Feeds:
Bài viết
Bình luận

Phát hiện vũ trụ đang giãn nở với tốc độ ngày càng lớn giúp ba nhà khoa học đoạt giải Nobel Vật lý 2011. Những quan sát của họ cho thấy sau vụ nổ lớn (Big Bang), vũ trụ giãn nở liên tục và nguội dần.

 
Tiến sĩ vật lý thiên văn Adam Riess trong phòng làm việc tại Đại học Adam Riess, Mỹ. Ảnh: AP.

Telegraph cho biết, tiến sĩ Adam Reiss, một trong ba người đoạt giải thưởng trị giá 1,5 triệu USD, đã nói về nghiên cứu của ông sau khi Viện Hàn lâm Khoa học Hoàng gia Thụy Điển công bố những người đoạt giải Nobel Vật lý hôm qua. Ông dùng hình ảnh chiếc bánh mỳ kẹp nho khô trong lò nướng để minh họa sự giãn nở của vũ trụ. Mỗi quả nho tượng trưng cho một thiên hà. Địa cầu nằm trong một những quả nho.

“Nếu ngồi bên trong một ổ bánh mỳ kẹp nho khô, bạn sẽ thấy những quả nho khô di chuyển ra phía xa. Đó là do vũ trụ giãn nở. Sự kiện gì sẽ xảy ra tiếp theo là một câu hỏi khó. Trước đây chúng ta dự đoán tốc độ giãn của chiếc bánh mỳ, tức vũ trụ, sẽ giảm dần cho đến khi quá trình giãn nở dừng lại. Thế rồi vào năm 1998 chúng tôi phát hiện tốc độ giãn của vũ trụ không hề giảm, mà còn tăng dần theo thời gian. Vũ trụ ngày càng to hơn”, Reiss nói.

Chưa ai tìm ra nguyên nhân khiến vũ trụ giãn nở với tốc độ ngày càng lớn, song phát hiện của ba nhà khoa học khiến giới khoa học quan tâm hơn tới lý thuyết về “vật chất tối” – thứ có thể chiếm tới ba phần tư vũ trụ. Hiện tại giới khoa học đang cố gắng tìm ra bằng chứng về sự tồn tại của vật chất tối bằng máy gia tốc hạt lớn của Tổ chức Nghiên cứu Nguyên tử châu Âu.

Minh Long

Anh có về Qui Nhơn

Rêu
.
anh có về Qui Nhơn chiều nay ?
trên con đường nhỏ nhỏ
mùi hương của nắng và gió …
níu chân anh!
về nghe anh, nắng vẫn chờ
gió e thẹn khẽ thổi bờ nhung nhớ
phố cần anh trong từng nhịp thở
về nghe anh!
để em không còn mong manh
và chông chênh mỗi lần dạo phố
khi rì rầm sóng vỗ
lãng đãng tìm một hình bóng ngây ngô
rêu

(ĐVO) Trong lịch sử cận đại Việt Nam, hễ nói đến công chúa con vua mà lại lấy hai chồng làm vua là người ta nghĩ ngay đến công chúa Lê Ngọc Hân, con vua Lê Hiển tông, gả làm vợ vua Quang Trung. Nhưng sau khi nhà Tây Sơn mất ngôi, Ngọc Hân được hoàng đế Gia Long lập làm Ðệ Tam cung…

Số đâu có số lạ đời
Con vua mà lại hai đời chồng vua.

Thực hư chuyện này là thế nào? Mặc dù có người đã giải thích nhân vật ám chỉ trong câu ca dao trên là Lê Ngọc Bình, em ruột của công chúa Ngọc Hân. Nhưng tội nghiệp, điều này vẫn không giải được án tình cho Ngọc Hân trong dư luận của người dân xứ Huế một thời.

Công chúa Ngọc Hân phải chịu án tình oan với vua Gia Long. Ảnh minh họa

Trang tình sử bi hùng…

Lê Ngọc Hân (1770-1799) còn gọi Ngọc Hân công chúa hay Bắc Cung Hoàng hậu ; là công chúa nhà Hậu Lê và hoàng hậu nhà Tây Sơn trong lịch sử Việt Nam, vợ của vua Quang Trung (Nguyễn Huệ). Dân gian còn lưu truyền tên gọi bà là Bà Chúa Tiên khi bà ở Phú Xuân vì dinh phủ lập ở chùa Kim Tiên.

Dưới thời Tây Sơn, có hai phụ nữ nổi danh làm rạng rỡ cho truyền thống phụ nữ Việt Nam là nữ tướng Bùi Thị Xuân và nữ sĩ tài hoa Lê Ngọc Hân. Nhưng cuối cùng, cả hai bà và gia đình đều phải chịu cảnh đắng cay thê thảm hiếm có trong lịch sử.

Có thuyết cho rằng, vào năm Nhâm Tuất (1802), triều Tây Sơn bị diệt, Gia Long bắt được Ngọc Hân công chúa, thấy nàng có nhan sắc kiều diễm, có sức quyến rũ các bậc tu mi, đã không kìm được xúc động trong buổi sơ ngộ tại Phú Xuân. Gia Long đưa truyền nộp công chúa vào cung. Tả quân Lê Văn Duyệt can “không nên lấy vợ thừa của giặc” nhưng nhà vua không chịu nghe, lại đáp: “Tất cả giang sơn này, cái gì không lấy từ trong tay giặc, cứ gì một người đàn bà?”

Vào cung, Ngọc Hân sinh cho vua Gia Long hai con là Hoàng tử Thường Tín và Quảng Oai.

