiều

Kính

Cá dìa nướng muối ớt.
Cua Huỳnh Đế.
Tôm nướng.
Lẩu hải sản thập cẩm.
Cá ninja ăn ngon như thịt gà ta.
Gỏi da cá nhám.
Cá mặt quỷ.
Cá bốp kho tộ.
Bánh hỏi cháo lòng.
Các loại bánh truyền thống của Bình Định.
Bánh ít lá gai.

Xa

Trần Dzạ Lữ

Tặng NQH

.

Người vẫn là biển khơi

Tôi vẫn là núi thẳm

Cột hai đầu mơ mộng

Vẫn không hóa niềm vui…

Như là sừng với đuôi

Chẳng bao giờ là một

Thương ai mà thưa thốt

Cũng như gió bay rồi!

Đồng sàng mà dị mộng

Xa xót quá người ơi…

Về đi về đi thôi

Sóng tìm bờ chi nữa ?

Nối tình chi, lần lữa

Cũng sẽ như con tàu

Bỏ sân ga quạnh quẽ

Bỏ trầu nhớ thương cau…

Về đi, nhưng về đâu

Khi tình đang hóa đá?

Đêm nay nơi trời lạ

Tôi,người còn chiêm bao