| Tạp văn | |
| Hiếu Tân | |
|
(Lảm nhảm của một nhà sử học…dỏm và say rượu) Đỗ Quyên *-Hiếu Tân dịch Chú uống nhiều rồi đấy. Mặc tao. Ta khoái Tào Tháo. Tháo đa nghi, tàn ác, cái tàn ác được tăng bội theo mức tăng quyền lực. Khi chỉ có một thanh gươm trong tay, Tháo ác trong một quy mô hẹp: (7hay8 +1) bảy-tám người nhà Lã Bá Xa cộng với bản thân ông lão. Đọc đến đấy ai chẳng thấy rợn người, lạnh gáy. Khi quyền uy trùm thiên hạ, Tháo (cho/ sai/ ra lệnh – vì lúc này không tự tay cầm gươm) chặt đầu nhiều dòng họ, giết một lúc hàng vạn người tay không tấc sắt (lưu ý, chữ người không quan trọng bằng chữ vạn– hắn giết những con số). Người đọc thản nhiên, ai xót thương những con số, vạn hay triệu? Tháo ác, chân thành và hồn nhiên trong cái ác của hắn, thà ta phụ người không để người phụ ta, và như vậy, hắn không đểu. Không như các bạo chúa cận hiện đại ác và đểu, chân thành và hồn nhiên trong cái đểu của mình. Cái đểu ở quy mô không vừa, giết vài vạn rồi, hồn hậu nâng ly nhận lời chúc tụng cứu nhân độ thế. Cứu tinh không giết ai, chúng mày giết nhau tao đứng tao xem, hảo[1]. Tháo có những nét rất người, (chữ gọi rằng ‘nhân bản’). nhưng hãy khoan, đểu cũng ‘người’ đấy chứ, sư tử hùm beo cho sói rắn độc …đâu có biết đểu là gì. Đó là đặc sản, là độc quyền của loài người[2], loài có trí khôn. Thôi chú đừng uống nữa. Mày không muốn nghe thì vào đi ngủ. Ta khoái Tháo. Khi một mình một dao vào tận giường nằm đâm Đổng Trác, chàng là một trang hiệp sĩ, tuy hành động là khủng bố, nhưng lòng dạ trong sáng, động cơ cao đẹp, chí khí hào hùng. Ta khoái Tháo chính ở chỗ chàng muốn cướp ngôi nhà Hán, tẩy trừ cho thiên hạ một triều đại nhung nhúc những hoạn quan với vua hèn tôi bại. Chàng như con sói – vệ sinh viên của núi rừng. Tất nhiên động cơ là tham vọng cá nhân, nếu không tham vọng, cái này mới lạ à. Nhưng tham vọng mà không dấu giếm tham vọng là còn chưa biết đểu. … Ta vẫn bảo, trong Tam Quốc, người đáng mặt làm vua chỉ một mình Tào Tháo. Khổng Minh tài ba hơn, thông tuệ hơn, hiền minh hơn Tháo nhiều. Nhưng Khổng Minh đâu có muốn làm vua, Khổng Minh khác nào Khổng Tử, suốt đời chỉ muốn làm tôi, và đã làm một người tôi kiểu mẫu, hết phò Lưu Bị thì phò Lưu Thiện. Vì Khổng Minh biết được mệnh trời, và mệnh trời đã chỉ định Khổng Minh làm tôi. Thôi không nói nữa. Tháo là vua sáng nghiệp. Nên nhớ Tào Phi lên làm vua vì có bố là Tào Tháo, còn Tào Tháo xuất thân từ hiếu liêm, hai bàn tay trắng (chỉ cầm dao) nhưng người tài trong thiên hạ đổ về theo Tháo. Ừ thì Tháo có làm vua không tao không nhớ lắm, nhưng Tháo đã kết thúc một triều đại và mở ra một triều đại mới. Sau này chết đi Tháo nhường ngôi cho Tần Thủy Hoàng. Hà hà. Chú bảo chú không say… Tao bảo tao không say hồi nào? Chú nhớ sai cả lịch sử Thế nãy giờ mầy tưởng tao luận đàm lịch sử hả? Tao biết cóc gì về lịch sử. Đây tao nói là nói về.. Gì hả chú? Chân lý lịch sử. Chú chứng minh cho con xem Tau chứng minh cho mầy xem. Tào Tháo sinh ra là con thường dân. Viên ngoại. Thường