Như vậy, đây có thể xem là một trang tình sử bi hùng giữa công chúa Ngọc Hân và vua Gia Long – đã được thi vị hoá và hiện thực hoá – nên được nhiều người kể, nhiều người ưa nghe và có nhiều sách vở biên chép. Năm 1941, trong tập san B.A.V.H . (Đô thành hiếu cổ) xuất bản ở Huế có bài viết của Phạm Thường Việt, với nhan đề  Les caprices du génie des Mariages ou extraordinaire destinée de la princesse Ngọc Hân (Sự trớ trêu của ông tơ, bà Nguyệt hay duyên số kỳ lạ của Công chúa Ngọc Hân). Ở đây, ông Thường lần nữa lại cho rằng người lấy vua Gia Long là công chúa Lê Ngọc Hân. Tiếp đến, năm 1961, nhà sử học Nguyễn Thiệu Lâu vẫn cho rằng, Ngọc Hân công chúa đã lấy Gia Long là chuyện có thật.

… Hoàn toàn không phù hợp với sự thật lịch sử

Tất cả những câu chuyện về chung cục bi thương huyền hoặc của công chúa Lê Ngọc Hân là hoàn toàn không phù hợp với sự thật lịch sử.

Mộ Ngọc Hân Công Chúa hiện ở xã Ninh Hiệp (Gia Lâm, Hà Nội) .

Sau ngày đại thắng, Quang Trung về Phú Xuân tiến phong Ngọc Hân làm Bắc Cung Hoàng hậu. Ngọc Hân được hưởng những năm tháng tràn đầy hạnh phúc bên người chồng anh hùng. Bà sinh được hai người con, một gái là Nguyễn Thị Ngọc Bảo (SN 1788) và một trai là Nguyễn Quang Đức (SN 1790). Tuy nhiên, hạnh phúc đó không được bao lâu.

Tháng 9/1792, vua Quang Trung đột ngột từ trần. Mới 22 tuổi đầu, với hai đứa con thơ một lên 4 và một lên 2, Ngọc Hân trở thành goá bụa. Bà sống cô quạnh trong nỗi nhớ thương chồng. Tình cảm đau xót triền miên dần hút hết sinh lực của bà. Và  thế là 7 năm sau (năm 1799), Ngọc Hân từ trần khi mới 29 tuổi đời. Hai năm sau (1801), Nguyễn Ánh tấn công vào Phú Xuân, vua tôi Quang Toản bỏ kinh thành chạy ra Bắc Hà. Hai con của Ngọc Hân còn thơ ấu đều bị bắt.

Rõ là, công chúa Lê Ngọc Hân đã mất dưới triều vua Cảnh Thịnh, nghĩa là trước khi kinh thành Phú Xuân thất thủ 16 tháng thì làm gì có câu chuyện bà phải lâm cảnh bôn ba lưu lạc sau khi nhà Tây Sơn mất ngôi, để rồi phải làm vợ của hoàng đế Gia Long. Bà đã được truy tặng là Như Ý Trang Thuận Trinh Nhất Vũ Hoàng Hậu; được ma chay tống táng tại kinh thành theo đúng nghi thức vương giả dành cho một bậc mẫu nghi thiên hạ. Bằng chứng hùng hồn là bài văn tế Vũ Hoàng Hậu tìm thấy trong Dụ Am Văn Tập của Phan Huy Ích, mà Hoa Bằng Hoàng Thúc Trâm đã công bố trên tạp chí Tri Tân vào năm 1943 tại Hà Nội.

Một sĩ quan Pháp là Barizy theo chân Gia Long Nguyễn Ánh vào Phú Xuân, có đến nhà tù giam những người con của vua Quang Trung, đã mô tả lại trong thư của ông viết vào ngày 16/7/1801: “… Họ ở trong một căn phòng hơi tối, có tất cả 5 công chúa, một cô 16 tuổi, theo tôi là một cô gái đẹp, một em bé 12 tuổi là con gái bà công chúa Bắc Kỳ (tức Ngọc Hân), em này cũng coi được… Ngoài ra, còn có 3 con trai, có một em độ 16 tuổi da nâu nhưng nét mặt tầm thường. Còn em trai kia độ 12 tuổi là con bà công chúa Bắc Kỳ thì diện mạo rất đáng yêu và có những cử chỉ rất dễ thương”.

Sách Đại Nam thực lục chính biên chép, cả con trai và con gái của Ngọc Hân đều bị bắt khi Nguyễn Ánh tấn công chiếm Phú Xuân vào tháng 5/1801 và sau đó, bị giết vào tháng 11/1801.

Tại sao Lê Ngọc Bình bị “biến” thành Ngọc Hân công chúa?

Lê Ngọc Bình (sinh năm 1783), công chúa con vua Hiển tông nhà Hậu Lê, em ruột công chúa Lê Ngọc Hân, là Chính cung Hoàng hậu vua Cảnh Thịnh (Quang Toản) nhà Nguyễn Tây Sơn và Ðệ Tam cung của vua Gia Long.

