Feeds:
Bài viết
Bình luận

Giữa cọp và người

TRUYỆN NGẮN CỦA TRẦN HUIỀN ÂN

Sn_cp_xa_nh_tu_liu
Cọp lo phần cọp, người lo phần người. Dân làng tôi xưa nay vẫn nói như vậy.
Làng tôi tên nôm na là làng Đá, thuộc vùng cao nguyên nhưng không giống mấy làng ở ngay trung tâm. Các nơi kia như làng Trại, làng Gò… đất trân màu nâu sậm, những trảng gò rộng mênh mông, rải rác những chòm cây, xen lẫn nhau nào sim, mua, nào so đũa, chân bầu, và rải rác những tảng đá ong lớn bằng bộ phản bị gió mưa đục khoét nhiều hang hốc lỗ chỗ. Đó là đất nước, quê hương của lũ chiền chiện sáng chiều ríu rít tung bay. Đọc tiếp »

Lời chiêu dụ muộn màng

Lương Viết Khiêm

55233045-1243415581-NOI-NHO-EM-KHON-NGUOI-3

Khi nỗi nhớ không về trong đêm nay
Anh biết lấy gì để cùng em mộng du trong cuộc tình ngăn cách
Khi nỗi chết vẫn trườn lên thân phận
Anh lấy gì để tìm vào lãng quên
. Đọc tiếp »

Làm ly cao hổ cốt cái đã

 

 

Truyện ngắn

Từ Sâm

TGH_110210_COP-1

Văn Lâm là cái tên cúng cơm của thằng bạn tôi,  biệt danh của hắn là Lâm “rừng”. Đã Lâm lại còn rừng thế mới hay. Lâm ‘rừng” vì trời gắn mạng nó với rừng. Từ tổ trưởng, nay là giám đốc ban quản lý khu bảo tồn quốc gia, cấp đó, chức đó cũng là quan kha khá trong xã hội. Mà nghiệt nỗi, hắn xuất thân từ nghề khai thác cá biển. Ra trường, không chịu được  sóng , hắn bỏ biển làm nhân viên trông coi rừng phòng hộ. Rồi  nghiện rừng từ đó.

Đọc tiếp »

Lục bát cuộc đời

Trần Áng Sơn

Tranh của Renoir

Tranh của Renoir

Lục bát tung hê

.

Đưa tay vung vãi đã đời

Cái tôi mê muội cái tôi ỡm ờ Đọc tiếp »

Tôi còn chỉ có mùa thu

Nguyễn Thị Phụng

autumn-autumn-9598275-1280-800

Tôi còn chỉ có mùa thu
Lá vàng rơi rụng lời ru tháng ngày
Cuối trời mây trắng gió lay
Cánh bèo mặt nước vơi đầy tím trôi
. Đọc tiếp »

Nhớ mẹ

Nguyễn An Đình

27189_380865294243_155104364243_3616928_3817057_n

Hai ngày một xách dưa môn

Ba chiều vài rổ húng thơm lá hành Đọc tiếp »

Quả lê

Nhật Chiêu

6390638931_aecc45a07e_z

Trạng thái lơ lửng phiêu bồng trong gió này biến tôi thành một phi hành gia tại nhà, thành quả bóng không hề giống quả bóng nào.

cánh diều không dây bay loạn, Đọc tiếp »

Nỗi nhớ quê

Bảo Cường

hue_tuduc_tomb

Nỗi nhớ quê

.

Nửa đêm nghe tiếng lá rơi

Xót thân phận mỏng nửa đời mây bay Đọc tiếp »

Tím ngát màu thời gian


 

CHẾ DIỄM TRÂM

21095147_doan phu tu

Màu thời gian của Đoàn Phú Tứ là một thi phẩm rất đặc biệt. Trong Thi nhân Việt Nam (Hoài Thanh – Hoài Chân), thi sĩ Đoàn Phú Tứ chỉ được trích đăng mỗi một bài này (trong khi tác giả có tác phẩm được trích nhiều nhất là Xuân Diệu với mười lăm bài) nhưng nó lại là bài thơ duy nhất có được lời BÌNH của chính tác giả Thi nhân Việt Nam. Đọc tiếp »

Chiếc cà vạt

 

 

Mang Viên Long

ca_vat

Đó là một chiếc cà vạt của hãng sản xuất Nhật Daimura, hiệu được thêu sau cà vạt là Mitsukoshi, làm bằng loại tơ đặc biệt mềm mại nhưng không bị nhàu. Điểm đáng chú ý khi cầm chiếc cà vạt không phải chỉ ở cái hiệu Mitsukoshi, chất liệu làm nên, mà chính vì màu sắc: Chiếc cà vạt có một màu sắc được pha trộn mềm nhuyễn, hòa hợp mát dịu, phản ánh một tính chất nhu hòa, đứng đắn, nhưng vừa có chút gì hào hoa. Lời khen dành cho chiếc cà vạt của người bạn tôi đầu tiên cũng là ở màu sắc. Ông ta kêu lên : “Ồ, tuyệt quá!”. Tuyệt quá. Ông ta ngắm chiếc cà vạt mà không thể nói gì thêm ngoài câu “Ồ, tuyệt quá”. Lúc rời tôi, ông ước sẽ có một chiếc tương tự vậy, và nói : “Ông mang vào thì nhất rồi”. Tôi trả lời : “Không cần đeo, chỉ ngắm không thôi cũng đủ nhất rồi”.  Đọc tiếp »