Rêu
Em thường có những đêm chờ trời sáng
muốn buông xuôi trốn chạy cái riêng mình
lại sợ mai ngày hoang mang đối diện
với nỗi buồn là khoảng trống nơi tim.
Rêu
Em thường có những đêm chờ trời sáng
muốn buông xuôi trốn chạy cái riêng mình
lại sợ mai ngày hoang mang đối diện
với nỗi buồn là khoảng trống nơi tim.
Đăng trong Thơ ca | Thẻ Những đêm chờ trời sáng, Rêu | 112 Comments »
Quy Nhơn, tên gọi của thành phố – tỉnh lỵ Bình Định hiện nay có từ cuối thế kỷ XIX, nhưng trong lịch sử, địa danh Quy Nhơn xuất hiện lần đầu vào năm 1602 với tư cách là một phủ thuộc đạo Quảng Nam của xứ Đàng Trong, đơn vị hành chính có địa giới còn rộng hơn tỉnh Bình Định hiện nay. Nhân 410 năm (1602 – 2012) “khai sinh” địa danh phủ thành Quy Nhơn. Xin giới thiệu loạt bài “Dấu xưa Quy Nhơn” nhằm phác thảo “một chân dung” Quy Nhơn trong tiến trình lịch sử qua góc nhìn văn hóa.
Bài 2: Miền đất tụ linh , tụ phúc Đọc tiếp »
Đăng trong Xứ Nẫu, Người Nẫu | Thẻ Champa, Dấu xưa Quy Nhơn, NGUYỄN THANH QUANG, Sự hình thành làng xóm của người Việt, thuyết phong thủy. | 3 Comments »
Lê Mộng Thắng
Người đi như cánh hạc vàng
Đăng trong Thơ ca | Thẻ Hoài cố nhân, Lê Mộng Thắng | 50 Comments »
Truyện ngắn của ĐINH LÊ VŨ
1.
Anh thấy hình như năm ngón tay của mình đang nắm chặt lấy ống nghe điện thoại: “Em đang ở trên ga chờ tàu đi Hà Nội, chừng nửa tiếng. Em có thể gặp anh?”. Gần tám năm trôi qua rồi, giọng Quy vẫn thế, ngọt ngào và nũng nịu một cách rất dễ mềm lòng. Có một điều gì đó ngủ yên trong anh tám năm qua nay bỗng bừng thức dậy. Như thể chẳng hề có khoảng cách thời gian tám năm và khoảng cách không gian gần năm trăm cây số, không xa nhưng với anh tưởng đã nghìn trùng. Giọng Quy trong máy vẫn đầy vẻ ngoan hiền: “Anh có lên ga bây giờ được không?”. Anh liếc sang chỗ sếp, lúc này đang ngồi lục lọi đống hồ sơ cũ, một kiểu liếc ngang rất thậm thụt, vội vã đồng ý: “Ừ, anh lên ngay, em chờ anh nhen!”. Sếp chẳng bao giờ căn vặn mỗi khi anh ra khỏi cơ quan, việc của anh chủ yếu là chạy ngoài, nhưng lúc dắt xe ra khỏi cổng, anh vẫn thấy có cái gì đó len lén, thậm thụt… Chợt giật mình: chuyện gặp gỡ như thế này có gì là không chính đáng đâu, Quy vốn là bạn cũ của anh mà. Không dưng anh nghĩ đến Giang, giờ này chắc Giang cũng đang túi bụi với đống giấy tờ sổ sách cuối quý ở cơ quan, anh vô tình mà nghĩ đến Giang thôi nhưng tự nhiên là một ý nghĩ ray rứt, anh không sao dứt ra khỏi đầu… Đọc tiếp »
Đăng trong Văn xuôi | Thẻ Người cũ, Đinh Lê Vũ | 27 Comments »
Nguyễn Tấn Lực
Chút “thơ thẩn” cho tâm hồn xanh mát
