Võ Xuân Phương
Im lặng buồn, nghe chuyện dòng sông!
Võ Xuân Phương
Im lặng buồn, nghe chuyện dòng sông!
Đăng trong Thơ ca | 59 Comments »
Hồ Ngạc Ngữ
Cảnh chen lấn, xô đẩy nhau ở quầy nhận bệnh nhân của Viện X làm anh muốn ngạt thở. Anh chọn một chiếc ghế trống ngồi nghỉ xem thử cô gái đi theo mình đang ngồi ở đâu. Cô ấy đang ngủ gục trước tờ báo vừa mượn được của ai đó, ở hàng ghế phía sau. Chuyến xe buổi sớm đưa hai người lên thành phố làm cô gái có vẻ mệt mỏi. “Cháu không quen đi xe đò, nên dễ bị say. Với lại, ngày hôm qua cháu phải đi cắt cỏ cho bò ăn ở khu Mả Lạng”. Gương mặt trái xoan, mái tóc dài, đôi mắt lim dim với hàng mi cong, trông cô gái như đang đọc báo. Có lẽ, cô gái đã quen với cái thế ngồi vừa ngủ trong lớp học mà không bị thầy, cô phát hiện.
Anh chợt nghe từ chiếc loa phóng thanh có tiếng gọi tên mình. Anh cố chen chân giữa đám người hỗn độn, đến quầy nhận phiếu đi chụp X.quang. Cô gái đã tỉnh ngủ, đi theo anh.
Ở phòng chụp X.quang ra, ngồi chờ nhận được tấm phim chụp hình phổi thì đã trưa. Anh nói với cô gái:
– Mình đi ăn rồi đến chỗ Kim hỏi vụ học bổng cho cháu. Kim biết rõ hoàn cảnh gia đình cháu quá khó khăn nên may ra… Buổi chiều còn phải đo điện tâm đồ, siêu âm tim… chưa chắc đã xong trong ngày hôm nay.
– Như vậy buổi tối mình ngủ ở đâu hở chú? Cô gái có vẻ lo lắng hỏi.
– Thiếu gì chỗ! Có thể ở chỗ công ty của Kim hoặc thuê phòng trọ. Cháu đừng lo!
Cô gái im lặng suy nghĩ. Dù sao cô đã xấp xỉ tuổi hai mươi, ở chung phòng với một người đàn ông thật bất tiện. Cuối cùng, cô gái nói:
– Thôi để đến đó rồi hãy tính. Cháu mới lên thành phố lần đầu nên cứ như là Hai lúa! Mẹ cháu có dặn: Chú đi đâu thì cháu phải theo đó. Đừng nên đi một mình.
– Đi với chú cháu đừng sợ. Dù sao, chú đã quen với cuộc sống ở thành phố. Nhưng ở đâu, cũng có người tốt, kẻ xấu.
Hai người vào quán ăn bình dân bên vệ đường trước viện X. dùng cơm trưa. Thời tiết nóng nực làm anh toát đầy mồ hôi. Anh chỉ ăn lưng phần đĩa cơm sườn rồi uống lấy uống để ly trà đá. Cô gái dáng người khỏe mạnh, ăn một loáng đã hết đĩa cơm.
– Cháu dùng thêm?
– Không, cháu đủ rồi. Cảm ơn chú.
Công ty của Kim nằm cách viện X. khoảng hai mươi phút đi bằng xe ôm. Đường đi khá ngoằn ngoèo trong các ngõ hẻm vì phải chở hai.
Cửa văn phòng công ty đóng kín. Anh bấm chuông và chờ đợi. Sốt ruột, cô gái bấm chuông lần thứ hai. Một người đàn bà nhỏ thó mở hé cửa, thò đầu ra, với gương mặt ngái ngủ, nói lầm bầm:
– Chỉ nên bấm chuông một lần rồi chờ người ta ra mở. Con người chớ đâu phải cái máy mà ra mở liền. À, mà hai người tìm ai?
– Tôi tìm ông Kim, giám đốc: Ông Kim có hẹn với tôi hôm nay lên gặp. Vì đường xa nên giờ này mới đến. Xin lỗi, mong chị thông cảm, ở quê nên chúng tôi ít dùng chuông điện.
Người đàn bà giúp việc nhìn hai người từ đầu đến chân từ chân lên đầu rồi nói:
– Vào đi! Để tôi lên gọi ông Kim xuống. Ông ấy đang nghỉ trưa.
Cánh cửa kính được mở ra thêm một khoảng để anh và cô gái bước vào. Ánh mắt cô gái có vẻ khó chịu nhìn theo cái dáng đi tất tả của người đàn bà. Anh nói với cô gái:
– Cháu đừng để ý tới họ. Ai cũng cho mình là người quan trọng.
– Không, cháu chỉ hơi buồn cười!
Căn phòng toát ra mùi máy lạnh, không khí mát mẻ nhưng ngột ngạt. Công ty của ông Kim kinh doanh máy móc, thuốc men và đủ loại lặt vặt. Sản phẩm lấy về từ Hàn Quốc.
Cả hai ngồi chờ ở bàn sa lông tiếp khách. Anh nói nhỏ:
– Ở thành phố, cháu đừng nghe những gì người ta nói mà hãy nhìn những gì người ta hành động. Họ sống bằng miệng lưỡi hơn là thực lòng.
– Dạ, cháu hiểu. Cảm ơn chú.
Kim từ lầu một bước xuống, dáng người bệ vệ, tướng đi chững chạc, không hợp với một vị giám đốc còn trẻ. Kim cười chào rồi đưa tay bắt, ngồi phịch xuống ghế nệm đối diện. Kim nói:
– Tuần rồi xuống anh, về bà xã ghen cứ vặn hỏi tại sao ông xuống đó hoài, chắc là thăm con nào. Chán thật! À, mà anh và cô bé ăn uống gì chưa?
– Xong rồi! Anh nói. Cháu nó lên đây để nhờ Kim xin cho cái học bổng mà Kim đã hứa. Gần đi học rồi nên mẹ cháu cũng hơi lo, vì gia đình cháu quá khó khăn.
Giọng Kim có vẻ lưỡng lự:
– Em hiểu. Nhưng ông chủ người Hàn Quốc lại đi công tác xa, tối mới về. Đêm nay, anh và cô bé có thể ở lại công ty được không? Khi nào xếp về, em sẽ chở cô bé đến đó giới thiệu:
Cô gái linh cảm có một điều gì đó không ổn nên nói với anh:
– Buổi chiếu chú còn phải đi khám bệnh, sợ về không kịp. Để mai gặp có được không?
Anh nói với Kim:
– Để xem! Nếu được, sau khi khám bệnh xong, tối nay, anh và cháu sẽ về ngủ ở công ty. Thôi, chào Kim nhé! Đã đến giờ, anh phải đi.
Khi trở lại viện X., cô gái nói:
– Đêm nay chú và cháu chắc phải thuê phòng trọ.
Bà chủ phòng trọ có dáng người ốm yếu nhưng nụ cười luôn nở trên môi, dẫn anh và cô gái lên tận lầu hai, mở cửa, chỉ vào một căn phòng nói:
– Bữa nay khách nhiều nên chỉ còn phòng này, rộng rãi, sạch sẽ. Hai bố con cứ ở thoải mái.
Anh nhìn cô gái dò hỏi bằng ánh mắt. Cô gái gật đầu. Anh lấy giấy tờ và tiền phòng đưa cho bà chủ phòng trọ, nhận lại ổ khóa và chìa.
Khi người đàn bà ốm yếu đi khuất xuống dưới, anh nói với cô gái:
– Nếu cháu ngại, chú có thể ngủ dưới nền còn cháu cứ ngủ ở trên giường.