Theo Kể chuyện các vua Nguyễn, cuộc tình duyên của bà Lê thị Ngọc Bình với vua Gia Long khá lạ kỳ. Tháng 5/1801, khi Nguyễn Ánh đánh chiếm Phú Xuân, vua Quang Toản bỏ chạy ra Bắc Hà, Ngọc Bình và một số cung nữ bị kẹt lại Phú Xuân. Thấy nàng là một người con gái trẻ đẹp, ăn nói dịu dàng, dáng điệu thướt tha, Gia Long rất ưng ý. Mặc cho các cận thần nhà Nguyễn kịch liệt phản đối, Gia Long bỏ ngoài tai tất cả. Ngọc Bình được nạp làm phi và sau đó được phong làm Đệ tam cung Đức Phi (đứng thứ ba sau hai bà hoàng hậu là Thừa Thiên, mẹ hoàng tử Cảnh và Thuận Thiên, mẹ vua Minh Mạng).

Bà Ngọc Bình sinh được bốn người con. Hai hoàng tử là Quảng Oai công Nguyễn Phúc Quân (1809) và Thường Tín công Nguyễn Phúc Cự (1810). Hai công chúa là Mỹ Khê Ngọc Khuê và An Nghĩa Ngọc Ngôn. Đức phi Ngọc Bình mất vào năm 1810, sau khi sinh hoàng tử Phúc Cự. Năm ấy bà mới 27 tuổi.

Sách Quốc sử di biên và một số tư liệu khác cho hay, chị em Ngọc Hân và Ngọc Bình có nhiều điểm tương đồng rất căn bản. Hai bà đều là công chúa con vua Hiển Tông nhà Hậu Lê, sinh trưởng ở ngoài Bắc; lớn lên hai bà đều lấy chồng là hoàng đế nhà Tây Sơn, nghĩa là cả hai bà đều là hoàng hậu Phú Xuân. Do đó, những câu chuyện truyền tụng về cuộc đời hai bà cứ đan kết vào nhau, theo không gian và thời gian mà dần dà thay đổi, để rồi lẫn lộn và cuối cùng, chuyện có thật về người này trở thành huyền thoại của người kia. Nói rõ hơn, công chúa Lê Ngọc Bình chính là người phụ nữ lạ thường “con vua lại lấy hai đời chồng vua”.

Trang thơ Nguyễn An Đình

Bút danh khác: Nguyễn Câu Mục

Tên Thật : Nguyễn Văn Chín

Sinh năm : 1947

Tại An Nhơn- Bình Định

Nghề nghiệp : Trồng hoa, Làm ruộng

 

Đã viết cho nhiều tạp chí văn nghệ trước/ sau 1975.

Tác phẫm đã xuất bản:

SUỐI TẠNH  ( Tập Thơ/ 1974 ).

 

 

 

 

GÁI QUÊ

 

Em về xách nước tưới rau

Nuôi anh vò võ trước sau cố cùng

Chợ tan quẩy gánh thung dung

Non xanh ngoài dặm mãi cùng trời quê

 

TRỜI XANH NGẬM NGÙI

 

Sương ngàn rắc hột bên thôn

Em về tắm gội dưới cồn đá xanh

Cỏ hoa phơ phất bờ tranh

Một mình anh ngó trời xanh-ngậm ngui!

 

NGAO DU

 

Am rất vắng và hồn người rất lạnh

Đốt cây nhang tàn hết một mùa thu

Quảy sông núi gởi trời cao, đất cũ

Còn lại ta mù mịt mông ngao du

 

( trong “ Suối Tạnh” /1974 )

 

 

THƠ TẶNG HIỀN THÊ

( gởi PTT)

 

Đời ta trôi nổi bềnh bồng

Nên không kham nổi gánh gồng trên vai

Để em bươn chải dặm dài

Than cò lặn lội –tàn phai má hồng

Nhớ đêm mưa lụt tràn đồng

Sợ ma, nên mới dẫn chồng xúc cua

Tui thân thầy-thợ, lỡ mùa

Đàn con thấp thỏm gởi chùa-chưa xong

Mình em cam chịu long đong

Còn anh xớ rớ, lòng vòng-khơi khơi

Bữa nay tim nhói bời bời

Mượn câu lục bát cuối đời-tạ em!

 

CHÁO HẾN

( dâng mẹ..)

 

Hến chôn mình dưới cát sâu

Mẹ cào, mẹ đãi-đầy gàu lon to

Ruộng vườn công việc mãi lo

Bữa chiều có cháo hến cho ngọt ngào

Sáng nay sông nước dâng cao

Mẹ ơi! Vắng lặng đi vào trong con!

 

CUỐC KÊU

(Kính dâng mẹ già)

 

Cuốc kêu trời hửng sáng rồi

Lom khom mẹ bắt ốc ngòai bờ ao

Kêu kêu xanh biếc vòm cao

Mồng tơi mẹ đỡ leo rào tre thưa

Cuốc kêu giục nắng ban trưa

Mẹ còn nhổ cỏ vẫn chưa thấy về

Bây giờ biền biệt sơn khê

Chợt nghe cuốc gọi-tứ bề quạnh hiu!

 

NGUYỄN AN ĐÌNH

 

Đêm uống rượu với bạn bè…

Nguyễn Như Tuấn

Mai này một mảnh gương soi

Cho ta chiếc bóng nổi trôi bọt bèo

Tặng người một chút buồn theo

Nâng ly  kim cổ rượu reo đáy nồng

Tặng người một chút mênh mông

Đời ta say khướt nỗi lòng buồn vui

Cuộc chơi cũng đủ ngậm ngùi

Thì xin giữ mãi nụ cười đêm nay…

(ĐVO) Dáng vẻ quyến rũ, đường nét tinh xảo của các bảo vật vô giá là sự minh chứng cho bàn tay và khối óc tuyệt với của các nghệ nhân trong thời kỳ vàng son của vương quốc Champa.

