Hồ Ngạc Ngữ ![]() |
|
|
ở quê nhà trong trẻo ngày nhà quê tôi đi, về không ra khỏi đất hình bóng cũ rét tràn về sắt se mùa gió bấc con cúi rơm thức giấc giữa đêm đông thư nhà vừa đọc thư nhà trong mây trắng bầu trời xanh không cách dặm đường xa sau đêm áp thấp lung linh những giọt nắng ban mai cài trên ngực áo giọt lệ em đến giữa trần gian một mình như giọt lệ |
|
Đăng trong Thơ ca | Thẻ ở quê nhà, giọt lệ, Hồ Ngạc Ngữ, sau đêm áp thấp, thư nhà | 13 Comments »
Sáng nay (7.2), tại đền thờ Đào Duy Từ thuộc xã Hoài Thanh Tây (Hoài Nhơn), Lễ kỷ niệm 440 năm năm sinh danh nhân văn hóa Đào Duy Từ được tổ chức long trọng. Đào Duy Từ- bậc khai quốc công thần, văn võ toàn tài đã có nhiều cống hiến lớn lao cho đất nước trong nửa đầu thế kỷ 17.
Cuối thế kỷ 16 đến nửa đầu thế kỷ 17, nước ta trải qua một thời kỳ lịch sử vô cùng phức tạp, thời kỳ Trịnh – Nguyễn phân tranh, chiến tranh, loạn lạc. Trong hoàn cảnh đó, Đào Duy Từ đã ra đời tại làng Hoa Trai, huyện Ngọc Sơn, phủ Tĩnh Gia (nay thuộc xã Nguyên Bình, huyện Tĩnh Gia, tỉnh Thanh Hóa). Vì xuất thân trong một gia đình làm nghề hát xướng, nên dù tư chất thông minh, có chí học hành, ông vẫn không có cơ hội vào trường thi. Dù vậy, ông vẫn tiếp tục theo đuổi học hành, tìm kế lập thân.
Nghe đồn chúa xứ Nam là Nguyễn Hoàng đang chiêu hiền đãi sĩ, Đào Duy Từ tìm đường vào Nam và dừng chân tại Bình Định. Do kế sinh nhai, ông giữ kín tung tích, ở chăn trâu cho một phú hào ở đất Tùng Châu phủ Hoài Nhơn (nay là xã Hoài Thanh Tây, huyện Hoài Nhơn). Nhân một cuộc bàn luận thế sự, quân tử – tiểu nhân của giới nho sĩ, ông tham gia ý kiến và được mọi người khâm phục, được chủ nhà mời làm thầy đồ dạy học cho con, sau đó được tiến cử đến khám lý Cống Quận Công Trần Đức Hòa. Mến tài Đào Duy Từ, khám lý Trần Đức Hòa đã gả con gái và tiến cử với chúa Sãi: Nguyễn Phúc Nguyên, được chúa trọng dụng trao cho chức “Nha úy Nội tán”, tước “Lộc khê hầu”, trông coi việc quân cơ trong đình, ngoài trấn, được tham lý quốc chính vào năm 1625.
Đào Duy Từ giúp chúa củng cố vương triều mới, ban hành nhiều chương trình cải cách có lợi cho dân. Ông đã hiến kế cho chúa Nguyễn đắp lũy Trường Dục ở Quảng Bình, đắp lũy Thầy ở sông Gianh bảo vệ cơ đồ sự nghiệp của chúa Nguyễn xứ Đàng trong và trở thành nhà quân sự tài giỏi trong lịch sử của dân tộc.
Để có người tài phục vụ đất nước, Đào Duy Từ đã đề đạt với chúa Nguyễn thi hành phép duyệt tuyển và khảo thí, tổ chức các kỳ thi để kén chọn nhân tài, xây dựng bộ máy chính quyền xứ Đàng trong, chấn chỉnh nội trị, tăng cường quốc phòng. Trên mặt trận ngoại giao, ông chủ trương đấu tranh mềm mỏng linh hoạt với nhà Trịnh và Chiêm Thành, mà tiêu biểu là việc lập kế để chúa Nguyễn trả sắc phong cho vua Lê- chúa Trịnh, tạo vị thế chính trị Đàng trong so với Đàng ngoài. Những đóng góp của Đào Duy Từ, chúa Sãi và các chúa Nguyễn sau này, đã giúp củng cố xứ Đàng trong thành một nhà nước độc lập, vững mạnh, đủ sức đương đầu với chính quyền Lê- Trịnh và dần mở rộng bờ cõi về phương Nam.