Cô gái nhìn anh, cười:
– Sao lại thế? Chú đang bị bệnh mà! Cứ nằm vuông góc là ổn.
– Nằm vuông góc?
– Chú nằm bình thường, cháu nằm ở dưới chân, tạo thành một góc vuông chín mươi độ.
Anh hơi ngạc nhiên nhìn gương mặt ửng đỏ của cô gái. Nhưng có lẽ, do thời tiết buổi chiều khá nóng.
– Cháu mang đồ vào rồi đi tắm và ngủ đi! Chú còn phải đi siêu âm. Ra vào nhớ khóa cửa cẩn thận.
– Dạ, cháu biết rồi. Chú đi nhé!
Anh trở lại viện X., thấy đám người ngồi chờ trước các cửa phòng đã thưa thớt. Theo hướng dẫn, anh đi đo điện tâm đồ, siêu âm tim rồi đến phòng khám bệnh số 3.
Trong phòng, có hai vị bác sĩ đang khám cho bệnh nhân. Đến lượt anh, vị bác sĩ có dáng người nhỏ thó, gương mặt choắt mang kính gọng bạc, giở hồ sơ bệnh án xem lướt qua rồi hỏi anh:
– Ông có biết ông bị bệnh gì không?
– Có. Suy tim.
– Sao ông biết?
– Có đi cấp cứu ở bệnh viện địa phương nhiều lần.
– Giấy xuất viện và toa thuốc đâu?
Anh móc giấy tờ từ túi quần đưa cho vị bác sĩ. Ông ta cầm lấy, xem lướt qua rồi thẩm vấn tiếp:
– Từ sáng tới giờ, ông có uống thuốc của bệnh viện địa phương không?
– Vì đi đường xa nên tôi có uống:
– Tôi hỏi, ông chỉ cần trả lời “có” hoặc “không” thôi, đừng nói ngoài lề!
– …!
– Ông làm nghề gì?
– Làm thinh!
– Ông trả lời cho nghiêm túc, tôi không đùa.
– Viết văn.
Vị bác sĩ giương đôi mắt kính gọng bạc nhìn anh. Ông ghi vào đơn thuốc: Lasix 1 viên, rồi nói:
– Ông cầm tấm phiếu này, sáng mai đến xét nghiệm máu.
Rời khỏi phòng khám số 3, anh đến quầy mua thuốc. Cô bán thuốc nhìn vào đơn thuốc, nói:
– Một viên thuốc lợi tiểu giá hai trăm đồng, cho anh luôn!
Từ sáng đến giờ, anh đóng các khoản khá bộn tiền, nhưng đây là lần đầu tiên mua thuốc khỏi tốn tiền, nên cười chào cô bán thuốc:
– Cảm ơn cô!
Và anh nhặt viên thuốc tung hê vào khoảng không gian u ám. Anh đi về phòng trọ với ý nghĩa đêm nay bầu trời thành phố sẽ mưa.
Căn phòng trọ có một khoảng cửa sổ mở rộng trông xuống mái nhà thấp và một góc phố đang tỏa sáng ánh điện. Bên ngoài là một cái ban công nhỏ để khách trọ ra đứng hóng mát hoặc trò chuyện. Bên kia đường, một dãy hàng rong bán đủ loại thức ăn dành cho những người ăn đêm.
Cô gái có thêm người bạn mới là một cô gái trẻ học dưới cô hai lớp, người cùng quê với anh. Cô gái trẻ bị hở van tim, nhờ người nhà dẫn đi tái khám. Cô xin phép anh rồi cùng cô gái trẻ dẫn đi chơi đâu đó. Hình như cô gái muốn rút ngắn bớt khoảng thời gian ở chung phòng với anh.
Anh đóng kín cửa, nằm trong phòng hút thuốc. Bệnh tim, bác sĩ cấm hút thuốc nhưng anh không bỏ được. Có lẽ vì vậy nên căn bệnh cứ kéo dài dai dẳng cùng với nỗi buồn của anh. Anh là một người viết văn nhưng đã hai năm rồi anh không viết được một điều gì cho ra hồn. Anh biết, anh không viết được không phải vì bệnh tật mà vì thiếu một tình yêu.
Khi cô gái trở về, ngôi nhà trọ chuẩn bị đóng cửa. Anh xem đồng hồ, đã gần chín rưỡi đêm. Cô gõ khe khẽ vào cánh cửa phòng, chờ đợi. Anh mở cửa, bắt gặp nụ cười tươi tắn.
– Chú chờ cháu có lâu không? Nhỏ bạn cứ rủ đi vòng vòng ngoài phố, cho biết, thành phố ban đêm mà đông người quá! Còn trên quê mình giờ này không thấy ai ngoài đường. Chú chưa ngủ à?
– Chưa. Chờ cháu về.
– Chi vậy? Cháu còn trẻ, dễ lấy lại sức. Còn chú, sau một ngày vất vả, chú cần ngủ sớm. Thôi, cháu đi tắm đây. Trời nóng quá, chắc sắp mưa.
Mưa trút lộp độp trên mái tôn thấp, hắt vào phòng cái không khí oi bức của một ngày nắng gắt. Anh ra ngoài tìm nút công tắc số 13 bật chiếc quạt trần trong phòng. Những căn phòng trọ im ắng, mọi người dường như đã ngủ, chỉ còn nghe tiếng mưa rơi như trút nước.
Khi cả hai đã nằm trên chiếc giường rộng theo tư thế góc vuông, anh vẫn cảm thấy có điều gì đó không ổn trong mối liên hệ của anh và cô gái.
Một cô học trò ở nông thôn, nhà gặp hoàn cảnh bất hạnh nhưng cô vẫn cố gắng đi học, theo anh lên thành phố với hy vọng mong manh sẽ nhận được một học bổng từ thiện của một người quen anh. Một người đàn ông đứng tuổi, có gia đình nhưng không có con cái và tình yêu, lên thành phố chữa bệnh. Họ gặp nhau và ở chung trong một căn phòng trọ dành cho những người đau tim. Điều gì đã làm họ đến với nhau? Điều gì đã làm cô gái tin vào một người đàn ông như anh?
Cô gái có dáng ngủ thật đẹp. Mái tóc dài xõa quanh gối, gương mặt trái xoan trắng trẻo, bộ ngực nhô cao phập phồng, cặp đùi dài trong làn vải jean săn chắc. Nhìn cô gái ngủ, anh có cảm giác như mình vừa nhìn một người đàn bà hơn là một đứa trẻ. Anh cảm thấy xấu hổ vì mình đã nhìn trộm cô gái.
– Chú không ngủ à? Cô gái chợt mở to đôi mắt quay về phía anh, hỏi.
– Đêm nay có lẽ chú không ngủ được.
– Sao vậy?
– Chú không quen với thế nằm co chân.
– Chú cứ nằm thoải mái, có sao đâu!
– Sợ đụng chân cháu mất ngủ.
– Thôi, để cháu quay lên cho.
Cô gái nhỏm dậy, mang gối đặt lên phía trên, nằm sát vào trong vách ván.
– Chú có thích nghe kể chuyện mối tình đầu của cháu không?
– Chắc là đẹp và buồn.
– Sao chú biết?
– Những mối tình đầu thường là như vậy!
Cô gái nói huyên thuyên về một người đàn ông nào đó, quen cả chị và cô, rồi anh ta bỏ đi lấy vợ.
– Lúc ấy cháu bao nhiêu tuổi?
– Mười sáu.
– Buồn nhỉ!
Im lặng một lúc, anh tưởng cô gái đã ngủ nhưng cô bỗng hỏi:
– Có phải những người đàn ông đều có tính phản bội?
– Không hẳn là như vậy. Chú biết, có nhiều người rất chung thủy trong tình yêu. Trường hợp của cháu, người ấy không yêu cháu. Anh ta chỉ thích nét đẹp lúc mới lớn của cháu. Hình như đây là cái thời không có tình yêu.
