Feeds:
Bài viết
Bình luận

Archive for the ‘Thơ ca’ Category

Mai anh lên Tây Bắc

Nguyễn Vĩnh Tiến.

.

Mai anh lên Tây Bắc

Tìm củ cải đỏ cho em.

Em còn bé tí Mùa Xuân ạ

Ở trong chuỗi ngày không tên

Em theo phía nắng ấm lớn lên

Cùng lộc cùng mầm

Cùng khái niệm đỉnh cao của ngọn núi âm thầm

Cùng khái niệm rộng dài của con sông từ suối …

.

Ru em Mùa Xuân bé xíu

Ru em trong cõi dịu hiền

Mà anh chắt chiu từ khổ đau, nén chịu

Anh chắt chiu đen trắng thanh đạm từ muôn vạn sắc màu…

.

Mai anh lên Tây Bắc

Lại tìm mua bắp ngô vàng cho em

Lại uống rượu men lá môi em …

Hai đứa mình quấn nhau bằng tiếng khèn…

..

Em còn bé tí Mùa Xuân ạ

Tặng em cả một con đường đèo

Em làm dây đeo

Chiếc hộp tình yêu xúc xắc …

“Mai anh lên Tây Bắc”

Khai bút Xuân.

22/1/2023

Nguyễn Vĩnh Tiến.

Read Full Post »

Tần Hoài Dạ Vũ

.

Khi ta yêu nhau đời hát khúc tình nồng

Ru hò hẹn và ru lòng say đắm

Hãy tặng nhau trái tim đời đằm thắm

Gió biển về ru nỗi nhớ chơi vơi

.

Tiếng sóng chiều nay vỗ quanh ghế ngồi

Yêu chưa hết nụ hôn nồng của biển

Cả tháng ngày đã vì nhau phụng hiến

Dâng tặng người ơn phước của ngày mai

.

Dẫu đường ta đi gian khó còn dài

Phương trời lạ em cứ cười tin tưởng

Em là trang sách thơm giúp đời anh định hướng

Em ngọt lành trái tim đỏ hương yêu

.

Hãy tin đi em còn vạn buổi chiều

Câu tương hợp đời cho ta quả ngọt

Và trong lòng em chim trời vẫn hót

Vẫn yêu em phương ấy có mặt trời

.

Có anh dâng em câu say đắm rạng ngời

Dâng nhịp đập của trái tim rạng rỡ

Trao em cả bàn tay đời thương nhớ

Mùa hương yêu thơm mãi phía chân trời.

.

TẦN HOÀI DẠ VŨ

Read Full Post »

Nhan sắc

Nguyễn Thái Dương

.

Sài thành ạ, đâu môi hường mắt biếc
Đâu nụ cười… khểnh một hạt răng duyên
Mắt anh đắm theo dòng xe chảy xiết
Khẩu trang kia ẩn núp mấy đồng tiền?

Anh chẳng biết ngón nào khoe chiếc nhẫn 
Đôi găng vàng giấu biệt búp tay ngoan 
Anh tội nghiệp đôi chân hồng… lận đận
Thức miên man trong váy khoác điệu đàng 

Biết chẳng thể làm nên nghìn bóng mát 
Ngăn giùm em vạt nắng lúc trưa về
Anh đành ngó cả một trời nhan sắc 
Chịu lao tù trong chốn phục trang kia…

Read Full Post »

Đạo đi chơi

Phạm Văn Phương

..

Tặng cậu Thái Thành Đôn 
.
Ta có “ đạo “ đi chơi
Vui cùng nước non hoa cỏ
.
 Cái đẹp vẫn thiường sẵn có
Ẩn tàng trong đá trong cây
Đói, mệt-tìm nơi quán gió
Có hôm trời đổ mưa mây
.
 Gặp em trên dường thiên lý
Tặng ta một khóm hoa này
Nào biết ta về đâu nhỉ?
Bồi hồi tay nắm bàn tay
.
 Ngẫu gặp nguời xinh bên tháp
Thương trao mấy trang sách vàng
Chiều muộn nụ cười không tắt
Qua đồi lòng thật xốn xang 
.
.Vui cùng nước non hoa cỏ
Ô hay mua hạ đã tàn
Còn lại dăm cành phượng sót
Phố phường xe ngựa xênh xang
.
Chào người  , lên lưng ngựa sắt
Xuôi theo gió nội hương ngàn
Ta như con chim bay liệng
Như vầng mây trôi lang thang…

Read Full Post »

Ngày xuân

Âu thị Phục An

.
những mùa cũ hương bay nồng nàn xuân
ai yêu kiều dáng ngọc nhẹ lâng lâng
ai qua đường bướm xuân tình rạo rực
dường như làn mi ướt đã rưng rưng

.

ôi trần gian đắm say màu mắt em
ai hồn nhiên hát khúc mộng tình duyên
ngày thắm tươi chở đầy hương sắc lạ
ta ngẩn ngơ trộm hái chút thuyền quyên

.

em xuân xanh chở nghiêng màu tháng năm
mỗi ngày qua hương đọng chỗ em nằm
ngàn hoa thắm bay về long lanh mắt
em ngàn năm thả mộng đến lòng anh

.

mây ngập ngừng vén chân trời mơ hoa
tóc huyền nhung có bao giờ phôi pha
màu lụa nắng cầu vồng pha sắc áo
em hiền hòa ngoan ngủ giữa lòng ta.

Read Full Post »

Một trời chim én bay

Lê văn Hiếu

• Tăng MP..!