Chút bạn bè cho đời bớt cô đơn
Chút nắng ấm cho trái tim mở cửa
Chút tâm tình cho nghĩa sống thêm vui
Đăng trong Thơ ca | Thẻ Nguyễn Tấn Lực | 49 Comments »
Tôi không có được nhiều bạn , đa phần là từ hồi đi học , nhưng có lẽ nhờ vậy mà kéo dài đến ngày hôm nay. Mỗi đứa một cảnh đời , những cảnh đời đó lại đeo đuổi theo tôi và ám ảnh làm thành những buồn vui mấy mươi năm . Tôi yêu quý bạn tôi và trân trọng tình cảm của bạn bè dành cho mình , nên nhiều khi ao ước muốn viết lại một phần nhỏ những điều đã xảy ra chung quanh cuộc đời của bạn như một mong mỏi ” còn chút gì để nhớ ” vậy thôi ! Đắn đo mãi đến bây giờ mới dám . Thôi thì xin bạn xá lỗi cho nếu có sai sót và quá trớn vì những “hư cấu” thêm vào cho thành truyện . Xin bắt đầu bằng một người ở xa nhất :
Đăng trong Văn xuôi | Thẻ Ngô Đình Hải | 108 Comments »
| Quy Nhơn, tên gọi của thành phố – tỉnh lỵ Bình Định hiện nay có từ cuối thế kỷ XIX, nhưng trong lịch sử, địa danh Quy Nhơn xuất hiện lần đầu vào năm 1602 với tư cách là một phủ thuộc đạo Quảng Nam của xứ Đàng Trong, đơn vị hành chính có địa giới còn rộng hơn tỉnh Bình Định hiện nay. Nhân 410 năm (1602 – 2012) “khai sinh” địa danh phủ thành Quy Nhơn. Xin giới thiệu loạt bài “Dấu xưa Quy Nhơn” nhằm phác thảo “một chân dung” Quy Nhơn trong tiến trình lịch sử qua góc nhìn văn hóa. Đọc tiếp » |
Đăng trong Xứ Nẫu, Người Nẫu | Thẻ Dấu xưa Quy Nhơn, NGUYỄN THANH QUANG | 6 Comments »
Đào Quý Thạnh
Anh về tìm lại dấu chân em
Nghe gió dội thời gian hun hút
Gửi lời vào chú còng đêm côi cút
Thức nhìn nhau gom chút sương buồn
Đăng trong Thơ ca | Thẻ Nhặt từ phía không người, Đào Quý Thạnh | 12 Comments »
Đặng Tấn Tới
Mai chớm hoa thềm mới
Hây hây gió cợt gợi
Cái đi chưa tận nơi
Điều đến đang gần tới
Đăng trong Thơ ca | Thẻ Đặng Tấn Tới | 36 Comments »
LƯU THỊ MƯỜI
Thụy có đọc ở đâu đó nhân vật nữ nói với nhân vật nam đang sống cùng mình: “Anh,bỗng dưng hôm nay em muốn ngoại tình.” Cứ tưởng sẽ nhận lại một sự bực tức, phản kháng hoặc giả một tiếng thở dài hay một cái trố mắt ngạc nhiên cũng được, nhưng nhân vật nam lại bảo: “Ừ, nhiều lúc tự nhiên nghĩ thế em ạ”!!!
Không dưng Thụy cũng thèm gọi điện mà nói với chồng câu ấy. Đông sẽ phản ứng thế nào nhỉ? Sẽ cười thật to và bảo: “Em hết chuyện đùa à?” Hay sẽ hồn nhiên: “Có ai hơn anh đâu để bà xã ngoại tình, hihi. Mà sao em ngốc thế, có ai ngoại tình lại báo trước?”… Cũng có thể là Đông sẽ vội vàng tắt máy: “Tí anh gọi bà xã sau nhé, con bé đòi ba chơi cùng rồi”…
* * * Đọc tiếp »
Đăng trong Văn xuôi | Thẻ LƯU THỊ MƯỜI | 81 Comments »