Feeds:
Bài viết
Bình luận

Theo kết quả điều tra khảo sát, tháp Champa được xây dựng trên mọi vùng đất Tây Nguyên, từ Kon Tum đến Lâm Đồng cho đến nay chỉ còn lại phế tích. Hiện nay, tháp Champa còn lại duy nhất ở Tây Nguyên là tháp Yang Prong trên địa bàn tỉnh Đăk Lăk. Đọc tiếp »

          Thanh Nguyên

Ai đi đâu phía cuối nguồn một chiều hôm.
Mà dáng dấp khom khom đường Háo Lễ.(*)
Gánh nặng không ? Mà bước chân lễ mễ.
Cho chiều xanh kể lể khúc u buồn.
Để từ đó mỗi khi ngóng phía cuối nguồn.
Lệ lâng lâng chực trào tuôn khóe mắt.
Để từ đó thường nghe lòng se thắt.
Trên đường dài khi dõi mắt về Đông.
Những mong ngóng tuổi nhỏ có còn không ?
Hay đã thành ngóng trông hồn đất nước ? …
***
Ôi quê hương. Ngày đi không hẹn ước.
Lúc biệt ly đâu hẹn trước ngày về.
Trời thưở đó xanh ngắt một miền quê
Bây giờ bỗng tím tê trong hoài niệm
Còn nữa không bóng ai chiều nắng lịm
Để bâng khuâng tìm dõi suốt đường đê
Để hân hoan rộn rịp lúc mẹ về
Để chia nhau đê mê mùi hương cốm
Ngày ấy không cảm nhận bàn chân lấm
Bùn phù sa hằng thấm ống chân nâu
Màu đất xưa nay hóa vết màu sầu
Đeo đẳng mãi, dù về đâu, chân bước…
Không còn nữa bóng mẹ xưa, thưở trước
Nhưng còn đây, còn non nước man man
Nhưng còn đây, tình yêu hết giang san
Khắp quê hương đâu chẳng mang hình bóng mẹ.

THANH NGUYÊN . VTM

 

(*) Háo Lễ : Thôn thuộc Xã Phước Hưng – Tuy Phước – Bình Định

 

Nụ cười

 

Thơ Vũ Thiên Kiều

Có bao nhiêu nụ cười tự xoa niềm cay đắng
Có bao nhiêu nụ cười mặn nước mắt gọi vui Đọc tiếp »

Mẹ

Trần Đông Oanh

Mẹ

Suốt một đời vất vả

Cho gia đình bằng an Đọc tiếp »

Ngày 1: hoành tráng Arirang

Arirang trong tiếng Triều Tiên vốn là tên của 1 câu chuyện tình khi chàng trai phải xa rời người con gái mình yêu và tiếng gọi của cô gái đó còn vang vọng trong không gian “A…rrrri…rraaanngg…“. Ngày nay, Arirang được Bắc Triều Tiên sử dụng để gọi màn trình diễn tập thể (Mass Game Performance) trứ danh của đất nước họ, cải biên câu chuyện tình yêu năm xưa thành những khó khăn chia cắt của giai đoạn đất nước Triều Tiên oằn mình dưới ách đô hộ của Nhật Bản, rồi nhờ lòng yêu nước, tinh thần chiến đấu quật cường của dân tộc, dưới sự đoàn kết trên dưới một lòng theo Tư tưởng Chủ thể (Juche Idea) đã cưỡi cơn gió mạnh, vượt làn sóng dữ, đánh bại đế quốc thực dân giành độc lập cho Triều Tiên. Sau đó lại là công cuộc đổi mới xây dựng nước nhà và niềm tin vào ngày mai thống nhất vẹn toàn 2 miền đất nước. Đọc tiếp »

Thời nay không đọc là chết

Từ Sâm

Tôi có thằng bạn,  lâu không gặp nhau thì nhớ, mà gặp thì chào hỏi, bắt  tay, bai bai không sao chứ năm mười phút tâm sự là bắt đầu sinh chuyện.

Đọc tiếp »

Chế biến đêm

Phạm Thị Cúc Vàng

Ước gì ta cắt được đêm ra từng mảnh
biến chúng thành những chiếc bánh con con
không còn nữa khối đêm đặc quánh
ta ăn bằng hết ngần ấy bánh thơm ngon

. Đọc tiếp »

Một lời hứa

Hoang Vu

Có bao giờ em tự hỏi từ đâu
Ai đem đến mỗi năm khi vào hạ
Nhìn phượng tím nở hoa nhiều hơn lá
Lại nhớ về chùm phượng vỹ quê hương
. Đọc tiếp »

Nhớ Tiếng Thu giữa Boston

Đỗ Hồng Ngọc

Tôi đi giữa Boston. Cả một mùa thu. Trọn một mùa thu. Nhớ tới Xuân Diệu với “Lá không vàng, lá không rụng, lá lại thêm xanh, ấy là mùa thu đã về, mùa thu mới về, yểu điệu thục nữ…”. Thực ra, lá như ráng níu lại chút xanh, và vì níu lại nên có vẻ chặt hơn, xanh hơn lên mà thôi. Bởi vì rất nhanh, lá bỗng vàng rượm, vàng rực, vàng tía, vàng buốt… và bầu trời rộng ra, thênh thang, yểu điệu kỳ cục. Mới mấy ngày thôi mà cây cứ tô dần tô dần cái màu vàng buốt, óng ả, rực rỡ chen lẫn với xanh đậm, xanh lợt mong manh đó… và sáng hôm sau, rơi từng lá từng lá tràn ngập các lối đi.