Đào Duy Từ còn để lại nhiều tác phẩm văn học có giá trị như: “Ngọa Long Cương Vãn”; “Tư Dung Vãn” được các nhà nghiên cứu đánh giá cao, xếp hàng đầu trong những tác phẩm văn học viết, của nền văn học Đàng trong giữa thế kỷ 17. Riêng bộ “Hổ trướng khu cơ” hướng dẫn về binh pháp và cách chế tạo vũ khí của ông có thể sánh với “Binh Thư Yếu Lược” của danh tướng Trần Hưng Đạo. Ông được tôn là sơ tổ khai sinh ra bộ môn nghệ thuật tuồng và các điệu múa cung đình ở nước ta.
Trong vòng 9 năm (1625-1634), với tư chất của một con người hành động, giàu ý chí, nghị lực, Đào Duy Từ đã hoạt động hết mình giúp chúa dựng nên nghiệp lớn. Ông qua đời vào năm 1634, hưởng thọ 63 tuổi. Chúa Sãi vô cùng thương tiếc, đã đích thân đến thăm ông tại nhà riêng khi bệnh nặng cho đến lúc trút hơi thở cuối cùng. Chúa đã cho người đưa linh cữu của Đào Duy Từ về an táng ở đất Tùng Châu, lập đền thờ tự và truy tặng: “Hiệp mưu đồng đức công thần đặc tiến Kim tử vinh lộc đại phu”.
Tuy sống ở đất Tùng Châu không lâu nhưng Đào Duy Từ đã có nhiều công tích đối với dân làng. Ông hướng dẫn nhân dân khai khẩn lập làng, mở đường giao thông, đào sông làm thủy lợi, phát triển sản xuất… Cho đến ngày nay, một số tên sông, tên làng, tên đất vẫn còn gắn liền với những giai thoại về ông. Để tưởng nhớ công lao, đóng góp của ông, chúa Nguyễn và các vua triều Nguyễn sau này, đã truy phong ông nhiều chức tước quan trọng. Triều vua Gia Long thứ 4 (1805) xếp ông vào hàng: “Thượng đẳng khai quốc công thần” cho thờ ở Thái Miếu. Năm Minh Mạng thứ 12 (1831), ông được truy tặng “Hàm đông các đại học sĩ”, chức Thái sư, phong tước Hoằng quốc công. Đồng thời, nhân dân đã lập đền thờ tự ông ở nhiều nơi mà tập trung nhất là ở huyện Hoài Nhơn.
Tưởng nhớ đến công đức to lớn của Đào Duy Từ, năm 1994 Nhà nước đã công nhận xếp hạng đền thờ danh nhân văn hóa Đào Duy Từ thuộc thôn Ngọc Sơn Bắc, xã Hoài Thanh Tây, huyện Hoài Nhơn là di tích cấp Quốc gia.
Nguồn baobinhdinh
-
QUANG KHANH
Đăng trong Nghiên cứu và phê bình văn học, Xứ Nẫu, Người Nẫu | Thẻ Cống Quận Công Trần Đức Hòa, QUANG KHANH, thời kỳ Trịnh – Nguyễn phân tranh, Đào Duy Từ | 1 Comment »
Rêu

và mùa xuân đi về như thường lệ,
tháng mười hai ừ nhỉ.. tháng mười hai
và có lẽ thời gian trôi chậm quá
em buâng quơ ngồi miết những u hoài
mùa xuân này, có cớ để thăm ai
bước lớ ngớ giữa phố người ồn ã
em bỗng nghe tim mình xao xuyến lạ
thấy phân vân và lại thấy kỳ ghê!
chiều nay mây một bận rủ nhau về..