– Chú nói đúng. Đây là cái thời không có tình yêu!
Cô gái thở dài thườn thượt rồi quay mặt vào vách ván ngủ. Anh cũng nằm xoay ra hướng cửa sổ, nhắm mắt cố giỗ giấc ngủ. Giữa hai người là một khoảng trống mênh mông.
Vị bác sĩ ở phòng khám bệnh số 5 hỏi:
– Trường hợp nào ông hay bị mệt? Ví dụ, đi lên lầu mấy thì ông bị mệt?
– Lầu ba, lầu tư…
– Ông biết rõ bệnh của ông chưa?
– Chưa.
– Trái tim ông co bóp yếu lắm! Tôi cho ông uống thử thuốc theo đơn rồi tuần sau lên tái khám.
– Dạ. Cảm ơn bác sĩ!
Khi anh mua thuốc xong, mang về phòng trọ thì trời đã sâm sẩm tối. Cửa phòng mở, cô gái đang nằm trên giường đọc báo. Thấy anh về, cô hỏi:
– Đã xong chưa chú?
– Xong rồi! Nhưng tối nay mình phải ở lại đây một đêm nữa. Về ngủ chỗ công ty của Kim, chú hơi ngại cho cháu. Cháu thấy sao?
– Cũng được. Và cô gái nói đùa – Dân chơi đâu sợ mưa rơi!
Anh cười, cảm thấy trái tim đập mạnh.
– Để chú uống thuốc xong, mình đi ăn tối. Sáng mai, chú và cháu sẽ quay lại chỗ Kim rồi về.
– Lại một đêm xa nhà. Buồn quá, má ơi!
Đêm thứ hai ở lại phòng trọ, có lẽ cái khoảng các giữa hai người được thu ngắn lại. Cô gái đã không còn giữ ý với anh. Cô mặc áo thun, quần sọoc, để lộ cặp đùi trắng nõn và săn chắc. Còn anh, không muốn làm phiền những người ở trọ với cuộc trò chuyện trong đêm nên mua một quyển vở và hai cây bút để cùng cô gái “bút đàm”.
Sau đây là những lời trích từ cuộc bút đàm trong quyển vở:
“Chú có khỏe không? Chú nghĩ về cháu thế nào? Nói thật lòng nhé!”
“Một cô gái đẹp, dễ thương, siêng năng nhưng chưa hiểu chính mình”
“Cháu còn trẻ, làm sao để hiểu chính mình?”
“Phải biết mình là ai, đang ở đâu, muốn gì và sẽ đi về đâu? Còn cháu, nghĩ thế nào về chú?”
“Một nhà văn hơn là một người đàn ông”
“Đây là một lời khen hay chê?”
“Không biết! Chú đang yêu ai!”
“Không biết! Đoán thử xem!”
“A phải không?”
“Không!”
“B phải không?”
“Không!”. “Như vậy là cô C rồi!”
“Cũng không”.
“Chú có yêu cháu không?”
“…”
Cô gái đặt bút vào quyển vở, nhìn người đàn ông, nói nhỏ:
– Cháu đoán biết điều này từ lúc đi theo chú. Cháu hỏi để xác định lại điều cháu cảm nhận thôi. Nhưng, để làm gì, chú nhỉ! Khoảng cách giữa hai thế hệ khá xa. Nếu không có sự chênh lệch này, cháu sẽ nhận lời…
Căn phòng trọ bỗng như một phòng giam ngột ngạt. Anh cảm thấy khó thở trước ánh mắt của cô gái. Anh đốt thuốc, hít một hơi dài, rồi nói:
– Cho chú xin lỗi! Chú xin rút lại tình yêu đối với cháu, như người ta rút lại lá đơn khi xin việc. Có điều, nếu cháu không hỏi, chú cũng không bao giờ tiết lộ bí mật này. Cháu đồng ý không?
– Không!
– Sao thế!
– Tình yêu đâu có phải là một công việc hoặc những gì trao đổi lẫn nhau, theo kiểu bánh đúc trao đi, bánh quy trao lại. Chú đâu biết là cháu cũng rất thương chú. Khi chú ngủ, cháu rất muốn nắm bàn tay của chú, nhưng cứ rụt rè không dám. Khi chú toát mồ hôi vật vã vì cơn bệnh, cháu cũng thấy lòng mình quặn đau. Khi chú rời phòng trọ đi khám bệnh, cháu vẫn cảm thấy nhớ chú. Chú luôn quan tâm và tử tế đối với cháu. Nhưng, tình cảm dành cho chú có phải là tình yêu không thì cháu chưa biết.
Căn phòng trọ bỗng trở nên rộng thênh thang. Anh xúc động khi nghe những lời cô gái nói. Anh bỗng hỏi cô gái:
– Cho chú hôn, được không?
Cô gái lắc đầu. Anh nói:
– Chú hỏi để biết những lời cháu nói vừa rồi có thậy hay không thôi.
Cô gái im lặng một lúc, nhìn anh rồi gật đầu.
Trái tim đập dữ dội nhưng anh không thấy mệt. Anh cuối xuống hôn lên đôi môi tươi mọng của cô gái với nụ hôn mằn mặn nước mắt.
Suốt cả quãng đời còn lại, anh không hiểu vì sao lúc ấy, cô gái đã khóc.
24/9/2005
Đăng trong Văn xuôi | Thẻ Hồ Ngạc Ngữ | 91 Comments »











Le Lan sưu tầm
Đăng trong Chuyện lạ, Sức khỏe | 26 Comments »
Lâm Cẩm Ái
Đăng trong Thơ ca | Thẻ Lâm Cẩm Ái | 119 Comments »
DS TRƯƠNG TẤT THỌ
Tình yêu là vật đẹp muôn màu, sống mà thiếu tình yêu thì cuộc sống sẽ cô đơn, trống vắng.
Họ yêu nhau, đó là chuyện bình thường. Họ cưới nhau, đó cũng là chuyện bình thường. Nhưng yêu nhau, cưới nhau ở lứa tuổi gió heo may đã về cho thấy niềm mơ ước khát khao được sống trong yêu thương hạnh phúc ở những người thuộc lứa tuổi gừng càng già càng cay… Và tình yêu của họ phải vượt qua bao nhiêu khó khăn để có thể đến được với nhau.
CHUYỆN TÌNH ĐẸP NHƯ MƠ
Gặp nhau rồi yêu nhau
Danny Li, một giảng viên ngoại ngữ thuộc đaị học Y gặp Yuan Dibao tại Hàng Châu, tỉnh Chiết Giang rồi yêu nhau năm 1953. Tuy nhiên, số phận đã buộc cặp đôi này phải sống ở hai lục địa khác nhau suốt nửa thế kỷ. Thật kỳ diệu, vào tháng 5/2010, Danny Li và Yuan Dibao đã đoàn tụ và kết hôn vào tháng 9 cùng năm.
Chuyện tình của họ được đánh giá là “chuyện tình thanh tao nhất thế giới”. Hai nhân vật chính:
-Nàng-Danny Li-là con một phụ nữ Pháp với chồng người Trung Quốc là “ngôi sao” ở độ tuổi 24, là một trong những giáo viên trẻ nhất tại trường y Chiết Giang, lại thành thạo 4 ngoại ngữ, gồm Trung, Anh, Nga và Pháp.
-Chàng -Yuan Dibao-, diện mạo khôi ngô, là sinh viên trường Y xuất sắc nhất trong lớp tiếng Nga mà Li dạy, họ gặp nhau năm 1953. Li nhận định “Tất cả sinh viên lẫn giáo viên đều thích anh ấy”. Rồi họ yêu nhau, cả gia đình Li cũng đều quí mến chàng trai trẻ Yuan.