Mới đây, UBND TP Đà Nẵng đã đề xuất Chính phủ công nhận ba hiện vật của khu vực là bảo vật quốc gia do những hiện vật này chứa đựng nhiều giá trị to lớn và độc đáo. Ba hiện vật quý này gồm Đài thờ Mỹ Sơn E1, Đài thờ Trà Kiệu và Tượng Bồ Tát Tara.

Theo đó, đài thờ Mỹ Sơn E1 là cổ vật văn hóa Chăm có niên đại vào khoảng thế kỷ thứ 12-13 và là hiện vật gốc độc bản duy nhất còn tương tối nguyên vẹn, tiêu biểu cho loại hình đài thờ tại Khu di tích Champa ở Mỹ Sơn, có giá trị nghiên cứu khoa học về văn hóa, tín ngưỡng, điêu khắc và kiến trúc của nền văn hóa Champa.

Đài thờ Trà Kiệu có niên đại vào khoảng thế kỷ thứ 12-13 và cũng là hiện vật gốc độc bản, tiêu biểu cho sự tồn tại của một khu kinh thành và thờ tự của Champa cách đây hơn 1.000 năm ở Trà Kiệu (Quảng Nam). Điểm nổi bật của hiện vật đài thờ này là sự nguyên vẹn bốn mặt của đài thờ cùng những chạm khắc thể hiện hoàn chỉnh một chủ đề trong thần thoại trong cuộc sống tâm linh, tín ngưỡng và phong cách nghệ thuật Champa.

Hiện vật còn lại là tượng Bồ Tát Tara có niên đại vào thế kỷ thứ 9 Champa được tìm thấy tại Đồng Dương (Quảng Nam). Hiện vật gốc độc bản này đại diện cho di tích nền móng Phật viện lớn nhất của Vương quốc Champa.

Cả ba hiện vật trên đều đang được bảo quản và trưng bày tại Bảo tàng Điêu khắc Chăm, thành phố Đà Nẵng.

Dưới đây là một số hình ảnh của Bảo tàng Điêu khắc Chăm Đà Nẵng về các hiện vật vô giá đang có mặt tại đây:

Đài thờ Trà Kiệu được làm từ đá sa thạch, có kết cấu hiện tại gồm hai phần. Phần bên trên gồm hai thớt tròn, được trang trí với những cánh hoa sen cách điệu trên và dưới đối xứng nhau. Thớt phía trên thể hiện linh vật Yoni, với rãnh và vòi dẫn nước, ôm lấy một linh vật Linga. Phần bên dưới là một đế thờ hình vuông gồm bốn mặt với vô số hình người được chạm khắc tinh xảo.

Với những hình tượng nhân vật đuợc điêu khắc chạm trổ rất trau chuốt, đều đặn, đặc biệt là hình ảnh mười một vũ nữ Apsara nhảy múa vô cùng mềm mại, uyển chuyển, gợi cảm đến những kiểu trang phục, trang sức, kiểu tóc được thể hiện rất tỉ mỉ, tác phẩm hoàn toàn xứng đáng là một trong những kiệt tác nghệ thuật điêu khắc Chăm.

Hình ảnh toàn cảnh mặt trước của đài thờ Mỹ Sơn E 1. Chính giữa đài thờ là một bậc cấp được chạm khắc tinh vi.

Thành của bậc cấp là bức chạm tả cảnh ba người trong điệu múa khăn. Hai bên là hai vũ công, chân trái khép lại, chân phải xoãi bật ra, hai tay cong lên nâng dãi lụa. Tất cả toát lên một vẻ say sưa, thành kính trong nghi lễ dâng cúng thần linh.

Bên hông phải của bậc cấp đài thờ là cảnh một đạo sĩ ngồi trầm ngâm trước một quyển kinh, bên trái đạo sĩ là một chú két ló đầu ra từ một lùm cây, bên phải là một chú sóc duỗi cái đuôi xù chạy xuống từ một thân cây to có tán lá toả ngang đầu đạo sĩ.

Hai bên bậc cấp là hai phiến đá chạm khắc hai vòm cuốn, mô phỏng theo hình dáng các vòm cuốn trên các cửa tháp. Dưới hai vòm cuốn là hình ảnh hai nhạc công, một người đang chơi đàn và một người thổi sáo.

Tượng Bồ tát Tara – một trong số nhiều hiện thân của Bồ tát Quán Thế Âm (Avalokitesvara) được làm bằng đồng, có chiều cao 114 cm với các đường nét chạm khắc tinh tế. Hiện vật này gắn liền với sự kiện vua Chămpa Indravarman II đã cho xây dựng ở đây một Phật viện và một đền thờ để thờ Bồ Tát Laksmindra Lokesvara vào năm 875.

Đây là bức chạm khắc trang trên vòm cửa của tháp Mỹ Sơn E1, thể hiện một chủ đề quen thuộc trong thần thoại Ấn Độ là cảnh thần Vishnu sinh ra thần Brahma từ cuống rốn của mình. Đường nét mềm mại, đơn giản nhưng sống động của các tác phẩm điêu khắc trên đài thờ Mỹ Sơn E1 và bức mi cửa này đã được xem là tiêu biểu cho một phong cách nghệ thuật sớm của điêu khắc Chămpa, xuất hiện trong khoảng thế kỷ 8 – 9.

Pho tượng thần Ganesa được tìm thấy tại tháp E 5 ở Mỹ Sơn. Với thân hình tròn trĩnh, mập mạp, tượng thần Ganesa đứng trông rất vững chãi, bệ vệ và thân thiện với mọi người. Theo các nhà nghiên cứu, cho đến nay chỉ mới tìm thấy 2 tượng Ganesa ở dạng đứng, một tại miền nam Ấn Độ và một tại Mỹ Sơn.