tấp nập quá, nên chiều nay thổn thức
hiên nhà nở những nhành mai vàng rực
sương biếc đọng vành trên cánh tươi non
tháng chạp ướt mềm, cỏ như xanh hơn
xuân đến thật gần xuân về có phải..
thôi, em xếp buâng quơ lòng mình lại
để mai còn nguyên vẹn một mùa vui
Đăng trong Thơ ca | Thẻ Rêu | 160 Comments »
Hai người cùng bước chầm chậm lên ngọn đồi quen thuộc , đã chín năm nay họ thường đến đây để ôn chuyện cũ . Gần mười năm rồi , nàng đã già hơn xưa , nhưng người đàn ông bên cạnh nàng không già chút nào , vẫn còn thấy thanh xuân ở nụ cười chàng , nụ cười trẻ trung , tự tin như chín năm về trước :
– Sang năm ngày nầy , mình liên hoan thật hoành tráng nghe.
Người nữ lắc đầu .Chàng hồn nhiên quá , và nàng không thể nói cái điều nàng quyết tâm sẽ nói trong hôm nay
Đã bao lần , nàng quyết tâm dứt áo , nhưng chỉ cái níu tay nhẹ của người đàn ông làm nàng xiêu lòng ,đổi ý , hỡi ơi ! nàng yếu đuối hơn hơn bất cứ một sinh vật yếu đuối nào trên trái đất , và người đó , người đứng trước mặt nàng đây , thì lại mạnh mẽ , cứng cõi và nàng luôn bị cuốn hút trong quỹ đạo của chàng , chàng không bao giờ bỏ cuộc, không bao giờ chàng để cho nàng được tự do suy nghĩ , bày tỏ những đều nung nấu nàng trong những tháng ngày trống trải , những tháng ngày phải đối diện với nỗi cô đơn dằng dặc, chàng luôn biết cách hướng nàng vào chủ đề chàng đặt ra, hãy vui cho đời đở trống trải , chàng dặn nàng như người mẹ chăm con , chàng luôn kể những chuyện vui cười , những câu nói tiếu lâm , sống động và nàng cười theo nụ cười của chàng , vui theo nỗi vui của chàng . Chàng độc đóan , ích kĩ , chàng tham lam vì bên cạnh chàng luôn có một người nữ trung thành , tận tụy , không hề biết đòi hỏi một yêu cầu nào cho bản thân mình , chỉ biết yêu chàng , tìm mọi cách để vừa lòng chàng , như vậy đó , họ yêu nhau vừa trọn chín năm .
Ngọn đồi nầy là nhân chứng cho tình yêu của họ , nàng thuộc lòng lối đi lên đồi , những hàng thông trồng ngay ngắn , thứ tự , mùa nào lá cũng xanh . Những lần không hẹn hò , nàng nhiều lần đến đây , và ôm mặt khóc , nước mắt rơi xuống chân cỏ dại và cứ như thế buổi chiều đến thật nhanh trong tâm hồn nàng .
Hai người cùng bước về phía bên kia đồi , phía nầy dốc hơn phía bên kia . Phía nầy ít cỏ hơn phía bên kia , từ phía nầy nhín xuống , thành phố thấp thóang sau màn sương mỏng , qua ba con đường ở một ngã rẻ , có nhà nàng , hiu quạnh như chiếc tem thư.
– Hôm qua , có một cô bé quá giang xe .
Chàng hay có kiểu nói bỏ lững , kiểu để người khác hiểu sao thì hiểu , muốn ghen tuông , muốn giận hờn thì chàng sẽ thanh minh , sẽ vỗ về , sẽ an ủi nàng . Rồi chia tay nhau , rồi đợi chờ một lần hẹn hò khác , bắt đầu bằng điệp khúc chuông điện thoại reo, và một tình yêu dai dẳng đến chín năm trường .
– Hôm qua , người đó đến chơi nhà .
Không biết , từ bao giờ nàng bị lây cách nói bỏ lững của chàng , và nàng nhìn nụ cười của người trước mặt , thấy thật khó khăn để nói tiếp .
Người đàn ông đã nói hộ cho nàng :
– Người ấy ngỏ lời cầu hôn .
Nàng gật đầu và cuối đầu vì không đủ can đảm nhìn sắc thái thay đổi của người đàn ông :
– Bao giờ cưới .