-Nghịch cảnh của cuộc tình đẹp về phía Li là những trở ngại tình cảm giữa cô giáo với sinh viên mình giảng dạy còn Yuan thì dấu Li việc mình đã có vợ ở quê-lấy em gái một người bạn-theo sắp xếp của gia đình trước khi vào đại học.
Năm 1954, trước khi cùng trường chuyển tới Thành Đô, thủ phủ tỉnh Tứ Xuyên ở tây nam Trung Quốc, Yuan cuối cùng đã có đủ dũng khí để nói với Li rằng mình đã có vợ, một người mà anh cảm thấy có nghĩa vụ phải quan tâm và chăm sóc tới khi cô ấy qua đời. Li choáng váng. Dù yêu Yuan, nhưng hai người đã chia tay. “Tôi không còn lựa chọn nào khác. Chúng tôi không thể xây dựng hạnh phúc trên sự đau khổ của một người phụ nữ vô tội khác”, Li nói. Kể từ đó, hai người không gặp lại nhau.
Chức Nữ chờ Ngưu Lang 55 năm
-Năm 1956, Li cùng mẹ về Pháp và viết thư báo cho Yuan biết và họ giữ liên lạc qua thư. Cuộc sống mới của cô vô cùng khó khăn. Li không những phải vật lộn để sống sót tại một xã hội xa lạ với cô, bằng cấp bị phủ nhận mà còn bị sốc văn hóa. , rồi cuối cùng tìm được công việc thư ký tại một công ty thương mại quốc tế. Trong khi đó, Yuan tốt nghiệp và bắt đầu làm việc tại Hạ Môn.Trong những bức thư gửi cho nhau, Yuan chia sẻ với Li về hạnh phúc được làm cha và Li gửi cho Yuan những gói sữa bột trẻ em, quần áo vì biết những món đồ này ở Trung Quốc lúc đó là rất hiếm.
-Khi cách mạng văn hóa nổ ra (1966-1979) tại Trung Hoa thì những lá thư của Li bắt đầu bị gửi trả lại. Để tránh gây rắc rối cho Yuan, Li ngừng viết thư. Tuy nhiên, cô không quên chàng trai mình yêu quý.”Tôi không thể bắt đầu một quan hệ mới dù nhiều người đã tìm đến tôi. Tôi cảm thấy tình yêu của Yuan với tôi là tha thiết nhất và không ai có thể sánh bằng anh ấy”.
-Năm 1976, khi chắc là mọi thứ đã an toàn, Li viết thư gửi về nơi làm của Yuan như trước kia. Tuy nhiên, lá thư này cũng lại bị gửi trả.do Yuan đã thay đổi nơi làm việc và có thông báo cho cô trong một lá thư gửi đi từ năm 1973 nhưng nó không tới được tay Li.
Gặp lại người xưa nhờ con dâu
Vào dịp Tết năm 2010. Ouyang Luying, con dâu thứ 3 của Yuan biết qua một người họ hàng (từng giúp Yuan giấu thư của Li) rằng cha chồng từng hẹn hò yêu đương một giáo viên dạy ngoại ngữ. “Khi ông kể cho tôi nghe chuyện, tôi cảm thấy rất xúc động. Mẹ chồng tôi đã qua đời từ năm 1994 vì vậy tôi khuyến khích ông viết thư”. Ouyang đã đánh thức những kỷ niệm sâu kín trong ông. Yuan đã thức khuya để viết 5 bức thư gởi cho Li và họ hàng với mong ước tìm biết hiện giờ Li đang ở đâu.Yuan sau đó mỗi ngày lại gửi một lá thư. Cuối cùng, một lá thư ghi nơi gửi là Pháp đã được gửi tới Yuan.Tay run run, Yuan mở thư. Nhìn nét chữ quen thuộc, Yuan nghĩ “tạ ơn trời, cô ấy còn sống”.Phong bì chứa một tấm ảnh của Li và bức thư dày 3 trang. Trong đó, Li đưa Yuan đi suốt những gì xảy ra trong cuộc đời cô.Năm 1974, chín năm sau lần thư từ cuối cùng, Li đạt học vị Thạc sĩ về tiếng Trung và làm giáo viên tiếng Trung tại Jean Moulin – đại học 3 ở Lyon với điều kiện cô phải có học vị Tiến sĩ trong vòng 10 năm, điều kiện mà cô đã đáp ứng được vào năm 1979. Năm 1992 Li về hưu và làm phó Chủ tịch của một tổ chức phi lợi nhuận chuyên giúp đỡ sinh viên Trung Quốc. Li vẫn độc thân và sống một mình trong căn nhà của ông bà để lại sau khi bố mẹ cô qua đời.
Ngày 1/5/2010, Li thấy lá thư của Yuan đã chờ sẵn cô ở nhà. “Tôi không trả lời ngay vì không tin đó là sự thật”. Li cầm lá thư của Yuan và ngồi trong sân từ chiều tới nửa đêm. Ngày hôm sau, bưu tá lại mang một lá thư khác tới, cuối cùng Li tin đây không phải là mơ.
KẾT HÔN SAU 55 NĂM CHIA LÌA: CHÀNG RỄ 82T, CÔ DÂU 83T
Hai người bắt đầu thư từ cho nhau như trước. Lần đầu tiên gọi điện cho Li, nàng dâu thứ ba Ouyang đã gọi “chào mẹ Danny”, điều mà Li chưa từng được nghe bao giờ khiến bà không diễn tả được cảm giác hạnh phúc lúc ấy rồi sau đó với sự giúp đỡ của Ouyang, họ nói chuyện điện thoại. Tuy nhiên, hai người vẫn viết thư vì Yuan hơi bị điếc tai. Một tháng sau, Yuan mời Li tới Hạ Môn và nói tùy thuộc vào Li muốn sống cùng ông tới cuối đời hay chỉ tới thăm cũng được. Khi Li bay tới Hạ Môn, Yuan và gia đình tới gặp Li ở sân bay. Yuan đem theo một bó hồng 55 bông.Li chấp nhận lời cầu hôn của Yuan và họ đăng ký kết hôn vào ngày 21/9/2010, một ngày trước trung thu, thời điểm đoàn tụ gia đình theo truyền thống ở Trung Quốc. Con trai Yuan tổ chức một hôn lễ lớn cho cha vào ngày 26/9.
Li và Yuan hiện sống trong nhà của con trai thứ 3. Mỗi sáng, họ lại nắm tay nhau đi dạo trên biển.”Cái gì đã qua thì cũng qua rồi, chúng tôi muốn ở bên nhau tới cuối đời. Tôi mắt kém, Yuan điếc tai. Tôi là tai của Yuan còn anh ấy là mắt của tôi”.
(Tổng hợp từ China Daily, Cultural China)
Đăng trong Chuyện lạ, Tin tức đó đây, Uncategorized | 59 Comments »
Không còn hình ảnh lam lũ chân đất áo bà ba như xưa, nhưng trong mưu sinh người Sài Gòn ngày nay vẫn giữ những nét văn hóa cơ bản của đầu thế kỷ 20.