Thu ở Boston hình như lạ hơn thu ở những nơi khác trên nước Mỹ, nên hàng năm cả nước Mỹ hành hương về Boston giữa mùa thu vàng. Họ không gọi Autumn – mùa Thu, mà gọi Fall – mùa Rụng, bởi vì chỉ có lúc lá rụng bời bời như vậy người ta mới thấy hết được nỗi vui mừng, nỗi xót xa, nỗi buốt nhớ… không rõ vì đâu. Và vì Fall, người ta dễ “fall in love” có phải, vì vậy mà người qua đường như cũng đẹp thêm ra, luộm thuộm thêm ra với lụa là gấm vóc, không còn nhếch nhác mùa hè mà cũng chưa cục mịch mùa đông. Tôi chưa có lần nào được sống thu như vậy, hoặc là chỉ sống với mùa thu sách vở, tưởng tượng ra cái mùa thu không có thật giữa miền Nam mưa nắng hai mùa nên tôi cứ lang thang, lang thang mà dòm cho hết cái thu của Boston. Và tôi bỗng nghe. Vâng, lúc đầu tôi chỉ định dòm thôi nhưng tôi bỗng nghe, không phải là tiếng quạ kêu quang quác thảng thốt, cũng không phải tiếng chim cu gù rúc rúc quyến rũ mà là một thứ tiếng lạ, tôi chưa từng nghe bao giờ, tiếng thu. Và tôi giật mình nhớ Lưu Trọng Lư. Chính Lưu Trọng Lư chứ không phải ai khác. Em không nghe mùa thu. Rõ ràng thu không phải để dòm, để ngó, để ngắm, để nghía… mà chỉ có thể để nghe. Mà cũng không phải để nghe tiếng, dù là tiếng lá rụng mà để nghe mùa. Cái tiếng mùa đi, mùa về, cái tiếng đời của mỗi chúng ta. Nó ở trong không gian dằng dặc, đùng đục thênh thang kia, và ở cả trong thời gian hun hút, héo hon rơi rụng nọ, một thứ “tiếng động nào gõ nhịp khôn nguôi…” (TCS) đó chăng.

Tôi bước đi từng bước nhẹ dưới những vòm cây và nghe cho hết tiếng thu về. Dưới chân mình là từng lớp lá rụng, bước chân bỗng như hẫng đi và tôi chợt ngơ ngác. Thấy mình như không còn là mình nữa. Hay mình là nai? Có thể chứ? Con nai vàng ngơ ngác của Lưu Trọng Lư? Và… Ơ hay… Có lẽ nào… Hay cũng chính là… Cũng có thể là… không hề có một con nai nào cả, mà nhà thơ, chính nhà thơ là nai! Thôi rồi, đừng có hòng mà giấu giếm gì nữa nhà thơ ơi! Chính nhà thơ là con nai vàng đang bước đi từng bước huyễn hoặc ngơ ngác đó thôi, sao lâu nay cứ làm cho người ta tưởng là có một con nai thiệt, đến nỗi trong một bài dịch thơ sang tiếng Mỹ, người ta cứ dịch con nai là con nai, có tội nghiệp không chứ! Phải rồi chính nhà thơ mới là con nai, một con nai ngơ ngác, nghe tiếng mùa yêu và fall in love. Với ai, vì sao nên nỗi? Có phải cái tiếng thổn thức, cái tiếng rạo rực của ai kia đã một hôm thu làm cho chàng thi sĩ trẻ tuổi trở thành một con nai, lang thang dẫm ngập lá vàng, hẫng bước đi mà chẳng biết về đâu, vì sao…

Đỗ Hồng Ngọc

 

 Hệ thống kiến trúc tháp Champa trên vùng Tây Nguyên là một hình ảnh của nền văn hóa Việt Nam đa sắc tộc trong lịch sử.    

Vùng đất Tây Nguyên trải dài trên địa bàn 5 tỉnh từ Kom Tum đến Đăk Nông, nằm về vị trí phía Tây và Tây Nam Trung Bộ (phía Tây dãy Trường Sơn) nơi có núi cao, thác dữ, cùng núi rừng đại ngàn tít tắp. Những cuộc khai quật khảo cổ học tại Kom Tum (Lung Leng); Gia Lai (Trà Duôm, Biển Hồ); Đăk Lăk (Buôn Triết, Chư Ktu); Đăk Nông (Cư Dút ); Lâm Đồng (Cát Tiên, Lâm Hà) đã cho biết nơi đây từ thời Tiền – Sơ sử đã có những cộng đồng người sinh sống, quản lý vùng đất Tây Nguyên. Nhiều di chỉ cư trú rộng hàng vạn mét vuông với nhiều loại hình hiện vật: các công cụ sản xuất đồ đá, các loại hình đồ gốm minh chững cho sự tồn tại lâu đời, nhiều thế hệ của các cộng đồng người ở đây. Đọc tiếp »