Ta xông xênh với chiếc áo mới
Vai ta cao hơn
Mũi ta rộng hơn

Chân ta bước mạnh hơn
Cánh tay ta vung xa hơn

Những ngày áp tết rộn ràng hơn
Thời gian áp tết trườn bò hơn

Chầm chậm để cho ta nhấm
Chầm chậm để cho ta thấp thỏm xuân

Một thời ngón tay ta mòn những đốt
Một thời ngủ thức đợi xuân
*
Ta chờ Nội ta mua cho ta chiếc áo
Chiếc áo mồ côi run rẩy may

Ta chờ mẹ ta cho ta chiếc áo
Chiếc áo dư thừa sau những đắm say

Nay em gửi tặng ta chiếc áo
Ta thấy một trời chim én bay

 

(more…)

Read Full Post »

Tôi sẽ đi về phía khác

.

Đặng Phú Phong

đêm mật. treo. tưởng chừng là gỗ đắng tận rừng sâu
muốn con chữ nhảy múa, sinh động. nhưng nó đã chết
đễ lại tôi những hoang mang xúc cảm
vạch. tìm sự thay thế
oằn oại tôi. như con cá mắc câu
con tim từ đâu
trí óc từ đâu
chúng biến tôi thành con khỉ nhỏ
trong lòng bàn tay có đôi mắt
đôi mắt trừng trừng nhìn vào khoảng trống
đôi mắt đăm đăm mong một sự nhiệm mầu
tiếng chim hót chỉ nặng lòng
lời ca đó thêm xốn xang dạ trống
đóng vai người bị đuổi tận rừng sâu trong tay không tấc sắt
tôi chỉ biết kêu trời. mặt đỏ màu cháy lửa
sau lưng là núi chống
trước mặt là núi che
hai bên là núi phủ
tôi nhai lá rừng sâu
làm gả người rừng ốm o như con nai hết cỏ
khi đời là những ô vuông đen đỏ
lớn nhỏ không chừng
sẽ không ai vượt thoát
những nét vẽ bên trong dù trắng toát. dù đen kịt. dù đỏ xúc xích, chỉ gợi lên xúc cảm điên khùng
màu biển, màu trời không hề tiếp giáp bỡi ánh sáng vàng hơ lạnh lẽo. xa. gần. khiến con chữ lập loè như ánh đuốc
nhưng tôi từ chối bóng tối cả ánh sáng để tìm cái khác
tôi không thể hình dung rõ ràng cái khác
nhưng tôi có thể nói cho bạn nghe sự nhiệm mầu khi tôi từ bỏ âm dương, đi về phía khác
con khỉ nhảy múa trong ô vuông
ông tổng thống loay hoay trong ô vuông
những người yêu nhau trong ô vuông
thế giới cũng quay cuồng trong ô vuông
nhưng tôi. tôi sẽ đi về phía khác
(more…)

Read Full Post »

Lặng Lẽ Qui Nhơn

Phạm Văn Phương

.

Khi tôi biết yêu, Người đã ở đó rồi

Một thành phố nhỏ nhoi và bình lặng

Thành phố không dèn mầu và âm âm tiếng sóng

Bạn bè đông vui

.

Rồi chúng tôi chia tay, mối đứa một góc trời

Thi thoảng gặp nhau thường nhắc

Ly rượu ấm trong chiều gió bấc

Nụ cười giêng hai

.

Đi hết thanh xuân, ngừoi vẫn mong ngừơi

Thương nhớ quá mà không tìm nhau được

Thành phố đồi thay nhiều, ai cũng khác

Bạn bè dần vơi

.

( Lòng vẫn yêu hoài một thành phố nhỏ nhoi

Thành phố không đèn mầu, và em bình lặng

Sóng cứ vỗ mênh mang vào xa vắng…)

.

Tôi lại về trong buâng khuâng đêm

Năm tháng như mây trời phiêu dạt

Sợi tóc trắng cầm tay soi dưới nguyệt

Trăng không mầu, em trong chiêm bao

.

Những con còng se cát đã về đâu?

Read Full Post »

Trần Hà Yên
(Viết về thị trấn Chí Thạnh, Tuy An, Phú Yên)

Có một miền quê ấy
dấu yêu
đã theo ta
đi cùng bao năm tháng
thuở đôi mươi
giờ tóc mây bảng lảng
vẫn cánh cò chao bên ấy
phương anh

Có một miền quê ấy
xanh xanh…
bãi ngô non
bờ sông Ngân yên vắng
con đò xuôi
trên dòng sông phẳng lặng
tiếng mái chèo gõ cá vẳng đâu đây

Núi bạt ngàn
dang tay đỡ chân mây
đồi biếc xanh
miền cỏ hoa thương nhớ
đôi chân em líu ríu xưa một thuở
theo anh về
tình yêu ấy trinh nguyên

Giờ đã xa
vườn lối cũ truân chuyên
tháng ngày qua phủ mờ bao kí ức
nhưng trong ta
tình yêu quê rất thực
xin gởi về miền quê dấu yêu ơi!

Read Full Post »

Mắt núi cao nguyên

Trần Hoàng Phố

Trên bia mộ ngày lãng quên
những cơn mưa núi
lãng du cùng mùi hương chờ đợi

Trên mắt lá kí ức
tôi nghe da thịt rừng xưa rùng mình

Trên vỉa màu hoàng hôn cô đơn
tôi nghe những đám mây lẻ loi bật khóc
trong da thịt chiều
đất đỏ buồn hoang liêu cao nguyên

Trên phím ngày lưng ong
những tượng mộ đắm chìm hồng hoang
gió thổi hun hút qua lối lên nhà sàn cổ tích
đôi mắt tượng mồ trống vắng
một con chim đậu trên huyền sử thời gian
hót tiếng lãng quên

Trên đá năm tháng mỏi mòn
mưa gọi linh hồn núi rừng
gió gọi đầu ngọn thác
cho mắt núi bơ vơ nguồn sông.

Read Full Post »

« Newer Posts - Older Posts »