![]() |
| Từ những năm 1910-1930, nam giới đã không còn búi tóc củ hành mà bắt đầu cắt tóc ngắn. Theo đó, nghề hớt tóc dạo đường phố ra đời. Đến nay, các tiệm cắt tóc, salon tóc đã chuyên nghiệp hơn, tích hợp nhiều dịch vụ tiện ích, nhưng thỉnh thoảng đâu đó trên vỉa hè đường phố Sài Gòn, dưới những bóng cây mát vẫn còn những người thợ cắt tóc bình dị, với những dụng cụ hành nghề rất đơn giản, nhỏ gọn. |
![]() |
| Là phương tiện vận chuyển tiện lợi, taxi bắt đầu xuất hiện ở Sài Gòn – Chợ Lớn vào khoảng cuối những năm 40 và thịnh hành những năm 50 của thế kỷ 20. Trong ảnh là chiếc taxi năm 1970 (ảnh trên) và hiện nay (ảnh dưới). |
![]() |
| Sài Gòn xưa có hàng nước, quán cóc bán trà đá, trà chanh…thì trên phố Sài thành hiện nay cũng phổ biến gánh hàng, bàn giải khát với đủ loại nước có ga, nước chanh, sâm lạnh, nước dừa… |
![]() |
| Nghề đưa thư ở Sài Gòn bắt đầu phát triển từ đầu thế kỷ 20, chủ yếu là bằng chân, do các đoàn người vận chuyển từ nơi này đến nơi khác, chỉ một số ít thư được vận chuyển bằng xe. Khi đó đất phương Nam còn nhiều rừng rậm thú dữ nên nghề đưa thư khá nguy hiểm. Ngày này nhờ sự phát triển của công nghệ thông tin, máy móc thiết bị hiện đại nên việc thông tin liên lạc đã nhanh chóng, tiện lợi hơn nhiều lần. |
![]() |
| Hình ảnh chiếc xe đẩy bán hủ tíu dạo gắn liền với văn hóa ẩm thực Sài Gòn hơn 100 năm nay. Những chiếc xe bán hủ tíu đến nay gần như vẫn còn giữ nguyên cách buôn bán lề đường, đặc biệt là là tiếng gõ “lách cách” đặc trưng. Ngày nay vẫn còn những tiệm bán hủ tíu trên 50 năm tuổi như các tiệm của người Hoa ở khu Chợ Lớn, trên đường Triệu Quang Phục (quận 5), đường Gia Phú (quận 6),… |
![]() |
| Gánh hàng rong đã có từ rất lâu đời, và trở thành một nét văn hóa đặc trưng rất Sài thành. Trải bao thăng trầm dâu bể của thời cuộc, gánh hàng rong ngày nay không khác xưa là mấy, vẫn đơn sơ quà vặt, bình dị những tiếng rao. |
![]() |
| Nghề sửa giày bắt đầu xuất hiện vào đầu thế kỷ 20, cho đến nay đã trở thành một trong những nghề thủ công lâu đời nhất tại Sài Gòn. Sửa giày được xem là một nghề khá nhàn nhã, thu nhập không cao nhưng ổn định, bất cứ khi nào cũng có việc để làm. Ngày nay, nghề sửa giày ít nhiều đã bị mai một, nhưng vẫn có thể bắt gặp những người thợ già đang miệt mài đóng giày trên hè phố, nhất là ở các đường Lê Thánh Tôn, Hai Bà Trưng (quận 1)… |
Lê Phương – Mai Nhật
(Ảnh tư liệu Sài Gòn xưa tổng hợp từ nhiều nguồn
Đăng trong Chuyện lạ, Mỗi tấm ảnh một câu chuyện, Tin tức đó đây, Uncategorized | 20 Comments »
Trần Dzạ Lữ
Em đi đâu, còn lại con đường
Dấu ngựa về lòng anh thổ mộ?
Chiều xang nắng bên Thủ Dầu Một
Đăm đăm hoài con mắt người thương…
Như Mã phu anh dong nỗi buồn
Qua thị trấn bằng lời kinh nhớ
Tháng này vẫn còn hương sen đó
Anh về rồi ,em có chờ không ?
Làm mã phu chở một tâm hồn
Đường thiên lý mình em đó nhỏ
Gió thổi bao lần rồi em hở
Chiếc gương tình có lệch tri âm?
Em đi đâu lạnh một màu trăng
Đêm ngơ ngẩn bóng bằng lăng tím
Thơ đã dậy một trời xao xuyến
Ai hẹn lòng buộc chỉ trăm năm?
Em đi đâu để lại âm thầm
Anh lấy bóng mình ra đối ẩm
Ngọn thu phong bên trời vọng động
Mấy mùa rồi khao khát tình nhân…
Đăng trong Thơ ca | Thẻ Trần Dzạ Lữ | 75 Comments »
Phạm Viết Kha
( Thơ trong thơ)
Lá xanh non mởn ngày xưa
Vàng theo ngày tháng ơ thờ vì ai
Ngập trong lệ rớt mi cay
Lối mơ đường mộng đọa đày cớ sao
Ai gieo chi nỗi đớn đau
Về đâu… ai biết về đâu cuộc tình
Chụm đời trong tối u linh
Tay hờ hững bám biết mình về đâu
Vớt đời như đám bèo trôi
Nửa thân cõi sống, nửa đời cõi mê
Câu yêu tròn vạnh trăng thề
Thề xưa sao nỡ đi về cõi không
Trôi theo cơn lũ đổ dòng
Sông trào nước cuốn về đông mịt mờ
Mưa ào gió lạnh chơ vơ
Rơi bao giọt đắng lạnh bờ trần ai
Rơi cho ngập ngụa đắng cay
Vỡ lòng mộng tưởng sầu dày dày thêm
Giọt sầu rơi rụng từng đêm
Lòng sầu tan tác chênh vênh đong đầy
Ngăm lòng mong mối tình ai
Ngăm đời che lấp nỗi cay đắng tình
Giọt tràn u uất đời mình
Đắng cay đã lắm hãi kinh cũng nhiều
Nồng nàn lời ngỏ tình điêu
Nồng say ngon ngọt là điều trên môi
Giọt trinh nguyên lỡ than ôi
Cay chua mặn đắng tả tơi tháng ngày
Chênh vênh vực thẳm chân mây
Chao như cánh nhạn hãi này cánh cung
Một thân lạc giữa muôn trùng
Dáng sân si dại khật khùng men say
Hao gầy tan tác bỡi ai
Gầy mòn lốc bão mưa bay luân trầm
Lửng lơ chìm nổi nhân luân
Lơ mơ hư thực cõi trần gian đau
Dưới thâm u đến cõi nào
Ánh vàng vọt xoáy hanh hao thân tàn
Trăng xưa còn có ánh vàng
Say mơ ước hảo bàng hoàng hôm nay
Muộn đời trắng nhách bàn tay
Màng chi nữa chuyện mơ bay chim trời
Hững sao nghịch lý cuộc đời
Hờ làm sao được bẫy người hại ta
Vạt thân vào cõi mù sa
Gió ngang thổi chướng đời hoa còn gì
Mùa nào khải vọng bước đi
Sang đâu chẳng biết thị phi ngập tràn
Nặng đau bẫy rập mưu toan
Lòng nào lòng vả lòng sung mơ hồ
Vì tiền vì lợi mưu mô
Những toan giăng bẩy chụp vồ nai tơ
Riêng ai ai biết chữ ngờ
Mang đau tai kiếp chực chờ chim non
Ngập tràn hờn giận oán than
Lòng ai thấu cảnh hỗn mang lũ người
Thả câu lắp bẫy dụ đời
Mình gieo tục lụy đất trời tối đen
Vào trong một cõi oan khiên
Cõi đau cõi nhục triền miên tháng ngày
Hư thực đòn phục sẵn bày
Không không có có ai hay chăng là
Một thân lạc nẻo phong ba
Tôi ta tội nợ kiếp hoa phong trần
Một thân lạc nẻo gian truân
Nửa mình đã chết nửa thần đã tan
Đếm đong mòn mõi thời gian
Đong đưa kiếp sống bàng hoàng mà đau
Nhịp thời gian hãy qua mau
Đời mong trở lại nhịp cầu xa xưa
Đàn mong rung khúc nhạc mơ
Ai oán cũng… chỉ nằm bờ vực sâu
Vẳng văng tiềm thức nhiệm mầu
Khúc ca tráng khí mưu cầu nhịp sinh
Xa mơ trở lại đời mình
Vợi vời cũng phải đấu tranh sinh tồn
Hồn thiêng đốt cháy lửa lòng
Tôi ta chung sức bẻ gông phá xiềng
Thổn thức bao nỗi niềm riêng
Thức tỉnh bao lớp triền miên đọa đày
Buông rơi phá bỏ đắng cay
Lời chân lý tay trong tay đáp lời
Thơ say vút hiện cao vời
Rơi đi oan nghiệt cho đời mơ hoa
Đăng trong Thơ ca | Thẻ Phạm Viết Kha | 37 Comments »
“Chưa đi chưa biết Hoa Kỳ –
Đi rồi mới thấy… kỳ kỳ làm sao!”
