Feeds:
Bài viết
Bình luận

Archive for the ‘Văn xuôi’ Category

Đích của ống Típ

Truyện ngắn của Vũ Thiên Kiều

8_mh257

Minh họa: Ngô Xuân Khôi.

Đã tròn sáu mươi năm cuộc đời, sao lộc văn chương vẫn chưa một lần đến với Ngầu? Ngầu xác định nếu không viết văn làm thơ được, trước mắt ta cứ phải làm kinh tế cái đã. Cứ làm kinh tế giỏi, cứ có nhiều tiền thì ắt có tất cả. Ngầu không viết được văn thì có thể thuê người khác viết về Ngầu, viết về cuộc đời và sự nghiệp của Ngầu…

– Vợ chú em là nhà văn.

– Không hẳn thế.

– Vậy cô ấy là gì? (more…)

Read Full Post »

Về đôi giày của Bé Tâm

La Mai Thi Gia

 

3_75644

Hồi còn đi học (tất nhiên thì bây giờ vẫn còn học, nhưng ngồi một chỗ chớ không đi nữa), học đến truyện cổ tích Tấm Cám và những truyện thuộc cùng một kiểu tương tự trên khắp thế giới, mình hay thắc mắc tại sao mà bé Tấm, bé Lọ Lem hay bé Lọ Mắm, Lọ Muối, Lọ Ruốc… đều phải thử vừa giày thì mới có thể lọt vào cung và làm vợ của vua được? Thắc mắc thì để bụng chớ không dám hỏi thầy cô, sợ mình hỏi tầm bậy thì thầy cô la chết. (more…)

Read Full Post »

Đào Thị Thanh Tuyền

13133230_10204715590928762_3242838341435749299_n

  1. A lô. Em hả. Chị nè. Ừa, chị đang trên xe lên Sài Gòn. Má khỏe. Ba qua anh Hai ở rồi. Hổm ổng bả nổ muốn banh nhà, ổng tức mình xách túi qua anh Hai luôn. Chị về má khóc quá trời. Má kêu, tối ông ba ho dữ lắm vậy mà ban ngày cứ ra giếng ngoài nắng ngồi hút thuốc hết điếu này tới điếu khác, nói mấy không nghe. Ổng bả kình cãi cả ngày hà. Mỗi lần vậy ổng mang một thứ trong nhà ra đập. Cái bữa ổng xách túi đi là sau khi tan tành hết một rổ chén. Trưa đó ổng đem con mèo vô giường, trùm mền kín mít ngủ chung với nó. Má la ổng, nói cái phổi bị bịnh mà hít lông mèo coi chừng ho thở hổng được. Ổng không nói gì hết, hất mền rớt đất, lẳng lặng xuống bếp ôm quăng cái rổ chén ra sân, tanh bành nhà cửa!

(more…)

Read Full Post »

Đen hơn bóng tối

 

       Nguyễn Trí            

13062031241180549

Bàn gồm bốn lão gia. Sáng nào cũng thế. Sau lễ Misa là bốn mái đầu muối tiêu, rất bảnh bao bởi áo bỏ vô thùng ghé quán cóc làm ly đen nói chuyện trên trời dưới biển. Nhìn bốn lão là thấy một trời trí thức. Mục kỉnh trên mắt và anh nào cũng chúi mũi vào, không báo thì cuốn sách dầy cộp. Chủ quán khoái bốn lão nầy lắm bởi họ là linh hồn của quán. Không có họ dân chơi xứ ruộng không thèm ghé thứ cóc keng năm nghìn một ly đen nóng. Thêm vài nghìn vào nơi có chân dài thơm phức quậy cà phê cho anh, thỏ thẻ vào tai anh lời đường tiếng mật không sướng sao? (more…)

Read Full Post »

 

ELENA PUCILLO TRUONG

 

(Nguyên tác : la rivincita)

Bản dịch của Trương Văn Dân

Thân tặng anh Phú và chị Sinh. Elena

du-lich-ha-long-yen-tu(1)

Đã bao lần tôi ước muốn được thay đổi  một phần số phận của mình với một người nào khác.

