Feeds:
Bài viết
Bình luận

Mưa rừng

Nguyễn Quy
Mưa rừng rơi miên man
Ướt mềm môi em xám
Mưa bần thần nín lặng
Ủ cuộc tình vừa xa
Ta nằm treo suối hoa
Hát bài ca thần thánh
Mưa buồn giăng bao nhánh
Ta cuồng chân loanh quanh
Em xưa giờ đã xa
Tan vào mưa dáng mỏng
Ta bây giờ sắp già
Đời người thôi ảo vọng
Mưa rừng rơi thì thầm
Như một lần sám hối
Em rơi vào ngục tối
Ta nguyện cầu lâm râm…
Xuyên Mộc, tháng 08/2012


Diễn ra ngay trung tâm TP Quy Nhơn, Hội đánh bài chòi cổ dân gian với những giọng hô bài chòi mượt mà, đầy ý nghĩa xen lẫn tiếng nhạc cụ du dương đã thu hút rất đông khán giả đến xem và cổ vũ.

Cổng của Hội đánh bài chòi cổ dân gian Bình Định được trang trí khá bắt mắt

Hội đánh bài chòi gồm có 9 chòi làm bằng tre, lợp tranh, được bố trí hình chữ nhật theo 2 dãy song song, đối diện nhau. Mỗi dãy có 4 chòi, từ chòi số 1 đến số 8, chòi này cách chòi kia khoảng 5m, chiều cao 1,2m, diện tích khoảng 2m2. Mỗi chòi trang bị một chiếc mỏ tre già. Đọc tiếp »

Trong ngăn kéo

Lâm Cẩm Ái
Thà rằng ta cứ để
Tình mình trong ngăn kéo
Ta cứ yêu như thế
Đã bao năm vậy mà

Biển của hai người

Mang Viên Long

Xe chạy .

Khắc bắt đầu nghe những lời chọc ghẹo cô gái của đám lính. Những tiếng cười hô hố bất chợt vang lên từng chặp, sau mỗi câu pha trò sỗ sàng của một người nào đó.

Đọc tiếp »

Gõ Đàn Vô Âm

Đặng Phú Phong

Tàn cuộc chiến. Hắn mang balô, vác đàn, khập khễnh về đây. Cái hóc núi hình tam giác giống như mũi tên bắn vút vào rặng núi già xanh đen thách thức. Hắn nói với dân sở tại là đất nầy đắc địa, mọi người sẽ giàu. Dân miền núi cười chất phác, rằng không cần giàu, chỉ muốn no cái bụng, có ông hát hò càng thêm vui.

Đọc tiếp »

Bông hồng cho Mẹ

        Đỗ Nghê

.

                                       Con cài bông hoa trắng

                                                Dành cho mẹ đoá hồng

                                                Mẹ nhớ gài lên ngực

                                                Ngoại chờ bên kia sông…

                                                        

                                                       

                                                               (Vu Lan 2012)

 

Hai người đi khắp thế gian

Ái Duy

                         

Cơn bão ập đến bất ngờ, trước dự báo của Đài khí tượng hàng nửa buổi trời, khiến cho họ bỗng dưng lâm vào tình thế tấn thoái lưỡng nan. Họ, là một người đàn ông và một người đàn bà, một chiếc xe wave Tàu, và một đích đến chưa xác định ở phía trước, trên cái con đường thiên lý độc đạo thăm thẳm.

Đọc tiếp »

Chiếc áo

Băng Sơn

Có một bà già..vô ra lầm lũi…
Tám ba tuổi rồi,chân cẳng khó đi…
A!! Nắng lên rồi …lấy áo ổng ra phơi.
…. Đọc tiếp »

Nhớ ơn mẹ

 

Nguyễn Tấn Lực

Kính dâng mẹ nhân mùa Vu Lan

Khi sinh con, mẹ vừa hai mươi tuổi

Cha đi rồi chỉ còn mẹ với con

Tuổi xuân mẹ cũng mất đi từ đó

Thương mẹ một mình côi cút nuôi con

Con đã lớn bằng tình thương của mẹ

Mộc mạc dịu hiền như sắn với ngô

Dòng sữa ngọt cho con vành môi đỏ

Như phù sa nuôi cây trái quê mình

Công ơn mẹ như trời cao biển rộng

Thuở còn thơ con nào hiểu gì đâu

Nắng sớm mưa chiều khô gầy thân mẹ

Nhọc nhằn bao năm tháng bỡi vì con

Thời gian đã hằn sâu trên trán mẹ

Sức mẹ yếu rồi tóc mẹ bạc phơ

Lòng mẹ vẫn bao la như biển rộng

Như mặt trời soi sáng mãi đời con

Mùa Vu Lan cài hoa hồng trước ngực

Hạnh phúc vô cùng vì có mẹ bên con

Kính dâng mẹ cả linh hồn con đó

Nguyện một đời ghi nhớ mãi công ơn

Vũ Thế Thành

 

Lời mở đầu: Bài viết dưới đây khởi thủy là thư cảm tạ gửi cho thân hữu đã đến thăm hay gửi lời chia buồn khi mẹ tôi mất hồi cuối năm ngoái. Vài tháng sau, một người bạn gửi cho tôi file dạng .pps có tựa“ For sons and daughters”. Đó là lời tâm sự của cha mẹ già với con cái. Đã bước qua cầu, đọc file này thấy thấm thía, não lòng. Có những cảm nhận trùng hợp, nhưng muộn màng. Tôi lược bỏ những tình tiết riêng tư trong thư cảm tạ, và thêm vào chút cảm nhận khi đọc file .pps trên.

Đọc tiếp »