Tượng thần Deva kích thước lớn (cao 1m 62) trong tư thế ngồi trên ghế, hai tay để trên đầu gối, chân buông thẳng xuống nền được tìm thấy ở làng Đồng Dương.

Cách pho tượng thần Deva không xa, các nhà khảo cổ tìm tìm thấy 4 pho tượng hộ pháp cao gần 2 mét. Phía trên là hình ảnh của một trong những pho tượng đó.

Tượng thủy quái Makara có niên đại từ thế kỉ 12, được khai quật tại Thám Mẫm – Bình Định. Tác phẩm là một tượng tròn, ở tư thế nằm, được cách điệu với sự pha trộn nhiều chi tiết của nhiều con vật khác nhau, hai chân trước cùng đầu vươn cao, lòng bàn chân mở ra phía trước tạo nên tư thế vừa ngộ nghĩnh vừa hung dữ.

Cùng niên đại và địa điểm với tượng thủy quái Makara là một pho tượng rồng, cũng được thể hiện ở dạng tượng tròn với dáng vẻ rất ngộ nghĩnh. Các chi tiết tinh xảo trên mình, đầu và đuôi rồng là sự kết hợp của nhiều con vật khác nhau. Toàn bộ tác phẩm thể hiện sự khéo léo, óc sáng tạo và tính hài hước của các nghệ sĩ Chăm.

 Một đài thờ có niên đại từ thế kỷ 12, được thể hiện dưới dạng một thớt tròn, xung quanh được trang trí với 23 bầu vú phụ nữ đầy đặn, căng tròn. Phía trên và dưới của đài thờ là các đường xoắn chập hai đầu dây rất tỉ mỉ, theo phương thẳng đứng. Đây là một kiệt tác của điêu khắc Chăm, thể hiện ảnh hưởng của tín ngưỡng phồn thực và xã hội mẫu hệ.

Tượng chim thần Garuda, có niên đại từ thế kỷ 13, được tìm thấy ở Bình Định có mình người, mỏ và cánh của chim nhưng đầu và chân lại giống sư tử. Chim đứng xòe cánh, tay phải cầm một con rắn hai đầu, miệng ngậm đuôi rắn, chân phải đạp lên một đầu rắn khác. Trong thần thoại Ấn giáo, Garuda có mối thù sâu sắc với loài rằn.

Phù điêu thần Vishnu (vị thần bảo tồn, canh giữ không trung theo Ấn độ) có niên đại từ thế kỷ 11 – 12, được tìm thấy ở Trà Kiệu. Đề tài về vị thần này xuất hiện không nhiều trong điêu khắc Champa vì thế tác phẩm này rất quí hiếm và có giá trị trong việc tìm hiểu nghệ thuật điêu khắc và tôn giáo của Champa.

Chuyện xảy ra ở bệnh viện

Dino   Buzzati

TRƯƠNG  VĂN   DÂN   Chuyển   ngữ

Bồng đứa cháu gái trên tay, mình  đầy máu, tôi hấp tấp lách qua chiếc cổng phụ khép hờ để vào bệnh viện. Tôi không biết có lão gát gan hay anh bảo vệ nào không, cũng chẳng biết là có ai nhìn thấy mình hay đang la mắng gì không. Trong lúc hốt hoảng vì cần làm gấp, tai tôi như ù đi và chẳng nghe thấy gì.

Có nhiều khu điều trị sừng sững giữa một khuôn viên rộng.Vừa chạy tôi vừa tiến đến một dãy lầu gần nhất, leo vội mấy bậc thang, tôi bước  ngay vào tiền sảnh. Có một người y tá hay gì gì đấy mặc áo choàng trắng vừa đi ngang qua, dường như ông ta cũng có vẻ vội.

“Thưa ông”, tôi ngập ngừng và rụt rè hỏi thăm. Nhưng gã ta  không cho tôi nói hết câu.        ” Ông không biết đọc à ? Đây là  khu lâm sàng, và thứ này đâu phải chuyện làm ở đây” vừa nói ông  vừa lấy cằm ra hiệu về phía bé gái đang nằm trên cánh tay tôi, coi như đó là một thứ hàng hoá hay một con bò, một  bé gái đang trong tình trạng nguy cấp và có lẽ sắp chết.

Tôi van  vỉ : ” Vậy chỗ nào? Tôi phải đi đâu?”. “Thì vào cổng chính đó ” gã y tá lớn tiếng một cách khó chịu. ” Ông phải vào  khu nhập viện” ( gã ta  phát âm chữ nhập viện bằng một giọng rất là nghi thức), cuối đường, nằm  bên trái đó .”

Tôi hấp tấp  chạy ra đường chính. Sự mệt mỏi làm hai cánh tay tôi như tê liệt. Cái đầu của bé gái lắc lư theo từng bước chân, đánh qua đánh lại như ngầm ý bảo là  hãy bỏ cuộc đi, tất cả đã vô ích.