– Tháng sau.
Bây giờ , thì nàng ngước lên , nhìn khuôn mặt yêu dấu một lần cuối , sự việc không ngờ dễ dàng đến thế . Chàng không hề giận dữ , đôi mắt chàng xa xôi , lạ lẫm nhưng cuốn hút vô cùng
Nàng sẽ không bao giờ được nhìn lửa thương yêu từ đôi mắt đó , sẽ không bao giờ đến ngọn đồi nầy để ngắm chiều rơi , để nghe tiếng thở dài của nhau mà so tính -ai vui hơn – ai buồn hơn .
– Nhanh thế .
Âm thanh khô khốc , như nhát dao cứa tâm hồn nàng . Chàng không đòi hỏi người đối diện một điều gì , chỉ là sự tự nguyện . Sự tự nguyện kéo dài chín năm làm nàng mệt mõi , đau đớn . Bây giờ , để kết thúc sự tự nguyện lại càng đau đớn thêm .
– Ta về thôi .
Trước khi bước về phía bên kia đồi để đi xuống, nàng nhìn thành phố trong đêm , những ngọn đèn lấp lánh , không còn nhìn thấy ba con đường và lối rẻ , không còn nhìn thấy ngôi nhà hiu quạnh như một cái tem thư . Chiều lịm dần .
Đăng trong Văn xuôi | Thẻ Hạt Tiêu | 14 Comments »
Từ Quốc Hoài
MÙA XUÂN
.
Mùa Xuân
nhẹ bước qua đường
nắng vương sương khói
ngày
dường nhẹ tênh
chân mình lạc
giữa mông mênh
này người, này phố, này bềnh bồng xe…
câu chào
vội chẳng kịp nghe
nụ môi tươi rói theo về
thoảng hương
.
THÁNG GIÊNG
.
Vòng tay sóng nõn nà
lặn vào da thịt cát
hương của trời của đất
chợt dậy trong nụ hoa
và cát mịn màng da
và sóng mềm mại sóng
bên cánh buồm mơ mộng
dùng dằng bước Hằng Nga
người đi dày trần gian
bước ngược xuôi trăm ngã
ngạc nhiên dấu chân mình
in lòng vòng Cõi Nhớ !
biết tìm đâu… ngày xưa ?
tay chạm vào mây khói
cái nhìn em tươi rói
lên tơ non Cây Đời
trẻ trung bờ cát gọi
vòng tay sóng buông lời
nụ hôn ai đằm thắm
gửi vầng trăng bên trời
.
LẠ THAY CON TIM
.
Một ngày không vui không buồn
tôi đọc thơ em
nghe con tim ngột ngạt sau trang giấy
mùa xuân dường đã khuất xa rồi !
dòng sông vẫn không ngừng chảy
cuốn theo bầu trời đầy cỏ hoa
cả khi dòng nước đã lặn vào cát
sông vẫn không ngừng trôi
ngày tháng đã đổi thay gương mặt
trong lao xao cây lá hai bờ
lạ thay cuộc hành trình của con tim
vẫn ẩn hiện đâu đó.
Đăng trong Thơ ca | Thẻ Dương Bích Liên., Từ Quốc Hoài | 18 Comments »
Văn Công Mỹ
“Anh ca không hay, anh đàn nghe cũng dở” *
Lại còn thêm nữa chút ngu ngơ
Cả một đời mơ ngày hạnh ngộ
Cầm bằng may rủi chọn câu thơ (?)
.
Khốn nỗi anh không là thi sĩ
Để ví em trăng tỏ trăng mờ
Để đẩy đưa những lời mộng mị
Phỉnh dụ em chung một giấc mơ
.
Phải chi anh đóng vai tài tử
Giả buồn hiu một gã si tình
Giả say mèm một tên du tử
Vờ bất cần trước kẻ làm thinh
.
Khốn nỗi anh không là tỉ phú
Mua tặng em triệu đóa hoa hồng*
Thôi thì xin làm tên lam lũ
Đợi đêm về dành dụm nhớ mong
.
Là đàn ông tội gì phải khóc
Dẫu yêu đương biết sẽ ngậm ngùi
Ừ thì phương nọ mặt trời mọc
Ngại ngần gì câu nói trên môi
.
