Feeds:
Bài viết
Bình luận

Archive for the ‘Văn xuôi’ Category

Về nhà!

Ngô Đình Hải

Khuôn mặt của người tài xế xe buýt vẫn chưa hết bàng hoàng, gã lắp bắp nói như trần tình với đám đông đang vây kín trước đầu xe: “tự nhiên ông ta băng ào ra!….” Lại có tiếng kêu thảng thốt ở đâu đó: “Trời ơi! ông thầy giáo Thông đây mà ” (more…)

Read Full Post »

Trương Văn Dân

Đi truyền thuốc về, tôi thấy cửa khép hờ. Bước vào nhà, nghe từ phòng ăn có nhắc đến tên mình nên tôi dừng lại. Tôi nhận ra tiếng bác Thuận. Có lẽ bác mới đến và hai người quên khép cửa. (more…)

Read Full Post »

Vũ Thế Thành

Bạn tôi, giám đốc một công ty tư nhân, than thở: “Một nhân viên của tôi đã qua 6 tháng thử việc , lại thêm 2 khoá huấn luyện mà tay nghề vẫn không đáp ứng công việc, chỉ được cái hiền lành. Tôi định cho thôi việc. Vợ cậu ta mới đẻ con đầu lòng. Cả tuần nay, giờ nghỉ trưa thì tạt siêu thị mua vài thứ lẩm cẩm, khi thì khăn, lúc thì giấy,  xế chiều lại chốc chốc nhìn đồng hồ, mong hết giờ …  Ðã mấy lần tôi định mời  cậu ta vào phòng thông báo quyết định, nhưng thấy bộ mặt hớn hở , tôi lại không nỡ….” (more…)

Read Full Post »

Tôi về quê vợ

Từ Sâm

Tôi xuống xe, hỏi thăm nhà và ghé vào chợ. Chưa kịp rút tiền thì cậu lái xe xăng xái :

-Thủ trưởng để em, để em. Nó vác lên xe gần chục gói bánh và trái cây, trả tiền lẹ như làm xiếc. Em gốc là lính   xưng thế cho có trên có dưới. Nó bảo thế.

(more…)

Read Full Post »

Địa đàng

truyện ngắn của ÁI DUY

Thùy chỉ có hai tiếng đồng hồ để quyết định một cuộc gặp mặt, dù cô đã hình dung ra nó trong suốt mười hai năm nay, kể từ khi chia tay người đó để lập gia đình.

(more…)

Read Full Post »

Trung phong

 Nguyên Minh

Những người cầu thủ của đội bóng ba tôi đã lần lượt qua đời. Bây giờ chỉ còn lại độc nhất người trung phong. Người ấy không lạ gì với tôi, ông là anh ruột của tôi, và là con cưng của ba mẹ tôi. Đó là anh Thương. Tình cờ ba tôi khám phá ra tài năng đá bóng của anh. Trong những trận tranh cúp toàn quốc anh đã làm say mê các khán giả, ba tôi lại càng cưng chìu anh hơn. Các cầu thủ trong đội tôn trọng và mến phục anh. Còn riêng tôi, thằng bé sáu tuổi, xem anh như một thần tượng một thời gian dài của tuổi trẻ.

(more…)

Read Full Post »

Lỡ một bước chân

Truyện Ngắn

TRẦN MINH NGUYÊT  

        Lão Tùng thắng con trâu cộ vào xe, đeo bi đông nước lên vai – nhảy lên càng xe, hướng con trâu bước dần ra ngõ…

(more…)

Read Full Post »

Lê Xuân Tiến

Mỗi ngày mười hai giờ ngập đầu trong công việc, Nam không hề nghĩ đến chuyện có ngày sức khỏe suy sụp. Nửa đêm hôm ấy, giật mình thức giấc, anh cảm thấy nhức đầu, buồn nôn và một nửa thân hình tê liệt. Vào bệnh viện, anh mới biết mình mới trải qua một cơn tai biến nhẹ. Sau một tháng nằm bệnh viện và vật lý trị liệu, Nam đã hồi phục. Nhưng bác sĩ buộc anh phải nghỉ ngơi ít nhất là ba tuần. Nam dự định đi nghỉ dưỡng ở Mũi Né. (more…)

Read Full Post »

Võ Phiến

— Thơ Nguyễn Du thật độc đáo.

— Ôi tư tưởng tân kỳ táo bạo. Mừng bạn có nhận định sắc bén, mới lạ. Bạn nói về Truyện Kiều chăng?

(more…)

Read Full Post »

TRUYỆN NGẮN CỦA TRẦN HUIỀN ÂN

 

Thương em, anh cũng muốn qua
Sợ cọp núi Lá, sợ ma Bãi Điều

Người thứ nhất kể, rằng chính mắt ông ta trông thấy rõ ràng. Năm ấy, Pháp từ Ma-Rắc tấn công xuống, lúc tản cư không kịp chạy theo mọi người, gia đình ông phải ngủ tại Bãi Điều. Bốn bề là rừng hoang. Nửa đêm, ông ngồi dậy đốt điếu thuốc thì trông thấy họ. Ông sợ quá, nhưng im lặng chờ đợi, không dám đánh thức vợ con, nghĩ rằng sẽ sẽ gieo cho đàn bà và trẻ thơ nỗi hải hùng. (more…)

Read Full Post »

« Newer Posts - Older Posts »