Tôi đọc thấy mấy chữ “Khu giải phẩu ” viết bằng chữ lớn trên một tấm bảng trước một dãy nhà cao. Không chần chừ. Nhưng trên bục  kệ có một bà sơ mặc áo trắng đang đứng, khuôn mặt có vẻ hiền từ. ” Thưa ma sơ, làm ơn xem…” Nhưng giọng nói thật dịu dàng của bà ta đang ngăn không cho tôi nói hết câu: ” Xin lỗi ông, thế này là không được ” bà sơ nói với lòng bác ái của chúa ” Nếu ông  chưa  có giấy…chưa có giấy nhập viện…thì không vào đây được”. ” Nhưng sơ không thấy là cháu bé bị thương nặng lắm sao? Vết thương vẫn còn tiếp tục chảy máu ” tôi xuống giọng năn nỉ ” làm ơn băng bó vết thương giùm cháu, tôi van sơ mà “. ” Ông ơi, việc này đâu phải tuỳ thuộc ở tôi” bà ta trả lời, và giọng của bà ta bỗng trở nên lạnh lùng và rất hành chánh ” Không thể cho nhập viện một bệnh nhân như vậy! Ông đừng mất thời giờ nữa. Hãy đến làm thủ tục ở khu nhập viện!” Nằm ở đâu?” tôi ấm ức hỏi lại.” Cuối đường kia nè, ông thấy chứ? Dãy lầu sơn màu đỏ .” Trong làn nước mắt, tôi nhìn theo tay chỉ, thấy ở cuối  khu vuờn có một dãy nhà sơn đỏ, trông hơi nhỏ vì tôi đang đứng từ xa. Tôi đứng chết lặng, ngỡ ngàng. ” Thật tội nghiệp ” bà sơ vuốt ve, giọng bà ta lúc này đã trở nên dịu dàng, và vừa xoa cái đầu đầy máu của cháu bé bà vừa lắc đầu nhè nhẹ ” Tội nghiệp con bé quá”

Tôi tiếp tục bước đi, trong tuyệt vọng. Giờ thì tôi không còn sức để mà chạy nữa. Tôi vừa đi vừa nhìn chăm chăm vào cái bóng màu đỏ nằm đàng xa.  Còn bao lâu nữa tôi mới đến được nơi đó?

May quá, đang có một người đang đi về hướng tôi. Đó là một người đàn ông khoảng chừng 40 tuổi, cũng mặc áo choàng trắng, có để râu. Có lẽ ông ta là một bác sĩ, tôi nghĩ thế.

” Đi đâu với kiểu này vậy? Ai cho ông vào đây?” Ông ta chặn tôi lại và hình như đang chăm chăm nhìn vào những  vết màu đỏ tươi  trên con đường lát sỏi trắng mà tôi vừa bỏ lại  sau lưng mình. Tia nhìn đầy khiển trách và  như đang buộc tội.

“Bác sĩ ơi, ông không thấy hay sao?” tôi hốt hoảng “Ông làm ơn giúp tôi, ông cứu giùm cháu bé đi, tôi van ông!”

“Nhưng ông vào từ lối nào? Nói đi, từ lối nào” Ông ta lãnh đạm, hỏi vặn tiếp.

” Vào cổng” tôi trả lời ” Tôi đã  bước qua một chiếc cổng ”

“Ôi Chuá ơi! Khuôn mặt ông ta nhăn nhúm lên vì giận dữ “À, bọn bảo vệ làm ăn như vậy hả? Đồ ăn hại! Lại còn không đóng cổng nữa chứ. Hừm…rồi chúng mày sẽ biết… này, ông nói đi, ông vào đây bằng cổng nào?”

“Làm sao mà tôi biết cổng nào!” Tôi nóng tiết trả lời ; Nhưng ngay lập tức tôi sợ là trả lời như vậy có thể làm cho ông ta phật ý, vì tôi còn cần phải nhờ vào sự cứu giúp của ông ta “Từ cổng đó đó, cổng mở mà “. Rồi tôi dợm người định bước đi.

Nhưng ông ta chụp lấy vai tôi, giữ lại.” à không, đây là việc cần phải làm cho rõ. Trước khi bỏ đi, ông phải giải thích một cách chính xác là ông đã vào cổng bằng cách nào.”

Nghe tiếng tranh cãi, có một người đàn ông khác đang tiến lại. Nhìn vào dáng dấp, tôi nghĩ rằng ông ta cũng là một bác sĩ. Cũng có thể là người có thẩm quyền.

“Ông có muốn nghe một chuyện hài không?” Ông bác sĩ để râu, phẫn nộ, thông tin cho người vừa tới. ” Cái  cha này  đi vào đây qua cổng phụ! Hừm,  Bây giờ người ta đi vào đây như vào một cái chợ!  Bây giờ người ta mang bệnh  nhân đi lòng vòng như đi trong nhà mình!”

Người vừa đến, mỉm cười thích thú một cách thật quái lạ. Ông ta gật gật đầu nhưng không đánh mất vẻ bình tĩnh. Sau đó, ông đưa một ngón tay ra sờ lên màng tang bé gái, lúc này đã bất tỉnh, rồi nhấn mạnh vào vòng ngoài vết loét. Tôi thụt lùi, như bị người ta dụi vào một que củi đang cháy đỏ. Nụ cười của người đàn ông lúc này  như mở rộng hơn. Tôi nghe ông ta lẩm bẩm : ” phần…. bị nguy rồi” chữ thứ hai là một  danh từ chuyên môn rất khó mà tôi không nghe rõ.

“Phần… nào bị nguy, thưa giáo sư?” Tôi vội hỏi ông ta. “Nhờ ông giúp cho cháu, tôi xin ông…làm ơn giúp cháu trước khi quá trễ.”