“Chưa đi chưa biết Hoa Kỳ – Đi rồi mới thấy… kỳ kỳ làm sao!” – Phải, một trong những sự “kỳ kỳ” ở xứ Mỹ này là đạo luật “Pull Your Pants Up” hay “Kéo quần lên” mới được ban hành ngày 31 tháng 8 vừa rồi.
Đây là thành quả vĩ đại mà thượng nghị sĩ Gary Siplin thuộc đảng Dân Chủ ở Orlando, tiểu bang Florida đã gặt hái được sau hơn 6 năm vận động. Nhân mùa khai giảng niên học 2011-2012, các cậu đương kim sinh viên trở lại trường và các cựu nam học sinh vừa từ cấp trung học bước lên ngưỡng cửa đại học đã được “cụ thượng” Siplin hồ hởi phấn khởi chào mừng bằng việc phân phát miễn phí 200 dây nịt hay còn gọi là thắt lưng.
Món quà này không phải nhằm vận động các cậu nhớ bỏ phiếu cho ứng cử viên tổng thống của đảng Dân Chủ vào tháng 11 năm tới hoặc để các cậu diện cho bảnh hầu bắt mắt con gái – nhưng thông điệp rất rõ rệt: Dây nịt này dùng để giữ quần không bị xệ xuống mà lòi bộ mông của chủ nhân ra! Nói nhẹ thì như có vẻ khuyên bảo nhẹ nhàng, nhưng thật sự là nghiêm cấm đấy dù mông có đẹp, có trắng, có tròn, có nẩy nở hay phát triển khổng lồ hoặc sexy cỡ nào thì cũng không được triển lãm ra trong phạm vi học đường.
Đã gọi là đạo luật thì hẳn nhiên có phần qui định hình phạt. Theo đạo luật “Pull Your Pants Up”, kẻ nào không chịu thường xuyên “kéo quần lên” mà cứ “vô tư” để quần xệ khiến lòi cả mông ra cho mát mẻ hay vì một mục đích thầm kín nào đó thì lần đầu tiên được nhắc nhở; sau đó nếu còn ngoan cố tái phạm thì phạm nhân sẽ bị đuổi học “tối đa 3 ngày và lên đến 30 ngày cho các sinh hoạt ngoại khóa”.



Về phía nữ sinh viên, đạo luật này cấm “mặc áo hở ngực và váy quá ngắn”. Cô nào mặc quần thì cũng phải tuân thủ đạo luật mới này, nghĩa là không được mặc quần xệ, mà nếu nó lỡ xệ thì phải lo mà… kéo lên chứ không được nhân danh phái đẹp mà khoe mông ra. Khiếp, ngứa mắt lắm!
Trong chiến dịch “chống nạn sinh viên quần xệ” của thượng nghị sĩ Gary Siplin ở Florida, không nghe nói và không thấy báo chí viết, nữ sinh viên có được phân phát dây nịt không hay “cụ thượng” này cũng lại áp dụng quan niệm “trọng nam khinh nữ”.
Trong trường hợp này, “trọng” là làm hại, gây thiệt còn “khinh” thì lại mang lợi, sinh ích. Bởi con giai đã nhận được dây nịt mà còn để quần xệ ắt hết lý do để bào chữa cho hiện tượng lòi mông. Ngược lại, con gái mà có bị bắt về tội phơi mông, vẫn có thể chống án bằng cách viện lý không được “bố thí” dây nịt trong khi lại sống trong hoàn cảnh nghèo, có bao nhiêu tiền thì đã dốc vào mục đóng học phí, còn đâu nữa để mua dây nịt hay có tiền đấy, nhưng chưa kịp sắm thắt lưng hoặc chưa chọn được thứ đúng ý, hợp mốt. Đã gọi là ai cũng được bình đẳng trước luật pháp mà vẫn có cảnh “người ăn ốc, kẻ đổ vỏ”, nghĩa là bất công thì Hoa Kỳ vẫn chỉ là đất… “kỳ kỳ làm sao”!
Kể cũng lạ, giữa thời buổi kinh tế xuống dốc, giữa lúc hàng triệu người dân thất nghiệp khiến phải “chạy ăn từng bữa toát mồ hôi”, bỗng dưng QUẦN lại chiếm được một vị trí quan trọng trong luật pháp Hoa Kỳ. Mà quần là cái thá gì, bỗng có giá quá như thế? Đó chẳng qua theo định nghĩa thông dụng trong các tự điển Việt ngữ, là vật dùng để che phần dưới thân thể. Chữ “vật” ở đây quá ư mơ hồ, thứ gì miễn che được hạ thể mà chẳng là “vật” chứ đâu cứ phải là vải? Quay trở lại lịch sử loài người, ta thấy ngay.
Chẳng nhà khảo cứu cổ học nào có thể xác nhận quần có từ niên đại nào và ở đâu có đầu tiên. Thế nhưng, có điều chắc chắn bất khả chối cãi là trong tôn giáo, điển hình Thiên Chúa giáo, tổ tiên loài người “thuở ban đầu lưu luyến ấy” sống trần truồng, bởi chưa phạm tội nên không biết xấu hổ, mà đã không biết xấu hổ thì cần gì che với đậy.
Một bài đọc trong cuốn Cựu Ước kể rất rõ: Chỉ sau khi ăn trái cấm, ông A Dong và bà E Và mới nhận ra từ thuở tạo thiên lập địa đến giờ mình vẫn… trần như nhộng, bèn mắc cở – dù chỉ có hai người nhìn nhau và hai người này từ xưa vẫn là vợ chồng với nhau, tức là của người này cũng là của người kia, vậy mà nay nhìn lại những cái của nhau (cũng là vật sở hữu của chính mình) vẫn thấy… kỳ kỳ làm sao ấy.
Thế là… mắc cở. Sách không kể tiếp “mắc cở” hay “xấu hổ” rồi thì ông A Dong và bà E Và làm gì để chế ngự những cảm giác và nhận thức ấy, nhưng xem nhiều bức họa thì được thấy các họa sĩ đã lấy một chiếc lá – giống lá nho 3 cạnh – to hơn bàn tay mà che dùm cho ông A Dong; còn với bà E Và thì có họa sĩ cũng cung cấp cho bà một chiếc lá be bé – y chang lá tre – có họa sĩ lại để bà đứng núp sau một bụi cây. Nói là “che” cũng chỉ để nói cho có lệ, cho oai tí chút chứ thật sự chỉ làm khuất đại khái được rừng, núi còn thì những vùng hoang địa khác thì vẫn là phần thiên nhiên. Thế nhưng nhân đấy, ta vẫn có thể coi chiếc lá là “cái quần” đầu tiên của loài người.