Mải miết quẩn quanh tìm con chữ
Luật vận nào cho nhịp trái tim
Cầm bằng may rủi lời đã cũ
Cược với tình hai tiếng yêu em.
(*Lời bài hát)
Đăng trong Thơ ca | Thẻ Lời tỏ tình của tên khờ., Văn Công Mỹ | 125 Comments »
Thơ anh làm em mất thời con gái
Thơ anh viết dài hàng ngàn trang giấy
Thơ anh giật mình rời khỏi giấc mơ
Thơ anh dầy đặc những mảng khói đen
Thơ anh nổi lều bều toàn váng mỡ
Thơ anh còn vài câu chữ cong queo
Thơ anh chỉ có hình con cò trắng
Thơ anh tràn ngập ngôn từ hạ cấp
Thơ anh cũng giông tố dậy từng cơn
Thì thơ anh đầy những câu ….xin lỗi !
Đăng trong Thơ ca | Thẻ Ngô Đình Hải, tranh sơn dầu Đinh Cường | 77 Comments »
Đỗ Hồng Ngọc
Nhà văn Võ Hồng ở Nha Trang là một người đặc biệt hóm hỉnh. Cách đây mươi năm, vào tuổi 80, ông kể tôi nghe chuyện người ta tổ chức một buổi lễ mừng thọ tuổi bảy mươi của ông rất trang trọng, ai cũng nhắc câu “thất thập cổ lai hy”… Khi đứng lên đáp từ, ông làm bộ đưa tay sờ vào cổ mình và kêu lên đúng là thất thập “cổ” lai hy, rồi ông lần tay xuống ngực: lục thập “ngực” lai hy, ngũ thập… “bụng” lai hy, và … tứ thập… Mọi người phát hoảng rồi cười ầm lên sảng khoái!
Tưởng đùa mà thật! Tuổi 60 dễ có những vấn đề tim mạch, tuổi 50 thì gặp những vấn đề về tiêu hóa, còn tuổi 40, rõ ràng đã nghe những trục trặc lôi thôi của gió heo may đã về…
Khi tôi gởi ông tập bản thảo “Già ơi… Chào bạn!”, ông cười bảo sau già ơi chào bạn anh sẽ viết tiếp cái gì đây? Tôi biết ông đang tủm tỉm cười: “Chết ơi… chào em!” chăng?
Nhưng ông lầm. Sau cái già ơi, người ta chỉ già thêm chút nữa! Sau già thêm chút nữa người ta lại già thêm chút nữa… nữa, rồi lại già thêm chút nữa nữa nữa… Cứ thế. Như bác sĩ Dương Cẩm Chương trả lời tôi năm ngoái: “Chú cảm thấy thế nào trong buổi mừng đại thọ 100 tuổi của chú hôm nay?”. Ông đáp gọn lỏn “Thấy già thêm chút nữa.” Rồi tủm tỉm cười, hơi móm mém một chút so với mấy năm trước. Đã lâu tôi chưa có dịp đến thăm ông. Nay ông đã 101 tuổi rồi. Già thêm chút nữa rồi! Mấy tháng trước, bác sĩ Thân Trọng Minh, cháu ông, phone tôi báo ông bệnh, đã rơi vào hôn mê, bệnh viện ghi “agonisant” (hấp hối) cho về. Khi đưa ông về, người nhà mời thầy đến tụng kinh. Ông bỗng ngồi dây quát hỏi đứa nào bày đặt tụng kinh, muốn cho tao chết sớm hả? Mọi người một phen hoảng vía. Nay thì ông đã tỉnh hẳn, chỉ già thêm chút nữa, vẫn ngồi tiếp Phạm Văn Hạng đến nói chuyện về hội họa… Mới đây thôi, ông gởi giấy mời dự đám giỗ thân phụ ông, nhà yêu nước Dương Bá Trạc, và tuần này ông lại mời đến dự sinh nhật 102 tuổi của ông tại nhà riêng.