thường bậc trung. Tần Thủy Hoàng mới đẻ ra là con vua rồi. Lớn lên, dĩ nhiên gã được nhường ngôi, gã nhất thống cả thiên hạ, gã thích/tưởng/muốn sống muôn năm, làm vua vạn thuở. Tất nhiên, khi chết gã cũng vẫn đang là vua, nhưng nếu trời chiều theo ý gã, thì gã phải làm vua đến ..thế kỷ hăm mốt. Về khoản tàn ác thì gã cũng có chút tiếng tăm, hoang dâm vô độ thì cũng chẳng kém ai, cũng lưu danh hậu thế. Người ta bảo cũng vì thế mà sinh ra Trần Thiệp Ngô Quảng, Lưu Bang, Hạng Vũ v.v..Cái này chưa lấy gì làm chắc. Nhưng khi chết gã vẫn đang làm vua. Ngay cả chuyện đó cũng không ngăn được người đời đái lên mộ gã. Nhưng cháu có thấy ai đái đâu? Tất nhiên trên thực tế thì có thể không. Nhưng người ta đái trong văn chương ấy chứ. Như thế còn kinh hơn, khai lừng đến cả ngàn năm. Vậy chắc ông ấy phải nhường ngôi cho ai? Cao Tổ chăng? Hay là Thành Tổ? Dốt! Gã nhường ngôi cho.. để xem nào..đúng rồi, Trụ Vương! Trời! Chú đợi con một lát, chú làm đầu con rối bung lên rồi, chú làm lộn hết cả dòng thời gian. Thời gian à? Chỉ thời gian đâu có làm nên lịch sử. Nhưng Trụ Vương này mới thật hậu sinh khả úy. Tào Tháo tàn ác một cách hồn nhiên, say rượu đâm chết người ta rồi tỉnh ra lại khóc hu hu. Tần Thủy Hoàng tàn ác một cách vô tư, để dấu chỗ chôn cái xác gã cho đời sau người ta khỏi đái vào, gã chôn sống cả vạn người xây mộ. Tất nhiên những hành động ấy đã được nhiều người xưng tụng. Còn Trụ vương thì giết người một cách đam mê, nâng giết người lên tầm nghệ thuật để thưởng thức: nhấm nháp lá gan của Tỷ Can hay ngửi mùi da thịt người cháy xèo xèo trên bào lạc khi ngồi ngự tửu cùng mỹ nhân. Chính vì vậy mà Trụ diệt vong phải không chú? Ai bảo mày thế? Chú bảo sao cơ ạ Tao bảo mày: Trụ Vương vẫn sống! Hiếu Tân dịch 110809 (trong lúc say rượu) |
|
| Hiếu Tân | |
Tớ thích Tào Tháo
Tháng Hai 26, 2012 bởi xunauvn

Đúng ra là “Tài thật, tài thật, tài đến thế là cùng, tiên sư anh Tào Tháo”. Tác giả bài này nổi hứng bởi chính câu này của Nam Cao đấy.
Tôi cũng thấy những ý kiến trái chiều,khác với truyền thống rất hay.
Tay Tào Tháo này ghê thật.
Phải có những phản biện như vậy mới được.
Mot phong cach viet di dom va sau sac
– “Bị đuổi như Tào Tháo” – Bị rượt đuổi bỡi Mã Siêu – Nhưng người ta lại quen nói “bị Tào Tháo đuổi” .
– Vừa có tốt vừa có xấu trong 1 con người. Nhưng Tào Tháo rõ là người thao lược gồm tài.
– Tam quốc chí đã cố tình xóa nhòe hình tượng Kinh Kha trong hình ảnh Tào Tháo lúc sắp khởi nghiệp. Xóa nhòe nhiều hình tượng đẹp khác… Còn trơ lại sự gian trá, ích kỷ, đa nghi và thâm độc…
Tác giả Tam Quốc Chí làm méo mó nhân vật lịch sử cho phù hợp với tam cương, ngũ thường và khái niệm về ngưới quân tử của Nho giáo. Tào Tháo thực là người văn võ song toàn, chí lớn tài cao nhưng đã bị tác giả biến thành nhân vật phản diện. Trương Phi8 cũng là người giỏi võ giỏi văn đã bị cắt xén thành kẻ vũ phu. Quan Công thật ra là “ngu dũng” nhưng lại được nhào nặn thành bậc chính nhân quân tử – “quân tử Tàu” theo cách nói của người Việt.
