Feeds:
Bài viết
Bình luận

Posts Tagged ‘Nguyễn Kim Huy’

Thơ Nguyễn Kim Huy

.

Bây giờ mình nói đây cười đây

Mà tuổi lên chín lên mười nói cười hồn nhiên đã xa mình lâu lắm

Hình như ở tuổi mười lăm

Có lúc mình cũng đăm đăm cùng ai ngồi suốt ban trưa trông ngóng khoảng trời chiều…

.

Bây giờ qua tuổi trẻ rồi mình lại có những lúc đăm chiêu

Chắc là mình thương nhớ ngày xưa mình nhiều lắm

Ngày còn nhỏ con đường đời trước mắt mình mở ra xa thăm thẳm

Mà ngó thấy em ánh mắt bỗng trong veo.

.

Bây giờ nửa đêm có những lúc mình không ngủ quắt queo

Chắc là mình thương nhớ ngày xưa mình nhiều lắm

Thương nhớ nhứt tuổi mười lăm em đằm thắm

Cùng với mình thức suốt buổi chiều rồi thức luôn qua đêm ngóng đợi một ban mai.

.

Bây giờ bạn bè xa biệt chẳng còn gặp được ai

Nhiều khi thấy lòng ngổn ngang trăm sự

Chỉ còn biết gởi nỗi niềm mình về tuổi ngày xưa xa lắm

Tuổi ngày xưa xa lắm đã từ lâu…

Read Full Post »

Nguyễn Kim Huy 

.

Thứ lỗi cho anh, chùm hoa phượng đỏ

Nở muộn màng trong sắc trời thu

Anh không phải họa mi. Anh là con tu hú

Kêu bâng quơ làm em thốt giật mình

.

Anh thường mơ một khoảng trời yên tĩnh

Chỉ lặng yên nếu tiếng gió thì thào

Và có nữa là tiếng lay của lá

Trong chiều buông êm ả cánh đồng quê

.

Vậy mà ở đây, những buổi đi về

Em, đôi mắt tròn xoe giữa bốn bề phố xá

Đường đầy bụi, những con đường tất tả

Những người quen hóa lạ ở nơi này

.

Thứ lỗi cho anh, hoa cà hoa cải

Đã đơn sơ lại nở trái mùa

Tâm hồn anh hoa dẻ hoa mua

Cứ ngong ngóng vùng núi non xa lắc

Read Full Post »

Mắt Huế

Nguyễn Kim Huy

.

Trưa hôm ấy nắng mênh mang thôn Vĩ

Nắng ngập ngừng chừng nắng mới vừa lên

Thuyền chở trăng còn ở lại bến bên

Lòng thoáng dậy chút hồn thi sĩ

.

Những thành quách cỗi già bao niên kỷ

Em trẻ trung xinh đẹp đến không ngờ

Những thành quách đắm chìm trong suy nghĩ

Em ngoan hiền trong trẻo tựa vầng trăng

.

Trưa hôm ấy giờ đã thành xa vắng

Lúc chia tay không kịp nói một điều

Trời nhẹ gió và nồng nàn những nắng

Mà mắt ai dai dẳng Huế mờ mưa

.

Trưa hôm ấy đã là bữa trưa xưa

Huế trầm mặc và em thành kỷ niệm

Hương giang neo thương nhớ dập dềnh xô

Đen láy bờ mi em có biết chi mô!

Read Full Post »

.

Nguyễn Kim Huy

.

Tranh Họa sĩ Đinh Cường

.

Thoáng bóng em đi giữa sân trường

Nụ cười giấu sau làn tóc rối. Môi hồng nở một nụ hoa.

Chiếc cặp đỏ em ôm nghiêng trong gió

Em bước đi vội vã dưới trời trưa.

.

Nắng ửng hồng. Và dáng em xưa

Đi giữa sân trường ngọt thơm mùa trái chín

Tình yêu đầu theo em vào câm nín

Cái nhìn lặng thầm gởi khoảng trời xưa.

.

Hồn nhiên nói cười như chim non. Trong veo như giọt sương ban mai.

Ngày ấy em chưa biết buồn

Ngày ấy em chưa biết ngồi đọc thơ, chưa biết ngắm hoa và mơ mộng

Chưa soi gương nhìn vẻ ưu tư.

.

Ngày ấy anh chưa biết mình

Khi từ biệt ngôi trường, từ biệt em

Sẽ luôn nhớ đến nao lòng khi ánh mắt mình tình cờ gặp nhau

Giấu sau mắt em là những sắc nắng ngày xuân.

.

Bây giờ, sau những tháng năm biền biệt cách xa

Anh thầm mong em hãy ngước nhìn lên bầu trời và tươi xanh lên sắc nắng

Khi em buồn bã, khi em thấy mình cô đơn

Em đừng hát một mình, đừng khóc

Hãy để những yêu thương trong ký ức làm nên những ngày vui ấm áp đời mình.

Read Full Post »

Nguyễn Kim Huy

.

Rơi nhè nhẹ và dịu dàng trong gió

                    Những giọt mưa xuân tinh khôi

                    Lất phất rơi xuống bờ vai em

                    Ấy là lúc em khẽ giật mình

                    Ngước lên thảng thốt bắt gặp cái nhìn của anh.

.

                    Bầu trời loãng ra như muốn bày tỏ mình

                    Ngôi sao mọc muộn chừng có điều thắc thỏm

                    Lẻ loi giữa mênh mang bình minh

                    Những giọt mưa xuân bắt đầu rơi, rơi…

.