Ủa, còn cái “Chết ơi… chào em!” thì sao? Làm gì có cái chết! Cái chết là của người khác. Làm gì có cái chết riêng mình. Cái chết của ta nếu có thì cũng người khác biết chứ ta đâu có biết? Nói khác đi, ta chẳng chết bao giờ. Không có chuyện chết với ta! Thực ra, ta đã và đang chết từ lúc sinh ra, chết mỗi phút giây, rồi phục sinh, rồi chết, để cuối cùng là “Như Lai thọ lượng”, nghĩa là vô lượng thọ, “Tathagata”!
Này nhé, cứ mỗi giây, có hằng trăm triệu hồng cầu tự hủy diệt đi để tạo ra hằng trăm triệu hồng cầu mới; cứ mỗi tuần có hàng tỷ tế bào nhung mao ở ruột được thay thế bởi hàng tỷ tế bào nhung mao mới… Không có lúc nào ngừng nghỉ cái sự thay đổi liên tục đó cả, ngay trong cơ thể ta, trong mỗi sát-na. Còn cái không khí ta hít thở chẳng qua là tự động chạy vào chạy ra trong cơ thể mình, vẫn cứ y nguyên như thế hằng triệu triệu năm qua, chẳng cần biết có ta, chẳng là ta, chẳng của ta. Nó cứ lạnh lùng vào ra như thế hết đời này đến đời khác. Nó chẳng quan tâm ta đang đau khổ hay hạnh phúc, ta đang được yêu thương hay đang… thất tình. Còn cái khối “tứ đại” đất nước gió lửa (C,H,O,N) tạo ra các proteine với 60 nguyên tố đồng chì sắt kẽm mangan, ma-nhê, phospho, vôi vữa… kia trong thân thể ta cứ mãi còn đó, cứ nhào nặn triền miên mãi mãi vậy. Lá cứ rụng và lá cứ xanh. Hoa cứ nở rồi hoa cứ tàn. Trăng cứ tròn rồi trăng cứ khuyết…
Cho nên, chỉ có già thêm chút nữa, rồi già thêm chút nữa… nữa. Thế thôi./.
Đăng trong Sức khỏe, Văn xuôi | Thẻ Già thêm chút nữa, Nhà văn Võ Hồng, thất thập cổ lai hy, Đỗ Hồng Ngọc | 61 Comments »
BÙI CHÍ VINH
(Tuyên ngôn thi vừa là tựa bài thơ vừa là tham luận do chính tác giả Bùi Chí Vinh đọc tại Đại Hội Các Nhà Văn Trẻ Toàn Quốc năm 1994 tại Hà Nội)
Bằng sáng tác của mình
Tôi đánh tan những điều nghi hoặc
Tôi trồng cỏ khắp nơi trên mặt đất
Chuẩn bị cho cổ tích loài bò
Tôi nắm tay Whitman, tôi quàng cổ Rousseau
Đem cỏ bao vây triều đình và nhà ngục
Đem cỏ tấn công bọn vua quan phàm tục
Làm rêu mọc đầy râu, làm hoang phế mọi lâu đài
Tôi sẽ dùng cỏ trong thơ đeo lủng lẳng ở vành tai
Thay các trang sức, các huân chương hèn mọn
Tôi sẽ tròng vào khuôn mặt háo danh một sợi dây thòng lọng
Được tết bằng cỏ mọc ở nơi mất vệ sinh nhất trên đời
Còn loài cỏ đẹp mà tôi hằng chúc tụng
Chính là vòng nguyệt quế dân tôi
@
Bằng sáng tác của mình
Tôi thực sự ăn mày phép lạ
Tôi thương Rimbaud, tôi mê Remarque quá
Các bạn đi bộ khắp Châu Âu không có một mái nhà
Tôi cũng đã mỏi giò trên lộ Nguyễn Du
Đầu gối qụy xuống đường Cao Bá Quát
Tôi đạp lên xương sườn hai nhà thơ Việt Nam có cuộc đời bất trắc
Nghe nhói đau ở phía dạ dày
Thế kỷ trước tôi: ở Tiên Điền ở Quốc Oai, những người đồng nghiệp