Tôi đã trải qua đời sống như một sự sinh tồn mà vẫn không hiểu như thế là khước từ cuộc sống. Rồi với cách sống đó tôi gần như tự hủy, về sau xói mòn vì ân hận. (more…)

Read Full Post »

Chập chạ kèn kêu

Trần Huiền Ân

Tran-Huien-An_47115725279

Phải là tuần trăng tháng hai hay tháng ba.

Mới vừa ăn tết xong, hương cốm bột còn mềm trên đầu lưỡi, vị rim gừng còn cay trong hơi thở, tuần trăng tháng giêng còn thấm đậm không khí vui chung của làng xóm, lũ trẻ phải nghe lời ông bà cha mẹ phải đi chùa lễ Phật. (more…)

Read Full Post »

Nguyễn Đặng Mừng

img379_NYJT

Tặng Quê và Nghé của anh

                                                                                          NĐM

                                             Đường xa em có đi về

                                Cơn mưa lủi thủi thầm thì ướt nhau

                         Thương người xưa, nhớ người sau

                                      Câu hò mẹ kể úa màu thời gian

                                 Tang tình tang, tính tình tang

                            Nhịp chày sương gõ mòn hàng lệ đau.

                                   

           Trên chuyến tàu chợ rời ga Đà Nẵng, tiếng rao lạ đời của em làm mọi người chú ý: “ Ai đi Nam cho cháu đi với. Cháu làm việc giỏi lắm. Có ngày cháu gánh phân ra đồng  được mười điểm”. (more…)

Read Full Post »

 Vũ Thế Thành

mang-tay-1

Độc giả từ Đức hỏi: Ăn măng tây (asparagus) thì cả nam lẫn nữ mọi người đều đi tiểu ra mùi rất nặng, khó chịu, và chỉ ăn măng tây mới thế. Vì sao? Có cách chi ăn xong mà nước tiểu không nặng mùi như thế không?(PT)
Chuyện tế nhị rắc rối

Trong măng tây có một chất hữu cơ chứa sulfur gọi là acid asparagusic, và chỉ măng tây mới có acid này. Các loại thực phẩm khác, thực vật hay động vật đều không có. (more…)

Read Full Post »

Trị liệu nhóm

 

Elena Pucillo Truong

 

 elena

 

Tôi rất thích được thức dậy trong đêm để chuẩn bị khởi hành cho một chuyến đi. Màn đêm có một sự quyến rũ đặc biệt và dường như khi thành phố ngủ yên có nắm giữ một bí mật  nào đó và sự huyền bí chỉ bị khám phá lúc mặt trời sắp mọc. Trong sự tĩnh lặng tôi có thể nghe được tiếng động rất khẽ của những người đang tất bật để chuẩn bị hàng cà phê hay thức ăn sáng cho những vị khách thức dậy sớm đang đi bộ thể dục quanh khu nhà. Trong bóng đêm lờ mờ đó tôi thường bị thu hút bởi những ánh đèn hay bởi những mùi vị phát ra từ những quán phở, quán hủ tiếu hay bún bò Huế

Thời điểm ấy tôi không bị những tiếng ồn giao thông trên đường phố hay những tiếng còi inh ỏi làm phiền … và nhờ thế mà quên đi cái cảm giác khó chịu là đang sống trong một thành phố lớn và hiện đại. (more…)

Read Full Post »

Nguyễn Đặng Mừng

110128IMG_9035

Để tưởng nhớ nhà thơ Hoàng Cầm

.

Đêm ba mươi gió thổi
Tôi lại nhớ con tôi
Vợ đói con cũng đói
Khóc lả lặng từng hồi
Mẹ thì nước mắt nhiều hơn sữa
Ngực lép con nhay đã rã rời 
(1)

Giọng hò lạ lùng lần đầu Bình nghe ấy là của chị Hòa, thiếu phụ người Bắc di cư, vợ lính Cọng Hòa. Chị thuê phòng trong nhà Bình để ở. Chồng chị đi hành quân liên miên, cả tháng mới có dịp về thăm vợ con. Cún Con, tên chị thường gọi đứa con gái bảy tuổi của chị cũng tên Bình. Chị bảo để nhớ một kỷ niệm, một mơ ước không bao giờ có được của mẹ con chị, và Thầy. Chị gọi cha là Thầy.

(more…)

Read Full Post »

« Newer Posts - Older Posts »