Rồi chẳng hiểu cuộc sống tiến triển như thế nào mà rồi các thế hệ sau này cuối cùng chiếc lá che thân của “thuở ban đầu… mắc cở ấy” cũng không cánh mà bay đi đâu mất. Lại trần hơn nhộng. Có bộ lạc nào trong rừng sâu núi thẳm mang “quần” đâu. Cả nam lẫn nữ đều tô hô “bình đẳng bình quyền” nên “cả nút chẳng xấu hổ”. May mà phái nam sớm khám phá ra sự bất tiện, nhận diện được vật cản trở những bước tiến trong việc săn bắn hay lúc bị voi rượt, cọp đuổi… nên lấy dây cỏ cột “chướng ngại vật” này lại hoặc nhét nó vào một cái ống cho “an toàn trên xa lộ”. Vậy ta lại có lý do xem sợi dây hay cái ống ấy là một thứ “quần” sơ khởi của nam giới. Còn phái nữ, chắc cũng chỉ cái lá hẳn là “ắt có và đủ” chứ chẳng có thứ gì “vừa tiện lại vừa lợi” hơn thế nữa.
Xem lại: Cái bịt chim
Đến khi đời sống nhân loại được tổ chức thành xã hội, nghĩa là khởi sự có những hoạt động về kinh tế, quân sự, chính trị… – dĩ nhiên chỉ “qua loa rờ măng”, nhưng đã có chút ánh sáng văn minh – tổ tiên loài người dệt được vải. Cái khố ra đời. Dụng cụ này bọc được phía trước, che được phần giữa phía sau. Hiện nay trong rừng rậm còn rất đông bộ lạc đóng khố; ở nhà quê cũng không thiếu dân cư “thi đua” đóng khố.
Đã đóng khố thì có đóng… kịch đến cỡ nào cũng vẫn lòi cái nghèo ra. Bởi thế có câu: “Khố rách áo ôm”. Thảm hơn nữa khi gặp cảnh: “Con đóng khố bố cởi truồng”. Nhưng rồi theo thời gian mà cái khố được “phăng” rộng ra, kéo dài xuống để rồi thành cái quần chính hiệu. Thế nhưng cái quần lúc đầu chỉ cần đậy cho “chủ nhân” những phần được coi là “chiến trường”, dần dần ngoài công tác che chở, còn trở thành đồ trang sức cho loài người.
Nói tổng quát, quần cũng thay hình đổi dạng theo thời gian, nhưng nếu chiều dài từ thắt lưng xuống đến mu chân thì gọi là quần dài, nhưng nếu được cắt ngắn lửng lơ trên đầu gối lại mang tên là quần đùi (chỉ che đùi) hay sà-loỏng hoặc “soóc”. Tuy nhiên bài này không có ý tường thuật lý lịch của cái quần, cũng không nhằm sưu tầm các kiểu quần – dù chỉ là quần của nam giới, chứ chẳng dám sờ đến quần đàn bà vốn nhiêu khê và phức tạp vô cùng tận y như tâm lý của nữ giới vốn muôn đời là: “Sông sâu còn có kẻ dò, lòng người (nữ) nham hiểm ai đo cho cùng”.
Ấy vậy mà cái quần cũng góp phần vào việc qui định địa vị của chủ nhân của nó trong xã hội. Chẳng thế mà những ai mặc “quần chùng áo dài” là được thiên hạ đặt vào giai cấp giầu sang, luôn ăn mặc chỉnh tề, sống phong lưu nhàn hạ, không phải lam lũ, vất vả, nhưng lại chuyên “làm cha” tất cả “dân ngu khu đen”, chỉ huy những kẻ “cầy sâu cuốc bẫm” hay “buôn thúng bán mẹt” vốn là giới ngày đêm chỉ biết “quần manh áo vá” hay “quần manh áo vải”.
Thế nhưng, nhà giầu mà keo kiệt, ăn uống không bằng người nghèo thì dân gian chế là: “Quần dài thì ăn mắm thối – quần đến đầu gối thì xơi mắm thơm”.
Mà thôi, giờ xin trở về với chủ đề: “Kéo quần lên!” Quần đã xệ thì mông lòi ra. Đó là lẽ tự nhiên. Nhưng hình ảnh này đã làm thượng nghị sị Gary Siplin ở Orlando ngứa mắt thật sự nên ông không những đã soạn ra đạo luật “Pull Your Pants Up” mà sau khi đã được Quốc Hội thông qua, ông còn xuất quỹ (chắc là công quỹ hoặc quỹ tranh cử chứ không phải tiền túi của ông) để mua những 200 chiếc dây nịt để giúp các sinh viên chuyên mặc quần xệ lòi mông kéo quần lên. Ông Siplin tâm sự với hãng thông tấn Reuters rằng ông “mong muốn các bạn trẻ tin rằng họ đang cắp sách đến trường đại học với cung cách ăn mặc sao cho văn minh và lịch sự”. Nhân ngày phân phát dây nịt, “cụ thượng” Siplin khoe rằng các giáo chức cũng ủng hộ việc làm của ông, bởi thế có câu: “Kéo quần quá rốn mới hay – Lòi mông, hở ngực… các thày ớn ghê”!
Trong khi đó ở hầu hết nước Tây Phương, chính quyền chủ trương lột bớt y phục của các nữ tín đồ Hồi Giáo, đòi càng hớ hênh nhiều càng tốt, nhưng với ông Siplin thì khác, trai không lòi mông, gái chẳng hở ngực. Nhưng có dư luận đặt câu hỏi: Ông đã cung cấp dây nịt cho nam sinh viên, tại sao ông không cùng lúc ủng hộ “cái khiên đỡ đạn” để che ngực cho nữ sinh và phân phát vải cho các cô may thêm vào những chiếc “váy quá ngắn”? Hóa ra ông vẫn chưa công bằng hay ông chỉ ghét mông con giai còn chỉ giả vờ tấn công “ngực hở và váy ngắn” của con gái chứ ông không chịu đưa ra biện pháp và vật dụng cụ thể nào để triệt tiêu tệ trạng, phải chăng như ông muốn ngầm bảo “ừ, cứ như vậy nhé!”.
Xét ra thì việc ăn mặc ở học đường vốn thuộc phạm vi kỷ luật (discipline) mà thôi hay cùng lắm nằm trong các bài học “công dân giáo dục”, vậy mà “cụ thượng” Gary Siplin lại đưa lên tận hàng đạo luật tiểu bang thì kể cũng hơi… quá đà.
Chẳng thế mà “ông và các đồng viện đã phải thúc đẩy từ hơn 6 năm qua”, dự thảo luật mới được thông qua. Người ta tặng ông tấm phiếu thuận chắc phần lớn để tưởng thưởng đức tính kiên nhẫn của ông.
Sau hết, đạo luật mới này trừng phạt các cô, cậu sinh viên nào vẫn ngoan cố mặc quần xệ bằng cách đuổi học tối đa 3 ngày. Kẻ hèn này lại thắc mắc, “cụ thượng” Siplin mong muốn “các bạn trẻ cắp sách đến trường đại học” một cách đàng hoàng mà sao lại nỡ bắt tội nhân ở nhà những 3 ngày, mất biết bao bài vở cần thiết và quan trọng. Không những thế, mỗi phân khoa đại học lại phải thành lập một ủy ban chuyên môn đi săn lùng “các bạn trẻ nào mặc quần xệ”, bắt ngay về hoặc dùng cellphone chụp ngay tại trận cái mông đang lòi ra để làm tang chứng. Rồi lại phải thêm một ủy ban chuyên môn khác nữa xét định mức lòi mông như thế đã vi phạm đạo luật “Pull Your Pants Up” hay chưa. Theo tinh thần dân chủ, bị cáo có quyền đưa luật sư riêng tới, đấu khẩu với các ủy ban chuyên môn nói trên trước khi có phán quyết chung thẩm. Trời, đang khi đó ngân sách giáo dục bị cắt giảm thảm hại; giáo chức bị sa thải, học trò, sinh viên phải đóng thêm học phí chết bỏ. Không lý lại giao các công tác kiểm soát “mông lòi, ngực hở, quần xệ, váy ngắn” cho cảnh sát? Bộ ông Siplin chắc đã quên công dụng của cái mông rồi sao? Thưa ông, ngoài việc để ngồi, để khoe khoang hay để hấp dẫn, cái mông – tự mông đít – còn để quất roi vào. Cổ nhân Việt Nam đã dậy: “Yêu cho roi cho vọt” – lại còn căn dặn cẩn thận: “Cứ mông mà đét” hay “Cứ đít mà quật” – ắt mọi sự sẽ đâu vào đấy. Bố bảo “bạn trẻ” nào còn ngoan cố mặc quần xệ “để lòi mông ra” nữa. Roi đâu?!