Tôi chắc cũng đã từng tê buốt chỗ này đây
@
Bằng sáng tác của mình
Tôi tăng tuổi thọ cho người sắp chết
Tôi giúp đỡ những ai thất nghiệp
Phát chẩn thi ca để ứng thí việc làm
Với trẻ nhi đồng, tôi cẩn thận hỏi han
Xin được tháp tùng lên bầu trời mà Jêsu, Thích Ca dành cho con nít
Với đàn bà, tôi tỏ ra ưa thích
Xin được phiêu lưu xuống hỏa ngục nàng dành
Tôi đã cạo đầu và dài tóc rất nhanh
Đã khiếm nhã và cực kỳ lễ phép
Tôi đỏ tôi đen vô cùng khắc nghiệt
Cách ăn mặc trong thơ như y phục cắc kè
Nếu có lần nào áo quần đứt cúc
Đó là lần tôi tập si mê
@
Bằng sáng tác của mình
Tôi xuất bản không cần trang bị
Sách vở cung đình đang chờ cân ký
Tôi cân kí lô cái lưỡi của mình
Dù vua chúa triều thần tiểu tiện lên các phát minh
Dặn tôi uốn lưỡi bảy lần thì cho nói
Uốn một lần coi như tốt nghiệp nghề múa rối
Uốn lần thứ hai được bằng cấp hát tuồng
Uốn lần thứ ba chuẩn bị phong quan
Lần bốn, lần năm thì tha hồ chức tước
Uốn đến lần cuối cùng hẳn quyền uy trấn quốc
Vì cái lưỡi bẩm sinh đã bị bảy lũy thừa
Cũng may mà tôi không biết dạ biết thưa
Nên cái lưỡi vẫn còn nguyên mùi vị
Mỗi lần lưỡi cong là nhảy ra thằng thi sĩ
@
Bằng sáng tác của mình
Tôi nhổ nước bọt vào những điều lừa mị
Tôi hôn thiết tha người con gái nghèo làm đĩ
Và bạt tai đứa công chúa hợm mình
Tôi cho Lệnh Hồ Xung nói tục với Doanh Doanh
Và Trương Vô Kỵ gọi Triệu Minh bằng ả
Tôi theo phò người giang hồ quân tử
Và tẩy chay đám quyền quý nịnh thần
Tôi sẵn sàng đạp xích lô đến chỗ hẹn với tình nhân
Và mặc quần rách dìu nàng đi ăn phở
Tôi sẽ trò chuyện với nàng bằng ngôn ngữ dân đen mạt lộ
Và đối thoại với chung quanh bằng ngôn ngữ thiên tài
Tôi sẽ làm cho các nhà bác học
Thấy mình còn cận thị trước tương lai
@
Bằng sáng tác của mình
Tôi bắt tay bè bạn anh em
Bắt tay các tiệc tùng giai cấp
Cám ơn chút rượu về khuya cho tôi cảm giác
Cám ơn bữa ăn mẹ cha rau mắm dưa cà
Cám ơn những bài thơ sinh đôi sinh ba
Đẻ khó nhọc như từng lon gạo chợ
Cám ơn những người tôi yêu không thành chồng thành vợ
Và hỡi kẻ thù tôi nữa, cám ơn!
BCV
Đăng trong Thơ ca | Thẻ Bùi Chí Vinh | 45 Comments »
Minh Nguyệt
Trăng khuya – chênh chếch bên sườn núi,
Chiếc bóng thời gian lặng lẽ tàn…
Sương gió cuộc đời sao trỉu nặng?
Chữ tình vương vấn, vẫn đeo mang!
Trăng sáng đêm nay lạnh hơi Người…
Thì thầm khát vọng với trăng rơi,
Người ơi năm tháng trôi trôi mãi,
Có cuốn tình em cõi chơi vơi?
Em gởi tình em theo ánh trăng,
Mênh mang một dãi sáng sông Hằng…
Nguyên Tiêu anh mãi phương trời ấy,
Có thấy tình em ngan ngát xanh?
Gởi đến phương anh trái tim buồn…
Dìu em bước trọn quảng đường khuya!
Cho em hơi ấm tình yêu muộn,
Sưởi trái tim côi bớt lạnh lùng!
Đăng trong Thơ ca | Thẻ Minh Nguyệt | 39 Comments »








