Feeds:
Bài viết
Bình luận

Đêm Mona Lisa

Bùi Chí Vinh

Người đàn bà tôi lỡ gặp trong đêm
Tuyệt như nàng Mona Lisa tôi đã gặp
Nàng bổ dưỡng hơn rất nhiều thịt nạcTôi “ba rọi” trong tiếng hỏi lời chào
Trên tóc nàng tôi đậu một con sâu
Sớm đập cánh rồi bay đi như bướmNàng hàm tiếu như hoa quỳnh nở muộn
Tự nhiên hương nên tôi hữu xạ nhìn
Rồi lặng lẽ làm bài thơ ăn trộm
Cũng nhờ trời, tôi có chút thông minh** Đọc tiếp »

Xứ Nẫu và thằng em tôi

 Lê Đức Vũ
Năm ngày rảnh rổi , ăn chơi không , hết uống cà phê về nhà chọt “xứ nẫu” chiều nhậu vài chai với bè bạn rồi về nhà chọt tiếp đến tận khuya…hết ngày dài lại đến đêm thâu cái điệp khúc cà phê – Xứ Nẫu – bia – Xứ Nẫu… mới qua ngày thứ ba bỗng giật mình nhìn lại , hoá ra mình cũng chẳng hơn gì thằng em mình…
Hai anh em , hai tính cách , mặc dù là anh em ruột cho nên mới thấu hiểu câu ông bà nói …”cha mẹ sinh con trời sinh tánh” Đọc tiếp »

Ngày rêu xanh

Đào Viết Bửu

Ánh trăng sót lại mặt sim
Để ta bước dại qua đêm nợ nần
Thương tình hòn sỏi dưới chân
Làm đau nhói phút ân cần em ơi!
. Đọc tiếp »

Nếu không làm ca sĩ chẳng biết bao giờ tôi mới có cơ hội đến thăm Qui Nhơn. Tất cả những gì được nghe về nó chỉ là một hình ảnh của một thành phố biển nhỏ xinh: buồn và đẹp ! Đến cả cái máy bay chở tôi ra Qui Nhơn cũng nhỏ đến bất ngờ. Có lẽ mang sẵn cái suy nghĩ ấy nên khi đã nhìn thấy những đường biển dài và mênh mông , mình vẫn cứ cho nó là bé!

12h trưa chẳng biết làm gì, nằm ở khách sạn thì buồn quá, thế là vác quả kính đen ( nghiêm cấm hình ảnh trong cự ly quá 3m vì không phải mắt cận) chạy ra đường. Qui Nhơn vắng lắm, nó yên tĩnh và hiền hòa như con người ở đây vậy. Thấy một chiếc xích lô chạy tới, thế là vẫy vì trong lòng cũng muốn ngồi 1 thứ gì khác ngòai taxi. Đọc tiếp »

Bực tức ca

Hoàng Lộc
cái bụng tròn và cổ nổi gân xanh
hắn đã làm chi em mà em ra thế ấy ?
một chút đắng cay, vô số bất bình
lạy trời cho ta thôi đừng ngó thấy ! Đọc tiếp »

Sao Mai Đã Mọc

Thiền sư Thích Nhất Hạnh

Chánh niệm đưa thân tâm và hơi thở trở về một mối. Chánh niệm sung mãn đưa tới một định lực hùng tráng.
Sa-môn Gotama bắt đầu dọi ánh sáng quán chiếu vĩ đại ấy vào tự thân.
Hồi lâu, ông bắt đầu thấy, trong giây phút hiện tại, sự có mặt của muôn loại chúng sanh ngay trong chính tự thân ông. Đọc tiếp »

Chùm thơ Tứ tuyệt

Lương Viết Khiêm

Mẹ

.
Con đã bao năm sống hải hồ
quay về nghe mẹ niệm Nam mô
hôn bàn tay mẹ chai ngảy tháng
nước mắt lưng trỏng sông biển khô Đọc tiếp »

Em Và Tôi

Hồ Thi Ca

Một hôm cũng thật là gần
Hai ngày chưa đến, đầy sân hoa vàng
Ba đêm thức đợi ánh trăng
Và bao lâu nữa… tôi tần ngần mong.
. Đọc tiếp »

Bước ngoặt

Văn Công Mỹ

Tuấn lơ ngơ bước đi trên những đoạn phố ngắn, đầu óc lan man nghĩ. Trong khi chuyện bận tâm sáng nay là tìm mua bằng được dàn âm thanh cho cái quán café thì cái đầu cứ nghĩ lung tung về chuyện thay thay đổi đổi của cuộc đời. Ừ, cũng chính cái sự đổi thay mà anh đang suy nghĩ  nó dẫn đến cái việc sáng nay anh phải đi tới đi lui nhiều bận trên cái khu chợ trời nổi tiếng của thành phố này. Đọc tiếp »

Vỗ

Gửi O…khi ngồi ở Sông Trăng

Như sóng vỗ mãi vào bờ Đọc tiếp »