Hoài Mỹ
Đăng trong Chuyện lạ, Uncategorized | 15 Comments »
Đầu thập niên 70, dân Sàigòn xôn xao với bộ phim “Doctor Zhivago”. Tôi đã đọc truyện và xem phim. Hồi đó tôi không hiểu vì sao ông bác sĩ này lại yêu một lúc đến hai bà, mà yêu thiệt tình chứ không phải chơi. Nói theo ngôn ngữ thời đại, đó là “tình yêu chất lượng cao”. Có cao, thì có cái ít cao hơn. Ai cao, ai ít cao hơn? Hai chữ “thủy chung” coi bộ dễ hiểu mà sao rắc rối quá chừng!
Vũ Thế Thành
Báo Dân Việt cuối năm 2010 kể lại câu chuyện của ông Bàn Văn Bảng, ở Bản Thảo, xã Ma Le, Hà Giang. Sống với nhau 45 năm, vợ chồng ông chưa hề to tiếng dù họ không con cái. Bà mắc bệnh nan y. Những ngày cuối đời, tinh thần bấn loạn, bà nhớ đến mối tình tình đầu, mê sảng gọi tên người tình cũ. Ông Bảng nhắn tin trên báo đài, bắt xe về Nam Định tìm người tình cũ cho vợ. Không kết quả. Bà mất, ông ray rứt vì chưa giúp vợ toại nguyện mong ước sau cùng.
Hồi trẻ, tôi thấy tình yêu đâu có gì khó hiểu, mà sao thiên hạ cứ than thở : “Làm sao cắt nghĩa được tình yêu?”, hay như Lý Mặc Thu trong “Thần Điêu Đại Hiệp” suốt ngày ngâm nga “…Hỏi người dưới thế tình là vật chi? /Hẹn nhau sinh tử cùng đi…”. Tình yêu là gì? Dễ ẹc! Tình yêu là..chịu lấy nhau, mà chịu lấy nhau chưa chắc đã là tình yêu. Triết lý phết! nhưng đó là thứ triết lý của thằng nhãi, điếc không sợ súng. Theo thời gian, mỗi giai đoạn của cuộc đời, tôi hiểu tình yêu khác đi một chút, rộng lượng hơn một chút. Bước vào tuổi “tri thiên mệnh” thì chẳng còn hiểu nổi tình yêu là cái thứ gì nữa. Thôi, để lại hai chữ đó cho thế nhân bàn luận.
Một trường hợp khác, đôi trẻ yêu nhau hồi còn…trung học, tưởng như trời gầm không nhả. Vậy mà xa nhau vì chuyện hờn giận lảng nhách nào đó. Sau 75, hai đứa hai nơi, chàng ở Canada, nàng bên Úc… Mỗi khi gặp chuyện gia đình riêng tư muộn phiền, cả hai lại hồi tưởng “ngày xưa tươi đẹp” mà hối tiếc. Ba mươi bốn năm sau, họ gặp lại nhau tại Sài gòn. Thôi thì những gì ấm ức, chuyện lớn chuyện nhỏ, chuyện xưa chuyện mới xả ra hết… Ba mươi bốn ngày mưa ngâu, lô cốt ngập nước. Họ chia tay nhau, email, chát chít, hàng ngày, hàng ngày,… rồi thưa dần. Cả hai nhận ra rằng, cái “bất hạnh” riêng tư của mỗi người, tuy cay đắng nhưng chưa đến nỗi…phũ phàng. Nếu họ xáp lại, có khi phũ phàng, dù không cay đắng. Họ đã thanh toán xong cái quá khứ đầy hối tiếc.
Nói thiệt, tôi mê nhạc…sến, mà cũng chỉ mới “ngộ” ra đây thôi. Nghe nó…sến, nhưng lại thấy gần, bay xa chịu không nổi. Những dòng nhạc trữ tình với ca từ đầy tính ẩn dụ, giàu hình tượng, triết lý cao, chỉ cần một hai câu cũng tạo ra sự đồng cảm với tâm trạng “khó nói nên lời” nơi người nghe. Sướng là ở chỗ đó! Nhưng nhiều khi ca từ điệu nhạc hay quá lại đẩy người ta bay bổng vào thế giới mộng mị, và không chừng lại hoang tưởng với “chữ nghĩa” cũng nên.
Nhiều người lấy nhau do cha mẹ đặt đâu ngồi đó, do mai mối, có khi coi mắt một lần, chịu đèn là tới…luôn. Vậy mà họ đẻ con lia lịa. Có bà, áo chưa nhầu, tóc chưa bạc, chồng đã qua đời. Họ ở vậy nuôi con. Thằng con đang tuổi lớn, quậy phá. Bà vợ thắp nhang, ngồi bệt trước bàn thờ chồng than thở, trách móc, rồi lại khóc, rồi lại thấy không có chồng bên cạnh là sự mất mát hơn bao giờ hết. Đâu cần phải “gọi mùa thu tới”, hay nhờ tới “sỏi đá”. Tình yêu lẩn đi chỗ nào rồi?
Tình và Nghĩa liệu có gì khác nhau? Nói theo “Ngũ Thường” (Nhân, Nghĩa, Lễ, Trí, Tín), Mạnh Tử cho rằng, “Nhân là trái tim, Nghĩa là cách sống”. Nghĩa trong Nho giáo, hiểu rộng là cách hành xử trong mối quan hệ giữa người và người, trong đó có nghĩa phu thê. Cái Nghĩa ràng buộc và thấm sâu đến độ nhiều khi người ta hờ hững với những cái gọi là lãng mạn ái tình. Mức ly lị ở Tây cao chắc một phần là do Tình nhiều Nghĩa ít, hay họ đã sống đời thực dụng một cách văn minh?
Bà Bảng đã sống hầu như trọn nghĩa với chồng. Nếu thời gian có lùi lại vài chục năm, chưa chắc bà đã dám đổi Nghĩa lấy Tình. Cái sâu thẳm của niềm tin qua trải nghiệm bền vững hơn nhiều so với khoảng khắc “đột biến”. Phải có gì ray rứt lắm bà mới đem theo một góc trái tim về bên kia thế giới. Bà mặc hai áo: một áo phẳng phiu, một áo đã nhầu. Tôi không biết bà mặc áo nào vào trong, áo nào ra ngoài, nhưng dù thế nào, tôi vẫn tôn trọng và thương cảm cho bà.
Nếu xem bằng cấp (tính luôn bằng giả thứ thiệt và bằng thiệt học giả) là thước đo trí tuệ, thì ông Bảng có cái trí quá nhỏ. Nói theo Kant, “bổn phận là mệnh lệnh của lý trí”, thì ông Bảng lại thực hành bổn phận theo mệnh lệnh của trái tim. Một trái tim đơn sơ quá! Một tâm tình hiến dâng mà ông không hề biết (mà cũng chẳng cần biết) mình đã dâng hiến. Trái tim của ông là bản nhạc không cần ca từ.
Thưa ông Bàn Văn Bảng, tôi ngả mũ kính phục ông.
Vũ Thế Thành
Đăng trong Chuyện lạ, Văn xuôi | 63 Comments »