“Nhưng đây là bệnh viện” ông ta trả lời, bằng giọng điệu của một người ý thức rất rõ về quyền hạn của mình.” Cậu có biết  nơi đây là bệnh viện không, cậu bé ! Bệnh viện, chứ đâu phải là khách sạn… Nhưng thôi,  đi lẹ lên, nhanh lên. Cậu phải đi về cuối khu vườn đó! ”

Tôi bước đi, một cách máy móc. “Ê ! Ông chưa nói cho tôi biết là ông đã vào đây bằng cổng nào! Ông cần phải báo cáo cho tôi biết chứ! Bộ tính đi luôn hã?” Tôi nghe từ phía sau lưng mình tiếng nói  lớn giọng của ông bác sĩ có râu, đang nằng nặc đòi mở cuộc điều tra. Tôi còn nghe thêm một câu nữa ” Đồ vô ý thức!”. Nhưng lúc này thì tôi đã cách xa rồi. Tôi chạy, không biết bằng cách nào mà tôi chạy, trên hai cánh tay vẫn bồng cháu gái, khắp người thấm đầy máu. ” Quỉ sứ sẽ xé thịt bọn bay” tôi gào lên, chửi mắng bọn bác sĩ, ma sơ, y tá. ” Một lũ mắc dịch”. Nhưng, tôi biết, dựa vào thủ tục thì họ có lý. ” Dịch hạch ! ” tôi gào lên, gào lên.” Quỉ sa tăng sẽ xé xác chúng mày!”

Nguyên  tác : Questioni ospedaliere

TRƯƠNG VĂN DÂN Chuyển ngữ

Bạn già


 

Nguyễn Quy

Bạn bè dăm ba đứa

Tuổi ngày một chất chồng

Thằng – có cháu kêu Nội

Đứa – con còn ẵm bồng

.

Sáng cà phê cà pháo

Chiều chai mày – chai tao

Cùng nhau cười ha hả

Xa quê tình dạt dào

.

Còn bao nhiêu đêm nữa ?

Cũng sẽ xa nhau rồi

Còn bao nhiêu tình…sức

Mình hãy dành cho nhau

.

Còn bao nhiêu năm nữa ?

Đất cũng ôm ta về

Còn bao nhiêu hơi thở

Xin hãy cười với nhau

.

Buồn – giận chi cho mệt !

Đời đã khổ nhiều rồi

Giờ thì vui là khoái

Bạn già : Ừ , dẫy thâu !…

                 Tháng chín, 2011

 

Lái xe, hút thuốc, cắt tóc, bắn súng… các con vật này đều có thể làm thành thục.
 Chùm ảnh thú vị về những hành động như con người của các loài động vật dưới đây:Những loài vật "diễn xuất" như con người, Phi thường - kỳ quặc, Dong vat ki la, Dong vat la, Kha nang ki la cua dong vat, cho lai xe, chuyen la, chuyen la co thatTinh tinh sử dụng điện thoạiNhững loài vật "diễn xuất" như con người, Phi thường - kỳ quặc, Dong vat ki la, Dong vat la, Kha nang ki la cua dong vat, cho lai xe, chuyen la, chuyen la co that

Chó đóng vai trò ngựa chiến còn chuột làm kị binh

Những loài vật "diễn xuất" như con người, Phi thường - kỳ quặc, Dong vat ki la, Dong vat la, Kha nang ki la cua dong vat, cho lai xe, chuyen la, chuyen la co that

Chú chó làm xạ thủ

Những loài vật "diễn xuất" như con người, Phi thường - kỳ quặc, Dong vat ki la, Dong vat la, Kha nang ki la cua dong vat, cho lai xe, chuyen la, chuyen la co that

Chim tập lướt ván trượt

Những loài vật "diễn xuất" như con người, Phi thường - kỳ quặc, Dong vat ki la, Dong vat la, Kha nang ki la cua dong vat, cho lai xe, chuyen la, chuyen la co that

Sóc làm nhiếp ảnh gia

Những loài vật "diễn xuất" như con người, Phi thường - kỳ quặc, Dong vat ki la, Dong vat la, Kha nang ki la cua dong vat, cho lai xe, chuyen la, chuyen la co that

Những loài vật "diễn xuất" như con người, Phi thường - kỳ quặc, Dong vat ki la, Dong vat la, Kha nang ki la cua dong vat, cho lai xe, chuyen la, chuyen la co that

Rùa, vẹt hút thuốc

Những loài vật "diễn xuất" như con người, Phi thường - kỳ quặc, Dong vat ki la, Dong vat la, Kha nang ki la cua dong vat, cho lai xe, chuyen la, chuyen la co that

Những loài vật "diễn xuất" như con người, Phi thường - kỳ quặc, Dong vat ki la, Dong vat la, Kha nang ki la cua dong vat, cho lai xe, chuyen la, chuyen la co that Những loài vật "diễn xuất" như con người, Phi thường - kỳ quặc, Dong vat ki la, Dong vat la, Kha nang ki la cua dong vat, cho lai xe, chuyen la, chuyen la co that

Những chú chó đi xe đạp

Những loài vật "diễn xuất" như con người, Phi thường - kỳ quặc, Dong vat ki la, Dong vat la, Kha nang ki la cua dong vat, cho lai xe, chuyen la, chuyen la co that

Cún diện bikini

Những loài vật "diễn xuất" như con người, Phi thường - kỳ quặc, Dong vat ki la, Dong vat la, Kha nang ki la cua dong vat, cho lai xe, chuyen la, chuyen la co that