Trận Xích Bích, thật ra, Tào A Man không thua vì mưu trí của Khổng Minh mà vì bịch dịch khiến binh sỹ chết nhiều, nên Tào phải rút quân, đốt hết chiến thuyền để khỏi rơi vào tay liên quân Ngô-Thục.
Ôi, chính trị thời nào cũng thế, bạo chúa thời nào cũng thế, chỉ khác nhau hình thức. Trải qua lịch sử “gòm thâu thiên hạ”, người TH rất giỏi về thuật, nôm na là mánh, còn mưu thì chưa chắc giỏi – những nhà TH học nhận xét như thế.
Tôi không ưa mà cũng không ghét Tào Tháo, chỉ khó chịu khi bị đau bụng trúng thực – vì bị Tào Tháo đuổi.
Một góc nhìn khác ,rất thú vị
Những phản biện rất hay về Tào Tháo
Siêu đểu nhưng rất lôi cuốn
Tôi lackiu từ trưa, hết xỉn bèn lên xunau.org, đọc bài nầy lại xỉn. đọc thêm lời bình của VTT lại xỉn dữ, giờ quắp cần câu rồi.
Ôi văn chương ghê thiệt. Mộ Tần Thỉ Hoàng mới tìm ra gần đây thế mà người cầm bút đã đái trên mồ bạo chúa hàng ngàn năm rồi và bài nầy là một trong những cú đái đẹp mà tôi được đọc.
Nước Trung Quốc ghê thiệt, number one nhiều thứ, đặc biệt là bạo chúa. Truyền thống 6000 năm lưu tại đến đương đại với cách (cái) mạng văn hóa, với hồng vệ binh, với etc… Giết người như giết chim sẻ – giết những con số – rùng mình. Rõ ràng lịch sử TH là lịch sử “ăn thịt người” như Lỗ Tấn đã viết.
So với các đại gia Tàu, Lê Long Đỉnh của ta chỉ là chí mén trên lưng con khổng tượng. Sau những cuộc tranh giành quyền lực ở TQ thời trước, dân số TQ có khi giảm còn một nửa. Liệu “bản sắc” dân tộc nầy còn tồn lưu không? Cứ xem cuộc chửi chó mắn mèo của dân đại lục và dân Hong Kong mới đây đâu chỉ là trận bão trong chén trà.
Nên khóc ba tiếng, cười ba tiếng cho nước TH “đuôi bự” ( vĩ đại) chăng?
Em cũng thít ổng.
Đang xỉn, TB đọc tạp văn xong thì tỉnh rụi.
TB thích câu chú thích này quá: “Tuy nhiên, lịch sử tử thời đại đồ đá, đồ đồng, đồ sắt, đồ nhôm đến… đồ đểu, vẫn chưa được các nhà nghiên cứu quan tâm đúng mức. Tiếc thay!”. Ha ha…
Cám ơn & kính chào Ngài dịch vật.
Hahah.. anh TB xài “Ngài dịch vật” hay quá!
Ngài dịch vật = Ngài dịch thuật = Ngài nghệ thuật = Nhà nghệ thuật dịch.
Hahah… Cảm ơn anh TB cho cụm từ “Ngài dịch vật”.
Theo người miền Nam đọc là: Người dịch dật = Trụ Vương (hạng 1) = Tần Thủy Hoàng (2) = Tào Tháo (3) = Người Trung Quốc.
Đọc truyện này tự dưng nhớ đến Nam Cao và câu nói nổi tiếng “Tiên sư bố thằng Tào Tháo!”
Tào Tháo Xứ Nẫu org …nhảy mũi ” rầu ” !
Sao nhiều người thích Tào Tháo Vậy ?
Chính vì vậy mà Trụ diệt vong phải không chú?
Ai bảo mày thế?
Chú bảo sao cơ ạ
Tao bảo mày: Trụ Vương vẫn sống!
______
Đoạn kết rất bất ngờ
Tớ Xin ” kíu” bài “dịch” hay ” sáng tác… tạp văn” nầy !
Đểu đâu mà đểu!
Sự thật “chăm phần chăm”.
Nhìn Đông, Tây, Nam, Bắc…hướng nào cũng thấy bóng dáng “uy dũng” của Trụ vương.
