Feeds:
Bài viết
Bình luận

Kho báu của cha tôi

ÁI DUY

Ngày ba tôi đi học tập cải tạo, sáu chị em đứa lớn nhất mười lăm, đứa nhỏ nhất là tôi chỉ mới vào lớp một. Má tôi đơn độc giữa dòng xoáy cuộc đời bương chãi thăm chồng nuôi con đằng đẵng gần mười năm chờ ngày ba về. Đọc tiếp »

Trần Đình Sử

Đọc thơ Bích Khê không ít người đã có nhận xét về yếu tố thân thể con người, đặc biệt là thân thể giai nhân và thân thể chủ thể trữ tình làm thành một nét đậm, nét chủ âm trong thơ ông. Đó là hiện tuợng độc đáo hợp quy luật phát triển của  tư duy thơ hiện đại.

Đọc tiếp »

 

Văn Công Mỹ

 BỖNG XANH LẠ THƯỜNG

Ngày con đỏ hỏn chào đời

Mẹ cha ngọng ngịu à ơi dỗ dành Đọc tiếp »

 

      Trương Văn Dân

 

1-

Mới chỉ 6 giờ mà may bay đã hạ cánh! Theo hành trình, tôi sẽ đến phi trường Malpensa vào lúc 6h35 sáng. Qatar là một hãng máy bay mà từ nhiều năm nay lúc nào cũng đến sớm hơn giờ ấn định. Elena đã có mặt. Nàng đã về Ý truớc tôi hai tuần, để có thể có thời gian quây quần với người thân lâu hơn; sáng đó nàng đã thức từ 4h để chuẩn bị đón tôi từ VN sang. Đọc tiếp »

Kỷ niệm

Lương Viết Khiêm
KỶ NIỆM
.
Về lại quê nhà thơ thẩn ,thơ
Vân Dương khép nép ánh trăng mờ Đọc tiếp »

 Lê Văn Ngăn

Tranh Trịnh Công Sơn

Mấy mươi năm trước, em xinh đẹp như đóa phù dung trước mùa gió bão

và nhan sắc em đã vây bọc chúng ta trong một thế giới ảo ảnh êm đềm Đọc tiếp »

Đêm tối

Lưu MêLan tên thật: Nguyễn Thị Nguyệt,quê Bình Định
Sinh năm 1989, tại Phan Rang-Tháp Chàm, Ninh Thuận.
Hiện sống tại Saigon. Là tác giả của nhiều truyện ngắn và thơ đăng trên nhiều tạp chí trong và ngoài nước

Đọc tiếp »

Trường Nghị

Hiện nay gia đình nhà thơ Quách Tấn còn trân trọng lưu giữ một chiếc hộp chứa 4 món đồ mà thuở sinh tiền nhà thơ đã xem như báu vật. Đó là tập sách Tô Văn Trung Thi Hiệp Chú, tập Lữ Đường Thi, một khúc sừng sơn ngưu, cùng ba lá mận khô. Với đời thường, giữa cuộc sống bon chen tay làm hàm nhai, những món đồ nầy chẳng đáng được xem là báu vật. Nhưng đối với nhà thơ, mỗi báu vật của ông đã có một mảnh đời luôn sống bên cạnh ông, cùng đi với ông trong khung trời của tâm hồn Mùa Cổ Điển. Đọc tiếp »

Trần Vấn Lệ

Đứng lặng trong mây một cánh diều
Câu này, ai nói hở em yêu?
Chiều nay, trời lặng, êm ru gió
Ai thả kìa em, một cánh diều…

Em ngước nhìn anh. Em lặng lẽ
Làm sao em biết nhỉ thơ ai?
Câu thơ mộc mạc như tre núi
Sao tự dưng anh muốn nối dài!

Anh muốn giấu em niềm thổn thức
Khi không mà nhớ lại thơ xưa!
Nhớ hồi còn nhỏ, Thầy la mắng:
Không thuộc bài không phải học trò!

Em ạ…hồi xưa học thuộc lòng
Thơ dài như thể một con sông
Anh không bơi hết con sông được
Chỉ đọc bâng quơ, nhớ một dòng…

Đứng lặng trong mây một cánh diều
Đó là, gặp lúc anh buồn hiu
Nhớ cơm Mẹ đợi con tan học
Mới được tung tăng giỡn hết chiều…

Bây giờ, câu đó…trong tiềm thức
Là cả Quê Hương hiển hiện về
Đất Nước đã yên, đời tản lạc
Diều trôi nước mắt kẻ xa quê!

Đứng lặng, chiều nay, nói với em
Một thời thơ ấu, nhớ-không-quên
Để em lẳng lặng, rồi ngơ ngác
Thương quá, lúc nhìn em ngước lên…

Là thôi, nước mắt em không chảy
Anh chỉ se lòng một chút thôi!
Bàng Bá Lân ơi, ông thức dậy
Đọc thơ tôi, chắc mỉm môi cười?

Mẹ, ngôi chùa và mùa Thu

Truyện Ngắn

           Mang Viên Long

Tranh Bùi Xuân Phái

Nhà tôi ở cạnh một ngôi chùa có tên là Thiền Tôn. – chỉ ngăn cách bởi một hàng rào cây dúi được cắt tỉa rất đẹp. Mẹ tôi thường bảo: “Nhà ở gần chùa là một diễm phúc”. Tôi chưa hiểu và tưởng tượng ra cái “diễm phúc” ấy như thế nào, nhưng hằng ngày chị em tôi thường rủ nhau qua sân chùa dạo chơi, được nằm ngủ trên những ghế đá dưới tàng cây nhãn, cây mít mát rượi ; đôi khi lại được các cô chú chia cho vài trái chuối, vài cái bánh in – cảm thấy không có nơi nào hấp dẫn hơn nữa

Đọc tiếp »