Cầu nguyện trước khi đi ngủ

Những loài vật "diễn xuất" như con người, Phi thường - kỳ quặc, Dong vat ki la, Dong vat la, Kha nang ki la cua dong vat, cho lai xe, chuyen la, chuyen la co that

Những loài vật "diễn xuất" như con người, Phi thường - kỳ quặc, Dong vat ki la, Dong vat la, Kha nang ki la cua dong vat, cho lai xe, chuyen la, chuyen la co that

“Đại gia” bên bàn tiệc

Những loài vật "diễn xuất" như con người, Phi thường - kỳ quặc, Dong vat ki la, Dong vat la, Kha nang ki la cua dong vat, cho lai xe, chuyen la, chuyen la co that

Các chiến sĩ mèo

Những loài vật "diễn xuất" như con người, Phi thường - kỳ quặc, Dong vat ki la, Dong vat la, Kha nang ki la cua dong vat, cho lai xe, chuyen la, chuyen la co that

Những con vật cưng tự tạo dáng làm tóc cho nhau

Những loài vật "diễn xuất" như con người, Phi thường - kỳ quặc, Dong vat ki la, Dong vat la, Kha nang ki la cua dong vat, cho lai xe, chuyen la, chuyen la co that

Đám cưới đình đám một thời của hai chú khỉ

Những loài vật "diễn xuất" như con người, Phi thường - kỳ quặc, Dong vat ki la, Dong vat la, Kha nang ki la cua dong vat, cho lai xe, chuyen la, chuyen la co that

Mèo làm tài xế

Những loài vật "diễn xuất" như con người, Phi thường - kỳ quặc, Dong vat ki la, Dong vat la, Kha nang ki la cua dong vat, cho lai xe, chuyen la, chuyen la co that

Chó làm siêu nhân

Hồi ức về một thời xa vắng

Vừa rồi có dịp hầu chuyện với Thầy Hồ Sĩ Duy, Thầy tặng tôi bài thơ. Được sự cho phép của Thầy nay nhờ Sáu Nẫu đăng, mời anh em CHS Cường Đễ và anh em gần xa thưởng thức tâm sự của người thầy cũ đã trên 70. Về việc recomment, nếu được,tôi sẽ cố gắng mời thầy trao đổi với mọi người

Võ Thanh Vân

          Hồ Sỹ Duy

Tôi muốn viết những vần thơ thương nhớ

Những vần thơ vương vấn chuyện ngày xưa

Đã qua rồi, nhưng tôi vẫn mộng mơ

Tha thiết nhớ về một thời xa vắng

Tâm tư ấy, đi về bên gối mộng

Mùa thu nào như còn mãi vương hương

Cả hồn người là trăm nhớ ngàn thương

Đem ép lại thành trang đời dĩ vãng

Dư âm mãi trải dài theo năm tháng

Thoảng chiều cao, trầm lắng xuống chiều sâu

Buồn chơi vơi như tiếng vạc đêm thâu

Rơi im ỉm hút chìm đáy giếng cổ

Khung ngõ tre, vật vờ trong ý nhớ

Đếm hoàng hôn, nào thấy bóng người về

Con đường làng, lầy lội bước chân quê

Men lối cũ, đến vườn xưa cô quạnh.

Con diều cao giữa bầu trời xanh thẳm

Không gian xưa, hun hút dựng trong hồn

Áng mây chiều mãi vương vấn cô thôn

Mái tóc bạc, ẩn nỗi buồn chưa khuất.

Ngôi trường cũ, trang vở nhòe nét mực

Chân ngỡ ngàng, đi tìm bóng thầy xưa

Nghe tâm tư thương nhớ tự bao giờ

Hình bóng cũ chưa mờ trong ký ức.

Những ngày xưa hư hư và thực thực

Mảnh hồn nào níu dĩ vãng xa xôi

Cả thời thơ, nuối tiếc chẳng pha phôi

Gọi thương nhớ dựng lâu đài kỷ niệm.

Ngược thời gian, thả hồn đi tìm kiếm

Những ngày xưa, ngày xửa của xa mờ

Mãi nghe lòng xao xuyến mảnh hồn thơ

Ôi dĩ vãng, giờ chỉ còn vang bóng?!.

Tình thấp thoáng, bay theo tà áo trắng

Trải tóc mây, thu xanh nỗi đợi chờ

Thu tựu trường qua lối phố đi về

Tuổi mười sáu thơm thơm trang sách mới.

Ngôi tháp cổ nghìn xưa còn đứng đợi

Dẫu qua bao bão tố vẫn không sờn

Đã xa rồi, khu phố cổ Quy Nhơn

Đêm rụng xuống chiếc lá bàng quá khứ

Đồi thi nhân[1] đâu bóng Hàn Mặc Tử?.

Trăng lặn rồi mơ mộng cũng đi hoang!

Hoàng thành[2] xưa, nay hoang phế, điêu tàn

Trang sử cũ ép khô dòng hoài niệm.

Ôi thao thức, nỗi niềm bao thầm kín

Em gửi gì theo từng chiếc lá bay?!

Ký ức tuổi thơ vương vấn tháng ngày

Như chiếc lá tre khô gió thổi vòng vèo mãi …

Năm tháng trôi đi chuỗi ngày hoang dại

Nước hương chanh thơm, hết tuổi xanh rồi

Cảm xúc xa xưa đọng lại nỗi bồi hồi

Thương nhớ cũ … người ơi, phôi pha nhỉ?!


[1] Tên của ngọn đồi có mộ Hàn Mặc Tử, do  một nóm thi nhân Bình Định đặt

[2] Thành Hoàng Đế