Trụ vương thời hiện đại. Không chỉ nói tiếng… tàu mà còn thông thạo cả tiếng Anh, tiếng Pháp, tiếng Tây ban Nha, tiếng Iran, Libia…
haha !
kẻ “còm” cũng say luôn.
anh Hiếu Tân ơi, có muốn cùng bà con xứ nẫu mời Tháo đi… “lắc kiu” nữa không?
TVD
@TVD
Bài này siêu đểu ở chỗ, tác giả mượn rượu, giả say để đảo ngược mốc lịch sử.
Tào Tháo (thời mạt Hán), có sau thời Tần Thủy Hoàng khỏang 400 năm. Tần Thủy Hoàng (thời mạt Chu) có sau Trụ Vương (thời mạt Thương) khỏang gần 800 năm.
Thời nhà Thương chưa có chính sử, chỉ có huyền sử, còn mông muội và hoang dã. Trụ vương khét tiếng hung bạo, tàn ác nhất trong lịch sử loài người, vì vậy để mất nước vào tay nhà Chu.
Tác giả cố tình đi lộn ngược thời gian: Tào Tháo có trước Tần Thủy Hoàng, TTH có trước Trụ Vương, rồi kéo cái rẹt xuống hiện tại : Trụ vương còn sống. Bất chấp trật tự thời gian, tác giả đã khép vòng lịch sử bằng cái gọi là “chân lý lịch sử” : cái ác phải bị tiêu diệt.
Đểu ! Siêu đểu !.
VTT
HT cũng như Tháo, thích cụng-kiu mà không thích lackiu. Hy vọng sớm gặp bạn bè xứ nẫu ‘dữ nhĩ đồng tiêu vạn cổ sầu’
Một bài dịch từ chữ Hán (Chinese) => Hán-Việt => Việt rất hay! Một sự so sánh giữa những nhân vật thật là thú vị! Tác giả hình như có ‘tửu quyền’; thôi cho Rong gọi nôm na là ‘tửu dịch quyền’ tại vì tác giả dịch trong lúc say rượu (tức là ‘văn say’ + ‘võ say’). Cảm ơn bài dịch mà Rong mới biết là:
…
Chính vì vậy mà Trụ diệt vong phải không chú?
Ai bảo mày thế?
Chú bảo sao cơ ạ
Tao bảo mày: Trụ Vương vẫn sống!
Hiếu Tân dịch 110809 (trong lúc say rượu)
[1] Cuộc tàn sát văn hóa quy mô nhất trong lịch sự loài người, (nhưng nếu dùng ngôn ngữ của lịch sử thì hai chữ ‘tàn sát’ phải đổi lại: ‘cách mạng’!)
[2] Tuy nhiên, lịch sử tử thời đại đồ đá, đồ đồng, đồ sắt, đồ nhôm đến… đồ đểu, vẫn chưa được các nhà nghiên cứu quan tâm đúng mức. Tiếc thay!
Cảm ơn nhà dịch giả Hiếu Tân. “Tao bảo mày: Trụ Vương vẫn sống!” Rong cũng nghĩ như vậy tại vì bình về bài này cũng trong lúc say rượu.
Tác giả viết lúc say. Người dịch khi chuyển ngữ cũng say. Thằng đọc ( là tôi) cũng phải say luôn. Khôg say chịu không nổi.
Bài viết siêu…đểu. Bái phục ! Bái phục !.
VTT
VTT đọc bài này trong cơn say nên cái gì cũng say…còn tui đọc rầu tui còm cũng muốn xĩn lun..!
Tớ cũng thích Tào Tháo……….Tào tháo là một người anh hùng, trí tuệ phi thường của Trung Quốc…..Chỉ có Tam Quốc Chí mới nói Tào Tháo có nhiều tính xấu mà thôi………
Hoa Phượng mà cũng phái Tào Tháo tui nữa ne….cám ơn nhen Chulan
Hoa Phượng “phái” Tào Tháo..dưng mà sợ “Tào”..Tháo rượt lém!
Thú thật tôi cũng thích anh Tào Tháo.
(Lảm nhảm của một nhà sử học…dỏm và say rượu) Đỗ Quyên *-Hiếu Tân dịch
Vậy tạp văn trên là dịch hay sáng tác
Một câu hỏi rất hay. Cám ơn