Rơi thật chậm và buồn

                    Mỗi ngày đi qua

                    Tuổi trẻ đi qua

                    Chậm và buồn

.

Phía bên kia đường em lặng lẽ bước chân đi

                    Nụ cười gầy guộc

                    Giấu kín trong trái tim thiếu nữ một thuở nồng nàn

.

Ngày ta đi bên nhau dưới mưa xuân

                    Em đưa bàn tay cho anh nắm

                    Khi những giọt mưa xuân bắt đầu rơi, rơi…

.

                    Bầu trời loãng ra, câu chuyện anh và em khép lại

                    Những giọt mưa xuân rơi mãi đến bây giờ…

Read Full Post »

.

Nguyễn Kim Huy

.

Anh không hiểu mình mắc nợ gì mùa xuân

Mà cứ nôn nao chờ đợi  

.                                                          

Mà cứ đột nhiên trong những cơn mơ

Khi mùa xuân thấp thoáng

Là gương mặt em lại hiện về

Tinh khiết rỡ ràng như lần đầu xuất hiện

Như chưa bao giờ lầm lỗi trong đời

Như từ hôm ấy

Mình nắm tay nhau đi cho đến hôm nay

Như không hề có cuộc chia tay

Chỉ một lần là mãi mãi

Mãi mãi không bao giờ gặp lại

Chỉ còn gương mặt em trong những cơn mơ mùa xuân.

.

Trong cơn mơ anh lại kéo co với mùa xuân

Gồng hết nửa đời người trong trận đấu kiệt sức

Và cảm thấy mình thêm một lần bất lực

Khi phía đầu dây kia

Em hiện lên từ ký ức

Mím môi ghì mùa xuân về phía mình.

.

Không lẽ suốt cuộc đời     

Anh và em và mùa xuân

Vẫn cứ giằng co nhau trong những cơn mơ?

.

– Có khi nào tình cờ em đọc được bài thơ

Và một sớm mai mang đến cho anh mùa xuân trọn vẹn?

Read Full Post »

Nguyễn Kim Huy

.

Tuổi sáu mươi, tôi trở lại bản thân mình

Đứa trẻ nhà quê sinh ra da khét nắng

Miếng sữa mẹ đầu đời thơm mùi khoai mùi sắn

Chén mắm cá cơm cá nục mặn mòi mỗi bữa tôi ăn

Tuổi sáu mươi, tôi dừng lại những băn khoăn

Làm sao trả được hết ơn cuộc đời, ơn mẹ cha sinh ra, ơn những người giúp tôi khôn lớn

Và tự nhủ mình thôi nguôi giận nguôi hờn

Những ai đó có khi làm mình buồn tủi

Tôi ngồi gỡ những kỷ niệm đời tôi

Như người đánh cá chăm chú gỡ những con cá mắc lưới

Con cá to, con cá khoẻ

Càng giãy dụa càng mắc sâu

Những kỷ niệm càng đẹp, càng khắc khoải cùng nhau

Càng rối bời tấm lưới lòng tôi giăng trải

Ngày còn thơ nơi xóm nhỏ tôi mê hoa mê trái

Suốt ngày lội dọc sông Trầu

Bắt con cá rô, hái chùm dủ dẻ

Trong nắng mai lên căng ngực hít gió đồng

May lớn lên tôi không trở thành kẻ lông bông

Cũng học hành, cũng có nghề có nghiệp

Có anh em bạn bè, có vợ có con có cháu đời mai sau nối tiếp

Nhưng ngọn gió điệp trùng phóng khoáng trên cánh đồng ngợp lúa vàng xưa vẫn nhiều khi làm tôi trăn trở khát khao

Những tự do không trói buộc hồn mình

Dẫu biết nói làm sao cho nỗi niềm tôi cạn tỏ?

Nói làm sao cho cạn tỏ nỗi niềm tôi

Bài thơ này tôi viết cho tuổi sáu mươi, mai tôi thành người khác

Mai tôi hát bài ca lão giả

Bên khúc sông xưa lồng lộng gió đồng

Dọc bờ sông vẫn nở nhiều hoa trái

Bước qua đó là lòng tôi thắm lại

Tôi làm cuộc trở về nguyên vẹn những niềm mơ…

7.12.2022 – NKH

.

Read Full Post »

Ngã tư

 Nguyễn Kim Huy

kim

NGÃ TƯ       

 

Dừng ngã tư đèn vàng

Nghe một làn hương quen

Bất giác nhìn bên cạnh

Hai người cùng ngỡ ngàng (more…)

Read Full Post »

Điềm nhiên

Nguyễn Kim Huy

.

ĐIỀM NHIÊN

Ngày điềm nhiên đi qua
Anh ngửa mặt lên trời đếm lá
Cây bàng già lá đỏ lá xanh
Cây si già chờ mưa đâm rễ
Những non tơ khắc khoải chừng nào (more…)

Read Full Post »

Nguyễn Kim Huy

 zzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzz9z92

                          Cái dòng xoáy thời gian cứ cuốn tung đi mọi thứ

                         Nhiều khi anh ngỡ ngàng nhận ra con đường mình đang dấn bước

                         Mọi điều lạ lẫm.

                        Cảnh vật khác. Con người khác.

                        Mọi thứ dường như đều khác.

                        Cả con người mình giờ cũng đâu còn giống ngày xưa. (more…)

Read Full Post »

Older Posts »